*TTN 59- Ôm Cả Đất Trời Quê Hương (Thơ) Tống Thu Ngân (VN)

 

Tống Thu Ngân

 

 

ÔM CẢ ĐẤT TRỜI QUÊ HƯƠNG

 

Em muốn choàng tay ôm trời mây lồng lộng

Ôm đồi nương, khoai sắn, những con đường

Ôm cả làng quê đang mùa giáp hạt

Ôm cả tiếng em thơ bán báo, đánh giày

 

Em muốn ôm cây trĩu cành, đầy quả

Ngọt mật đời, cho những mùa vui

Ôm quả sầu riêng dẫu nhiều gai nhọn

Ôm những mảnh đời thiếu trước, hụt sau

 

Em muốn ôm cả cái nắng chênh chao

Cơn mưa mùa hạ và nụ cười thơ trẻ

Em muốn ôm một chiều quê lặng lẽ

Dáng mẹ ngồi bó gối đợi chờ con

 

Em muốn ôm tất cả những dỗi hờn

Những nũng nịu của một thời thơ trẻ

Em muốn ôm cả nỗi buồn quạnh quẽ

Bóng cha về nghiêng nắng một chiều quê

 

Em muốn ôm bông mười giờ mọc ở bờ đê

Ôm câu ca dao muôn đời sâu lắng

Ôm cả mùa thu đất trời vắng lặng

Ôm điệu hò, tiếng sáo diều bay

 

Em muốn ôm vào cả đôi tay

Câu lục bát ngọt tình, hay chi lạ

Mấy ngàn năm sóng vỗ giữ cõi bờ

Ôm trang sử vào lòng không e thẹn

 

Em muốn ôm những con người không nguyên vẹn

Đã trở về từ một cõi ăn năn

Bước chân qua những nỗi nhọc nhằn

Ôm tất cả vào lòng đêm hò hẹn...

 

Em muốn ôm anh bên dòng sông Trẹm

Uống nước Cổ Chiên, nghe sóng Rạch Gầm

Em muốn ôm anh, cuộc sống âm thầm

Gom hết lửa đem vào lòng sưởi ấm

 

Em muốn ôm quê hương mình sâu nặng

Chẳng thể quên dẫu một thoáng dỗi hờn

Còn gì đẹp hơn hai tiếng quê hương

Sen vẫn nở trong lòng người viễn xứ...

 

TỐNG THU NGÂN - 829

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền