1- Miền Khói Lửa

2- Mắt Hồng

3- Một Chiều Em Sang Sông

4-  Mùa Thu Hoa Nở

 

 

04-Mùa Thu Hoa Nở

 

Em lớn lên giữa trời thu lá đỏ

Dáng xinh xinh áo trắng tuổi học trò

Biết yêu đương, biết mơ mộng, ngẩn ngơ

Biết hò hẹn, biết đón đưa, hờn giận

 

Tôi lớn lên giũa trời quê lửa bỏng

Vết chân quê chưa xóa nét mặt gầy

Chưa một lần, chưa dám nói yêu ai

Phải khoác áo chinh y làm lính trận

 

Hai thế giới hai phương trời bất tận

Đường biên giới tôi- em hai lối mộng

Kẻ xa quê người ở lại mái trường

 Sợi tơ tình nào có được gì nhau

 

Ai ngờ đâu ngày xa nhau, không giấu

Giọt lệ tình em dành trọn cho tôi

Đã bao năm tôi cứ ngỡ như người

Hòn ngọc quí. Còn tôi là đá cuội

 

Chia tay em một lần như sau cuối

Hẹn ngày về, ngày ấy hẳn còn xa

Choàng vai nhau bốn mắt lệ đẫm nhòa

Anh không ngỡ giữa mùa thu hoa nớ.

 

Thủy Điền

27-07-2019

 

 

 

 

 

 

 

03-Một Chiều Em Sang Sông

 

Xa..... xa chiếc nón nghiêng

Mắt nhìn vọng ngược dòng

Một chiều em sang sông

Thương bóng hồng cô lẻ

 

Bao kỷ niệm, hẹn thề

Giờ chỉ là quá khứ

Vẫy tay chào viễn xứ

Giọt lệ buồn lê..... thê

 

Dòng sông hai lối rẽ

Chia cắt tình đôi nơi

Em về, sang bến đợi

Tôi một đời trông xa.

 

Thủy Điền

03-02-2019

 

 

 

 

02-Mắt Hồng

 

Mắt hồng...em. Tôi mơ...!

Lung linh chiều hạ nắng

Nhìn ai, em thầm lặng

Nét buồn xinh ngây thơ

 

Thoáng qua, tôi lại ngỡ

Như bức tranh nhiệm mầu

Cuốn hút quả tim non

Tuổi xuân vừa mới lớn

 

Mi em... làn sóng vợn

Hoà quyện ánh chiều tà

Như hoàng hôn xa... xa

Gợi vào lòng nỗi nhớ.

 

Thủy Điền

27-11-2018

 

 

 

 

 

 

01-Miền Khói Lửa

 

Vừa chào đời là nghe tiếng nổ

Đạn, khói bay nghi ngút khắp trời

Đang ngậm sa, mẹ dưng bỏ vội

Ôm con thơ chạy trốn giặc thù

 

Rồi mùa thu, qua mấy mùa thu

Tay cầm súng giết người cùng máu

Làm tay sai cho loài hổ , báo

Xem anh em khác giống, khác giồng

 

Quê hương tôi cuốn theo triền sóng

Bao năm dài thống khổ, thương đau 

Nhưng vẫn luôn hai tiếng "Tự Hào "

Vẫn đứng vững giữa trời Đông Á.

 

Thủy Điền

08-12-2018

 

 

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền