1- Đầu Xuân Hái Lộc

2- Duyên Phận

3- Đêm Vọng Về Đâu

 

Thủy Điền

 

 

 

3-Đêm Vọng Về Đâu

 

Đêm vọng về đâu để chuốt sầu

Chim bay về núi có còn đâu

Cây trơ thơ thẩn nhìn gió thoảng

Tiếc nuối mùa xuân của thuở nào

 

Trăng ơi! Trăng hỡi tận trên cao

Có thấu trần gian, có chạnh lòng

Nhắn giùm ta nhé. Con chim mộng

Chốn cũ bây chừ đang nhớ trông

 

Đêm vọng về đâu, đêm thức mong

Đèn khuya hiu hắt suốt canh ròng

Viễn vong, ngang trái tình cô lẻ

Vờn mắt, thân gầy ai biết chăng ?

 

Đêm vọng về đâu, đêm nhớ nhung

Đời như chiếc lá cuốn theo dòng

Xa xôi cứ mãi càng xa mãi

Đợi chờ muôn kiếp cũng bằng không.

 

 

Thủy Điền

05-10-2019

 

 

 

 

2-Đầu Xuân Hái Lộc

 

Đầu năm lên tận cổng trời

Mây mù giăng phủ trắng ngời bao la

Chật đường nón lá người qua

 Đua chen, nhang khói mù lòa không gian

Cúi đầu tay chấp miệng ngoan

Tiên trời thương xót dân gian chốn trần

Năm dài vất vả gian truân

Đầu trời, chân đất xác thân mỏi mòn

Miếng ăn chưa được vẹn toàn

Đêm về giấc ngủ vẫn còn chưa yên

 

Đầu xuân...hái lộc, viếng Tiên

Xin Ngài cứu vớt nỗi niềm nặng mang

Tặng ban, ngày mới huy hoàng

Nước non phồn thịnh, dân lành yên vui

Người người luôn nở nụ cười

Kề vai, sát cánh xây đời vinh hoa

Xóa tan hiềm khích, bạo tà

Bất công, áp bức lùi xa dương trần

Hiến dâng hạnh phúc, công bằng

Nhà nhà no ấm, an nhàn thảnh thơi.

 

Thủy Điền

01-12-2018

 

 

 

1-Duyên Phận

 

Năm em tròn mười sáu

Ngày theo mẹ đi buôn

Tay cắp sách đến trường

Tóc đuôi gà buông thả

 

Đứng nhìn trông xa.... xa

Ôi ! Sao nàng đẹp quá

Lòng bỗng thấy thương thương

Mắt cuồng theo sắc hoa

 

Năm em vừa rẽ ngã

Mười tám cái xuân thì

Bỏ dở.... những mùa thi

Thôi theo mẹ đầu làng

 

Anh nhắm mắt, bậm gan

Tỏ tình, rồi làm bạn

Ỉ oi và ỉ oi

Theo chân và theo chân

 

Suốt gần mấy trăng vàng

Thế mà nên duyên phận

Ta một thời lận đận

Ta một thời sướng sung.

 

Thủy Điền

18-12-2018

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền