*TĐ 297- Tủi Phận Mùa Đông (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Tủi Phận Mùa Đông

 

Quên sao được, mỗi khi đông gõ cửa

Anh hay thường điện hứa sẽ đưa em

Rồi cùng nhau ta đi dưới ánh đèn

Nhìn hoa tuyết đan chen thi nhau đổ

 

Quên sao được, những mùa xa xưa đó

Vẫn in hằn trong trí nhớ không nguôi

Ta yêu nhau qua ánh mắt, nụ cười

Từng hơi thở giữa khung trời giá lạnh

 

Quên sao được những lần anh lẫn tránh

Em một mình hiu quạnh giữa màn đêm

Khi ngoài trời thiếu vắng bóng thân quen

Đôi mi đẫm ướt nhèm trên khóe mắt

 

Quên sao được ngày anh đi xa lắc

Chẳng một lời, bỏ mặc phụ tình em

Chẳng điện sang và cũng chẳng tiếc thèm

Như ngày ấy để em buồn, em tủi.

 

Thủy Điền

22-11-2020

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền