*TRTRÂN 18- Chỉ Vì Giông Bão (Thơ) Trân Trân (VN)

 

Trân Trân

 

 

CHỈ VÌ GIÔNG BÃO

 

Thế là anh đã xa rồi

Bỏ em ở lại nổi trôi giữa đời

Một mình côi cút chơi vơi

Một mình chua xót dưới trời quạnh hiu

Ngày đêm mưa bão dập dìu

Mẹ già con nhỏ buồn thiu phập phồng

Ngoài kia nước ngập mênh mông

Thiên tai bão lũ chất chồng thay nhau

Gây ra lắm cảnh u sầu

Còn anh ở mãi nơi đâu chẳng về

Cửa nhà hoang vắng tái tê

Nhìn quanh nhìn quẩn tứ bề lạnh căm

Vẫn chưa tin được anh nằm

Sâu trong lòng đất xa xăm mịt mùng

Chỉ vì bão lũ miền trung

Đất vùi sạt lở khốn cùng người dân

Khó khăn lên đến bội phần

Các anh cứu nạn xả thân quên mình

Không ngần ngại đã hy sinh

Ngàn năm lịch sử chữ tình khắc ghi

Khổ đau em cứ ôm ghì

Mai này biết phải đứng đi thế nào

Mẹ già con nhỏ thì sao

Khóc thương phận số nghẹn trào cả tim .

 

Trân Trân

23.10.20

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền