Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Chẳng Có Gì Trễ Muộn

 

Trầu vàng, lá mỏng thì ngon

Gái thời hai chín, vẫn còn thanh xuân

Con ơi chớ vội lấy chồng

Con đàn, cháu đống lỡ làng tương lai

Trước tiên là phải chữ tài

Công thành danh toại hình hài nở hoa

Xong thì nghĩ đến chuyện gia

Mới hầu bền vững cửa nhà mai sau.

 

Lệ Hoa Trần

27-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Mẹ Yêu

 

Giờ con đã lớn khôn

Mẹ già thêm tí nữa

Ngồi kể chuyện ngày xưa

Thời con còn nhỏ xíu

 

Ôi ! Thương mẹ tôi nhiều

Mẹ yêu, nầy mẹ yêu

Cả quãng đời gian khó

Nuôi con cao bằng Diều

 

Con sẽ nguyền báo hiếu

Tri ân lúc tuổi già

Ngày ngày tạt ngang qua

Dâng lên mẹ tách trà

 

Quét hộ sân nhiều lá

Vung thóc mấy đàn gà

Tưới vườn Mai, chậu Kiểng

Rồi nhìn mẹ ngắm hoa

 

Là lòng con thấy đã…..

Hạnh phúc thật vô biên

Mong sao người mẹ hiền

Sức khỏe thọ tuổi niên.

 

Lệ Hoa Trần

26-11-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Chạnh Lòng

 

Trời trong, mây trắng bao vòng

Hồ xanh, Sen thắm đỏ hồng như môi

Cá đua đớp động tìm mồi

Chiều về, tắt nắng ánh trời nhạt loang

 

Xa xa thấp thoáng bóng nàng

Đôi mươi; Mười chín rộn ràng bên hoa?

Khoe khoe chiếc áo tím cà

Giữa hồ Sen rộng thật là lắm duyên

 

Chạnh lòng anh láng....gần bên

Hoàng hôn đứng ngắm-  trăng lên chưa về.

 

Lệ Hoa Trần

25-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

 

Phế Mặc

 

Đèn dầu treo nhánh ổi xanh

Chàng ơi, chàng hởi nhớ canh mà về

Thiếp còn bận bịu tứ bề

Nồi cơm nấu dở, tay kề con thơ

Sau nhà chú lợn đang chờ

Trước sân còn đọng mấy tờ giấy hoa

Mưa đang nhỏ nước mái nhà

Giàn hoa trước ngõ là đà choáng sân.

 

Lệ Hoa Trần

23-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Xin Giọt Nước Trời

 

Xoè tay xin giọt nước trời

Thm lên môi đắng cho vơi chút hờn

Giơ tay hứng ngọn mưa tuôn

Thoa lên gương mặt u buồn bao năm

Tan đi những nét thăng trầm

Bấy lâu đời đã dập bầm thân ta

Vang tay đứng giữa bao la

Xin trời giọt nước ngọc ngà thiêng liêng

Tưới lên bao nỗi niềm riêng

Cho tình ấm lại, bình yên muôn đời.

 

Lệ Hoa Trần

22-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

 

Tiếng Vọng Buồn

 

Buồn buồn, tiếng vọng buồn buồn

Như mưa trên mái nhỏ từng giọt rơi

Buồn buồn từ cõi lòng tôi

Giữa đêm thao thức rã rời tâm can

Buồn người hai tiếng thở than

Hôm qua bằng hữu, ngày sang khác lòng

Buồn tình người đã bội vong

Biết mình chẳng biết người đang vì mình

Buồn đời chỉ biết lặng thinh

Ngồi nhìn mái lá lung linh hạt ngà

Rơi…rơi từng giọt mưa sa

Như đôi má nhỏ là đà điểm sương.

 

Lệ Hoa Trần

 

21-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Mùa Đưa Tiễn 

 

Tháng sáu về, buồn rơi nước mắt

Cây phượng trường trước nắng..... chơ vơ

Bao khóc, cười tay bút làm thơ

Mùa đưa tiễn, chia tay bạn cũ

 

Dưới bóng mát miên man lòng tự nhủ

Người đi rồi mùa hạ cũng đi theo

Chỉ còn ta năm tháng đứng quạnh hiu

Những dòng lệ từ...từ rưng...rưng chảy

 

Anh hỡi anh chuyện mình....ngang trái

Phượng lẫn tình mang cả nha anh

Mai có xa, xin cố giữ gìn

Có những lúc tình hồng sống dậy.

 

Lệ Hoa Trần

20-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Rồi Sẽ một Ngày Ta Bên Nhau

 

Đông về nấp bóng sương đêm

Phun từng hạt lạnh, ướt mềm thân cô

Như trêu cô gái dại khờ

Tưởng tơ, tơ tưởng đứng chờ đợi ai

 

Dù trời tuyết trắng bay bay

Gió hàn thấm rét cả ngày lẫn đêm

Dù đông phủ kín thân mềm

Yêu người dẫu phải nỗi niềm cũng cam

 

May mà tình đến kề gần

Mấy đông cũng sẽ lùi dần đi xa

Người về mang lại tình ta

Mang bao hơi ấm, mặn mà bên nhau.

 

Lệ Hoa Trần

 

18-11-2017

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Chốn Cung Buồn

 

Đêm chưa ngủ, ngoài trời bay lất phất

Những hoa ngà lãng đãng rụng trước sân

Thu dần đi, đông đã đến, kề gần

Anh, anh hỡi ? Có nghe từng cơn lạnh

 

Thổi dạt dào từ mọi hướng xa xăm

Mắt cứ nhìn về khoảng trống đăm đăm

Lạnh bao ngày giờ thêm lạnh cuối năm

Thân chiếc bóng, nỗi đau lòng cô lẻ

 

Bên gác vắng cuộn chăn dầy khe khẽ

Vẫn thấy lòng giá buốt lạnh tâm can

Mong đêm qua, những hạt trắng rơi- tàn

Cho cơn lóc cô đơn dần tan biến

 

Đêm chưa ngủ ngoài trời vang dậy tiếng

Cảnh u buồn tràn ngập cả phòng hoa

Chốn cung nương mà ngỡ. “Cảnh tha ma “

Trông tê tái. Ôi ! Nghe sao rùng rợn.

 

Lệ Hoa Trần

 

17-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Quên Người, Quên Cả Lời Xưa

 

Tôi và anh, có lần vang tay rộng

Định ôm choàng, nhưng làn gió cản ngăn

Muốn kề môi như thỏ thẻ nhau rằng

Tim em đã biết yêu rồi anh nhỉ

 

Nhưng anh cứ lặng im và suy nghĩ

Lạnh như đồng chẳng thốt nổi một câu

Người ngẩn ngơ đang mang nỗi ưu sầu

Sợ, cái bóng dật dờ đang vây, buộc

 

Anh và tôi có lần thầm mơ ước

Sẽ bên nhau, nhưng vật đổi, sao dời

Định trăm năm, đi suốt quảng đường đời

Lòng hớn hở và tràn đầy hy vọng

 

Nhưng kết cuộc chỉ là đêm nằm mộng

Anh quên người, quên lẫn cả lời xưa

Cho cuộc tình theo dòng chảy, cơn mưa

Trôi xa mất về phương trời vô định.

 

Lệ Hoa Trần

16-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

Yêu Anh

 

Ngày đầu tiên gặp gỡ

Hai kẻ lạ, người xa

Em đứng, anh đi qua

Hành lang đông, chật rật

 

Thế mà sao đôi mắt

Cứ dội theo bóng người

Anh đã hút hồn tôi

Trong phút giây khoảnh khắc

 

Quả tim hồng dầy chặt

Bỗng dưng lại yếu mềm

Đứng vững trở ngả nghiêng

Như con thuyền gặp gió

 

Và, yêu anh từ đó

Ngày hai buổi đi, về

Đêm gối đầu muộn trể

Thao thức đợi ngày sang.

 

Lệ Hoa Trần

 

15-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Giấc Mơ Nào Ru Ta

 

Giấc mơ nào ru ta

Qua cơn đau năm, tháng

Chiếc khăn nào lau tan

Vết tình đen như mực

 

Giấc mơ nào xóa được

Những hình ảnh xa xưa

Bàn tay nào cứu chữa

Trái tim hồng nát tan

 

Giấc mơ nào hàn gắn

Những cuộc tình chia xa

Phép nhiệm mầu nào đã

Biến tan vỡ nối liền

 

Giấc mơ nào linh thiêng

Hộ ta từng giấc ngủ

Như một lời điệu ru

An ủi kẻ si tình.

 

Lệ Hoa Trần

11-11-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Những Chiếc Lá Cuối Thu

 

Những chiếc lá cứ dần dà theo gió

Giống con chim đang rời tổ mẹ hiền

Như cuộc đời sắp về cõi bình yên

Trong bổng chốc y nhanh bàn tay trở

 

Cứ cuối thu là hiện dưng thấy nhớ

Những cái gì sắp sửa sẽ đi qua

Lòng bùi ngùi, ngơ ngẩn đứng nhìn xa

Mà thầm tiếc nhưng nào ngăn cản được

 

Nhìn lá thu úa vàng màu, đẩm ướt

Nằm ven đường im, bất động, vô tri

Chờ biến hóa sẽ quây về cát bụi

Đời cũng thế, trăm năm gìa hết tuổi

Chẳng thua gì như chiếc lá cuối thu.

 

Lệ Hoa Trần

 10-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Mượn Trăng, .....Cậy Lá

 

Đêm ngồi nhìn ánh trăng soi

Lá thu ngoài ngõ rơi ....rơi.....gió lùa

Ánh vàng lơ lửng đong đưa

Chị Hằng nghiêng ngã. Sao chưa gối đầu ?

Thu về lá đỗ lao xao

Nhớ thương, thương nhớ. Hỡi nào có yên

Mượn trăng,..... cậy lá gỡ phiền.....

Cho vơi đi chút nỗi niềm bao năm

Đêm tàn- chờ sáng ra sân

Nhặt đôi lá úa ép trang thư tình

Góp gom năm, tháng đẹp xinh

Khắc ghi kỷ niệm chúng mình yêu nhau.

 

Lệ Hoa Trần

09-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Nuối Tiếc

 

Chiều buồn không có anh

Một mình căn nhà vắng

Bên ly Cà- phê đắng

Đọc lại bức thư xưa

 

Đôi mi tròn lệ ứa

Những tình cảm tràn đầy

Còn in hằn trên giấy

Những dòng chữ nghiêng nghiêng

 

Một chiều không bình yên

Gợi lên bao nỗi nhớ

Hiện hữu những ước mơ

Như mới vừa hôm qua

 

Người đã dành cho ta

Thế mà đành đánh mất

Chiều buồn rưng nước mắt

Tiếc nuối một cuộc tình.

 

Lệ Hoa Trần

08-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Biển Gọi

 

Anh có mau về kịp giữa khuya

Để nghe con khóc lúc đêm hè

Để nghe em hát lời khe khẽ

Nhớ cha- cha nhớ- nhớ thương chồng

 

Anh biết bây giờ thu- chuyển đông

Hàn vây phủ lạnh, nỗi cô phòng

Vắng anh- cha thấy lòng cô quạnh

Đêm về thức trắng đứng nhìn song

 

Anh có bao lần mơ, ước, mong

Bên em- con trẻ chỉ một lần ?

Mà sao cứ mãi xa vạn dặm

Quê nhà năm, tháng vẫn đợi trông

 

Anh có bao giờ nghe biển động ?

Lòng em cũng thế, cũng  dâng trào

Những cơn nước cuốn là nhung nhớ

Nước chảy ngược dòng, lúc quặn đau.

 

Lệ Hoa Trần

08-11-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Những Cơn Bão Hoạn

 

Kiếp nghèo, rồi cũng hoàn nghèo

Hoà bình lập lại tưởng đèo nó đi

Sống trong hạnh phúc, no phì

Ai ngờ ! Bão vẫn bám ghỳ quê ta

Năm nào cũng thế mưa sa

Kéo về phá nát làng xa, phố gần

Bao nhiêu của cải xây tầng

Bao nhiêu thân xác theo lần Đại dương

Vợ ngồi trên vệ….lệ tuôn

Chồng đang ngoi ngớp tìm đường thoát thân

Con thơ mổi đứa xa, gần

Chia ly cách biệt mấy ngàn năm nay

Bão ơi ! Sao cứ dạn dày

Gây chi bao cảnh đọa đầy dân đen

Hãy yên, xin hãy để yên

Quê hương đất Việt đảo điên nhiều rồi.

Xin trời, hai chữ xin trời

Xót thương mảnh đất, con người miền trung.

 

Lệ Hoa Trần

 

07-11-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Tơ Tưởng

 

Thu về, em ra vườn hoa Cúc

Đứng ngắm trời, nhìn gió, mây bay

Nhớ thương anh bao tháng năm dài

Nơi phương ấy, xa xôi….biền biệt

 

Nhìn hoa thắm, rừng vàng Cúc biếc

Thèm bên nhau dạo dưới thu sương

Tay nắm tay nhẹ bước trên đường

Nghe anh kể những gì quá khứ

 

Mơ. Ôi ! Mơ, sao mà đủ thứ

Biết bao giờ mới được đoàn viên ?

Thôi thì đành dõi… gió nghiêng nghiêng

Nhìn hoa Cúc, lá rơi…..tơ tưởng.

 

Lệ Hoa Trần

05-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Màu Lá Úa

 

Kể từ đó, trời dường như hết nắng

Mưa lạnh nhiều ướt đẩm cả đời em

Và, hoa vườn chẳng còn dáng nụ xinh

Chỉ lác đác, xa xa màu lá úa

Em cũng thế, thôi khoe màu áo lụa

Sắc xanh, vàng dần nhạt tiếng thời gian

Hoa đang xinh, dưng bỗng vội héo tàn

Trời khắc nghiệt đổi thay không kịp trở

Anh anh ơi ! Chỉ còn là nỗi nhớ

Tình chúng mình như gió thoảng, mây bay

Ngày như đêm, đêm chạy đuỗi đêm dài

Vầng trăng khuyết cứ nhởn nhơ trước mắt

Trong bóng tối em ôm đầu bật khóc

Sao cuộc đời cứ mãi, vẫn trớ trêu

Thương người ta, thương thật, thật là nhiều

Thế lại nở đan tâm lòng chia cách

Trong khoảnh khắc hỏi lòng? Rồi tự trách

Nhưng làm gì. Thuyền đã nhẹ lướt xa……….!

 

Lệ Hoa Trần

05-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Tình Đã Xa Rồi

 

Lâu lắm, dường như là lâu lắm

Từ đêm gió bấc, lá xa cành

Âm u cả một vùng hoang lạnh

Anh bảo: Tình mình nay cách ngăn

 

Tim em đau nhói, dòng máu lạnh

Hồn người như tách khỏi châu thân

Tâm cang tan nát, lòng quặn thắt

Trí quẩn như cây sắp lìa cành

 

Anh đi để lại màu tang trắng

Nước mắt rơi…. chiều, lệ thở than

Không gian cũng thế, dường như khóc

Vạn vật ven đường cũng lặng câm

 

Nhớ anh, ngày nhớ, đêm nằm mộng

Kẻ ở đầu non, kẻ cuối sông

Cách xa ngàn dặm, trời biền biệt

Mà như đang gói trọn bên lòng

 

Thức giấc, đêm tàn, nhìn khoảng trống

Người ơi ! Người hỡi, nở bạc lòng

Mơ mơ, mộng mộng vì nhung nhớ

Tình đã xa rồi, thôi chớ mong.

 

Lệ Hoa Trần

03-11-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Đồng Cảm

 

Hàng thông thưa trải dài theo võng suối

Như nốt nhạc trầm trong bản tình ca

Gợi lên bao hình ảnh nhớ thương nhà

Chiều thu lạnh, áo dầy, đôi sánh bước

 

Tay trong tay ngước nhìn về phía trước

Anh kể về những ngày tháng tuổi thơ

Trong ký ức cuộc đời luôn thầm nhớ

Xưa là người hay thường mộng với mơ

Chiều một mình ra đứng giữa bơ vơ

Rồi tơ tưởng đếm từng cây, chiếc lá

Lắng nghe từng tiếng động gió xa xa……

 

Em cũng thế, ngày xưa em cũng thế

Nhìn mưa thu, lá đỗ lúc đêm về

Là mơ ước một tình yêu tuyệt đẹp

Và, từ đó gói lòng, em khép nép

Như tương tư một ảo mộng vô hình.

 

 

Lệ Hoa Trần

 01-11-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Rượu Tình Chưa Cạn

 

Đêm tàn, điếu thuốc chưa tàn

Sao người nhanh bước vội vàng ra đi

Đêm tàn, rượu vẫn còn ly

Sao chàng lại vội chia tay ra về

Bên nhau ta đã hẹn thề

Chàng- ta môi thắm, má kề thâu đêm

Chung vui trong cõi thần tiên

Tay nâng, rượu trút liên miên từng hồi

Bao giờ rượu cạn, mềm môi

Bao giờ thuốc đắng thôi vơi hương nồng

Thì ta trở lại phòng không

Cô đơn một bóng lạnh lùng chẳng sao

Tàn đêm, rượu vẫn ngọt ngào

Sao ai lại nở nhổ sào ra khơi

Tàn đêm, thuốc vẫn còn mồi

Sao chàng lại nở đứng ngồi không yên.

 

Lệ Hoa Trần

 

31-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Ngày Em Hai mươi Tuổi

 

Chiều nghiêng- bóng ngã- hoàng hôn

Đường thôn, áo trắng cô đơn một mình

Chiếc xe cũ kỹ bạn tình

Ngược, xuôi hai buổi bình minh, chiều tà

 

Tháng mười bát ngát đồng xa

Lúa non vờn ánh, ngân nga trên đồng

Mưa thu hoà lẫn cơn giông

Nhìn ai qua lối tơ lòng dậy thương

 

Ngày ngày cắp sách đến trường

Tiếng kêu kẻo kẹt, giữa đường bụi giăng

Chưa vào đến lớp áo nhăn

Chiều về đến ngõ tối tăm đất trời

 

Cái thời, cái tuổi hai mươi

Dẫu tuy vất vả, nhưng vui vô cùng

Giữa trưa trống đổ “Thùng, thùng “

Hè nhau đứng dưới hai hàng phượng xinh

 

Trao qua, gởi lại thư tình

Hờn, vui nước mắt. Lặng thinh, cười giòn

Những ngày tuổi trẻ, môi son

Những ngày đẹp nhất vẫn còn vẹn nguyên

 

Lệ Hoa Trần

31-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Về Lại Làng Xưa

 

Để nhìn lại những con đường nhỏ

Cong, trải dài dẫn đến nhà xưa

Nơi có em, cha mẹ sớm trưa

Đang quấn quýt bên nhau dưới mái

 

Để được nhìn Bưởi xanh nặng trái

Quả là đà lủng lẳng trước sân

Đang khoe mình chào đón mùa xuân

Hương ngào ngạt những ngày giáp tết

 

Để được ngắm đồng xanh bát ngát

Con trâu chiều nhẹ bước về thôn

Để được nghe tiếng sáo thổi dồn

Mùi hương rạ bốc lên theo khói

 

Để được hưởng buổi cơm đêm tối

Canh cua đồng, bông súng mấm kho

Để được xem câu hát, giọng hò

Bao cô gái, chàng trai “Tài tử “

 

Về làng để được ôn…. đủ thứ

Từng con sông, bến ngự, cầu tre

Từng hồ sen một thời tuổi trẻ

Cùng cô làng sánh bước hoàng hôn

 

Về làng để nhớ lại tuổi son

Ngày non dại sao mà vui quá

Giờ lớn khôn tung hoàng khắp cả

Lòng thấy buồn vô tận….vô biên !

 

Lệ Hoa Trần

29-10-2017

 

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Ngày Mai Em Sẽ Lấy Chồng

 

Ngày mai em sẽ lấy chồng

Cho anh khỏi phải bận công đón chào

Dù rằng bất cứ ai nào

Xem như em đã lọt vào hố sâu

 

Ngày mai em sẽ làm dâu

Để anh khỏi phải u sầu ngàn năm

Dẫu rằng ngươi ấy điếc câm

Còn hơn lặng lẽ, trầm ngâm không lời

 

Ngày mai em sẽ xa rồi

Trả anh, trả lại khoảng trời mến thương

Em đi mang nỗi đoạn trường

Mang theo kỷ niệm yêu đương ban đầu.

 

Lệ Hoa Trần

 

23-10-2017

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Đêm Đông

 

Đông về trời đất âm u

Thắp vài ngọn nến hát ru đêm dài

Nhìn sang cửa sổ nhà ai

Lung linh ánh lửa ngắn, dài như ta

Cũng nhìn ra khoảng trời xa

Tay đàn, miệng hát bài ca thánh buồn

Mùa đông tuyết phủ ngập đường

Hai bên khung cửa như dường đang yêu.

 

Lệ Hoa Trần

24-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Cây Mai Lạ Kỳ

 

Mẹ tôi kể “Cây Mai kỳ lạ”

Trồng trước thềm không giống người ta

Thật ngộ nghĩnh, vô cùng ngộ nghĩnh

Suốt bốn mùa đều nở ra hoa

 

Bà ví đó như là cuộc sống

Ai không qua bao nỗi thăng trầm

Ai không nếm vạn niềm cay đắng

Hãy nhìn Mai mà học để lòng

 

Mai đâu chỉ mùa Xuân mới nở

Mai nở hoa suốt trọn năm trường

Như ta đây có lúc chán chường

Rồi cũng sẽ vui cười, hớn hở

 

Bởi lẽ thế, hãy tươi mà sống

Đừng hận sầu vặt vụn, bi quan

Hoa Mai xinh khoảnh khắc lại tàn

Rồi lại nở, hoa xinh lại nở

 

Đời cũng giống hoa Mai vậy đó

Hết sầu bi, rồi lại vui tươi

Hết vui tươi, rồi lại bùi ngùi

Cứ xoay chuyển theo dòng đời mãi.

 

Lệ Hoa Trần

25-10-2017

 

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Mộng Phu Quân

 

Đêm về ngắm ánh trăng soi

Gió ru nhè nhẹ trỗ mồi làm thơ

Lững lơ đáy nước mập mờ

Đong đưa bóng liễu, dật dờ nỗi đau

 

Thương người chốn tận phương nao

Nghìn trùng xa cách, gian lao dãi dầu

Trăng soi lơ lững ngang đầu

Thi văn nhắn gởi, ngàn câu ái tình

 

Ngắm trăng, ngở ngắm người tình

Chị Hằng trơ đó, mà nghìn dặm xa

Đêm ơi ! Chớ vội mau qua

Cho ta ngắm mãi trăng ngà suốt canh

 

Giá mà Hằng ấy là anh

Đêm đêm ngồi dưới trăng thanh ngắm chàng

Suốt đêm, suốt cả canh tàn

Thương người phương ấy viết ngàn vần thơ.

 

Lệ Hoa Trần

26-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Chút Bi Quan

 

Sáng mai thức dậy mình còn sống

Thế là còn nặng nợ thế gian

Nghĩa là còn hưởng thú an nhàn

Còn phải trải những ngày gian khổ

 

Nếu ngày mai nằm yên một chỗ

Không biết gì đôi mắt lặng im

Chẳng còn nghe nhịp đập con tim

Là đã trả xong đời và nợ

 

Ta sẽ biến thành loài cây cỏ

Nằm vệ đường nhìn kẻ đi qua

Như bao lần cỏ đã nhìn ta

Trong những lúc còn trên trần thế.

 

Lệ Hoa Trần

27-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Ngày Xưa Tuổi Hồng

 

Giọt nước mắt lăn tròn trên đôi má

Chiều đứng nhìn xa…. biển rộng Đại dương

Nhớ quê hương, nhớ biết mấy, vô lường

Nơi phương đó….một vùng trời đầy kỷ niệm

 

Nơi một thuở, thời tuổi xuân mực tím

Gốc phượng hồng, ghế đá gởi trao thư

Nơi buồn, vui, hò hẹn, tiếng giả từ

Còn in nét đậm đầy trong ký ức

 

Giơ tay cao vội lau dòng nước mắt

Muốn ngăn từng kỷ niệm buổi xa xưa

Muốn quên đi hình ảnh tuổi mới vừa

Nhưng, chẳng biết mưa lòng tuôn…tuôn chảy

 

Ôi ! Hai tiếng quê hương- thời con gái

Sao nặng tình, vương vấn mãi quanh ta

Bởi, thế nên khi mỗi buổi chiều tà

Là đôi mắt cứ dầm dề lệ ứa

 

Thương quê quá, thương thương từng…từng đứa

Của ngày nào chung bước mái trường xưa

Dẫu cho trời tháng chín lắm cơn mưa

Tay che nón, miệng vui cười khúc khích.

 

Lệ Hoa Trần

 

22-10-2017

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Tàn Đêm

 

Đêm dài ngồi cạnh bên nhau

Cạn chai rượu đắng, tàn bao xì gà

Ngọt ngào hòa lẫn trăng hoa

Yêu thương, giả dối. Người; ta, ta; người ?

 

Xuyên đêm, nhìn ánh trăng soi

Đôi gương đối diện trao lời, gởi duyên

Chưa hay cái lưỡi cứng, mềm

Khôn - khờ đắm đuối, thần tiên ái tình

 

Tàn đêm nghe lạnh quanh mình

Sương giăng khắp lối, bình minh hiện gần

Mới hay tình đã xa lần

Yêu đương như áng mây tầng trên cao

 

Thoáng qua, rồi vội vẫy chào

Không gian còn lại nét màu, khổ đau.

 

Lệ Hoa Trần

 

20-10- 2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Thương Nhớ Người Đi

 

Hoàng hôn phủ tím đồi hoang

Ngồi bên gác vắng đếm ngàn sao đêm

Hỡi người sao quá vội quên

Lòng không lưu luyến. “ Nỗi niềm cô đơn“

Trăng cao, trăng cũng dỗi hờn

Nhấp nhô trước gió, chập chờn bóng nghiêng

Thương người thao thức triền miên

Nhìn con thuyền nhỏ xuôi miền viễn du

Thôi thì vĩnh viễn ngàn thu

Thuyền sang bên ấy, lòng u ẩn buồn

Sương đêm sương lạnh canh trường

Cô đơn chiếc bóng thầm thương bóng hình.

 

Lệ Hoa Trần

 

20-10-2017

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Khi Cuộc Tình Chia Xa

 

Khi cuộc tình chia xa

Là để lại trong ta

Những nỗi đau, quyến luyến

Đầy ấp bao ưu phiền

 

Như một cơn bão biển

Tấn công vào đất liền

Đập vỡ cảnh thiên nhiên

Hại người và phá của

 

Anh xa tôi từ thuở….

Bỏ lại thân xác tàn

Trái tim non khô cạn

Dật dừ từng cơn mê

 

Như gió chiều, bóng xế

Như sương mù giăng giăng

Xa xa mờ, phủ trắng

Che lấp tuổi xuân thì

 

Chôn vùi đời con gái

Đốt rụi ánh tương lai

Khi cuộc tình chia xa

Còn chăng là khờ dại

 

Còn chăng là tê tái

Đau, hận suốt năm dài.

 

Lệ Hoa Trần

11-10-2017

 

 

 

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

 

Gió Chiều

 

Áo bay, bay áo giữa chiều

Em đi trong gió, cánh Diều bay theo

Thì thâm mấy tiếng ngọt ngào

Cho đây cùng bước. Hỡi nào được không?

Theo rồi. Còn hỏi lòng vòng

Được không, không được. Hoàng hôn kề gần

Có theo thì hãy cuối chân

Đừng theo một đỗi bảo rằng gió to

Xóm giềng dị nghị, hắt…ho

Áo bay để lộ khúc co, nét gầy.

Áo bay, bay áo giữa ngày

Dẫu đường xa mấy Diều nầy cũng theo

Người ơi ! Nhớ ngoảnh lại nào

Chậm chân, kẻo lỡ ? Cửa rào khép nhanh.

 

Lệ Hoa Trần

 

10-10-2017