MẸ

 

   Dù thân thấm đẫm bụi đời

   Và tóc con chớm điểm màu sương

   Nhưng với mẹ,

   Con vẫn còn thơ trẻ

   Dù vóc hạc hao mòn theo từng tia nắng xế

   Mẹ luôn là bóng cả,

                                   ân cần rợp tỏa

   Trìu mến ủ che

   Dắt dìu con lìa thoát bến mê

 

                                       La Thuỵ

Nhà Thơ La Thụy

Ähnliches Foto

 

THU CẢM

 

       Heo may gợn nhẹ lá vàng rơi

       Cảnh sắc trời thu đẹp rạng ngời

       Thạch thảo xòe hoa cười góc núi

       Hải âu tung cánh điểm lưng trời

       Tình thơ tuôn chảy dường khôn cạn

       Ý nhạc trào dâng tưởng nỏ vơi

       Ai đó tri âm cùng chuốc chén

       Ngắm quỳnh thưởng nguyệt bạn lòng ơi !     

                              

                                                 La Thuỵ   

 

Nhà Thơ La Thụy

VÔ THƯỜNG

  (Cảm khái khi đọc truyện thần thoại Hy lạp)

       

Một thời vang bóng còn đâu

   Khói sương chừ lại úa màu thời gian

         Một thời xuân sắc nhựa tràn

   Nhành xanh biếc lộc, hoa vàng thắm cây

         Nắng chiều xế bóng hao gầy

   Xiêu theo triền dốc ngấm say vị đời

         Tiếng lòng ngân vọng chơi vơi

   Âm xưa bóng cũ mù khơi dấu tìm

 

                                           La Thuỵ

 

Nhà Thơ La Thụy

 

Ähnliches Foto

 

 

 PHIÊU BỒNG

 

Nhàn tản tiêu dao với tháng năm

Chừng thiên kỷ hết có bao lăm

Thảnh thơi trăng gió thơ bay bổng

Man mác trời mây nhạc lắng trầm

Múa gậy đầu non bừng tráng khí

Trổi tiêu cuối sóng dậy hài âm

Thong dong nâng chén tràn xuân ý

Thế sự đùa chơi há lẽ nhàm

 

                             La Thụy

 

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

Ähnliches Foto

 TỰ CẢM CUỐI NĂM

 

         Dặm trường rong ruổi ngựa phi

  Thời gian vút cánh xuân thì hụt hao

         Chồn chân dừng bước bên cầu

   Lặng nhìn nước chảy nuối màu tóc xưa

         Cánh buồm lộng gió ước mơ

   Băng qua sông biển cập bờ nơi nao ?

         Vọng âm sóng vỗ dạt dào

   Bên chiều đông tận nắng đào dần phai

         Hoa tóc sương muối đang cài

   Tàn niên tự cảm thoảng bay tiếng lòng 

 

                                               La Thuỵ

 

 

Bildergebnis für ẢNH ĐỘNG HOA ĐẸP

 

DƯỜNG NHƯ

 

            Dường như bóng xế đường trần

      Dường như cuộc sống thanh bần rồi qua 

            Dường như tóc muối sương pha

      Dường như phấn bảng sắp là vọng âm

            Bên chiều một thoáng trầm ngâm...

 

                                              La Thuỵ

 

 

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

Ähnliches Foto

 

 Vọng Cố Hương

 

            Mây Tần dõi bóng dạ nao nao

            Hồi ức miên man cuộn sóng trào

            Quảng Trị đường xưa ươm kỷ niệm

            La Gi phố mới vắng tâm giao.

            Ly hương khắc khoải thương mưa Bấc

            Biệt xứ bâng khuâng nhớ gió Lào

            Trở gối chập chờn chao cánh mộng

            Vọng về quê cũ dấu yêu trao. 

     

                                                   La Thu

 

 

Bildergebnis für ảnh hoa phượng

 

DÁNG HOA

     

   Thuỳ mị trong chiều 

         Bên cầu soi bóng

         Ta như lóng ngóng

         Tim đập liên hồi

         Thoáng nhìn đôi môi

         Thắm trời hạ đỏ

         Rặng mi biếc cỏ

         Khoé mắt hồ thu

         Hồn ta vỗ sóng

         Chiều đông gió lộng

         Đồng vọng âm ba

         Diễm tuyệt dáng hoa

         Bến bờ viễn mộng

         Trùng khơi tình động

         Man mác u hoài

         Trầm mặc liêu trai ...

 

                         La Thuỵ

 

 

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

Bildergebnis für ẢNH ĐỘNG HOA ĐẸP

 

BUÔNG XẢ 

                              

BUÔNG

Buông thân đẫm bụi ta bà

Buông tình sóng cuộn hải hà giận yêu

Buông hồn theo gió phong phiêu

Trí buông xuôi nốt, tàn chiều ... vô ngôn

                                               

XẢ

Xả lòng vơi nhẹ tục căn

Suối nguồn xả gột trần tâm não phiền

Xả tình, hồn trí an nhiên

Xả hương tục lụy ghé miền vô ưu

 

                                         La Thụy

 

 

 Nhà Thơ  La Thụy vào năm 1974

 

 

Bildergebnis für ẢNH ĐỘNG HOA ĐẸP 

 

ẢNH TƯỢNG

 

Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng

Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng

Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại

Thăm thẳm nhìn tôi không nói năng

                                   ĐINH HÙNG

Vâng, chưa một lần được duyên hạnh ngộ

Sao tôi yêu cuồng nhiệt dáng mơ hồ

Lung linh lạ, ôi chao là hư ảnh

Ngấm say nhiều ngầy ngật đến bơ vơ

Kìa Hiên đó, bừng to đôi mắt đẹp

Miệng mỉm cười vạn thuở ngất tình si

Tay dang rộng đưa ta vào cõi mộng

Ngực phập phồng ôi cả vạn lời thi

Trong phút chốc đời tan thành vũng bóng

Khói mơ huyền cô đọng nhạt mắt nai

Mi chớp nhẹ xanh xao ngàn vực thẳm

Thời gian dừng rực rỡ sáng sắc tài

Nhan sắc tuyệt nhưng vẫn là mộng ảo

Rét căm hồn dù biết chỉ hư vô

Thuyền hồn rộng lan bay tình chất ngất

Đưa ta về dìu dặt xứ em thơ

 

                                           LA THUỴ

                                      Huế, 11/4/1974

 

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

Trịnh Giai Hân đóng Lâm Tiên Tử Trịnh Giai Hân đóng Lâm Thiên Nhi người được mệnh danh đệ nhất mỹ nhân. Trước mặt người ngoài, Lâm Thiên Nhi rộng lượng dịu dàng nhưng thực ra là kẻ độc ác, dâm đãng. Sở trường của ả là dụ dỗ, lừa gạt đàn ông. Lâm Thiên Nhi hận Lý Tầm Hoan, luôn giở thủ đoạn hãm hại. 

 

HOÀI CỔ LONG 

 

                             Cảnh trong phim Tiểu Lý Phi Đao

HOÀI CỔ LONG*

Trong bóng thâm u núi đồi hoang dã               

Bước chân yêu run rẫy mỗi đêm về               

Ta lạc bước giữa hoa ngàn cỏ lạ               

Gió muôn trùng âm vọng phủ lời mê               

Lá tương tư vẫy vầng trăng khuyết sử               

Rêu xanh rì mềm ướt, đẫm sương giăng                  

Tay vuốt nhẹ lòng đàn reo tở mở               

Muôn tơ huyền rung động khúc hòa âm               

Em kiều mị bất ngờ ta choáng váng               

Phút giây nào thảng thốt đến mê si               

Từng ép xác dưng không chừ thoáng đãng               

Lòng Tiểu Phi* đồng vọng viễn khúc gì?               

Ừ, Mai Hoa Đạo* mỹ nhân kỳ ảo               

Kiếm ngây tình, lãng tử muốn Tầm Hoan*               

Lâm Tiên Nhi* từng đêm về cỡi áo               

Dợn sóng tình mê mải cõi hồng hoang              

Vô tình kiếm, bên hông đa tình khách              

Có bừng lên sát khí chấn đêm trường              

Chừ phóng kiếm ném tung vào tuyệt cốc              

Dạo sông hồ khinh khoái gót Lưu Hương* ...

 

                                                 La Thụy

 

* Cổ Long (1937- 1985)  là nhà văn Đài Loan viết tiểu thuyết võ hiệp nổi tiếng. Ông cũng là nhà biên kịch, nhà sản xuất và đạo diễn. Các tác phẩm của ông đã được chuyển thể nhiều lần trên phim truyền hình cũng như điện ảnh.

* Lý Tầm Hoan, Tiểu Phi, Mai Hoa Đạo, Lâm Tiên Nhi, Sở Lưu Hương ... : Tên nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long

 

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

 

 NGÀY CÁ THÁNG TƯ

 

 Anh rất yêu em

 Mong rằng biển cứ vẫn xanh

 Và CÁ mãi tươi

 Trong THÁNG TƯ, NGÀY MỒNG MỘT

 Để chúng ta được nói dối ngọt ngào

 Không ai phải hờn ghen giận dỗi

 Dù là chồng em hay vợ anh - cũng rứa

 Dù thật sự

 Có những phút ngoại vợ ngoại chồng

 Mà hình như ai cũng có

 Ngay nhà thơ Thuận Hữu

 Chắc cũng đắn đo

 Khi viết ra điều đó ! 

 Anh lại nói to cùng hoàng hôn

 Anh yêu em hơn kia nhé !

 Dù gió có chuyển lời tình tự

 Hay mây mang lời giận dỗi

 Dù mưa nắng thất thường

 Như tính tình em

 Yêu giận ghen hờn

 Đổi thay từng buổi

  Anh xót lòng vì hôm nay

 "Em buồn như con chó ốm

 Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

 Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

 Để anh giận

 Sao chẳng là nước biển"

 Như thơ Nguyên Sa anh thuộc

 May rằng CÁ không ươn

 Vì NGÀY MỘT THÁNG TƯ

 Không đòi lỗi chuộc 

 Khi mọi người thi nhau nói dối 

                                  La Thuỵ

(Chúc mọi người ngày CÁ THÁNG TƯ nói dối thật hay nhé!)

 

Nhà Thơ La Thụy

 

 

Bildergebnis für ảnh chân mây

 

LỜI VỌNG CHÂN MÂY

 

(Cảm đề "Hát giữa rừng chiều" của ĐHT)

Non thiền lắng bợn sắc không

Suối nguồn lờ lững một dòng chân như

Hương Tây phương giũ phù hư

Thoát trùng bể khổ Thuyền Từ phiêu diêu

Hòa mình cùng chốn tịch liêu

Chuông mai Suối Đó, kinh chiều Chùa Đây

Thì thầm lời vọng chân mây

Rừng chiều ai hát riêng tây vô thường

 

                                       La Thuỵ

 

Nhà Văn La Thụy

 

 

Bài viết từ năm 1978, bị bỏ quên rất lâu trong chồng bản thảo, tình cờ tìm thấy lại.

 

 

Ähnliches Foto

 

 

CHẬP CHỜN TỈNH MÊ



Voici maintenant ma vieille angoisseau creux de mon corpscomme une mauvaise blessure que chaque mouvement irrit. Je connais son nom. Elle est peur de la solitude éternelle, crainte qu'il n'y ait pas de réponse. "                                                                                                                 (Albert Camus)

 

   Ừ trong cái thảnh thơi ngụy tạo do thích ứng với hỗn mang đời sống cùng sự đồng lõa của cõi lòng cố gắng phóng ngoại, chối bỏ cả những kỉ niệm sắc cạnh đang trầm tích tận đáy hồn, bóng tối hoài tưởng nhuộm đen nội  tâm tự bao giờ, tưởng chừng đã mờ dần theo khói sương của năm tháng - Ờ mà phải, những đêm trăng tỏ, rải vàng trên không, dát vàng trong hồn, sang giàu trong thoáng chốc, dưới gốc cây điều, ngước nhìn vóm lá ngời xanh sắc ngọc, an bình choáng ngợp cõi lòng, thanh thản vô bờ, ngỡ rằng tiểu ngã đã tan cùng hư không, tâm trí hết còn định cố, như được chân như huyền nhiệm, ta bà rủ sạch, cực lạc, thiên đường chỉ thu về trong cùng ý nghĩa. Nhưng, đó chỉ là bề mặt, vỏ bao huyển hảo hay là giấc mơ đẹp trong cơn say ngủ thoáng hiện tha thiết để rồi trôi nhanh. Những góc cạnh của kỉ niệm từ bên trong bưng bít của vỏ bao ấy, khía cắt những đường ngọt bén, xuyên thành những kẻ hở tạo thành những đợt sóng ngầm mãnh liệt như muốn ngoi lên bề mặt biển cả lặng lờ gây nên cơn nước xoáy hung cuồng. “Từ trong sâu thẳm của hình hài, cái niềm khắc khoải hãi hùng xa xưa như bừng dậỵ tạo nên vết cắt hằn sâu dáng sẹo, nhức buốt theo từng mỗi cử động”. A! thì ra cái tâm trạng bị khuấy động không cùng đó của Albert Camus hôm nay chính lại là của ta, cả hai đã có sự tương trùng. Ờ ! mà phải, có lẽ cũng là điểm chung cho những tâm hồn luôn hướng nội, mặc dù tìm cách phóng ngoại, mong tìm quên. Khi phát hiện “mối sợ cô đơn ngàn thu không tiếng đáp” đó, Camus còn được diễm phúc “một mình” để chiêm nghiệm dù là nơi quán trọ cô liêu, còn ta thì còn bị khuấy động bởi ngoại vật, chỉ có cô liêu theo căn nhà. Bị khuấy động đến buồn nôn, không chỉ “ buồn nôn” như một Roquentin (của Jean Paul Sartre) chỉ ở tâm hồn mà còn diễn ra ở thực tại thể chất. Từ vô thức, cơn đau bật dậy bất ngờ, lan nhẹ theo từng sớ thịt, gây run váng óc não, rã rời thân xác, nếu được tận hưởng cơn đau cũng là hứng thú nhỉ! Nhưng trí óc muốn xoa dịu bằng mùi hắc nồng của khuynh diệp.

Trong thoáng chốc, cái chết từ tốn phảng phất như làn khói nhẹ , quyện lấy trí não – nếu nhập vào cõi chết ngay thì chắc hay nhỉ ! Sự sảng khoái ắt có khi linh hồn ra đi buông nhẹ cho xác thân, vì sự có mặt của nó đã ám nặng hình hài bao lâu. Thể xác nằm im bất khả tri những tuế toái cuộc đời. Linh hồn được tách rời tất giảm trọng sẽ không phải sa xuống thấp nếu chưa được bay cao. Nhưng trong cùng một lúc có sự đối kháng mãnh liệt của ý nghĩa khác của cùng óc não - xác thân còn lại nhẹ nhàng cho chính nó, lại nặng nề ám chướng tha nhân, linh hồn khó vứt áo ra đi vì chưa đến độ cao vô trách nhiệm phó mặc cho đời. Đầu óc quay cuồng những ý nghĩa tương tranh phút càng gay gắt, cõi lòng lại quặn xót. Có lẽ lòng ta bắt đầu sụp xuống thành huyệt sâu rồi đấy, chắc sẽ không ai đem thánh giá lại lòng, cũng như không có ai đến chết. (Chế Lan Viên). Hình như có tên phù thủy nào đang khuấy đảo ngôn ngữ, gây hỗn độn tư tưởng, chân khí đang chạy ngược chiều kinh mạch, cả lời văn vẫn như sao chép chưa tiêu hóa, ta đang tẩu hỏa nhập ma, hôn mê theo giấc ngủ nặng.                                               

                                 (Trong cơn đau)

 

                   Tân Mỹ, Hàm Tân, 21/2/1978                         

                                        La Thụy

 



“Voici maintenant ma vieille angoisse, là, au creux de mon corps, comme une mauvaise blessure que chaque mouvement irrit. Je connais son nom. Elle est peur de la solitude éternelle, crainte qu'il n'y ait pas de réponse."                                                                              (Albert Camus)

                   Trích từ tác phẩm Le Malentendu (Ngộ nhận)

DỊCH:



“Và ở đây, bây giờ, niềm khắc khoải hãi hùng xa xưa từ trong sâu thẳm của hình hài, tựa như chấn thương tồi tệ, nhức buốt theo từng mỗi cử động. Tôi biết tên nó. Đó là mối sợ cô đơn nghìn thu không tiếng đáp

 

 

 

 

Tác Giả La Thụy

 

Bildergebnis für ảnh động hoa đẹp

 

RONG RUỔI TRỜI SAY

 

Sầu dâng phủ giấc muộn phiền

Hồn hoang nghẽn lối tìm quên trăng vàng

Sáng ra mình mãi lang thang

U uất mấy nhịp cơ hàn ai hay.

Chừ đây tay vẫn trắng tay

Phú sao tưởng mộng ăn mày vu vơ

Ngửa tay nếm chút dại khờ

Dìu nhau bạn hữu vài giờ lất lây.

Thanh bần hằn vết chua cay

Ô hay trôi mất chân mây mộng đời

Mạch sầu hiu hắt làn môi

Đẫm thơm men rượu, dệt lời thơ bay.

Thả hồn rong ruổi trời say

Nghênh ngang gõ nhịp hao gầy tháng năm

Xa xăm nhòa ánh trăng rằm

Niềm đau đan phủ bụi lầm xác thân.

Chừ cho trái đất xoay vần

Trong ta tuôn chảy vô ngần bơ vơ.

 

                                 LA THỤY

                                     1988

(Cùng Hoàng Hữu Bản nối vần trong cơn say)

 

 

 

 THUẬT HOÀI

 

        “Sao anh trợn mắt nhìn tôi”

         Gớm sao thô lố như lồi võng mô

         Có chăng ngôn ngữ hồ đồ

         Bâng khâng tửu vị hư vô thấm tràn

         Cho hồn một thoáng đi hoang

         Bừng bừng hứng khởi, ngày tàn ngất ngây 

         Xớt chia nồng ấm men say

         Rượu, Thơ, Đời thực ngọt cay chan hoà

         Mến nhau dù chỉ sát na

         Cũng là hạnh ngộ, ta bà chấp chi

         Xôn xao quán sá thị phi

         Mãng phu anh thiệt lạ kỳ xuất chiêu

         Đốm tàn lửa giận phong phiêu

         Ờ may chìm tắt trong chiều rêu rong

                                          LA THỤY          

 THƠ TÌNH BÊN SÔNG - NỖI ĐAU XÉ LÒNG - La Thuỵ

   

              Tác giả La Thuỵ

      Hồ Quang - người bạn thơ của La Thuỵ đã thành người thiên cổ. Sinh thời, vào lúc cuối đời, Quang sống lang thang, cơ cực. Anh gửi tâm trạng u uất vào sáng tác thơ văn và gửi đăng trên tạp chí Văn Nghệ Bình Thuận, báo Bình Thuận với bút danh Hoài Quang. Nhân mùa Phục Sinh của Thiên Chúa Giáo, La Thụy ghi lại bài mình viết về tập THƠ TÌNH BÊN SÔNG của Hoài Quang, như thắp lên nén nhang lòng tưởng niệm người bạn giang hồ hiện giờ chắc đang lãng du vào vùng trời miên viễn

          THƠ TÌNH BÊN SÔNG - NỖI ĐAU XÉ LÒNG 

                      “Quân tại Tương giang đầu 

                        Thiếp tại Tương giang vĩ

                        Tương tư bất tương kiến

                        Đồng ẩm Tương giang thủy”   

                                                          

     Những câu thơ cổ chợt hiện về trong tôi – như tiếng thở dài não nuột của đôi lứa yêu nhau da diết, mà đành cách trở đôi dòng, người đầu sông kẻ cuối bãi, ngậm ngùi trông nhau luyến nhớ - khi đọc THƠ TÌNH BÊN SÔNG của Hoài Quang.

     Người xưa, dù vời vợi ngàn trùng cách biệt vẫn  được diễm phúc “đôi bên" cùng đẫm lệ, hướng mặt gởi tấm lòng son sắt về nhau. Người nay, bi thiết hơn, con sông Dinh, đôi bờ hẹp nhỏ, cách nhau chỉ một chuyến đò ngang, chỉ bằng nửa tầm tay với,  thế mà "riêng ai" lại quặn lòng, đau đáu dõi trông. Ôi ! "Cái gần gụi tấc gang ấy là cái gần gụi muôn đời không hội điểm của hai con đường sắt" (Mai Thảo). Biết làm sao, khi : 

               Ta đi em ở lỡ làng

            Mới hay khuya đã sang ngang cùng đò 

      Vâng, Hoài Quang đã ra đi nhưng vẫn luyến lưu khung trời cũ, nơi từng in đậm dấu mười năm ân ái mặn nồng, vẫn gởi hồn mình từng đêm theo chuyến đò khuya trở lại bên kia sông , thế nhưng : 

            Em đã hiểu hay vô tình chối bỏ

            Chút thủy chung đánh mất giữa môi hường 

       Bên kia sông, người xưa, (ôi! Em đã trở thành người xưa rồi) đã phũ phàng buông trôi tình chăn gối, nghĩa vợ chồng, để hằn lại trong Hoài Quang niềm đau rớm máu, và tiếng thơ xé lòng như thê thiết ngân vọng lên:

            Tình như xát muối vào tim

            Hỡi em thánh thiện nỡ chìm đam mê

 

     Hoặc :

            Buồn như đeo đá vào hồn

            Buồn theo ta mãi – bồn chồn không yên   

         Cơn đau quằn quại, cơn đau buốt nhói, đeo đẳng mãi trong tim người lỡ phận, như dàn trải suốt tập thơ THƠ TÌNH BÊN SÔNG, nỗi đau tuôn trào ra cả ngoại vật: "TIẾNG CHIM" như cô liêu ai oán, "TRĂNG LẺ" đầy bàng bạc đơn côi , "CHIỀU SAY" vàng vọt u sầu ,  "BIỂN" … thì thầm gợi sâu niềm nhớ .Và , "KHUYA" với câu kinh tiếng kệ không còn thanh thoát, làm lắng dịu tấc lòng, trái lại từng hồi chuông mõ như khua động cuộc tình đau

          Thôi, quên đi, quên đi  … Hình bóng ai xưa hãy mau mau nhạt nhòa theo khói thuốc, mau mau mờ biến theo men cay, cho ta mơ lại một thời vang bóng. Men say thấm đẫm, xô vào câu chữ mông lung làm vần điệu nghiêng ngã lệch xiêu, hồn đang thả bước đi hoang nên vần gieo lạc tiếng: 

 

              Ngông nghênh một chén rượu tràn

              Nâng thời gian cũ lên thành chiêm bao

              Mộng Trạng nguyên, áo hoàng hoa

              Thành xưa dáng cũ nhạt nhòa chân mây

 

      Nhưng, "dục phá sầu thành tu dụng tửu, túy tự túy đảo  sầu  tự sầu".  Bừng giấc mơ, vị đắng còn sót lại trên môi, nỗi sầu càng chất ngất vút tỏa trời mây, Hoài Quang lại rong ruổi với mối tình đau:

 

             Tỉnh ra hồn chất ngất đầy

             Sầu đong mấy lượt dạn dày tháng năm

             Thôi về em – cõi xa xăm

             Câu thơ yên ngựa biệt tăm kiếp người 

      Rượu chưa đủ lượng nồng để ru tình sầu vào sương khói lãng quên, nên Hoài Quang phải lấp đầy khoảng trống mông lung hình bóng ai xưa, bằng mắt biếc môi hường của người kỹ nữ thoáng gặp trên đường rong ruổi:

 

              Em như quán một giờ khuya 

              Đón ta đón cả ngoài kia con đường 

          Hỡi ôi! Đời là bể khổ trầm luân! Thương ta chưa xiết kể , lại phải ngậm ngùi cho em – cánh hoa tàn mấy lượt thanh lâu: 

              Tàn hoa mấy lượt gió sương

              Về đâu em hỡi ca nương bạc đầu

              Phấn son bia bọt nát ngầu

              Màu thời gian đọng trên màu mắt xanh 

         Ai đó cho rằng, Hoài Quang chỉ biết thương vay khóc mướn, chỉ đắm chìm trong rên xiết một cách ủy mị, yếu hèn. Không! "Đoạn trường ai có qua cầu mới hay"! Thương em, chính là thương ta, cùng thương cho những mảnh hồn rách nát tả tơi. Xưa, Chu Mạnh Trinh đã từng rưng rưng: “Ai dư nước mắt mà khóc người đời xưa, thế mà giống đa tình luống những sầu chung, giọt lệ Tầm Dương chan chứa. Lòng cảm cựu ai xui thương mến, nghe câu ngọc thụ não nùng. Cho hay danh sĩ, giai nhân, cùng kiếp hoa nghiêm nặng nợ, ngán nỗi non xanh đất đỏ để riêng ai lưu lạc đau lòng. Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu, cái kiếp " không hoa" lẩm cẩm, con hồn xuân mộng vẩn vơ ... " (Tổng vịnh truyện Kiều – Đoàn Quỳ dịch) 

        Tiếng nấc nghẹn từ con tim u uất của Hoài Quang bi thiết lắm. Niềm đau của  người anh em làm  não lòng chúng ta. Nỗi đau riêng của từng kiếp người cũng là nỗi đau chung của nhân thế, rất đáng nâng niu trân trọng, rất đáng sớt chia và cảm thông:

              "Xin dâng này máu đang tươi

              Này đây tíếng khóc giọng cười chen nhau"

                                                        (Hàn Mặc Tử) 

 

        Ai nỡ quay lưng, lạnh lùng nhìn chén máu tươi đang nhỏ giọt từ trái tim đau khổ, ai nỡ cứng lòng với tiếng khóc ai oán, với tiếng cười thê thiết đầy nỗi đau trần thế của ngươi anh em. Huống hồ sau những lần vùi mình trong hoan lạc rã rời, sau những khi mê mải theo sòng đời đen đỏ, tìm cách chôn đi niềm đau chất ngất : Hoài Quang cảm thấy sám hối ăn năn. Con chiên lạc muốn trở về bầy đàn, muốn được tắm mát trong suối nguồn ân sủng của trời xanh:

 

            Đức tin này đã bao lần sỏi đá

            Trời thì xanh và mây trắng phiêu bồng

            Cớ sao con lại chìm trong bóng tối

            Lời yêu thương đã thành kinh sám hối

            Tiếng chuông chiều đã thức hồn lơi

            Tình yêu Chúa – ôi con tim vời vợi

            Xin cho con một ngày –

            Biết sống, một ngày ăn năn

         Hy vọng rằng, Hoài Quang không còn để "sầu thành" phong tỏa bưng bít đường về, trái lại sẽ thoát ra khỏi vỏ ốc cô đơn khép kín, để Hoài Quang hòa thân mặn mà cùng sóng nước đại dương đầy ân tình, theo tiếng thì thầm của Ngôi Lời khẽ gọi, theo như lời cầu nguyện của chính Hoài Quang:  

 

           Đêm nay con chắp tay cầu

           Xin nguồn cứu độ - dạt dào yêu thương

           Cho con một chuyến hồi hương

           Tìm về Tổ Ấm náu nương Vĩnh Hằng

           Mùa chay sám hối tâm tình

           Chết đi mới được Phục Sinh với Người

           Chúa ơi! Con hối lỗi rồi

           Con hoang xin được thốt lời ăn  năn

         Đúng thế Hoài Quang ạ! Nỗi đau không làm mình xơ cứng đâu, trái lại cõi lòng mềm nhũn ra, dễ cảm thông và đồng điệu với niềm đau của tha nhân, dễ mở lòng ra giao hòa với đất trời. Nói như Đức tin tôn giáo của Quang: Có chết đi mới mong được ân phúc Phục Sinh trong ánh sáng nhân ái của Đấng Thánh Thiêng. Có phải dụ ngôn trong Kinh Thánh nêu lên ý : Hạt giống có thối mục đi, mới nảy mầm được, cây cỏ hoa trái mới sinh sôi nảy nở không nhỉ?

                                                                                La Thụy   

 
Nhà Thơ La Thụy
TÌNH XUÂN
Bướm vàng điểm phấn má hồng nhung
Thánh thót cung đàn gọi cõi không
Xôn xao nhựa chuyển run cành lá
Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng.

Thấm đẫm sắc trời ngây ngất biếc
Thời gian chao cánh dậy mầm thơ
Thu tàn đông tạ quay tròn đất
Mây nước hồi sinh rạo rực mùa.
Gió khẽ vương hương hồn cây cỏ
Oanh yến hòa ca ấm điệu vần
Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân 
   
La Thụy
CUỐI NĂM ÂM LỊCH
(Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)
Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
Thèm trái cấm lòng vướng bận nghiệp duyên
Loan phụng múa tình ai đang khép mở.
Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng.
Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
Hương xưa nào thoang thoảng ủ tình mơ
Để ngây ngất tình tràn thơm men rượu
Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô.
               

La Thụy

 

Image result for ảnh nhà thơ la thụy
 thơ LA THỤY
 
TÂN NIÊN KHAI BÚT
Nâng chén hòa vui ấm giọng ca
Ý tình thao thiết bút thêu hoa
Mai e ấp nụ ươm vàng nắng
Sen khẽ khàng hương ủ đượm trà
Bấc lạnh nỗi niềm đông tận nhỉ!
Rượu nồng sắc vị xuân khai a!
Lâng lâng thi tứ tươm trào giọt
Cánh mộng dần bay vào thẳm xa.
  La Thuỵ

THƯỞNG XUÂN
Mai vàng đào thắm toả hương hoa
Tết đến vui xuân nào chỉ ta
Cùng hát cùng đàn, vài cốc rượu
Cũng ngâm cũng vịnh, dăm ly trà
Xôn xao tình gợn hồn đang trẻ
Xao xuyến thơ ngân ý chửa già
Khai bút lòng bừng bao nắng ấm
Bên thềm lãnh lót yến oanh ca.
 La Thụy
Buốt lạnh tàn đông rồi cũng qua
Khoan thai xuân đến ấm bao nhà
Bâng khuâng nắng mới lừng hương tết
Biêng biếc chồi xanh thắm sắc hoa
Danh lợi: chán chê vòng tục lụy!
Rượu thơ: ngây ngất thú yên hà!
Thả hồn bay bổng cùng trăng nước
Hào sảng hát vang khúc túy ca.
 La Thụy