Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Ngày Xưa Tuổi Hồng

 

Giọt nước mắt lăn tròn trên đôi má

Chiều đứng nhìn xa…. biển rộng Đại dương

Nhớ quê hương, nhớ biết mấy, vô lường

Nơi phương đó….một vùng trời đầy kỷ niệm

 

Nơi một thuở, thời tuổi xuân mực tím

Gốc phượng hồng, ghế đá gởi trao thư

Nơi buồn, vui, hò hẹn, tiếng giả từ

Còn in nét đậm đầy trong ký ức

 

Giơ tay cao vội lau dòng nước mắt

Muốn ngăn từng kỷ niệm buổi xa xưa

Muốn quên đi hình ảnh tuổi mới vừa

Nhưng, chẳng biết mưa lòng tuôn…tuôn chảy

 

Ôi ! Hai tiếng quê hương- thời con gái

Sao nặng tình, vương vấn mãi quanh ta

Bởi, thế nên khi mỗi buổi chiều tà

Là đôi mắt cứ dầm dề lệ ứa

 

Thương quê quá, thương thương từng…từng đứa

Của ngày nào chung bước mái trường xưa

Dẫu cho trời tháng chín lắm cơn mưa

Tay che nón, miệng vui cười khúc khích.

 

Lệ Hoa Trần

 

22-10-2017

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Tàn Đêm

 

Đêm dài ngồi cạnh bên nhau

Cạn chai rượu đắng, tàn bao xì gà

Ngọt ngào hòa lẫn trăng hoa

Yêu thương, giả dối. Người; ta, ta; người ?

 

Xuyên đêm, nhìn ánh trăng soi

Đôi gương đối diện trao lời, gởi duyên

Chưa hay cái lưỡi cứng, mềm

Khôn - khờ đắm đuối, thần tiên ái tình

 

Tàn đêm nghe lạnh quanh mình

Sương giăng khắp lối, bình minh hiện gần

Mới hay tình đã xa lần

Yêu đương như áng mây tầng trên cao

 

Thoáng qua, rồi vội vẫy chào

Không gian còn lại nét màu, khổ đau.

 

Lệ Hoa Trần

 

20-10- 2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Thương Nhớ Người Đi

 

Hoàng hôn phủ tím đồi hoang

Ngồi bên gác vắng đếm ngàn sao đêm

Hỡi người sao quá vội quên

Lòng không lưu luyến. “ Nỗi niềm cô đơn“

Trăng cao, trăng cũng dỗi hờn

Nhấp nhô trước gió, chập chờn bóng nghiêng

Thương người thao thức triền miên

Nhìn con thuyền nhỏ xuôi miền viễn du

Thôi thì vĩnh viễn ngàn thu

Thuyền sang bên ấy, lòng u ẩn buồn

Sương đêm sương lạnh canh trường

Cô đơn chiếc bóng thầm thương bóng hình.

 

Lệ Hoa Trần

 

20-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Khi Cuộc Tình Chia Xa

 

Khi cuộc tình chia xa

Là để lại trong ta

Những nỗi đau, quyến luyến

Đầy ấp bao ưu phiền

 

Như một cơn bão biển

Tấn công vào đất liền

Đập vỡ cảnh thiên nhiên

Hại người và phá của

 

Anh xa tôi từ thuở….

Bỏ lại thân xác tàn

Trái tim non khô cạn

Dật dừ từng cơn mê

 

Như gió chiều, bóng xế

Như sương mù giăng giăng

Xa xa mờ, phủ trắng

Che lấp tuổi xuân thì

 

Chôn vùi đời con gái

Đốt rụi ánh tương lai

Khi cuộc tình chia xa

Còn chăng là khờ dại

 

Còn chăng là tê tái

Đau, hận suốt năm dài.

 

Lệ Hoa Trần

11-10-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Gió Chiều

 

Áo bay, bay áo giữa chiều

Em đi trong gió, cánh Diều bay theo

Thì thâm mấy tiếng ngọt ngào

Cho đây cùng bước. Hỡi nào được không?

Theo rồi. Còn hỏi lòng vòng

Được không, không được. Hoàng hôn kề gần

Có theo thì hãy cuối chân

Đừng theo một đỗi bảo rằng gió to

Xóm giềng dị nghị, hắt…ho

Áo bay để lộ khúc co, nét gầy.

Áo bay, bay áo giữa ngày

Dẫu đường xa mấy Diều nầy cũng theo

Người ơi ! Nhớ ngoảnh lại nào

Chậm chân, kẻo lỡ ? Cửa rào khép nhanh.

 

Lệ Hoa Trần

 

10-10-2017