*TUS 7- Về Đi Em (Thơ) Thái Uyên Sa (VN)

 

Thái Uyên Sa

 

 

 

VỀ ĐI EM

 

Em phố thị bao năm ròng mòn mỏi

Tóc phai xanh bàn tay đói gầy hao

Trời giông tố nên chiều buồn đóng cửa

Em thẩn thờ xin chút lửa cho đêm...

 

Lặng mà nghe thời khắc rớt êm êm

Hững hờ trông ngày hấp hối bên thềm

Hận trời đất tiếc mùa xuân quá vãng

Đời thê lương như một bãi hoang tàn

 

Nhớ thuở nào trong khăn áo thướt tha

Hạc theo trăng hương phảng phất làm quà

Em giang tay ôm trọn cả sơn hà

Gót sen vàng mùa nắng cũ reo ca...

 

Em phố thị chừng như giờ đã mỏi

Đôi môi khô màu son đã nhạt nhòa

Gọi tên người dưới màu trăng vô vọng

Bước nhỏ đường trần tóc ẩm hương xưa

 

Về đi em dù trời nắng hay mưa

Hãy về đi dẫu cho gối chăn thừa

Dù sương gió thêu thùa trên má ướt

Dù bên đường cây rũ dưới mưa thưa

 

Giữa trần gian ta ngồi đếm được thua

Hãy về đi cười với gió sang mùa

Hoa cỏ điểm tươi đường về quê mẹ

Em gục đầu đi giữa giấc mơ xưa...

 

Thái Uyên Sa

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền