*LTH 69- Chùm Thơ Của Lê Thanh Hùng (VN)

 

Lê Thanh Hùng

 

 

 

Chiều Xóm Động  Hàm Tiến

 

Một mình ngồi nhìn nắng vu vơ

Nắng Xóm Động chảy tràn như khói

Trong giấc muộn, có ai thầm gọi

Chiếc bóng chao nghiêng, dáng thẩn thờ

                       *

Một chiều vàng quyện nắng mênh mông

Em ngồi đó, trễ tràng tóc rối

Hình như có điều gì hờn dỗi

Gió đong đưa khơi gợi sóng lòng

                       *

Nhạc hoài mong, chờ đợi điều gì?

Đôi mắt xa xăm dường lấp lững

Gió cuốn tràn không gian lưu dựng

Một nỗi niềm đánh vỡ thường quy

                        *

Em ưu tư, đợi một hẹn hò

Chiếc điện thoại sáng lên, tin nhắn

Chìm đắm trong nỗi buồn tĩnh lặng

Trái tim non, ngượng nghịu so đo

                      *

Chiều trôi trong tiếng hát dịu êm

Đang khao khát giấc mơ thầm kín

Bao năm tháng nhòe mờ nhẩn nhịn

Chợt sáng lên, bờ cát phơi đêm ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Lệch Một Đồi Trăng

 

Đêm bức bối

Một vòng cong

Xốc nổi

Ngúng nguẩy trăng

Lệch phía lưng đồi

Dưới bóng cây

Một khoảng không mờ tối

Tiêng yêu đêm

Đổ nhịp

Vọng xa xôi

Rấm rứt

Ngợp

Đồi trăng non huyền ảo

Bóng loang tan

Xộc xệch

Cõi xa xăm

Đêm vương vãi

Hồn nhiên

Xống áo

Gịot sương rơi

Như vướng viu

Dấu nằm ...

 

          Lê Thanh Hùng

 

Người Trở Về

 

Ngày trở về tóc đã hoa râm

Ướp mặt vào cỏ non tươi mới

May là vẫn còn đây, chổ đợi

Tiếng chim sâu, lích chích thì thầm

                     *

Vẫn còn nguyên một thoáng xa xăm

Dáng nhỏ trên đồng sâu quạnh quẽ

Cánh đậu biếc bên bờ rung nhẹ

Sáo gọi bầy, vọng đổ vang âm

                    *

Người đã đi và cũng trở về

Ngoài xa vắng, lạc loài kỷ niệm

Chuyện hồi đó còn gì giấu diếm

Một quảng đời vụng dại đam mê

                    *

Con đường này của một ngày xưa

Cỏ vẫn non tơ, sao lạ lẫm

Điều gì đó ẩn mờ sâu đậm

Cũng nơi này, năm đó chiều mưa

                    *

Gió vô tình thổi rối ưu tư

Mõi mắt ngóng đường xa đăm đắm

Bóng nắng đổ chiều nghiêng chầm chậm

Ngõ hẹp cong, lóng ngóng chần chừ ...

 

          Lê Thanh Hùng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền