*CT 35- Độc "Mê Dược " Thơ Thế Lộc (Bình Thơ) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

 

ĐỌC“MÊ DƯỢC” THƠ THẾ LỘC

                              

Nếu ai từng đọc bài thơ “Tranh Lõa Thể” của Bích khê có những câu thơ như sau: “Dáng tầm xuân uốn trong tranh Tố Nữ/ Ô tiên nương! Nàng lại ngự nơi nầy” và “Cho tôi nút một dòng sâm ngọt đậm/ Ôi lồlộ một tòa hoa nghiêm động!/ Tôi run run hãm lại cánh hồn si” thì sẽthấy da thịt mình căng lên vì cái ma lực huyền diệu cúa tranh lõa thểcám dỗ năm giác quan ta. Nhưng “Tranh Lõa Thể” của Bích khê chưa phải là thứ mê dược vì chỉ nhìn bằng mắt mà chưa tiếp xúc bằng tay, chưa uống vào lòng cái hương vị Dâm thủy của nó. Đọc “Mê Dược” của Thế Lộc ta cảm nhận như chính mình được tắm mình trong thứmê dược bởi thịt da nỏn nà, lôi cuống ta vào cơn mê ly của xác thịt:

MÊ DƯỢC

Gặp em trùng mộng lai sinh

Cùng ta cạn chén rượu tình giao hoan

Xiêm y nửa mảnh ngỡ ngàng

Em lồng lộng trắng ta bàng hoàng say

Gối đầu lên đỉnh tuyết dày

Uống hương mê dược cay cay nồng nồng

Duổi chân giữa chốn thinh không

Đê mê úp mặt vào lòng thảo nguyên

Thanh tân nở nụ hiện tiền

Vô cùng thánh thể ... giữa miền trần gian.

03.12.2017

THẾ LỘC

 Mê là gì?Mê là lâm vào tình trạng ức chế các giác quan, ham thích, say đắm, quên đi thực tế. Vậy mê dược là gì? tất nhiên là một thứthuốc  đưa ta vào trong cơn mê như định nghĩa ở trên. Chỉ cái tựa đề“Mê Dược” của bài thơ đã cho ta ngay một cảm nhận khoái lạc. Cảm nhận đó hình như luôn luôn chờ đợi để trổi dậy trong thịt da . Bài thơ cho ta thấy “dược” ở đây là thân thể đàn bà. Thân thể nầy không phải là một bức tranh, nó bằng xương bằng thịt lõa thể trước mắt thi nhân với ngào ngạt hương hoa của nó. Câu thơ mở đầu “Gặp em trùng mộng lai sinh” cho ta biết hai người đã từng yêu nhau từtrước. Cả hai đều có ước vọng gặp nhau. Ước vọng đó cần thiết đến nỗi họ cho sự gặp nhau là “lai sinh” tức là sinh lại. Câu thơ nầy cũng cho ta biết họ gặp nhau không phải vì dục vọng. Họ gặp nhau vì tình yêu sâu đậm nên họ khao khát sự đoàn viên.

Câu thơ thứ hai “Cùng ta cạn chén rượu tình giao hoan” nhấn mạnh lại sự tinh tấn trong linh hồn họ. Họ giao hoan như là chung  chén rượu tình. Chén rượu tình ở đây tất nhiên chứa đựng có chia ly, có đau thương, có khoắc khỏai chờ mong. Nay họ cùng uống chén rượu để xóa đi tất cả bao chất chứa trong lòng thì sung sướng biết nhường bao. Sung sướng hơn nữa chén rượu tình ấy không phải là chén rượu thật mà là một sự hòa quyện cơ thể trong cuộc truy hoan.

Bây giờ ta hãy lén nhìn vào động hoa vàng của họ:

 

Xiêm y nửa mảnh ngỡ ngàng

Em lồng lộng trắng ta bàng hoàng say

 

Xiêm y chỉ còn nửa mảnh đã làm chàng ngỡ ngàng. Bức tượng lõa thể chưa lõa thể. Người con gái còn nằm nửa kín nửa hở là một sựkhêu gợi, mời gọi hấp dẩn đến vô cùng. Thế rồi nhà thơ đưa tay gởnửa mảnh xiêm y còn lại. Thì “Em lồng lộng trắng ta bàng hoàng say”. Quả thật đây là một nghệ thuât tả chân không chỗ chê được. Từ chữ“ngỡ ngàng” qua chữ “ bàng hoàng” làm cho hình tượng người nữtrở nên sống động và diển đạt tâm lý chàng trai trong cuộc chính xác đến tuyệt vời. Để diển tả một tấm thân như thế ta hãy đọc nhà thơThâm Tâm viết:

Nàng ở mô? Xiêm áo bỏ đâu đây? 

Ðến triển lãm cả tấm thân kiều diễm. 

Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm? 

Nàng là hương hay nhan sắc lên hương? 

Mắt ngời châu rung ánh sóng nghê thường; 

Lệ tích lại sắp tuôn hàng đũa ngọc.

                         ( Tranh Lõa Thể)

Ở đây tôi so sánh hai đoạn thơ không phải để phân định hay và dỡnhưng muốn nói rằng chỉ bằng hai câu thơ, Thế Lộc cho ta hình dung được trong đầu một người đẹp như bức tranh trong thơ Thâm Tâm. Nhờ ở hai cụm từ “lồng lộng trắng” và “bàng hoàng say” mà hìnhảnh lõa thể như nổi lên mồn một trước mắt, cho ta thấy trong tiềm thức một thân hình tuyệt đẹp.

Thế rồi cuộc giao bôi của hương tình đã đến hồi tuyệt diệu:

 

Gối đầu lên đỉnh tuyết dày

Uống hương mê dược cay cay nồng nồng

Thế Lộc đã dùng “đỉnh tuyết dày”để ví với đôi nhủ hoa của người con gái. Đọc thơ tôi nhớ ngay đến ngọn phú Phú Sĩ của nước Nhật. Cái đẹp của đôi nhủ hoa không chỉ là cái đẹp của xác thịt, nó còn có vẽ đẹp của thắng cảnh ẩn chứa trong đó sự thiêng liêng mà con người tôn sùng.

Nhà thơ còn diễn tả vị thơm của chất Dâm thủy trong đôi nhủ hoa là “hương mê dược cay cay nồng nồng” như là một thứ rượu ngon thanh khiết, kích thích thần kinh người đọc cảm thấy thèm ngay tức thì hương vị tuyệt vời đó. Đọc hai câu thơ nầy, người đàn ông nào cũng lâng lâng trong người vì dục tính nổi lên. Thứ dục tính đó nhưpha lẫn tinh hoa của sự thánh khiết làm cho sự khoái lạc trong ta thiên về phần hồn nhiều hơn là phần xác. Điều đó chính nhờ ở hai câu thơ gợi cho ta hình ảnh đỉnh núi với mùi thơm tinh khôi của rượu.

Thế rồi giờ phút đỉnh điểm của sự sung sướng đã đến, nhà thơ thả lỏng cho thân thể và linh hồn trôi trong sự bao la và bát ngát:

Duổi chân giữa chốn thinh không

Đê mê úp mặt vào lòng thảo nguyên

 

Vì sao là bao la? Vì “Duổi chân giữa chốn thinh không”. Vì sao là bát ngát? Vì “Đê mê úp mặt vào lòng thảo nguyên”. Hai câu thơ hóa hình em thành một nơi chốn bình an. Ta tưởng tượng nơi đó giữa hai bầu sửa là một thảo nguyên mượt mà ngút ngát có đồng cỏ xanh tươi mé nước bình tịnh và con người nằm nghe như mình trôi bồng bềnh trong cơn khoái lạc. Nhà thơ úp mặt vào đó để nghe mùi thơm da thịt khởi nguyên từ dòng sửa uyên nguyên thanh khiết trên thân thểnữ nhân.

 

Cuối cùng nhà thơ thánh hóa thứ mê dược của người nữ lâu ngày vắng bóng đàn ông hay chưa hề biết mùi đàn ông như một nữ thanh tân trong lần đầu và tạo cảm giác diệu kỳ thăng hoa.

 

Thanh tân nở nụ hiện tiền

Vô cùng thánh thể ... giữa miền trần gian.

 

Bây giờ mê dược không còn là mê dược nữa. Từ chữ “mê” là dục vọng của con người, nhà thơ bước qua phạm trù của đức tin. Hai câu thơ kết chỉ ở phần khái niệm của niềm tin cho ta một cảm nhận vềcái thân thể người nữ đó lôi cuốn con người đến với nó bằng thiện tâm, không bằng dục tính. Chữ “thánh thể” ở đây không viết hoa nên không phải là thân thể của một thánh nhân, nhưng nó đươc nhà thơthánh hóa , thần cách nó qua cảm nhận sự tình khôi của thân thểngười nữ khi tiếp xúc với nó.

Bài thơ “ Mê Dược” thần hóa lạc thú của nhà thơ trong cuộc truy hoan. Người nữ trong thơ có “thiên tính nữ”. Thiên tính nữ là gì? Ví như  Thúy Vân, Thúy Kiều trong truyện kiều đẹp “Mai cốt cách, tuyết tinh thần” là một vẽ  đẹp ngang với hoặc hơn thiên nhiên. Vẽ đẹp đó có phẩm chất của Trời ban cho, nổi trội hơn vẽ đẹp phàm trần, mặc dầu vẽ đẹp nào cũng do Trời ban tặng. Người nữ trong “mê Dược” cũng vậy. Dưới con mắt trần tục nhà thơ “ngỡ ngàng” rồi “bàng hoàng say” lúc ban đầu khi gở xiêm y cô gái. Thế nhưng, khi nhập cuộc truy hoan, nhà thơ không cảm nhận nó bằng dục tính của mình mà cảm nhận nó bằng “thiên nhiên tính” tiềm tàng trong cơ thể khi ví thân thể em với đỉnh  núi tuyết dày, với thảo nguyên, với chốn thinh không. Rồi từ thiên nhiên tính đó nhà thơ bước qua sự cảm thụ của thần tánh khi kết luận  em  “Vô cùng thánh thể…giữa miền trần gian”

Tất cả phần thân thể của người nữ trong “Mê Dược”đều trở thành ngôn ngữ của đam mê. Vẽ đẹp của người nữ trong “Mê Dược”trởnên trong trắng và vĩnh viễn. Bài thơ còn tinh luyện ngôn ngữ thiên nhiên, ngôn ngữ thánh thiện lồng vào từng câu thơ làm cho hình tượng lõa thể trở nên đặc sắc. Bài thơ vỏn vẹn có mười câu, mỗi câu thơ gói trọn một ý. Toàn bộ bài thơ kết cấu một bố cục sít sao, chặc chẻ, cuốn hút người đọc vào cơn say tương giao giữa dục vọng và thiên tánh hòa quyện trong nhau./. 

                                           Châu Thạch