Nhà Văn Sông Cửu

 

 

Vầng Trăng Bên Sông 

 1. 

Dòng sông quê tôi ngoằn ngoèo, tháng - năm bên bồi - bên lở . Nội kể thuở nội còn con gái, lòng sông chỉ là cái lạch nhỏ do nước đổ dài theo lối dấu chưn đi của bầy rái  tạo thành. Khi nước ròng sát, xăn quần lội qua ngang không ướt. Vậy mà lúc tụi tui lên tám thì nó rộng phìn ra, bề ngang có chỗ đến mười hai, mười ba thước, tàu ghe ngược xuôi tắp nập, nhà cửa san sát chen chút ven bờ. Chiều chiều nước lớn người từ đồng ruộng trở về tắm giặt, bơi lội khiến hai bên bờ sông càng náo nhiệt thêm . Những đêm sáng trăng má thường dẫn tôi lên trên cầu mát ngồi nghe tiếng hò lảnh lót của chị Bảy đưa đò : 

" Hò ơ . . . Đầu nhà có ba buội dúi 

Cuối nhà  có cội cây đa . . . ơ . . . 

Anh đi đâu nhớ ghé lại nhà . . . hò 

Trước thăm phụ mẫu . . . hò ơ . . . 

Trước thăm phụ mẫu . . . Sau là thăm em . . . ơ ! 

Cuộc sống bình an, giản di, mộc mạc của người dân quê tôi năm xưa là như thế. Vậy mà trãi qua bao "vật đỗi sao dời" , tôi vẫn không đời nào quên được . Đi đâu vài ba ngày tôi cũng nhớ con sông , nhớ quê . Tôi thầm nghĩ, nếu không có dòng sông, thì bà con "hai sương một nắng" quê tôi không biết trút nỗi nhọc nhằn cơ cực nơi nào ?! Hồi đó, nếu có ai hỏi: "Quê hương là gì ? Chắc chắn tôi sẽ trả lời không chút đắn đo: CON SÔNG và VẦNG TRĂNG. Ôi! Vậy mà bây giờ vì một hoàn cảnh "nghịch lý" thúc đẩy tôi phải đành xa nó... Nhưng tôi luôn luôn thầm thương trộm nhớ nó! Tôi luôn tạ ơn Đấng đã tạo dựng ra nó. Tôi nghĩ. Có nó; Dòng sông và vầng trăng thì con người sẽ sống yên lành và nhân ái hơn. 

Hò ơ... Chèo ghe bẻ bắp bên sông 

Bắp chưa cứng hạt bẻ bông làm cờ. 

Niềm vui tuổi thơ của tôi được cất giữ trong hai câu hò dễ thương nầy. Bãi bồi bên kia sông là thôn Giồng-Đồng quê ngoại tôi. Từ Hè đến Thu, rẫy bắp trồng nối dài thoai thoải .Qua mùa nầy, nguồn vui đám trẻ con chúng tôi nâng lên gấp đôi ngày tư, ngày tết. Đêm sáng trăng lũ nhãi ranh xóm tôi cũng tụ tập ra đây đủ mặt. Lũ con trai bên kia sông theo cậu Năm . Đám con trai bên nầy sông theo chú Út, dàn quân hai bên chơi trò "Cờ Lau Tập Trận", mê lắm. Cậu Năm và chú Út giao: bên nào thua phải vào rẫy của mình bẻ bắp về đãi bên thắng... Còn bọn con gái chúng tôi thì làm "em gái hậu phương", chia nhau đi lượm củi khô, ôm rơm ra bờ sông chờ đoàn quân thắng trận mang bắp trở về 

2.

Trăng vừa mọc lên là trận chiến mở màn. Hạm đội "ghe tam bản" của chú Út nhắm thẳng mục tiêu rẫy bắp tiến công. Chiến thuyền "xuồng ba lá" của cậu Năm tôi cũng dàn quân dọc bên kia bờ sông để đánh trả. Tiếng kèn lá, tiếng hò reo hòa với tiếng trống thúc quân bằng thùng thiếc giục giã liên hồi. Hai viên "Tư Lệnh" chú Út và cậu Năm đứng trên cầu lượt trận chấm điểm ai thua, ai thắng. Khi ánh trăng treo lơ lửng trên ngọn cây quéo đầu làng, là lúc chiến trận kết thúc. Đám "Em Gái Hậu Phương" tụi tui cũng bắt đầu đốt lửa. Số bắp trái bên thua trận bẻ mang về đều để nguyên vỏ bỏ vào lửa nướng. Vị ngọt của bắp tỏa thơm ngây ngất. Bọn con trai mình sũng ướt, đầu còn đội mão xanh làm bằng lá bắp có cắm cờ lau, ồn ào, ca hát, nhảy múa quanh lửa như những người rừng. Đầu đảng trong đám tiểu yêu phía cậu Năm tôi là một anh chàng nhóc có biệt danh là Thanh "Cào Cào" bởi cặp giò dài khi đi cũng như chạy của anh ta. Đêm nào Thanh cũng lén bẻ thêm một trái bắp dành riêng đem tặng cho tôi (Lén,vì cậu Năm và chú Út dặn mỗi đứa chỉ bẻ 1 trái thôi) Anh ta học trên tôi mấy lớp . Khi tôi học lớp ba trường làng thì anh ta học lớp nhứt trường tỉnh . Vậy mà lúc nào anh chàng cũng gọi tôi bằng "Cưng" , làm như người ta là con nít còn bồng. Ghét nhứt là mỗi lần đưa bắp cho tôi, anh ta chống nạnh hai tay bảo giọng kẻ cả: 

- Huệ! Cho cưng nè. Ăn đi. Ngoan! 

Tôi trừng mắt cự lại: 

- Bắp ăn cắp... Ai thèm ! 

Tụi con gái cười rần rần chọc quê... Tôi tưởng anh ta nổi quạu, ai ngờ anh ta tỉnh bơ. Còn nhăn răng cười nữa chớ. Thấy dễ ghét! 

Đêm khuya. Con nước rông tràn bờ, làm dòng sông mênh mông . Bắp nướng chín, cả bọn xúm lại chia nhau, xít xoa cạp nóng quanh ánh lửa bập bùng. Tiếng ca hát, tiếng trò chuyện quyện thơm với mùi bắp nướng ngập tràn hương vị quê tôi ! 

3. 

Có niềm vui nào chẳng tàn đâu. Tuổi thơ dù đẹp mấy rồi cũng qua. Những năm lên Trung học. Cứ mỗi lần gần tới Hè, thì bọn tôi lại nôn nao muốn được mau về thăm lại dòng sông trăng thân yêu quê tôi. Thỉnh thoảng tôi cùng mấy nhỏ bạn rủ nhau đạp xe ra bến Bạch Đằng để xem tàu và ngắm trăng lên từ bên kia bờ Thủ Thiêm. Đứa nào cũng bảo: "Trăng Sài Gòn không đẹp bằng trăng quê mình!" Năm vừa học xong Đệ Nhị thì bà nội gọi tôi về. Vì theo quan niệm xưa của bà là con gái dù học giỏi đến đâu rồi cũng phải về "làm dâu" cho thiên hạ thôi. Tôi xin ba cho học tiếp, ba bảo không dám cãi lời nội. Thấy tôi khóc, cô tôi cằn nhằn ba tôi: 

- Con nhỏ đang học giỏi. Khi khổng khi không cậu bắt nó bỏ học. Cậu mợ sợ hao tốn để chị lo cho nó . 

- Đâu phải ý vợ chồng em. Ba tôi nói - Nội nó định gả nó cho thằng Thanh, con thầy giáo Nho ở Tân Hào đó. Cậu Năm nó làm mai. Ngoại nó cũng bằng lòng rồi. Vợ chồng em cũng muốn để cho nó học tới nơi, tới chốn như ý chị, nhưng ai dám cãi má ? 

Nghe ba nói tôi tức cậu Năm xanh mặt. Khi không đi làm mai làm mối gã cháu cho cái ông tướng "Cào Cào" nầy hè...Nhớ lại trò chơi "Cờ Lau Tập Trận", Thanh Cào Cào bẻ bắp tặng tôi, gọi tôi bằng "cưng", bị mấy nhỏ chọc quê, tôi tức cười nhưng cố cắn chặc môi dằn lại không cười. Cô tôi nhìn thấy tưởng là tôi tức giận nên đến vuốt tóc tôi an ủi: 

- Thôi, theo ba con về đi. Đừng cãi lời nội, nội buồn. Ít bữa cô về thưa lại với nội. Biết cô thương nên tôi bướng: 

- Gả chồng... Con không thèm chịu đâu. Cô tôi cười rồi dỗ ngọt: 

- Cháu là đứa con ngoan. Không nghe lời nội để mang tội bất hiếu à ? Lời răn của Chúa là phải hiếu kính với ông bà cha mẹ. Con quên rồi sao? Bà nội thương, lo cho con, con phải biết hiếu thảo chớ. Ý con thế nào, thì về tỏ bày cho nội biết. Ép dầu ép mỡ chứ ai nỡ ép duyên. Con gái đừng ăn nói ngang bướng như vậy không nên. Phạm Lời Răn CHÚA buồn con đó... 

Nghe cô tôi nhắc LỜI RĂN, lòng tôi bỗng thấy nhẹ hẳn ra. Bao nhiêu nan đề trong thi cử học hành, trong suy tư trăn trở suốt chặng đường của tuổi học trò tôi đều cầu xin Chúa và luôn được Ngài ban cho. Có lần nào Chúa bỏ tôi đâu. Bầy cháu tám đứa, tôi là đứa được nội cưng chiều nhiều nhất . . .Trong lúc đầu óc tôi nghĩ ngợi lung tung thì cô tôi nắm tay bảo tôi qùi xuống. Tôi thấy cô tôi rơm rớm nước mắt .Nhưng bà vẫn lớn tiếng cầu nguyện cho tôi: 

- Chúa ơi! Con xin dâng phó định mệnh cháu Huệ và gia quyến con cho Ngài ! 

Tôi cũng nhắm mắt thầm xin Đức Chúa Trời an bày cho cuộc đời mình. Và cũng thật lạ lùng, tôi cảm thấy trong lòng vô cùng bình thản. Và tôi ngoan ngoãn theo ba tôi trở lại dòng sông và vầng trăng tuổi thơ của tôi... 

4. 

"GHÉT CỦA NÀO TRỜI TRAO CỦA ĐÓ" 

Kính mời qúi bà, qúi chị, qúi vị nghe lại "mẫu đàm thoại vui" của hai vợ chồng anh Thanh và Chị Huệ bạn học cũ của bà xã tui( người kể lại phần đầu trong câu chuyện nầy).Hiện anh Thanh và chị Huệ đang định cư tại California Hoa Kỳ trong cùng một chung cư với chúng tôi: 

Chị Huệ: (đang nói chuyện với Lê Quế Anh thì quay lại gọi chồng) 

- Nè! Ông ơi! 

Anh Thanh: (Buông tờ báo nhìn vợ) 

- Tới nữa... Chuyện gì đây? 

Chị Huệ : (cười cười... hỏi giọng thắc mắc ) 

- Tui đố Ông và chị Anh nghen.Tại sao người già ưa nhắc về chuyện qúa khứ qúa vậy?   

Anh Thanh: ( Cười khà...vui vẽ ) 

- Có gì khó hiểu đâu... Những người giữ niềm tin được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời như anh chị em mình thì an tâm theo sự an bày của Thượng Đế. Còn những ai chưa có cơ mai gặp được Chúa, nhất là tuổi cao niên hoặc trung niên, ranh giới giữa sống và chết. Biết chuyện tương lai thế nào nữa mà hỏng nhắc nhiều về quá khứ? Như bà chẳng hạn, nếu không có Thánh Kinh soi dẫn thì tôi nghĩ rằng, chắc tối ngày bà cũng chỉ nhắc "Vầng Trăng Bên Sông - Cờ Lau tập trận - Thanh Cào Cào - Bẻ bắp cho em..." toàn ba cái chuyện đồ cổ thôi. "Cưng" thấy đúng hông ? 

Chị Huệ: (Lườm chồng...nhìn chúng tôi cười ) 

- Xí ! Tui ghét cái tiếng "cưng" cũ mèm đó lâu rồi nghen ! 

Anh Thanh: (Gật gù, cười khà khà...) 

- Ghét đúng thôi. Vì tiếng "cưng" là qúa khứ. Nhưng Anh và anh Tư nghĩ coi . Cái qúa khứ riêng tư nầy nó gắng liền với hiện tại và tương lai. Hồi còn là cô bé răng khểnh, tui lén bẻ bắp nướng cho bả cạp cười chơi, tui cũng gọi là "cưng". Viết bức thư tỏ tình đầu tiên khi bả học xong trung học, tui cũng viết rõ ràng là "Cưng thân yêu !" Rồi từ ngày thành vợ thành chồng đến nay tôi có thay đổi chữ "cưng" hồi nào đâu ? ( Anh Thanh quay sang bà xã  tôi ) Có chị Anh biết đó . Lòng dạ tui thẳng ngay vậy đó, chứ ai như bả (!) 

Chị Huệ: (trừng mắt) 

- Tui làm sao? Tui thay đổi à ? 

Anh Thanh: (Tằng hắng, cười cười nói với vợ chồng tôi ) 

- Đó! Anh chị thấy chưa ? Bả đổi thay mà bả đâu có hay... Hồi vợ chồng son lúc nào bả cũng gọi Anh ơi...Xưng Em với tôi ngọt xớt. Chừng có đứa con đầu lòng bả đổi tiếng Anh thành “Mình”. Sanh thêm ba đứa nữa cái bả đổi Mình thành "Ba Sắp Nhỏ". Mới có thằng cháu ngoại nè, mấy tháng nay thôi, bả gắn cho tôi tiếng "Ngoại Thằng BOY" liền. Đi đâu cũng gọi " Ông ngoại ơi . . .Ông ngoại ơi !" Dễ tức ! ( Anh Thanh gật gật đầu cười nhìn chị Huệ hỏi) - Ghét. Sao ưng tui làm chồng? Ghét. Sao có 4 mặt con? Ghét. Sao bỏ Dòng sông - Vầng trăng - rẫy bắp theo người ta qua Mỹ chi vậy?...Bà lý giải coi tại làm sao ? . . . 

Chị Huệ : ( làm mặt nghiêm ) 

- Thì..."Ghét của nào Trời trao của đó chớ sao". Ai cũng biết . Khỏi lý sự chi dài dòng... 

Anh Thanh: (lắc đầu lia lịa...) 

- Trật rồi cưng ơi! Theo tui, định mệnh mỗi con người đều do Chúa an bày . Mưu sự tại nhân - Thành sự do Thiên đồng nghĩa với "ghét của nào Trời trao của đó" như cưng đã nói. Cưng thấy đúng hong? . . . 

Chị Huệ : ( mĩm môi , giọng như nói lẫy ) 

- Đúng . . .Đúng tuốt tuột. Ai cải lại mấy người miệng Lưỡi... Nhưng "ông ngoại" làm ơn cho xin lại tiếng "cưng" đi . . . 

Vợ chồng tôi và anh Thanh nheo mắt nhìn chị Huệ cưới trừ...

 

(Viết tặng chị Huệ và anh Thanh)

 

Sông Cửu 

 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

Tìm Nhau Đảo Ngọc

 

 Tặng người em quê hương”

 

Hạt nắng mai rải vàng cành trúc

vút tận chân trời bờ vực nông sâu

ta nhớ chưa lâu, tìm nhau đảo Ngọc

đi dọc dãy cồn - chẳng thấy em đâu!?

 

Đứng nhìn hải âu trắng vòm mây tím

bâng khuâng hoài niệm sương đọng hàng dương

vườn ổi chín thơm ven đường ngọt lịm

tiếng chim Gõ Kiến ngõ lời quê hương…

 

Đôi chim Vành Khuyên chuyền trên nhánh khế

nhúng nhẫy bốn bề gió thổi đòng đưa

nàng gà máy tơ túc con theo mẹ

bươi rác bắt vế dưới rễ góc dừa…

 

Trời sắp đổ mưa đùa mây hả miệng

dòng sông sóng cuộn buồm chéo cánh gà

đảo Ngọc nhìn xa …cong tròn mặt giếng

nhớ chuyện cô tấm - trái thị …bị Bà…(*)

 

Ta như Cuội già chờ Hằng Nga trẻ

đầu nguồn cuối bể… em bỏ đi rồi?

thân anh "mồ côi" khát tình quê mẹ

thèm tiếng ru khẻ như bé nằm nôi . . .

 

Gió lay từng hồi rừng tre kẻo kẹt

sóng trườn ôm cát ào ạt chất chồng

én liệng trời trong trồng mai nhớ tết

Tiếng con chim Quốc gọi nước trên đồng! 

 

Sông Cửu

 

(*) Chuyện cổ tích: Cô Tấm hóa trái thị rụng bị bà già.

 

 

Nhà Thơ Sông Cu

 

 

Bông Mắc C

 

Tặng lê ngọc quế anh & Lưu Hà

 “Cổ tay em tròn như khúc mía 

Anh về thèm ngọt đến trăm năm”.... 

 

(Lưu Hà)

 

1. 

 

Nhỏ 

Sớm sớm 

Em đến trường 

Qua con đường cỏ 

Đuổi bắt Chuồn Chuồn bay 

Vướng gai chùm bông Mắc Cỡ 

Đám con trai vỗ tay trêu chộ 

Lêu lêu mắc cỡ...Nhỏ bắt Chuồn Chuồn...

 

2.

 

Hè 

Về quê 

Dọc đường đê 

Hai đứa dẫn nhau 

Bắt Cào Cào nuôi Sáo 

Anh bị gai Mắc Cỡ quào 

Em đến cầm bàn tay rướm máu 

Nghe gió lùa...Hương Trinh Nữ xôn xao...(*)

 

Sông Cửu

(Nhớ Tuổi tuổi học trò)

 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

 RU TA ... RU BỐNG... RU TÌNH!

 

Ầu ơ!...Bống núp sau rèm

Chông chênh nỗi nhớ bên thềm chờ trăng

Trách cơn gió réo mây giăng

Ngăn ta cách Bống – ngăn anh cách nàng

Ầu ơ! Bống bóng bang bang

Nhìn trăng đáy nước rã ngàn mảnh trôi

Chín sông cùng một biển khơi

Như ta với Bống suốt đời bên nhau

Ầu ơ...Bống thấp, Bống cao

Ngọt ngào ru giấc chiêm bao đẹp hiền

Hỏi trăng chênh chếch bên thềm

Nhớ ai thao thức tàn đêm canh dài!?

Ầu ơ...Bống mảnh Bống mai

Lung lay suối tóc phủ đầy hạt sương

Ru ta ru Bống yêu thương

Tình ta tình Bống vấn vương …tình mình!

Ru Ta...Ru Bống...Ru Tình!

 

Sông Cửu

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

Lời T Ơn

 

Mừng Thanksgiving 2018

 

 

Hơi thở nào Chúa tạo ra con

Tình yêu nào máu đào tuôn chảy

Tạ ơn Ngài thứ tha tội lỗi

Phục hồi con nguyên vẹn hình hài!

 

Tạ ơn dày Tổ Tiên Lạc Việt

Mấy ngàn năm trung liệt kiên cường

Gương tiết tháo anh hùng hào kiệt

Chống giặc thù gìn giữ quê hương!

 

Tạ ơn cha một đời yêu Mẹ

Sinh ra con nuôi dưỡng nên người

Tạ ơn Thầy khai mầm non trẻ

Làm hành trang con rẽ vào đời…

 

Xin tạ ơn đất lành phước hạnh

Đón đàn chim tung cánh Tự Do

Nuôi giấc mơ tìm về xứ sở

Đồng lúa xanh bay mõi cánh cò…

 

Tạ ơn đời nâng ta đứng dậy

Đạp chông gai gầy dựng tương lai

Xin tạ ơn người còn ở lại

Ôm nước non chịu cảnh phân ly…

 

Tạ ơn Em, nửa phần chung thủy

Bao vui buồn khổ lụy trung trinh

Tình phu thê hòa lòng chung ý

Nghĩa vợ chồng nhìn bóng thấy hình!

 

Xin nghiêng mình… Tạ ơn tất cả

Từ trăm sông ngàn núi quê nhà

Đến xa lộ thênh thang nắng hạ

Dọc suối nguồn phố thị… tôi qua

 

Cali, 22/5/2018

Sông Cửu

 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

 

Tình Khúc T Ơn

 

 Nhân mùa Tạ Ơn

mây trả cho em

từng chùm tóc vợn

quấn dãy ngân hà

pha trắng hoàng hôn…

 

Nhân mùa Tạ Ơn

dòng sông trả em

bến đò khói quyện

con thuyền ẩn hiện

rẽ bóng sao đêm

 

Nhân mùa Tạ Ơn

Biển trả nợ em

mười lời một vốn

con tàu cập bến

chân trời yêu thương…

*

Nhân mùa Tạ Ơn

Anh còn nợ Em 

nụ hôn Sài Gòn

thấm dòng lệ mặn

bao ngày còn nguyên… 

 

Thanksgiving 2018

Sông Cửu

 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

BÀN TAY YÊU THƯƠNG

 

Tại trường cấp Một phố núi 

Vào tiết học vẽ ngoài trời

Đề tài tự do trao đổi

Ký họa những món đồ chơi

Tranh nào điểm cao màu nổi

Cô thưởng một cội lan rừng

 

Cả lớp bàn tán reo mừng

Cô giáo nghĩ thầm ước lệ

Hôm nay sẽ nhiều em vẽ

Búp bê - thỏ trắng - gấu bông 

Nhưng đến cuối giờ vẽ xong

Có một tấm hình trông lạ…

 

Cô giáo ra hiệu…tất cả

Chú ý bức vẽ “Bàn Tay”

Mỗi em trình bày lượng giá 

Ý nghĩa tranh lạ nói gì?

Hình thể tả bàn tay ai

Con gái - con trai - xấu - đẹp?

 

Đứa nói: tay cô thợ dệt

Trò bảo: là người làm nương

Nam phỏng: Cườm thon… Con trai…

Nữ đoán: Ngón dài … Con gái

Cô giáo mĩm cười ra hiệu

“Xin mời tác giả trả lời!”

 

Một em bước tới rục rè 

Đão mắt nhìn quanh nói khẻ

Thưa cô bức tranh em vẽ

Thì …là… “Bàn Tay Của Cô”

Bàn tay… dìu em trong mưa

Bàn tay… đưa em vượt dốc 

Thằng bé bỗng nhiên bật khóc 

Sợ vẽ trật đề… Cô buồn!

 

Nhìn cậu học sinh Hơ-mong

Cô giáo chạnh lòng nhớ lại

Mỗi ngày đi đến lớp dạy

Cô đều dắt em qua đèo

Vì bởi cơ chân em teo

Nhà nghèo neo đơn khuyết tật

Em nói: Ít sợ khó cực 

Chỉ thèm cái chữ nhiều hơn…

*

Cô dìu “tác giả” đứng lên 

Toàn lớp vỗ tay đồng loạt

Hoan nghinh bức hình vẽ đẹp

Có tên “Bàn Tay Yêu Thương” !

Tặng cô thầy Phố Núi

 

November 2018

Sông Cửu

 

 

BÃO TAN...

 

"Thương tang em Ngọc và người vùng bão"

Nắng trưa chưa ráo con đường

Hàng dương tóc rối phố buồn xác xơ

Bão tan gió xé mây mờ

Em ngồi khâu mấy bài thơ chưa lành

Thương anh lặng lội vòng quanh

Mua chỉ đan mành giăng lưới thiện căn

Lặng nhìn tai họa ngổn ngang

Bão phá non ngàn lũ cuốn rừng xanh!...

Đêm hè ve trốn ven bưng

Khiến mùa thu lạnh rưng rưng hạt buồn

Còn trơ góc phượng cội nguồn

Đường thênh thang là con đường tử sinh

Lung linh nét mưc chung tình

In trên đỉnh ngọc thả nghìn câu thơ

Câu thương câu nhớ câu chờ

Mong đêm trăng sáng vàng mơ quê mình!

 

Sông Cửu

 

GIẤC MỘNG THANH BÌNH 

                Mến tặng Triều Âm 

 

Ngủ đi em, như bầy côn trùng trong cỏ 

Lấy ngày làm đêm quên chuyện tử sinh 

Hòa bình chiến tranh nghĩa tình xanh đỏ 

Số kiếp bầy đàn mộ gió tình chung… 

 

Ngủ đi em, đừng như dế mèn ngày hạ 

Ruộng mạ cháy khô… ra rã đêm thu 

Cả lũ ôm nhau nụ hôn từ tạ 

Quên mất con đường tuyết giá mịt mù! 

 

Ngủ đi em, bên lời em ru… hơi thở 

Nhịp đập con tim mộng đẹp núi sông 

Huyền thoại mông lung chuyện tình trăn trở 

Ô thước bắc cầu mở lối vợ chồng 

 

Ngủ đi…giấc mơ trở thành bông đá 

Có đôi bướm vàng âu yếm đầu gành 

Từng đàn hải âu lượn trên sóng cả 

Vũ trụ giờ nầy bỗng hóa bình an 

 

Ngủ đi em, bên nhau là tất cả 

Suối tóc uốn quanh tình khúc lung linh 

Màu xanh hòa tan hình tim chiếc lá 

Ngủ đi em…giấc mộng thanh bình! 

 

Sông Cửu     

(August 19, 2017) 

 

Nụ Hôn Thử Thách

 

Nghe phôn reo 

em ngoẽo đầu 

mơ màng nhắm mắt 

lồng ngực 

phập phồng 

gió ngoài trời … 

vi vu dìu dặt 

Lời người thương 

hương đồng cỏ nội 

trong lành 

chạy quanh 

tim em 

hiện lên góc nhớ 

đóng mở… mênh mông 

ngày chờ 

đêm mơ 

dòng sông bờ cau 

trăng sao cầu ao 

bến nước. . . 

Anh ơi! 

Em đang lắng nghe 

lời tình thương 

đơn phương…nhỏ bé 

dồn nén xen kẻ 

trong tiếng thở 

đơn lẻ 

nhè nhẹ hư vô... 

Hello! 

Nói tiếp đi anh… 

từ miền quê phân liệt 

mông lung 

đến niềm thủy chung 

tháng năm cách biệt 

em biết 

những nụ hôn qua phôn 

vừa nồng nàn… vừa thử thách 

làm gạch nối 

cho nỗi rung cảm chơi vơi 

dọc theo đôi bờ 

xa cách 

trùng dương. 

Thi ký: Cuộc điện đàm của đôi bạn 

yêu nhau từ hai đầu Sàigon. - Cali 

 

Tháng 7/201... 

Sông Cửu

 

Tình em 

 

Tặng Duyên – Vũng Tàu 

 

Thuyền về 

Biển trắng cánh chim 

Nhắp nhô phiên khúc 

Nổi chìm sóng xô 

Cát vàng 

Nằm khát cơn mưa 

Gió đưa mây cuộn 

Bốn mùa… tình em. 

 

SC

  

Trăng mơ 

 

Anh về 

tìm lạc mất em 

Lên cầu ngắm cụm 

mây chen sao mờ 

Đêm buồn 

phố bụi trăng mơ 

Con tàu rẽ sóng 

dọc bờ đại dương. . . 

 

SC

 

Nỗi đau vào mùa Thu 

 

Nỗi buồn cuốn gió Thu 

Mịt mù vườn hoa tím 

Đêm thao thức giựt mình 

Ngày bình yên chết lịm… 

Êm đềm tình Thu rơi 

Chơi vơi trời hiu quạnh 

Tiếng hẹn hò đêm lạnh 

Đồng xanh vắng cánh cò! 

Ngồi nhớ một chiều Thu 

Lời ru tình uất nghẹn 

Vợ bồng con đứng lặng 

Nhìn chồng đi trong đêm 

Ta bàng hoàng – mùa Thu 

Dáo gươm dòng nước lũ 

Tình yêu nào ấp ủ 

Máu lệ tràn biên khu 

Nỗi đau vào mùa Thu 

mây mù ru lá đổ 

Gành đá hóa “Vọng Phu” 

Bến cũ phủ sương mờ! 

 

Thu, 2017

Sông Cửu


Lan Rừng 

 

Nguồn suối tâm tư cạn kiệt chơi vơi 

bốn mươi hai năm quê  tôi tức tưỡi 

trai Trường Sơn đói muối xuống non 

gái Cửu Long mộng ước… đổi đời

Cha ngồi trầm tư bên suối thả câu 

mẹ thức nguyện cầu từng mùa trăng rụng 

bùn đỏ tràn xuống trũng lúa nương khoai 

bao cảnh nạn tai khoắc khoải hải hùng!

Em biết xuân đi rồi xuân trở lại 

nhưng Đấng nào quay trái đất tròn vòng 

ai kéo nước tuôn ngập tràn sa mạc… 

vì sao bão lụt tan tác làng buôn?

Đồi núi nước tôi bồi hồi trăn trở 

lố nhố hầm sâu nắng đổ gió nung 

bầy sóc mất hang, chim rừng thiếu tổ 

Trường Sơn tìm đâu Lan nở trắng rừng?! 

 

Buôn Mê Thuộc 201… 

Sông Cửu 

 

KHÁM PHÁ 

 

(Phỏng ý thơ Discovery của Toni Mosley) 

Ô hay! 

Tiếng cười ríu rít 

Quanh đây 

Từ nhỏ đến to dần 

Một trận cười  dòn tan… 

Cười ngắt ngẽo buồn nôn 

Cười phập phồng tim đập 

Cười quay vòng chóng mặt…

Cười sặc sụa hết biết trời đất 

Cắn răng, ngặm miệng nhắm mắt 

Cười hô hố sặc sụa 

Cười  như pháo nổ 

Cười đồng loạt...dây dưa 

Cười như trời sắp đổ cơn mưa… 

Chị cười. anh cười, tôi cười 

Mọi người đều cười…

  

Nín đi thôi…Có tiếng bảo: 

Chúng tôi ôm nhau 

Gượng gạo bụm miệng 

Và khám phá ra 

À! 

Đúng rồi 

Cười vì  người ta yêu tôi 

Và tôi 

Cũng bắt đầu. 

Yêu tất cả mọi người! 

 

Sông Cửu 

 

LỀU CỎ THI CA

 

“ Cổ tay em tròn như khúc mía

Anh về thèm ngọt đến trăm năm”

(Lưu Hà)

Ghé thăm “lều cỏ thi ca”

Hoà niềm vui. . . nhớ hương hoa Sàigòn

Đêm xa lộ ngắm trăng tròn

Soi hồ sen nở lối mòn nhà em. . .

Nhớ chiều Thủ Đức ăn nem

Vòng về An Phú Thủ Thiêm qua phà

Cườm tay ai trắng nõn nà

Khiến chàng Lưu Hà. . . “thèm ngọt trăm năm”

Buồn xem kịch Thẳm Thúy Hằng

Vui xem Bùi Giáng ghẹo nàng Kim Cương

Đèo em đi xem Cải Lương

Thanh Nga, Bạch Tuyết, Hùng Cường, Minh Tơ

Đến Mắc-xim Hoàng Thi Thơ

Ôm vầng trăng rụng vàng mơ dưới cầu

Sáu câu vọng cổ Viễn Châu

“Tình anh bán chiếu” giọt sầu Trà Ôn…

Cuối tuần ra quán “Thằng Bờm”

Nhăm nhi rượu đế tôm càng xứ ta. . .

Chiều tà ghé quán Thanh Đa

Đãi bạn lẩu mắm, cánh gà chiên bơ

Lâu lâu tạt vào Bàn Cờ

Uống rượu hổ cốt… ngồi chờ Hằng Nga!

Nhớ trường đại học văn khoa

Tình ca nhạc Trịnh giọng hòa Khánh Ly. . .

Bây giờ kẻ ở . . .người đi

Sài Gòn ơi!…Còn chút gì nhớ nhung!?

Ngẫu hứng khi thăm lều thi ca

của Lưu Hà.

 

Sông Cửu

 

HỆ LỤY

 

“Tặng các ca sĩ

 

đi hát kiếm tiền nuôi trẻ mồ côi”

Tiếng đàn sân khấu đêm đêm

nâng giọng hát em lảnh lót

như cơn gió thoảng qua thềm

như lời buồn vui ngân nga

cười…khóc!

Nắng lên khỏa dốc sương mù

trời xanh bao trùm mặt bể

em về khoát áo nữ tu

lũ trẻ mừng vui đáo để

mẹ về!

Con đường nằm cạnh ven đê

đôi bề đồng quê - thành thị

người đi nhân danh công lý

em về nhà tranh luyện chí

từ bi…

Em đem xuân thì nghệ sĩ

gieo từng mầm sống lên xanh

ẩn mình nhục vinh nghịch lý

vết đen chiến lũy hệ lụy

hòa bình!

 

201…

Sông Cửu.

 

NIỀM VUI BẤT NGỜ

 

“Mến tặng các bạn trẻ nớc Mỹ" 

 

Sông Cửu

1. 

Đêm sa mạc – gió cát 

người sĩ quan tác chiến Hoa Kỳ 

ngồi giữa trại quân Afghanistan 

ngắm trăng nhìn sao …thao thức 

 

Qua ánh chớp của chiếc ai- phôn 

hình đứa con gái ông hiện lên cười 

những câu chữ nhập thần trên màn hình 

lung linh nhảy múa: 

 

“Tuần sau lễ phát bằng tốt nghiệp cho con 

bố hứa sẽ về dự. Nhớ hôn?” 

Người sĩ quan gật đầu cười: 

“Cám ơn Chúa 

Con bố học xuất sắc lắm…Bố rất yêu con…” 

 

Bên kia cô gái hất lọn tóc qua vai 

Tiếp tục búng ngón tay vào bàn phím: 

“Cám ơn bố .Con biết rồi nơi bố ngồi là mặt trận . . 

hai cha con cứ chầm chậm bấm chat với nhau 

giữa niềm vui và nỗi bâng khuâng chen lấn 

theo từng chùm hỏa châu lơ lững giữa trời cao. 

 

2. 

Viên Tư Lệnh bước vào 

người sĩ quan đứng nghiêm đưa tay chào kính! 

vị tổng chỉ huy cười lành bắt tay thân mật: 

“Chúc mừng đại úy …tháng sau anh hết hạn quân ngũ 

được về lại gia đình rồi… ” 

Người sĩ quan lại đứng nghiêm: 

“Cám ơn Tướng Quân. Nhưng tôi… 

Tôi muốn… được về phép trước thời gian”! 

Vị Tư lênh mĩm cười gật đầu thông cảm: 

“Để tham dự lễ tốt nghiệp con gái phải không? 

được thôi! Anh sẽ về nước vào chuyến bay chiều mai…” 

“Ô! Một mệnh lệnh đầy tình nhân ái. 

Cám ơn Tướng Quân!” 

Hai vị chỉ huy tại mặt trận dân chủ Trung Đông 

siết tay nhau …Toàn trại quân báo thức 

mặt trời rực sáng phía vòm cây. . . 

 

3. 

Sáng hôm ấy 

Tại sân lễ đài phát bằng tốt nghiệp 

trường đại học Hopkins nước Mỹ 

người ta thông báo rằng 

mảnh bằng của cô sinh viên 

Amanda Valledor. bị mất… 

ban tổ chức đang tìm… 

Lạ thật! 

tin tức nghe …đập tim 

lẽ nào mình có điều gì thiếu sót ? 

cô nữ sinh tốt nghiệp băn khoăn 

cả sân trường xì xầm bàn tán … 

Một giờ sau, máy phóng thanh 

lại báo mời Amanda lên khán đài 

khi nhìn người sĩ quan đưa tay ra bắt 

em giựt mình đánh thót … 

 

“Chúa ơi! Ai đây?” 

Một giây định thần nhận ra 

Đại úy John… người cha yêu quý của em 

từ chiến trường gió cát trở về 

trao bằng tốt nghiệp cho con… 

không còn lưỡng lự gì nữa 

Nữ sinh viên Amanda gào to: 

“Cám ơn Chúa. Bố về thật rồi! ” 

Hai cha con ôm  nhau. 

Sau phút giây yên lặng 

với niềm vui bất ngờ hôm nay 

cả lễ đài vang lên từng tràng vỗ tay 

nối dài không muốn dứt. . . 

 

Sông Cửu 

 

VANG VỌNG TRỐNG CHIÊNG 

 

(Tưởng nhớ tiền nhân hy sinh giữ gìn biển đão 

qua lễ "Khao lề thế lính" lâu đời của ngư dân).

 

Đêm mưa ngâu, trăng lặn sâu đâu đó 

Bến thuyền xưa, mưa ướt sủng linh hồn 

Ngôi mộ trống...tiếng nhị cầm độc thoại 

Cay đắng đêm dài đáy cốc hận tuôn 

 

Đường hoài hương, còn vấn vương vời vợi 

In giọt buồn, bên hơi thở tiền nhân 

Ngọn gió Đông, cõng mây về bến đợi 

Ánh nắng Xuân loan... bóng tối tan dần... 

 

Mây phủ tóc thề - gió về ru muộn 

Vui đón cội nguồn tuôn lệ đoàn viên 

Người tỉnh giấc, nghe đất trời chuyển động 

Vang vọng trống đồng, lộng sắc cồng chiêng 

 

Trống xung trận trong gió ngàn lồng lộng 

Chim Yến bay về rợp bóng Hoàng Sa 

Cờ ngũ sắc... biển Đông tung lướt sóng 

Cuốn sạch bóng thù - triền đá trổ hoa... 

 

Sông Cửu

 

Đừng Buồn Anh 

 

Đêm “ăn năn”… em mơ thành dì phước 

hương sầu riêng ngan ngát khắp sân trường 

tiếng dương cầm ngân nga hòa lời hát 

lạy Chúa nhơn lành trầm lặng yêu thương… 

 

Em bỗng dưng quên nụ hôn đôi lứa 

ánh lửa đêm xuân nồng ấm chập chờn 

cơn hệ lụy trôi theo cơn sóng bủa 

tiếng gió lùa xua hết vết sầu đơn! 

 

Em đâu quên con đường mùa phượng nở 

sắc hoa mười giờ cháy đỏ lối mòn 

bầy chim nhỏ líu lo chuyền trước ngõ 

chôm chôm nhà ai chín đỏ sau vườn… 

                           * 

Chuyện yêu thương gội sương chờ ngày Hạ 

em chắp tay nguyền tạm biệt vầng trăng 

hồi chuông ngân nga giáo đường rộn rã… 

rộp cánh chim Câu khỏa vạt nắng vàng 

 

Thôi, đừng buồn anh … 

tình chúng mình… trong Tình Yêu mênh mông! 

 

(Tặng  Maria LT A 

Trường nữ tu Cái Mơn Chợ Lách) 

Sông Cửu 

 

LÁ THU RƠI! 

Tặng thi nhân Thế Sử

 

Mỗi lần nhìn chiếc lá rơi 

Âm thầm nằm trên cửa sổ 

Nhắc tôi mùa Thu nức nỡ 

Bồi hồi thương nhớ chơi vơi…! 

(Mặc dù Thu xưa chưa biết tôi…) 

 

Có lẽ giọt mưa Thu rơi 

Lòng tôi rã rời se lạnh 

Tôi thèm bàn tay mềm ấm 

Nắm giữ mầm yêu trong lành 

 

Gió cuốn vầng mây mong manh 

Kéo hạt mưa sa phố lạnh 

Thương sao bàn tay cô quạnh 

Nhặt từng chiếc lá…xa cành! 

 

Thôi đành - điều ta không thể 

Sánh cùng ân sủng lạ lùng… 

Đúng - sai – ngại ngùng – sấm hối 

Thu về - Chẳng lẽ - Vì tôi!? 

 

Sông Cửu

 

Lan Rừng 

 

Nguồn suối tâm tư cạn kiệt chơi vơi 

bốn mươi hai năm quê  tôi tức tưỡi 

trai Trường Sơn đói muối xuống non 

gái Cửu Long mộng ước… đổi đời

Cha ngồi trầm tư bên suối thả câu 

mẹ thức nguyện cầu từng mùa trăng rụng 

bùn đỏ tràn xuống trũng lúa nương khoai 

bao cảnh nạn tai khoắc khoải hải hùng! 

Em biết xuân đi rồi xuân trở lại 

nhưng Đấng nào quay trái đất tròn vòng 

ai kéo nước tuôn ngập tràn sa mạc… 

vì sao bão lụt tan tác làng buôn? 

Đồi núi nước tôi bồi hồi trăn trở 

lố nhố hầm sâu nắng đổ gió nung 

bầy sóc mất hang, chim rừng thiếu tổ 

Bao giờ Trường Sơn lan nở khắp rừng?! 

 

Buôn Mê Thuộc 201…

Sông Cửu 

 

Khao Lề Thế Lính 

 

Đảo cát rừng chồi nối liền bờ cõi 

ngữa mặt nhìn mây đan sợi sắt son 

từ thuở An Triêm trồng dưa trung hiếu 

dâng biểu vua Hùng  mở rộng nước non 

Đất hứng mưa tuôn chim gieo mầm sống 

Sa Huỳnh gió lộng sừng sững Gạt Ma 

nối bước cha ông ôm cồn giỡn sóng 

xới mạch khơi dòng tưới ngọt rẫy nương… 

     

   * Vòm đá hoa cương bỗng dưng chết điếng 

chim yến bay về đòi biển gọi hồn 

bóng tối hoàng hôn bừng bừng rung chuyển 

cột tháp chủ quyền … xao xuyến ngửa nghiêng… 

Trận đánh hùng thiêng ghi vào biên sử 

máu nhuộm Hoàng Sa - tử chiến quên mình… 

hậu vận tử sinh… giặc từ đâu đến? 

mờ - tỏ - đỏ - vàng – sâu - cạn - oái oăm (!) 

                        * 

Chứng tích tiền nhân núi sông rạng rỡ 

buồm căng - huyệt mộ - mở hội trùng khơi 

hoa nở cờ bay “khao lề thế lính…” (*) 

noi gương vinh hiển người giữ biển trời! 

(Tưởng niệm trận chiến ngày 19 tháng 1 năm 1974 

và tử sĩ – đồng bào bỏ mình trên biển đảo)

 

Sông Cửu 

______________________________________________________ 

(*) “Khao lề thế lính”:Lễ hội truyền thống của ngư dân VN tưởng nhớ công ơn người hy sinh khai phá và bảo vệ các quần đảo trên biển Đông từ xưa đến nay,

 

 

 

TÌNH CA…MÊNH MÔNG.

 (Tặng muôi muội  Đông Hương)

 

Nghe Thiên Thần hát rền trên đất 

Khúc yêu thương mở mắt đơn côi 

Giá chuộc buồn… bồi hồi ngước mắt 

Ta chờ em, em ở đâu rồi?! 

Đừng khóc em, quê hương là Mẹ 

Tiếng ve sầu ru khẻ đồi hoang 

Vào ngõ hẹp lang thang chưa mõi 

Núi Ngự Bình soi bóng Hương giang 

Giọt lệ mặn chặng đường phía trước 

Buốt linh hồn vận nước giá băng 

Hát nữa đi em bài ca mơ ước 

Đẹp vô cùng ân phước Trời ban! 

Đến đây em – ngồi quanh ánh lửa 

Đan niềm tin chứa nhịp tâm đồng 

Nâng sóng nhạc thơ em mở cửa 

Điệu trầm hùng- tình ca… mênh mông! 

 

May 8/2017 

Sông Cửu 

 

TÌM EM … 

 

Vầng Trăng chen mây hỏi gió 

Anh còn đó hay sang sông 

Tiếng ai thì thầm trên cỏ 

Rì rào mờ ảo… hư không? 

Tình em buồn trôi mênh mông 

Lòng anh cánh đồng nằm khát… 

Trăng treo lung linh đồi cát 

Gió gọi tình nước …hợp – tan! 

                   

Thời gian kéo mây lang thang 

Đêm tàn trôi quanh phố lạnh 

Cánh nhạn lạc bầy tìm hướng 

Năm tháng dạn dày gió sương! 

Ta thương vầng Trăng quê hương 

Vấn vương câu hò tình tự 

Đêm soi ngàn trang biên sử 

Ngày chảy trăm suối cội nguồn… 

                     * 

Mùa xuân bão cuồng trăng khuyết 

Gió đau tuẩn tiết… trùng khơi 

Người cỡi ba đào hào kiệt 

Tìm em … vệt sáng chân trời… 

                     

((đêm đen buồn nhìn trăng)

 

Sông Cửu 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Ähnliches Foto

 

Câu hò 

Trăng Tròn, Trăng khuyết 

 

Hò ơ! 

Nước mới rong trăng tròn, trăng khuyết 

Sao em biền biệt sắp tết về hong ? 

Qua đò nhớ ghé. . . Hưng Phong 

Ăn sò cồn Ốc , ăn còng lột chiên. . . 

 

Hò ơ . . . 

Còng lột chiên ăn ghiền hơn chả 

Rượu Lương Hòa uống đả em ơi 

Uống rồi, ca vọng cổ chơi 

Ðể mừng lúa trúng vàng tươi trên đồng 

 

Hò ơ. . . 

Lúa vàng đồng, công hai mươi giạ 

Cắt đập rồi chất bã ủ rơm 

Sa mưa có núm xào tôm 

Cá rô kho tộ ngon cơm đầu mùa 

 

Hò ơ. . . 

Cơm đầu mùa canh chua cua biển 

Cá bóng kho, ăn “chiếng”nhen em 

Nhớ xưa hai đứa mới quen 

Anh thương, anh nhớ, anh thèm. . . canh chua! 

 

Hò ơ... 

Con của Sải thì phải ở chùa 

Con vua, tạm làm vua một thời 

Chẳng may vật đổi sao vời... 

Theo anh về ruộng sống đời điền viên...ơ! 

 

Sông Cửu 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Bildergebnis für ảnh mùa hạ

 

Một chút nhớ nhung 

 

Nhớ xưa Hè nghe tiếng ve vào Hạ 

Mong bãi trường về cỡi gió đồng xa 

Sáng thả sáo diều… vi vu rộn rã 

Chiều về theo má câu cá ven sông. 

 

Nhớ buổi sáng Thu theo ba nhổ mạ 

Nội thổi “tù và” gọi “vạn vần công” (*) 

Chim Ó lượn vòng bay quanh đìa cá. . . 

Má  lùa bầy gà … ra trốn sau vườn 

 

Nhớ sớm Đông mặt trời hồng bến lá 

Gió biển mặn mà khỏa mát dòng kinh 

Con nước lớn nhanh bườm căng lướt sóng 

Yêu quá quê mình mưa nắng. . . chung tình! 

 

Ta nhớ mùa xuân trở thành người lính 

Đứng gác bình yên… giấc mộng không tròn… 

Trở lại xóm thôn… nỗi buồn binh lửa 

Uống chén giao thừa… vị đắng nước non. 

 

Tháng Tư, 201... 

Sông Cửu 

_________________________________________________ 

(*) Tù Và:  tiếng còi xưa gọi vạn vần công ra đồng cày cấy. 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Bildergebnis für ảnh màn đêm

 

ĐÊM MÊNH MANG

 

(Tặng hoàng  muội Đông Hương Tôn Nữ 

tác giả thi phẩm “Hương Thời Gian” . 

 

Nhìn tóc em bay, trên đài thành cổ 

Nhớ đêm phố buồn gió cuốn trăng hoa 

Tiếng sáo Hằng Nga hòa cung tình tự 

Dự khán giang hà,  đạn nổ sao sa… 

Không gian âm ba dòng sông đêm mộng 

Lộng bóng hương nồng trong sóng mắt anh 

Ấn tích ái ân sang trang sử cũ 

Ấp ủ bi hùng chung thủy mong manh 

Thôi đừng tính toan bảo toàn di tích 

Chỉ kim nào khâu chắc được vết thương?... 

Mái tóc điểm sương buồn vương lặng nín 

Dĩ vãng điêu linh ngọt đắng vô thường 

Ngọn núi phủ sương mây đan man mác 

Anh nằm suối Cát khao khát tình Em 

Đêm cuối không tên bập bềnh cao thấp 

Nước mắt tràn mi tưới ngập môi mềm! 

Đêm trần mênh mang trắng ngần nhân ngãi 

Bên dòng suối chảy róc rách …ngàn sao 

Chú Sóc rừng sâu nhìn trăng mơ trái 

Mong đến một ngày …hái mộng chiêm bao! 

(Nhớ Ngọc Sương. đêm Bến Cát Bình Dương) 

 

Sông Cửu 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

Ähnliches Foto

Chùm Thơ Vui… 

 

 

Bildergebnis für ẢNH ĐỘNG HOA ĐẸP 

 

Thằng Ngốc 

 

Em viết tên anh trên cát 

Sóng biển ồ ạt cuốn đi 

Viết tên anh vào không khí 

Cũng bị gió thổi bay xa 

Em liền mở bật tim ra 

Viết tên anh vào một hóc 

Lần nầy bên ngực trái em 

Lại cứ run lên bần bật. . . 

Làm em ngây ngất muốn khóc! 

Ôi! Anh có yêu em thật không 

Mà giẩy giụa dữ vậy, thằng ngốc!? 

 

Sông Cửu 

 

 

Ähnliches Foto 

 

Muốn Hong?! 

 

Chúa thấy em bụng đói 

Ngài phán cho em Pizza 

Chúa nhìn em khát khô da 

Ngài bảo viên đá nhả ra cho em nước ngọt 

Chúa thấy em trong tối tăm lặn hụp 

Ngài sai mặt trời rực sáng soi đường 

Chưa tạ ơn Ngài yêu thương 

Em lại đòi Chúa ban cho ơn nữa 

-Em muốn có thêm gì hả? 

- Cho gã chồng làm mọi con suốt đời ... 

Anh chồng bảo: “ Quá tham lam” 

“Nhàn cư di bất thiện” 

Coi chừng Ngài lấy lại mọi phương tiện 

Thì cô sẽ hiện nguyên hình 

Chiếc xương sườn non của tui! 

Muốn hong? 

Cô vợ ranh con… lười biếng! 

 

Sông Cửu 

Nhà Thơ Sông Cửu
Bildergebnis für ảnh huế

 

NGÕ YÊU THƯƠNG 

 

Tặng hoàng muội đhtn

vừa về thăm lại “Cố Đô”. 

 

Hương giang mở ngõ yêu thương 

màn sương bến Ngự dọc sườn núi cong… 

Người về đi dọc bờ sông 

thương nhớ cháy lòng hình bóng năm xưa 

nhớ mỗi năm, đêm giao thừa 

theo Mạ lên chùa giổ hội “tiển đưa” 

Mây giăng sớm nắng chiều mưa 

vườn xưa bướm lượn đong đưa lối về

lời thề nặng nghĩa tình quê 

đêm thâu quặn thắc… chưa hề lạt phai 

Nhớ người mở hướng tương lai 

miệt mài thao thức đắng cay chất chồng 

tình anh lay láng dòng sông 

nhắp nhô bóp giọt máu hồng  tim em 

Đêm nghe tiếng quốc giao duyên 

Xuân mô hoa nở dọc triền Hương Giang? 

 

Sông Cửu 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

Bildergebnis für ẢNH ĐỘNG HOA ĐẸP

 

ĐÊM KHÂU BĂNG

 

Dòng sông quê xưa 

Nắng mưa trăn trở 

Bông dừa thương nhớ rụng trắng… ven bờ 

Vô cớ tình cờ 

Bơ vơ nức nỡ 

Đầu sông cuối chợ bến nước…đục trong 

Chùm nắng long lanh 

Uốn quanh triền lá 

Cánh hoa đầu Hạ xõa tóc… gối đồng 

Sóng vỗ ngược dòng 

Bềnh bồng chín nhánh 

Én bay mõi cánh mảnh trời…lương tâm 

Tháng Tư dư âm 

Nằm nghe đạn xé 

Đơm đớm lập lòe xác người… trôi sông! 

Tháng Tư lương tâm 

Rừng câm biển khóc 

Phố phường lửa bốc…đồng ruộng khô cằn 

Đêm trăng Khâu Băng 

Khói đồng gió lộng 

Che bóng con thuyền rẽ sóng…mênh mông! 

 

Cửu Long tháng 4-‘86 

Sông Cửu 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Bildergebnis für TRẦN VĂN KHÊ VÀ CÂY ĐÀN KÌM 

 

TIẾNG NGUYỆT (*)

Nhớ giáo sư Trần văn Khê

 

Trăng tròn treo cành trúc 

Sóng nước soi bóng vàng 

Mây ngàn đan phiếm bạc 

Xào xạc gió mênh mang 

Ta nhớ em, tiếng Nguyệt 

Bến Phà — qua Hàm Long 

Bài Nam Ai da diết 

Nung lòng… khách sang sông 

Trăng khi đầy khi khuyết 

Tiếng nguyệt mãi ngân nga 

Trôi xa theo dòng biếc 

Suốt dậm đường quê xa 

Ba Nam hòa vận nước 

Sáu Bắc dìu dặt bay 

Bảy Oán sầu ly quốc 

Ngũ cung cứ vơi đầy... 

Ta yêu em, tiếng Nguyệt 

Réo rắt phiếm tơ lòng 

Thương con sông chín khúc 

Đục, trong rẽ đôi dòng... 

Ta nhớ trăng quê nhà 

Lời tình ca ấp ủ 

Gieo trong từng giấc ngủ 

Tiếng nguyệt còn ngân nga! 

 

Sông Cửu 

 

Thơ Sông Cửu

 

Bildergebnis für ẢNH CHƠI VƠI 

 

Chơi Vơi 

 

 

Chơi vơi cơn gió ngược chiều 

Rã rời cánh én buồn thiu cuối trời 

Xuân đi không nói một lời 

Để cho lủ dế thả lời nỉ non 

Ta về tìm lại vết son 

In trên lối rẻ dốc mòn năm xưa 

Lưa thưa nắng nhạt trong mưa 

Đong đưa chiếc lá rẻ mùa Hạ rơi 

Chơi vơi sóng nước trùng khơi 

Chơi vơi bầu rựợu đầy vơi bến chiều 

Ngồi bên lều vắng cô liêu 

Chờ nghe tiếng quốc gọi triều nước lên! 

 

Sông Cửu

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Du Lịch Đà Lạt

 

 

CON ĐƯỜNG 


Quanh làng, dãy đồi thông 
Đằng Đông, thôn "Trông Sáng" 
Phía Tây, xóm "Tự Cường" 
Đường "thiền hành" quang đãng 

Mây lang thang trời thẵm 
Thông già ủ mầm xanh 
Chùm trái nâu chín rụng 
Trải khung áo lụa vàng 

Màn sương đọng long lanh 
Gió ru quanh vòm lá 
Tiếng chim hót trên cành 
Chuông hồi sinh giục giã 

Em chết từ đêm qua 
Bỗng hừng đông sống lại 
Tiềm thức còn ghi mãi 
Con đường dài chông gai... 

Xe anh ngược đồi mây 
Đong đầy trang nhật ký 
Đếm từng bước em đi 
Lên dốc mòn... Hoan hỉ 

Con đường Thiền vạn lý 
Thì thầm tiếng thông reo 
Theo ta vào niên kỷ 
Đầy thác ghềnh cheo leo...



Đồi Lộc Uyển San Diego. 
Sông Cửu 

 

 

 

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

Bildergebnis für ảnh quê hương

 

Lời Đất

 

Bụi tre ai đốn ngã 
lá ủ gốc xác xơ 
đêm héo khô đông giá 
ngày hạ ứa nhựa mờ!

 

 

Gió xua mây lững lờ 
gom mưa ươm mầm sống 
gốc vặn mình nứt mộng 
trong nắng chiều cuối đông.

 

 

Như phép lạ thần linh 
khi tiếng gà gáy thức 
măng chen chúc tượng hình 
xinh xinh quanh vết đứt.

 

 

 

Cội tre già vàng nhạt 
ngửa mặt che nắng hồng 
ôm chồi xanh bát ngát 
bạc ngàn khắp núi sông. . .

 

 

Tình yêu ơi! Đừng khóc 
lời đất nói cùng cây 
cuộc sống là muôn mặt 
ngọt bùi trong đắng cay . . .


Sông Cửu

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Ähnliches Foto 

 

NÉM THƠ

"Nén hương lòng tưởng nhớ 
đại thi hào Nguyễn Du"


Đêm Đông, nàng Thúy Kiều không ném thơ
để chàng Kim chờ bên ngoài cửa sổ
hoa nở vườn sau héo xào chưa trổ
Đổ Quyên gọi tình vỗ cánh bơ vơ…

 

Tiếng tơ lòng ai ngắn dài chìm nổi
gió thổi vi vu trăng nhú sau hè
Kim lang hỡi xin người đừng hờn dỗi 
nông nỗi đoạn trường mở lối phòng the!

 

Che lệ thấm ngấm dài qua đôi má
hòa vạn giọt sầu buốt lạnh tim em
tiếng rên siết tiếng thét gào vật vã
như dao cứa vào đau thấu từng đêm!

 

Đạm Tiên hỡi...Ta ném thơ người đó
có dòng Từ Đường hiểu rõ lòng ta
chòm sao trôi qua khi mờ khi tỏ
có nhỏ lệ buồn cho kiếp tài hoa...

 


Sông Cửu

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 Chùm Thi Ký của Sông Cửu

2010.

 

Bildergebnis für ảnh bạch mã sơn 


Bạch Mã Sơn


Nhìn lên đỉnh “Bạch Mã Sơn”
Thấy đàn ngựa chiến tung bờm vẫy đuôi
Truyền thuyết xưa, giữa núi đồi
Thần mã xòe cánh trắng trời phò vua. (1)

Sông Cửu

 

(1)- “Truyền thuyết: ngày xưa trên núi  Bạch Mã
xuất hiện ngựa thần soải cánh  phò vua Gia Long
 thoát khỏi vòng vây của quân Tây Sơn”

 

Bildergebnis für ảnh thác đỗ quyên
 
  Thác Đổ Quyên (*)


Xuân đến
Bông Quyên Đổ
nở hồng 
Lonh lanh 
quanh dòng thác

Hạ về
chim Đổ Quyên 
vui hót
khoan nhặt 
tiếng gọi Hè.

SôngCửu

 

(*) Thác Đổ Quyên chảy dọc  Bạch Mã Sơn)

 

 

Bildergebnis für ảnh đèo phượng hoàng 
 
 Đèo Phượng Hoàng .

Lên đồi Phượng Hoàng
đường dốc dọc ngang
leo  đèo trèo thang
vòng vèo rừng thẵm
sương mù giăng lạnh
phố núi hoang tàn (*)
du khách buốt lạnh trùm khăn
tài-xế mồ hôi ướt trán

Sông Cửu

 


(*) (Phố hoang trên núi “BạchMã” )

 

Bildergebnis für ảnh biển 

 

Quên - Nhớ

Khi ra biển mênh mông
Quên  dòng sông sớm tối
Một đời quẩn quanh tiếc hối
Trần ai … “một cõi đi về”.

Nhớ TCS 9/2016
Sông cửu


 

Bildergebnis für ảnh con ong 

 

Tỉnh – Say

Con Ong say mật
Con người say tình
Cuộc đời bao nhiêu lần tỉnh
Để tự khoe mình không say?

14/2/17
Sông Cửu

 

Bildergebnis für ảnh vách núi 

Vách Núi 

Trèo lên
vách “Yên Tử” sơn
lắng nghe gió núi
thổi lòn  vi vu

Nắng lên 
vén áng sương mù
in hình cô gái  
che dù trong mây

Thu 6/2010
Sông Cửu

 

 

Bildergebnis für ảnh con suói 

 

Suối giải Oan

Biếc xanh 
Dòng suối “Giải Oan” (*)
Phải chăng
Nước mắt giai nhân thuở nào?
Trần Vương hỡi!
Lòng có đau?

Sắc không hư ảo
Buộc vào - mở ra. . .


Sông Cửu
_________________________
(*) Suối Giải Oan trên núi Yên Tử

 

 

Bildergebnis für ảnh người tây bắc
 
Roi Dâu (*)

Dạy con 
mẹ đánh roi dâu
Đuối thằng ma núi 
chui vào trong con.

Thu 2010
sôngcửu

 

 

 

(*) Các bà mẹ người Dao thường
đánh dạy con gái bằng roi dâu.

 

 

 Ähnliches Foto

 

Con Gái  Làng Dao

Em bước  khoan thai 
đeo vòng xà tích
nói cười  thanh lịch
chít mũ đính bạc
da trắng mài cong
môi đỏ má hồng
gieo hạt quanh đồng
thôn “Thượng Yên Công”
 
Cánh đồng“Thượng Yên Công” 
dướichân núi Yên Tử


Sông Cửu


 

Bên Anh
 

Em Không Khóc

Trên mọi nẻo gần - xa
Qua đường đời gai góc
Em đi tìm lẽ thật. . .
Dù gặp bao đèo dốc
Bên Anh, không cô độc
Em không khóc . . .Chỉ cười!


Sông Cửu

 

 

 

 

                          

 

                                              Thơ Sông Cửu                         

                                           

                 Ähnliches Foto                              

                                             

                                           MỘNG CŨ                                                      

 

(Tặng cô Bé Tư, 
tác giả thi tác “Phù Du”…)

 

Sóng vỗ chân mây đêm thức dậy

Rừng đậy oan khiêng biển nước ta

Hương tõa hóa rồng trong nắng hạ

Đường ra biên xá đá nở hoa

 

Trùng xa cá lội xuôi bến đổ
U Minh ôm vịnh định lối đi

Chồi non hủy phá giờ ra phố

Sạt lỡ cơ man cớ sự gì?

 

Bi tráng hoang tiêu chí hận đời

Chới với hương tình vọng bể khơi

Hy vọng nửa đời lời tri cảm

Ham hố vô tâm ngậm ý trời

 

Mái tóc xám tiêu giờ chợt hiểu

Mộng cũ sớm chiều …tình yêu ơi!

Vạn sự do Trời – nhân bất liệu

Liều sinh ra tử… cũng một đời!

 

 

Sông Cửu.

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Image result for ẢNH ĐỘNG mùa đông

 

 BỤI TUYẾT

 

(Cảm nghỉ về bài thơ “Sur Le Chemin Blanc" 
của Đông hương).

 

Vào Đông
Cùng em đi xem tuyết đổ
tiếng nói tiếng cười nhả khói mờ giăng
anh nắm tay em băng ngang dốc hố
em đổ thừa tuyết làm… tóc em hoa râm.


Vào Đông
Người ta viết thiệp Giáng Sinh
em đọc thơ tình “Gió Mùa” anh tặng
duới rạn thông già trùm khăn tuyết mịn
hát Thánh ca buồn nguyện cầu… yêu thương!


Vào Đông 
Bụi tuyết trắng đường xe trườn xuống núi
mình ngồi bên nhau nghe suối thì thầm
“chiến tranh – hòa bình, tình yêu – tội lỗi”
tên em tên anh ngàn năm ngàn năm…


Vào Đông
Mây trôi lang thang mặt trời đang ngủ
tiếng gió nhẹ ru hoa tuyết nhú mầm
anh cám ơn em giữ tròn chung thủy
em cám ơn anh – bài thơ cuối năm. . .

 


Sông Cửu

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Image result for ảnh sông thiêng

 

 

DÒNG SÔNG  THIÊNG


                        (Sách  Khải Huyền 3:14,15 &16)

 

Dòng sông bắt nguồn từ núi 
vòng vèo qua đồi xuống suối
ngày đêm âm thầm nhẫn nại 
tuôn chảy …tuôn chảy
đi tìm đại dương!

 

Dòng sông thiêng
làn biên sáng - tối 
qua mấy ngàn năm tuổi
lầm lũi cuồn cuộn 
vượt qua trăm núi vạn đồi 
bỏ lại hết sau lưng 
chiến tranh… hòa bình
nhục vinh quyền lực
giành giựt … nhiễu nhương…
dòng sông chở yêu thương 
âm thầm khiêm nhường chảy xiết…
không gào thét vui buồn 
cũng không ồn ào 
cuồng điên như biển!

thượng nguồn trong lành lạnh cóng
khúc giữa sóng sánh bốc mùi  hôi tanh
hạ lưu nước nóng sôi sụt  bỏng da…

Nghe kể ngày xưa Chúa Jésus đi qua
chỉ dòng sông thiêng làm ẩn dụ
phán dạy các môn đồ rằng:
 “Thà lạnh – thà Nóng…
hâm hẩm…không dùng được”
 

Sông Cửu 

 

Image result for ảnh mùa nắng 

 

 

Mùa Nắng Xôn Xao


(Vài cảm xúc qua tiểu thuyết

"Chuyển Mùa" của Trương Anh Thụy.)

 

 

1.

Xôn xao
cành táo gió lùa
mùa giao hoa sữa
đòng đưa gợi tình

Bình minh
tia nắng lung linh
theo anh mở lối 
hành trình mùa xuân

Dọc đường
ghé “Trạm Nghỉ Chân”
em ngồi nghe biển
gọi thầm tên ai…

Xòe tay 
hứng hạt mưa bay
mới hay ngấn lệ 
đong đầy bờ môi!

 

2.

Trăng lên 
tỏa sáng hiên đồi
in hình chiếc bóng
sánh đôi với mình...

Tình anh 
sưỡi ấm đêm đông
mát lòng ngày hạ
nối vòng nhân sinh

Vô tình
đọc bức thư Nhàn
mừng tình bạn...
chịu bẻ bàng duyên em!

Hà Nội
mưa lũ phủ giăng
ruột đau chín khúc
máu tràn dòng Lô…

Em đi
giữa phố mà mơ
lạc vào “ Ma Lộ”
thẩn thờ nhớ anh!

Mong manh 
chiếc lá xanh non
qua cơn giông bão
chồi con nẫy mầm…

Xá gì…
một chút trái ngang
làm sao sánh 
với vô vàn đau thương!

Tình Em
ấp ủ muôn phương
theo từng hơi thở
dậm trường núi sông!

 

3.

Tình Em
tuổi trẻ Việt Nam
“Chuyển mùa” gom nắng
trải vàng quê hương…

Tình yêu ơi!
thắp đuốc lên
đưa em ra khỏi
Đêm đen mịt mù !
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sông Cửu

 

 

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Image result for ảnh động mưa

 MƯA GIĂNG
__________________________________

 Thân tặng thi bác sĩ Võ Thanh Sơn
tác giả bài thơ Góp Nắng.
 

                   

Mưa Hè giăng trắng nắng chiều
tan cơn nóng gắt trầm tiêu nỗi buồn
chợ thôn hứng giọt mưa buông
con đường rửa mặt gội luôn vết sầu!

 

Dòng sông in bóng chiếc cầu
nhớ câu hò hẹn bấy lâu em chờ
nhìn mưa rẻ nắng chơ vơ
rơi trên mái tóc thẩn thờ cuối Xuân

 

Ve sầu gọi nắng bâng khuâng
mây trôi ngập ngừng cánh nhạn xa bay
tàn phai dáng Hạ mảnh may
hương Thu còn có ngất ngây tình người…

 

Ta đi nhớ tiếng ai cười
nhớ hoa cau rụng sáng ngời vườn Đông?
nhớ đêm mưa lạnh buốt lòng
nhớ nụ hôn …bên vàm sông…hẹn về!

 



Sông Cửu

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

Nắng Cuồng

 

 “Tặng Chu lệ Q…”

 

 

 

Anh muốn gom hết nắng Xuân
Gửi em đốt thành lửa Hạ

Nhưng sợ rừng Thu héo lá
Kéo sang buốt giá mùa Đông…

 

 

Nắng cuồng cháy nóng dòng sông

Hoàng hôn thuyền trăng lặn hụp

Biển khóc nước mắt ngập đồng
Con tàu chòng chành ngửa úp…

 

 

Làm sao dễ dàng tin được

Những lời thề thốt vô tâm

Ai chẳng âm thầm ước vọng

Cuộc đời hạnh phúc bình an ?

 

 

Nắng cuồng Hạ tàn Thu hận

Lỡ làng duyên phận hợp tan

Ngọn đèn thiêng ân thắp sáng

Chu kỳ tình yêu ăn năn…

 


Anh mang nụ hôn bừng nóng

Cho em sưởi mộng đêm tàn

Con tim phập phồng cháy bỏng

Rộn ràng đón ngày mới sang…

 

Sông Cửu

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

Chân Trời . . .

Mấp máy làn môi yêu thương 
vấn vương nụ hôn mật ngọt
và anh ơi! Dường như em đang
bay trên tầng cao chót vót


Cánh tay Thánh Giá cứu vớt hồn em
như triều dâng nâng thuyền đắm
mắt em long lanh nắng ấm
hương nho tỏa ngát mây ngàn


Trong cơn bão lốc xoáy quanh
phủ vầng trán em tóc rối
hàng mi kết chuỗi kim ngân
màn sương mờ rung bão nổi!


Ôi! Em khát một dòng sông
như nóng cuồng chờ gió lộng 
như đông giá đợi nắng hồng
như người tử tù mơ song...


Ngày qua em như bóng chim
lịm trong thét gào bão nổi
lả cánh rơi chạm đá ngầm
lưỡi khô cồn cào nhạt muối


Hôm nay nước mắt sầu tủi
xuôi dòng suối bạc tha hương
nỗi buồn hòa trong sa mạc
tuôn đầy mạch sống yêu thương!

 

Chân trời... chỉ Em định hướng
bay lên đỉnh sáng bình minh
tình Anh tháp Em cánh phượng 
lượn quanh hành tinh hòa bình 
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .. .. .!
Sông Cửu

 

 

 

Sông Cửu

 

 

 

GỌI CÂY HỎI GIÓ

 

( Tặng Đông Hương cô em xứ Huế
đang ở Paris)

 

Đón TếtTây, ta gọi mây hỏi gió
Bến đổ Sài- gòn còn nhớ Sông Hương
Quê nhà em, kinh kỳ bên nớ
Paris bên nì…em có nhớ thương…?!
                                    

Hỏi Cây - Gió còn ôm lấy phố
chờ em tôi gửi bức thơ tình

cứ tự nhiên, đâu gì xấu hổ

tiếng gà khuya… đang gọi bình minh

 

Tình hoài hương vương tình viễn xứ

từ ngàn xưa “áo vũ cơ hàn”

tàn dư em, hương thơm lộng gió

giấc chập chờn…nhớ cảnh hợp tan!

 

Xuân lang thang… mơ màng quán cũ

ly cam sành chua, ngọt, thiếu… dư

hương bồ kết quyện triền tóc rủ

quá khứ buồn …phủ kín ưu tư

 

Chỗ anh chừ…đêm về còn nắng

cầu thiếu sông…bắc nhịp tư riêng

nên chiều lên tình duyên giao cảm

giữa thuyền trăng vỗ nhịp mơ huyền…

 

Sông Cửu

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

 

TRẢ LẠI CHO NHAU

 

                  

                      Gởi em Quynh Ly.

 

 

Dù ai chia hai địa cầu phân cực
Anh Bắc Em Nam cách bức xa vời

Máu nóng từ tim vẫn sôi nhịp đập

Con đường thẳng nào bị cắt làm đôi…?

Đời là thế, ước mơ rồi trăn trở

Đóng mở keo sơn dùng, thẳng, vui, buồn

Nén nỗi nhớ thương lời thơ hư thực
Ngờ vực tinh hoa - bức phá sa trường!

 

Năm tháng vấn vương quê hương ly biệt

Lời nói tuyệt tình rướm máu làn môi
Em cứ tạm vui trong ngày pháo nổ
Đau khổ bây giờ…Anh chịu mình thôi…

 

Sóng vỗ ngàn khơi trắng trời ngang trái

Nắng cuốn mây sầu khâu lại vết đau

Đồi thấp núi cao bao giờ gió gọi

Gom mối hận tình…trả lại cho nhau!

 

Sông Cửu

 

(19/1/2017)

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

Image result for ẢNH ĐÓA HOA HỒNG TRẮNG

 

 

GIAO THỪA RA BIỂN NHỚ


Giao thừa
ra biển nhớ
nhìn sóng bũa
vào bờ 
ôm rạng san-hô 
vừa chớm nở
bấc giác tôi nghĩ về các chị…
bên kia vùng trời 
quê hương...
. . . . . . . . . 
Sóng ơi! 
chắc em sợ vỗ mãi đá mòn 
nên vội vàng trở lại…trùng dương!
Anh biết không?
tôi nghỉ,
nụ hôn của sóng
dù có mặn nồng
cũng không thân thương 
bằng nụ hôn 
của người lính biển…
nụ hôn
tiển biệt người yêu
trước giờ lên tàu
ra khơi
bạt gió ngàn nắng gắt
quên mình chống giặc
giữ từng hạt cát 
trên biển đảo…thiêng liêng!

 


Chị thấy không?
mỗi mùa xuân 
đá vẫn đơm mầm
khoe mình trong nắng
đá xếp hàng 
đá nghiêm trang 
đá đứng thẳng
chờ đợi 
đón mừng 
“Các Phu nhân tướng quân”
hiền hậu thủy chung
mỗi năm
âm thầm
ra biển thăm chồng!

 


Ôi!
Em biết không
máu xương 
bao anh linh…
nằm lại
trên 
Hoàng Trường Sa
là sự sống 
của đá
là hy vọng 
của người…
là nỗi đau của Trời
và sức hồi sinh của Đất

 


Tổ Quốc
Việt Nam thân yêu ơi!
bao giờ thì
mẹ “Vọng Phu” 
mới ráo nước mắt?!

 


Bao giờ
thì đá “Vọng Phu”
mới ngừng chồng chất 
dọc theo biển bờ quê cha!

 


(Kính tặng chị Ngụy văn Thà 
và các bà mỗi năm ra biển thăm chồng… )

 

Trích thi tập "Chân Trời" 2017


Sông Cửu 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Tấu hài.
Táo Bà Lang Thang
Yết Kiến Ngọc hoàng. . .


 
“Hiu hiu gió thổi đầu non
Mấy chàng uống rượu là con ngọc Hoàng
Ngọc Hoàng ngồi giữa ngai vàng
Thấy con say xỉn hai hàng lệ rơi. . .”
(Nói thơ Lục vân Tiên)

 

Cuối năm phó hội nhà trời
Táo chúc Chín Bệ vạn lời bình an
Biết Trời khoái nhứt văn vần
Thần mần lục bát kính dâng Ngọc Hoàng
Xin mời tất cả trào đàng
Nghe Táo đăng đàn hát Lục Vân Tiên.

 

Nam Tào cắn viết hỏi liền
Bà Táo đại diện báo miền nơi mô?
Táo Thơ Văn hay Táo ông nào
Mần ăn lời lỗ chỗ nào Táo chuyên?

Trần gian nấu bếp liên miên
Trời hỏi nhiều quá thần điên cái đầu!
Hỏi chi mà hỏi cơ cầu
“Tổ chức làm báo có giàu hay chăng”?
Chuyện nầy hỏi lại mấy anh
Chủ nhiệm, chủ bút rõ thông đủ đầy…
 
Riêng Táo nấu bếp tối ngày
Lo việc cơm nước cho thầy thợ eng (ăn)
Giàu nghèo thần chẳng để tem (tâm)
Đầu năm theo ké lang bang đỡ buồn

Bắc Đẩu vuốt râu nạt luôn
Hèn gì thế sự luông tuồng ba hoa?
Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa
Lưỡi bò Trung Cộng liếm mà tới đâu?
Tình hình kinh tế toàn cầu
Xuống, lên, chẳng biết, bí bầu lung tung…
Việt nam Trụ Lóng khật khùng
Già không từ chức mánh mun ngồi hoài!
Đại hội - đội hại ăn mày
Bí mật, bật mí nói hoài chán chê
Treo đầu chó- bán thịt dê
Tự phê hối lỗi trò hề đó thôi
Sợ tự diễn biến khắp nơi
Dân khổ kêu trời chịTáo biết hông?
Hú hí một bà hai ông
Cuối năm viết sớ không thông tí nào…
Động đất, bảo lụt ồn ào
Khủng bố giết chóc Táo nào có hay
Tây Tạng tự thêu dài dài
Bao nhiêu người chết chuyện nầy biết chưa?
Tàu mao đá cá lăn dưa
Đưa toàn đồ dỡm bán bừa lung tung
Đảo Chử Thập ở biển Đông
Sân bay nó đấp vòng vòng khắp nơi…
Vậy mà Táo cứ khơi khơi
Lo bếp núc, chẳng hiểu trời đất chi?
Không làm thì từ chức đi
Trời cử Táo khác xuống thay mi liền…

Hoàng hậu nghe nói giải khuyên
Năm Dậu cho Táo giữ thêm nhiệm kỳ
Giải nhiệm thất nghiệp thì nguy
Tiền đâu về dưới chỉ nuôi hai chàng
Táo quì lạy tạ mẫu Hoàng
May chút xíu hai chồng thần mồ côi!

 

Bây giờ tới quan Thiên lôi
Hỏi sao không sớ, Táo thời báo chi?
Không lẽ cởi cá lên đây
Chu du ngoạn cảnh rồi bay về nhà?

Nghe qua bà Táo cười khà
Muốn biết thời sự, thần mà chỉ cho:
Xem đài “Á Châu Tự Do”
Hoặc nghe cho rõ đài VOA mỗi ngày…
Các báo hải ngoại đủ đầy
Thần khỏi viết Sớ dông dài mất công.”

 

Ngọc Hoàng bước xuống ngọ môn
Gật đầu khen táo luận khôn nhứt làng 
Trẩm truyền văn võ bá quan
Đọc báo thay bản sớ vàng Táo Quân.

Lệnh Táo lai đáo trần gian
Gởi lời năm mới  Ngọc Hoàng chúc xuân
Chúc văn thơ  viết không ngừng
Giữ gìn văn hóa vẹn toàn Việt Nam
Năm dài tháng rộng  an khang
Hăng say sáng tác thơ văn bốn mùa
 
Táo quân vòng tay cung thưa
Tết mời Ngọc Đế Giao Thừa xuống chơi!…
Vua Trời vuốt râu phì cười 
Được rồi!Ta  nhận lời mời của ngươi!
Tất niênTrẩm sẽ xuống ngay
Nâng ly ta uống không say chẳng về…

Truyền bãi trào. Hẹn năm sau gặp lại!


Tất cả vòng tay: Ngọc Hoàng vạn tuế!

 

Hăm Ba Tháng Chạp năm 2016


Sông Cửu

(sao y bản chánh)

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

Vết Đêm

Tặng người Sài Gòn
 

Đêm cuối Hạ, ta về  thăm  phố cũ
Đèn mờ soi, bụi phủ ngập tím đường
Qua cầu vượt,  xe trườn lên bóng ngả
Bến sông khuya tỏa xám những vết đêm


Thành phố bây giờ nửa lạ nửa quen
Lầu cao chênh vênh dựng bên phố thấp
Ngập ngừng buồn vui đêm còn che mặt. . .
Ngõ hẹp người đông tấp nập bon chen


Chợ chiều thân quen giải tỏa mất tên
Chỗ xây “công viên”, nơi đài “tưởng niệm”
“Khu văn hóa” nối liền không thể đếm
Cô gái “ca đêm” đón khách vũ trường. . .


Sài gòn vẫn còn điện cắt luân phiên
Mùa Hè đầu hôm nóng lòn ngột ngạt
Biệt thự tầng trên xập xình ca hát
Các bác lao công quét rác dưới đường!


Sài Gòn đứng tim khi triều cường dâng
Cống nghẹt nước tràn ngập quanh nhiều hướng
Nhắp nhô bảng đỏ lố nhố sao vàng. . .
Ôi! Đêm lang thang …Vui buồn ngất ngưởng!

                        *

Ta về Sài Gòn Hòn Ngọc thân thương
Định kể cùng em chặng đường ly xứ
Nhưng bỗng tự nhiên bao niềm tình tự. . .
Hoài vọng chỉ còn. . . sót lại vết đêm !



Sông Cửu

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

 

CUỘC TÌNH ĐÒI - TRẢ
Xưa Chúa Trời tạo Ê-va bên cạnh
bằng xương A-Đam ấm lạnh quen rồi
dù nàng phạm tội chàng nào lỗi hẹn
rời địa đàng vẫn quấn quít nhau thôi…(I)
 
Nụ cười em xinh nhìn lâu càng đẹp
khép nép ngữa đầu nhận nụ hôn anh 
giờ trả lại đành. Sao em không tiếc
quên hết tình nồng hơi ấm mong manh?
Gom cát biển Đông Dã Tràng dành dụm
đấp núm đồng tiền lưu luyến thơ ngây
làn sóng nhắp nhô ôm bờ âu yếm
gió liệm chân trời biến dạng cát bay!
Chiếc lá vàng rơi ngày Thu chết lặng
mây hóa hình em vẫy nón chào anh
rợp cánh chim xanh đo ngày dài - ngắn
hụt hẩng duyên tình ngõ hẹp đồng hoang
Tan hợp, hợp tan cuộc tình đòi - trả
hòa tặng cho nhau rạo rực ngày xưa
hương tóc gió đưa thì thầm to nhỏ
hơi thở khói mờ ẩn hiện nắng mưa
Đừng trả lại anh đường tơ… tắt nắng
lạnh cóng mùa Đông mây lộng trăng vàng
giữ hết lại em, “gừng cay muối mặn”
chớ làm Hằng Nga… nhớ chú Cuội đần…
Sông Cửu

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

Hình ảnh tình yêu bức thư tình chép tay 

 

Thơ Tình Đầu Tiên Của Tôi

 

Tuổi mười sáu

những câu thơ tình đầu tiên

tôi viết trên lưng Swapna

khi đó em đã mười bốn

Bữa ấy cả nhà đi vắng

em như con bướm 
nhẹ nhàng lượn vào nhà tôi

tôi nắm tay em

dìu nằm lên giường
tôi vuốt chiếc váy nhiều màu

rực rỡ và hôn em tới tắp

- “Anh làm gì thế”

- “Anh giành cho em bất ngờ….”

-“ Bất ngờ gì?”

 

Em tròn mắt nai, hỏi lại. Tôi đáp:

- “Rồi em sẽ biết…”

Kéo tấm áo phơi bày
vai trần nỏn nà em ra
tôi húy ngoái viết như một họa sĩ

đang vẽ đớm lửa giữa đôi mắt thần…
-“ Đố em anh viết gì?”

-“Không biết, nói nghe đi!”

 

Tôi ghì môi em chạm môi tôi
vừa hôn vừa thì thầm:

- “Tôi yêu em, lớn lên  cưới anh nhá”

 

Nghe nói, em bật dậy nhanh
như con chó phốc nhảy đứng cạnh giường
quật tôi nằm xuống vạch lưng ra 
- “Giờ tới em viết: 
Em quẹt móng tay nhọn lên lưng tôi:

Đồng ý… Đồng ý”
. . . . . . .

Thư tình đầu tiên tôi là thế đấy!

 

 

(Đêm cuối năm nằm đọc Truyện 
dịch của nhà văn Ấn Độ SHIV KUMA)
January 30/2017
Sông Cửu

 

 

 

 

 

Thơ Sông Cửu

 

 

TỰ NÓI VỚI MÌNH



Núi

Bao bộc chung quanh

Cây xanh

Như một vùng cung điện

Tôi gọi là “Đồi Tiên Sa”

đặt tên là “hiên trăng thư các”

 

Sáng hái hoa ươm thơ 
Chiều gôm mây làm giấy viết 
Tối ký âm suối reo thành nhạc

Các Em khen tôi, từ phía Tây quả đất 
mà nghe rõ nhịp đập tình yêu bên Đông(!)

 

Độc đáo thật

Tài ba của tôi 
Mênh mông …siêu thông tột bậc.
Một tiếng hú thôi…

Đại bàng lượn quanh mát trời 
Kình ngư biển khơi nổi đặt

Đoàn voi phun nước ngập đầy sa mạc

Nghìn rắn hóa rồng bay vòng bốn phương…
Và cũng chỉ một cái xòe tay tôi
Trời đất trở lại bình thường…
Không có bất cứ điều gì vấn vương trăn trở !

 

Tôi học ở trường, học ở đời, 
Học ở thầy,  học nơi sách vở…
Học ở bạn, học ở vợ
Trên tôi thông thiên cơ, dưới tôi rành địa tạ

Thấy rộng hiểu xa - vậy mà còn một ảo ảnh
Tuy gần mà xa …tôi chưa học được: 
Cách tự nói chuyện với mình!

Sông Cửu