THỦY ĐIỀN hân hạnh, chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương một mùa Hè xinh tươi, rực rỡ.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Tên thật: Van Mau Tran

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Đặng Xuân Xuyến (Hà Nội- VN)

27-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*HD 19- Áo Trắng Vào Thu (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 135- Dư Âm (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 17- Tay Nào Ta Ơi (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 193- Giữa Màn Đêm Lạnh (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 55- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 40- Thu Có Biết (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HTT 1- Tâm Tình Cùng Con Của Mẹ Tuyết (Tùy Bút) Nhà Văn Hoàng Thi Tuyết (VN)

 

Tâm Tình Cùng Con Của M Tuyết 

 

         Mỗi lần mẹ mở album ảnh gia đình ra, hình ảnh đầu tiên dán vào mắt mẹ là nụ cười của ba con thật rạng ngời, thật tinh khôi, thật duyên dáng, thật thánh thiện hiền hòa.

Và đằng sau những nụ cười  đó, mẹ tìm thấy niềm hạnh phúc vô bờ của cuộc sống, niềm tự hào và nơi nương náu kỷ niệm buồn vui của một thời xa xăm, mà năm tháng không hề xóa nhòa dấu vết trong tâm trí mẹ.

Mẹ giữ mãi ba nụ cười đáng yêu đó cho riêng mình như một kho báu không thể sánh so với tiền, với vàng luôn vô thường của cõi trần gian này.

Ba nụ cười đó là sự hoán đổi tình yêu của đôi tâm hồn, là hơi thở sự sống, là đắng chát, oan nghiệt lẫn ngọt bùi trong đời sống hôn nhân.

Các con là khối gia tài khổng lồ vô giá, cũng như bây giờ các con đang ôm giữ vào lòng những đứa con do các con sinh ra, rồi thấy quanh mình tất cả chỉ là hư vô nếu không có chúng.

Lòng cha lòng mẹ bao la, phát xuất từ một tình yêu thương vô bờ bến, không điều kiện, đôi khi u mê mà không hiểu tại sao và tại sao??!!

Thật vậy, nếu không có tình cảm thiêng liêng ngự trị trong tâm hồn của người cha người mẹ thì những công việc mưu sinh cho sự sống còn của mái ấm chắc chắn không nở hoa.

Đọc bài "Chặt Mía, Tìm Cơm" của Nhà thơ Tình Andy Nguyên sau biến cố lịch sử 1975, mẹ bắt gặp hình ảnh ba mẹ của các con trong đó cho dù không ai giống ai, nhưng mẫu số chung vẫn là tìm cơm cho cuộc sống hiện tại, không rõ tương lai thế nào của cái thời “bao cấp”đó!!!

Ôi! Nhớ lại mà kinh hoàng và tự nhủ: sao hay vậy? sao giỏi vậy? sao có thể đưa các con vượt cạn một cách ngoạn mục đến thế! Giữa những săm soi hạ cấp, những thù ghét bẩn thỉu, những oan nghiệt từ không thành có, từ trắng qua đen, từ lành qua rách, từ rách vừa qua rách tươm, từ no đến đói, từ khô đến khát đắng khàn cổ! Chao ôi cuộc đời dâu bể kể mấy cho vừa!

Mẹ đến với ba các con do sự chấp nhận số phận.

Mẹ cứ ngỡ được đuổi từ Bệnh Viện Hội An lên làm y tế tại Công Trình Đại Thúy Nông Phú Ninh, Tam Kỳ - nơi đìu hiu hút gió, nơi có chim cuốc lẻ bạn gọi đàn từng đêm, có côn trùng ỉ ôi cho thân phận đám dân y tế lưu dung như mẹ với lý lịch “nhớp” bị tiễn đưa nhẹ nhàng khỏi ánh sáng phố phường thân thuộc để lên núi rừng hưởng thiếu thốn trăm bề mà không một lời tiếc nuối; mẹ tạm nghĩ đó là một hình phạt đích đáng dành cho một thai phụ mang tội kết hôn với một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.

Nào hay còn bao trấn áp về mặt tinh thần đằng sau đó! Gần sinh bé Na, mẹ được gọi lên phòng thủ trưởng đặt trong một lán tranh, bốn bề là phên tre, nhìn xuyên thấu đến tận ngọn núi đằng xa tại xã Khánh Thọ, để gặp một ông cán bộ phòng Tổ Chức, sở Y Tế Quảng Nam - Đà Nẵng lên tận nơi thẩm tra lại lý lịch. Ông cán bộ hỏi, mẹ đáp xong xuôi; ông cán bộ tặng cho mẹ - một thai phụ - câu nói “ngọt ngào”:“Theo quyết định của chúng tôi, xét thấy đồng chí đang có thai lớn gần sinh, nên khoan hồng, cho ở lại, sau khi sinh thì sẽ cho thôi việc!!"

Các con biết thời đó làm việc cho Nhà Nước được quyền lợi như thế nào không? Với một xuất gạo 08 kg cộng các thứ độn theo như sắn, khoai, bobo, mẹ phải nuôi con trong bụng, thêm ba của con thất nghiệp sau khi từ trại cải tạo về, đi theo để “chăm sóc” vợ giữa cảnh núi rừng “đèo heo hút gió”.

Vậy mà cái quyết định như búa bổ vào đầu; mẹ đứng lên nhận tờ quyết định, mà phải nắm tay vào thành ghế cho khỏi té xuống giữa cái nền đất gồ ghề của lán trại hôm đó; mẹ choáng bởi sự “khoan hồng”độc địa dành cho một phụ nữ đang bụng mang dạ chửa, sáng sáng phải nhịn bữa để đủ ăn tạm cả tháng cho hai vợ chồng và đứa con trong bụng.

Trước đó không lâu, mẹ đã bị động thai; người ta bảo có chồng và mang thai ở tập thể trong những lán trại mà bộ đội bàn giao lại làm ảnh hưởng??? Mẹ đành xin ra nhà dân ở nhờ, tốt phước ba mẹ gặp may mắn có bà Lạc, già lắm rồi, chắc cũng ngoài 70, sống côi cút một mình, cưu mang.

 Nhà lụp xụp dột nát, nhỏ xíu như trong truyện cổ tích, giữa nhà có chiếc quan tài sơ sài màu đỏ mà người con trai đi tập kết về mua phòng sẵn cho bà, rồi lại đi ra Bắc.

Ba và mẹ nằm ngay giữa nhà, trên nền đất láng nhưng không phẳng phiu. Mẹ nằm sát cái quan tài, ba nằm ngoài mép, bảo vệ mẹ vì sợ trong đêm bà cụ dậy đi “việc cần”, lom khom giẫm phải bụng mẹ, gây nguy cơ không an toàn cho hai mẹ con mình.

Tuy nhiên, phòng “vỏ dưa đạp phải vỏ dừa”! Một sáng, mẹ đi làm bị trễ vì không nghe tiếng kẻng của hai chú bộ đội báo thức như thường lệ. Các con ơi! Giờ giấc chỉ trông cậy vào tiếng kẻng; chiếc đồng hồ - gia bảo của ba mẹ -  bán rồi. Mẹ băng qua đám ruộng sau hè nhà bà cụ; vì vội vàng đạp trên đất cày lên từng mảng, mẹ trượt chân té; chao ơi, nhổm dậy, mẹ tiếp tục đi cho kịp giờ, nào hay vô đến lán, bụng mẹ bắt đầu quặn đau; mẹ khai với bác sĩ là vừa bị té, bịnh xá cho đi Bệnh Viện Tam Kỳ. Mẹ nằm bệnh viện gần một tháng để giữ con lại; phước mấy đời nên bây giờ ngày ngày mẹ vẫn lặng ngắm nụ cười duyên dáng của con đó!

Bà Lạc ơi! Giá chi bà còn sống đến hôm nay, chúng con có thể tìm đến, đền ơn đáp nghĩa phần nào. Thôi thì sống khôn thác thiêng, bà chứng cho lòng tưởng nhớ của chúng con từ nơi chốn xa xôi này nhé!

Thế rồi lực sinh tồn bừng dậy; trước ngày con chào đời, ba con cả gan viết thư trình bày với BS Hoàng Thao, Trưởng Ty Y tế Quảng Nam – Đà Nẵng lúc bấy giờ; trong nội dung thư, ba con nói :"Đưa một thai phụ lên công tác chốn này đã là một hình phạt chưa đủ hay sao, mà trong lúc vợ tôi đang bụng mang dạ chửa, lại giáng thêm một chấn thương về mặt tâm lý vv...". May sao người mang họ Hoàng đó còn chút tình người và lòng nhân ái, ông viết một lá thư tay, gửi cho ba con với lời lẽ chân thành độ lượng, mẹ còn lưu giữ lá thư đây! Ông trấn an ba mẹ bằng cách hứa vẫn cho mẹ tiếp tục công tác trong ngành y  v.v… và sai ông cán bộ hôm trước mang lên gặp ba mẹ lần hai...

Đọc thư xong, dù trời nắng chang chang, mẹ bỗng cảm thấy mát dịu như mùa thu tới, các con ơi!

Và con gái đầu lòng Nguyễn Hoàng Phương Thư (bé Na) của ba mẹ cất tiếng khóc chào đời tại Khoa Sản Bệnh Viện Hội An vào giữa mùa Đông năm xưa ấy trong túng thiếu vật chất nhưng no tròn tình yêu mến của đại gia đình nội ngoại.và bằng hữu đồng nghiệp thân thương; tình yêu mến ấy tồn tại cho đến ngày hôm nay đó, các con ạ!

Mẹ tạm dừng, nếu có thể, mẹ tâm tình với các con tiếp nhé!

Bên thềm nắng chiều nhẹ vương trên mấy cành lá chuẩn bị thay màu; mùa Thu đang tới và “tổ chim sẻ” chúng ta lại ríu rít yêu thương ngọt ngào như thuở hàn vi chưa xa lắm, các con yêu dấu của ba mẹ nhé !

 

                                                                    Hoàng Thy Tuyết

 

0 Kommentare

*TĐ 192- Con Gái (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 134- Ai Mà Ngỡ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 43- Chùm Thơ Của Tịnh Đàm (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NK 16- Trung Hoa Mộng (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 7- Vu Lan Nhớ Mẹ, Nhớ Cha (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Bình Dương- VN)

 

Tác Giả Lê Dương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 133- Tháng Bảy Mưa Sầu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 191- Chùm Thơ Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 53- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 21- Không Tên 48 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 18- Áo Trắng Vào Thu (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 20- Lưu Ly (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TTT & TVCT 1- Ai Đã Sống (Thơ ST) Tác Giả Hưng Nguyễn

 

Ai Đã Sống...

 

Ai đã sống... mà chưa từng nuối tiếc

Những bình yên năm tháng đã phai nhòa

Nhìn mây trắng cuối trời bay mải miết

Bỗng quặn lòng day dứt chuyện hôm qua.

Ai đã sống... mà chưa từng đau khổ

Khi trái tim thương nhớ một bóng hình

Không dám nói thế rồi đành dang dở

Vẫn âm thầm chôn giấu giữa lặng thinh.

Ai đã sống... mà chưa từng nghĩ lại

Bao giấc mơ xa mãi với con đường

Đi qua hết bão giông đời khắc khoải

Chỉ nguyện cầu niềm hạnh phúc giản đơn.

Ai đã sống... mà chưa từng hi vọng

Rằng ngày mai may mắn sẽ mỉm cười

Sau tất cả đắng cay và nước mắt

Được quay về trong ấm áp an vui...

 

Hưng Nguyễn

Nguồn TTT Và TVCT

0 Kommentare

*SC 39- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 132- Vu Vơ Gió Chiều (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 188- Bóng Đêm (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 51- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 18- Chùm Thơ Của Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 49- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 26- Đọc "Vàng Thu Ta Rụng " Thơ Thụy Sơn (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 16- Mùa Thu Đội Nón (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 131- Gọi Bạn (Thơ Tranh) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 36- Trên Rẻo Cao (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 19- Sáo Kêu (Thơ) Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 40- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 48- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TST 3- Sau Tất cả (Thơ ST) Miền Ký Ức (PN Và BB)

Sau tất cả



Sau Tất C...

 

(viết tặng những người đàn bà không có nỗi 1 tình yêu)

 

 Sau tất cả rồi ta còn lại gì đây           

Ngoài khoảng không của những ngày dông

...với màn đêm buốt giá

Sau tất cả anh vẫn trở về bên người lạ

Gối đầu lên ngực trần...

đầy khát vọng đê mê

       Sau tất cả rồi

       em chỉ còn một nỗi tái tê

       Vẫn chỉ là con chim hoang

       lạc đường trong bến đục

       Vẫy vùng đến tàn hơi trong vũng lầy "hạnh phúc"

       Gào thét tới dại cuồng

       nhưng không thốt nổi một cái tên

Sau tất cả rồi

là một sự lãng quên

Dẫu em có yêu anh tới kiệt cùng hơi thở

Dẫu em có hiến dâng cho người

vẹn nguyên từng mảnh nhớ

Thì người vẫn về bên một trái tim vui

       Em cứ như con thiêu thân

       không tìm thấy nổi ánh mặt trời

       Quằn quại....đớn đau ôm lòng đêm...tuyệt vọng

       Rồi giãy chết trên dòng sông không còn sự sống

       Em....gối tình mình vào huyệt mộ cô liêu

Anh về đi

con chim hoang đã chết giữa trời chiều

Sau những trở trăn

sau những ngày mệt mỏi

Anh về đi, chiếc cầu ta đi đã gãy rồi nhịp nối

Em chẳng còn gì

ngoài một trái tim đau....

 

          Miền Ký Ức- 20.03.2016

PN Và BB

0 Kommentare

*TĐ 187- Thói Đời ((Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 130- Lẻ Loi (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 34 TR- Đêm Ấy Mưa Rơi (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 47- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 35- Kết Ước (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 17- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 25- Đọc "Ước Chi " Thơ Lê Văn Giao (Lời Bình ) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 21- Hoa Anh Đào Trong Gió (TNST) THMN

Hoa Anh Đào Trong Gió

 

Hoa Anh Đào trong gió

 

Minami Sankiru

Phương tản bộ dọc bờ biển, những hàng cây xanh mướt ánh lên trong ánh mặt trời rực rỡ. Từ thời điểm đặt chân xuống đất nước này ba năm trước, nó chưa từng tới khu vực Miyaki, có thể nói rằng cuộc cãi vã tình cờ với Dũng lại là dịp tốt khiến nó có cơ hội thoải mái thế này. Phải nói là Phương vẫn rất bực, ai đời đã chơi với nhau mười mấy năm rồi, chính xác là từ thuở mẫu giáo, mà Dũng vẫn luôn làm Phương phát điên lên mỗi khi cãi nhau. Nguyên nhân thì đủ thứ, từ chuyện học hành, chuyện làm thêm, chuyện gia đình, chuyện thời sự cho đến cả chuyện thời tiết. Mà chung quy cũng chỉ tại hai đứa không được ở gần nhau, nói rằng xa mặt cách lòng thì không phải, nhưng người ta vẫn bảo nhất cự ly nhì tốc độ. Đằng này hai đứa lại cách nhau tận... ba mươi bảy nghìn hải lý.

Phương tính rồi, nếu nó bơi miệt mài thì chắc khoảng hơn ba năm nó sẽ gặp được Dũng!

Sau một vụ cãi nhau vô cứ như thế vào tối hôm trước, từ Tokyo Phương đi tàu xuống Sendai, rồi từ đó bắt tiếp xe về Minami Sankiru chơi cho khuây khỏa. Nó chọn một quán café nhỏ với hàng rào gỗ phủ sơn trắng phía ngoài. Phương gọi một đĩa bánh Dango, dù sao từ sáng nó cũng chưa bỏ bụng được thứ gì tử tế.

Dango là một thứ bánh được làm từ bột gạo vo tròn lại rồi xiên vào que sau đó đổ một lớp mật đường lên, cảm giác khi ăn nó hơi giống bánh trôi, khiến Phương thích từ lần đầu tiên thử. Một trong những điều nó thích thú nhất chọn du học ở Nhật chính là nền văn hóa ẩm thực đa dạng. Trong một lần chat với Dũng nó từng bảo rằng mỗi lần ăn bất cứ thứ gì ở đây, nó đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Cảm giác ấy kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa hề thay đổi.

Phương nhấp một ngụm trà, nhìn về phía biển một cách dễ chịu. Những chiếc thuyền nhỏ màu trắng đậu sát bờ biển đang nhấp nhô. Một hàng cây với những chiếc lá vàng rực đang rung lên trước gió. Mặt trời đã biến mất sau những tầng mây từ khi nào. Những cơn sóng ngoài bờ biển có vẻ đập mạnh hơn...

***

 

Tokyo.

Momo nhàn nhã tản bộ cùng đám bạn ở Harajuku street, ngắm nhìn những cô gái Lolita cười đùa ở một góc đường trong những chiếc váy nhiều lớp và mái tóc vàng hoặc đỏ, đều được uốn xoăn tít. "Một ngày tẻ nhạt!" – nó lẩm bẩm khi nghĩ về chuyện bố thì phải đi trực còn cô bạn thân nhất thì lại mò xuống tận Minami, bỏ lại Momo với một mớ bạn tẻ nhạt. Khi nó còn đang ngán ngẩm ngắm nghía một nhóm nghệ sĩ đường phố đang chơi guitar bản Canon, thì điện thoại rung lên.

- Tưởng bạn quên mình luôn rồi – Momo hậm hực.

- Đâu có.

- Có.

- Không – Phương cười qua điện thoại – chỉ là mình đúng là hơi bị hút hồn bởi vẻ đẹp ở đây.

- Ờ, mình cũng thấy dưới đó đẹp thật. Hồi bé bố có mang mình xuống đó một lần.

- Bố bạn hôm nay trực à?

- Ừ - Momo thở dài – mà bạn ở dưới đó không thăm đại học Tohoku à, ở đó nghe bảo có nhiều người Việt lắm đó.

- Không, mình xuống thẳng Minami luôn. Mà đừng đánh trống lảng, bạn với bố ổn chứ?

 

- Mình vẫn giận. Đã hứa hôm nay đưa mình đi thăm mộ mẹ rồi mà sáng dậy lại chẳng thấy đâu, để lại mảnh giấy báo bận đính ở tủ lạnh, mình nhắn cho bạn rồi đó.

- Ừ, chắc có lẽ cơ quan bố bạn có việc gì quan trọng lắm.

- Có lẽ thế. Mình cũng chẳng biết.

- Bạn gọi cho bố hỏi thăm đi.

 

 

- Sẽ. Không phải nhắc. Bạn mới là người nên gọi về nhà làm lành với anh chàng của bạn đi!

- Haha. Ừ. Thôi bạn làm gì làm đi. Mai mình về.

Hai đứa nhấm nhẳng vài câu rồi dập máy. Việc Phương gọi điện khiến Momo cảm thấy ngày của nó đỡ tệ hơn. Phương là cô bạn thân nhất của nó, việc nó không chơi nhiều với tụi bạn người Nhật mà cứ dính tới Phương là một dấu hỏi lớn. Nhưng bất chấp rào cản ngôn ngữ, nó vẫn cho rằng Phương mới là người bạn thú vị nhất của nó. Và thêm nữa, nó rất muốn được một lần tới Việt Nam, sau khi nghe Phương miêu tả đủ thứ. Nó nhấc máy bấm số bố, giờ này có lẽ ông đang túi bụi với công việc ở nhà máy điện hạt nhân. Nó chẳng thích công việc này của bố tí nào và thường mè nheo bảo bố nên nghỉ hưu sớm, ông thường cười và bảo nó rằng mỗi công việc đều có sự hứng khởi riêng của nó mà những người ngoài không thể nào hiểu được, mỗi khi ông nói thế lại xoa đầu Momo như một đứa trẻ năm tuổi.

- Bố ạ?

***

Hà Nội.

Đang ngó nghiêng mấy quyển sách tại một hiệu sách nhỏ trên đường Đinh Lễ, Dũng thấy điện thoại mình nhấp nháy cái tên quen thuộc:

- Đây.

- Đang làm gì đấy? – giọng Phương nhỏ như mèo.

- Mua sách.

- Ừ.

- Ừ?

- Ừ!

- Gọi điện về chỉ hỏi thế thôi à?

- À, Hà Nội thế nào?

- Mát, gió vừa đủ nắng vừa đủ, trời đang đẹp lắm.

- Ở đây cũng thế.

- Cái thành phố nhộn nhịp ấy mà cũng có được không khí như Hà Nội á?

- Không, mình đang không ở Tokyo.

- Thế Phương ở đâu?

- Không nói!

- Hừm, đồ dở người.

- Nói chuyện với con gái thế à? Bảo sao chẳng có đứa nào thích!

- Có đấy.

- Ai? – Phương giật thót.

- Soi gương đi – Dũng cười phá lên.

- Đồ... khó tả!

- Thế nói chung đồ dở người gọi về định nói với đồ khó tả thì nói đi.

- Định nói điều hay lắm nhưng quên rồi.

- Nhớ ra đi.

- Xin lỗi vụ hôm trước đi rồi nói.

- Ừ thì xin lỗi.

- À, mình định bảo là... ôi, ôiii....

Tít. Tít. Dũng ngớ người, cuộc gọi đã kết thúc. Nó bấm máy gọi lại. Kết nối không thực hiện được. Nó đứng ngẩn người tại hiệu sách. Kỳ quặc vậy, bình thường sóng tốt lắm cơ mà?

Rất nhiều dấu ba chấm.

Minami Sankiru.

Phương không biết phải diễn tả điều đang diễn ra trước mắt nó thế nào. Mặt đất rung lên một cách dữ dội... Toàn bộ bàn ghế chao đảo... Những chậu hoa nhỏ đặt trên bệ cửa rơi xuống bậc thang vỡ tan tành... Không xa chỗ nó vừa ngã xuống, phía đường lớn, đất nứt ra một cách rõ rệt thành những mảng chắp vá sâu hoắm... Phía bờ biển, từng đợt sóng khổng lồ cao đến cả chục mét ập vào thành phố... Tất cả mọi người hoảng loạn chạy lại ôm lấy những cây cột lớn hoặc nép vào gầm bàn, nhưng ngay cả những thứ đó cũng đổ vỡ nghiêng ngả... Phương không biết làm gì, sau cơn chấn động mạnh mẽ, não nó dường như vẫn chưa bình thường, ngay khi chưa biết phải chạy về phía nào thì mặt đất ngay chân nó cũng bắt đầu nứt ra. Một người đàn ông trung niên vừa đẩy nó ngã dúi dụi vừa hét lên bằng tiếng Nhật:

- Chạy lại phía góc bàn kia, mau lên, nhanh lên!

Phương định thần lại. Nó bò lại phía chiếc bàn nơi một người phụ nữ và một đứa trẻ đang khóc nằm bẹp xuống. Ngoài đường, những cơn sóng thần đã ập xuống dữ dội cuốn trôi đi mọi thứ, những chiếc còi báo động kêu inh ỏi trong khi ôtô bị cuốn đi như những món đồ chơi nhỏ bé. Người đàn ông khi nãy chạy đi chạy lại trong khi mặt đất vẫn ngả nghiêng chao đảo, ông vồ lấy những tấm thảm vứt về phía mọi người và tiếp tục gào lên:

- Quàng vào người! Quàng ngay vào người!

Một chiếc khăn trải bàn màu trắng kẻ ô vuông xanh được ông vứt lại phía Phương: "Quấn cho đứa bé!" – Phương cuống cuồng nhặt lấy, quấn vào người đứa bé gái đang nước mắt ràn rụa. Một mảng trần rơi xuống ngay cạnh nó, vỡ vụn và bắn vào người nó đau điếng. Tay chân nó run rẩy. Chợt người mẹ hét lên một tiếng hãi hùng, Phương giật mình quay lại, người đàn ông vừa ra sức giúp đỡ mọi người khi nãy đang nằm trên sàn. Từ thái dương ông một dòng máu nhỏ chảy ra, bên cạnh đó là chiếc đèn chùm, có lẽ đã bất thình lình rơi xuống khi từng mảng trần nhà vỡ nát...

Khi Phương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì một cơn sóng rất lớn tràn tới. Một cảm giác lạnh ngắt bao trùm tới nó. Nước nhanh chóng cuốn phăng mọi thứ đi và xô đẩy những thứ vốn đã rất lộn xộn trong quán café nhỏ. Cửa kính đập vào nhau vỡ nát. Mặt đất lại rung lên như một chiếc di động khổng lồ. Phương cố ngoi lên trong dòng nước mạnh mẽ và lạnh lẽo. Cách nó vài mét phía bên trái, đứa bé khi nãy đang vừa khóc vừa vùng vẫy bởi sặc nước. Phương cố tiến về phía đứa bé sau khi thoáng hiểu ra người mẹ dường như đã chìm ở đâu đó trong đống đổ nát. Một thanh niên trẻ với mái tóc màu hung vừa chỉ ra phía sau nó vừa hét lên với nó:

- Bơi đi! Bơi lên chỗ gạch kia. Để đứa bé cho tôi!

Phương quay người bơi về phía đống gạch đang chất đống, mà có lẽ được tạo thành bởi nguyên cả tầng trên sụp xuống. Nó bò lên đống gạch, nhìn thấy phía sau mình một người phụ nữ cũng đang vật lộn với dòng nước. Tim nó đập mạnh chưa từng thấy. Phương nhặt lấy một chiếc chân bàn gãy đưa ra phía trước với đôi bàn tay rớm máu:

- Cô ơi, bám lấy!

Khi người phụ nữ đang cố sức bơi về phía nó thì Phương nghe tiếng người thanh niên phía sau:

- Giữ lấy đứa bé.

Rồi anh lại nhảy xuống dòng nước đang cuồng loạn. Một cơn sóng thần khác đang ập thẳng vào nơi Phương đứng. Nó nhắm mắt, ôm lấy đứa bé...

Fukushima. Cơn chấn động dập tắt hệ thống điện khiến mọi thứ trở nên hoảng loạn. Tất cả mọi người còn sống nhanh chóng được sơ tán. Mặt đất vẫn tiếp tục rung chuyển như sẽ không dừng lại. Trong nhà máy điện hạt nhân, bố Momo đứng sững sờ nhìn vào chiếc máy đo dư chấn đang nhích dần lên: 7,9 độ richter...8,4.....8,8....

 

Iwate. Hỏa hoạn tràn ngập. Nhà cửa đổ nát đè lẫn lên nhau chôn vùi những nỗ lực của đội cứu hộ tìm kiếm người mất tích. Những vạch rạn nứt của đất đen ngòm rạch khắp nơi.

Fujitsusuka. Tất cả những gì đang còn lại chỉ là những đám khói bụi mù mịt. Màu sắc duy nhất ở đây là màu xám tro. Không một bóng người.

Tokyo. Còi báo động vang lên không ngừng. Tất cả các phương tiện giao thông dừng hoạt động. Đường phố tắc nghẽn. Tại một góc Harajuku nơi mọi thứ đang hỗn loạn, một số người tụ tập lại màn hình TV nghe thông báo về tình trạng khẩn cấp của các nhà máy điện hạt nhân Fukushima - đó là nơi bố Momo làm việc. Momo cố gắng bấm điện thoại liên hồi cho bố và Phương nhưng đều không được, dường như rất nhiều cột sóng đã bị chấn động phá hủy. Momo chỉ còn biết nghĩ tới mẹ và cầu nguyện, những giọt nước mắt chảy dài. Mặt đất lại rung lên dữ dội.

Hà Nội. Dũng hoảng hốt tìm một quán café và bật máy tính lên. Linh cảm của nó không sai. Những thông tin khủng khiếp về Nhật Bản đã tràn ngập trên khắp các trang mạng. Nó tiếp tục bấm máy cho Phương với những suy nghĩ tươi sáng nhất có thể.

...

Phương đứng trên một ngọn đồi nhỏ cùng một số người đang lau khô quần áo, nhìn xuống thành phố chìm trong biển nước. Người nó đầy những vết xước và thâm tím, vẫn run lên vì lạnh. Nó ngó quanh, người thanh niên khi nãy không ở đây, có lẽ anh vẫn đang đâu đó cố gắng cứu những người không may. Tiếng còi báo động đầy bất an vẫn vang lên. Lục tìm điện thoại nhưng không thấy. Những người bị thương tiếp tục được đưa về phía ngọn đồi. Những hoạt động sơ cứu bắt đầu được thực hiện. Một người đàn ông đang nẹp cáng vào chân một phụ nữ. Một thanh niên trẻ người nước ngoài đang hô hấp nhân tạo. Một cô gái khác đang chạy lăng xăng phát nước lọc... Sự thật là nỗi bàng hoàng vẫn chưa trôi qua, nhưng tim nó đã đập chậm trở lại, Phương cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít mội hơi dài. Nó chưa bao giờ trải qua cảm giác này, có cả cảm giác sợ hãi, nhưng cảm giác lớn hơn là một thứ gì đó con-người, đầy mạnh mẽ. Nó biết giờ nó đến từ đâu, là ai, như thế nào đều không quan trọng. Phương bước tới phía một đứa bé đang ôm lấy cánh tay thấm máu quanh áo, nó cố gắng mỉm cười với em bé, xé từ chiếc sơ mi vốn đã rách tả tơi của mình thành một mảnh vải, quấn quanh tay của đứa bé...

Phương nghĩ đến bố mẹ, gia đình, nghĩ đến Dũng, nghĩ đến Momo. Có rất nhiều người nó cần giờ này, nhưng có lẽ ở đây còn nhiều người cần nó hơn. Chắc chắn đêm nay sẽ rất dài... Một chiếc lá anh đào vừa khẽ rơi.

***

Hà Nội. Tháng 3.

Minh Nhật.

Khi những dòng này được viết, nước Nhật vẫn đang tiếp tục trải qua những cơn dư chấn mạnh mẽ từ lòng đất và sóng thần từ biển khơi cùng với những nguy cơ tiếp tục rò rì của các nhà máy điện hạt nhân và tính trạng phóng xạ đang ngày một lan rộng. Đây chỉ là một câu chuyện tại một thành phố nhỏ bé của Nhật Bản, nơi 10000 người - hơn một nửa số dân của Minami - đang mất tích. Tại một đất nước mỗi năm xảy ra hơn 7500 trận động đất mọi cấp độ - hệ thống chuẩn bị đối phố động đất đã gần như hoàn hảo, cơn động đất kèm sóng thần lớn nhất trong 140 năm qua đã khiến hàng chục nghìn người đã và vẫn đang mất tích hoặc hơn thế. Nhưng đằng sau đó là rất nhiều câu chuyện cảm động, là rất nhiều những con người đang ngày đêm sống vì mọi người, là rất nhiều tấm lòng phân phát đi không phải để mong có ngày được nhận lại...

Trục trái đất đã lệch đi ít nhất 8cm sau cơn động đất gần 9 độ richter ngày 11/3, nhưng nó không làm lệch đi được tình yêu mà tất cả đang gửi tới Nhật Bản – một chiến dịch tình nguyện lớn chưa từng có đang được huy động tại khắp nơi trên thế giới, Đất nước hoa anh đào có thể đang đắm chìm trong những thảm họa thiên nhiên tàn khốc nhất, nhưng không có điều gì ngăn được nhưng trái tim đang được san sẻ. Đừng đánh mất niềm tin, hãy cố lên, các bạn! Ganbatte Kudasai.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*TĐ 186- Nghịch Cảnh (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 17- Giả Vờ Yêu (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 129- Từ Lúc Ấy (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 46- Tâm Ngộ (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 39- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HN 1- Chùm Thơ Mưa Của Nhà Thơ Hương Ngọc ( Thơ Sưu Tầm ) PN Và BB

Mưa PLEIKU

 

Trời như úp mặt cả vào mây

Gió chuyển quay cuồng đông lại tây

Xao xác đầu hè khô lá đổ

Oi nồng chật chội thở như say

Người đi dáo dác tìm nơi trú

Mưa đến từng cơn hạt nặng dày

Rười rượi lòng chùng nghe nước đổ

Tần ngần ướt sũng mấy hàng cây

Thương con chim sẻ kêu chiêm chiếp

Mưa gió loanh quanh lạc cả bầy

Phố núi mưa chiều sương bảng lảng

Bằng lăng thêm tím ngắm mà say.

 

                     Hương Ngọc

 

Mưa 

 

Trời mưa sướt mướt phố phường

Anh đi ướt áo em thương quá chừng 

Mưa từ mờ sáng tưng mưng

Đang khô khan nắng bỗng dưng trở mùa

Mưa giăng đưa võng gió lùa

Hanh hao, hầm hập đã thưa thớt dần 

Mưa tràn nước ngập đầy sân

Mái tôn lộp độp tiếng gần tiếng xa 

Trời mưa anh chẳng ghé nhà

Để em thơ thẩn vào ra tội tình.

 

          Hương Ngọc

 

Mưa Chiều Thành Phố 

 

Nơi quê nào cũng có những chiều mưa 

Sao mãi nhớ cơn mưa chiều thành phố 

Bất chợt đến ào ào nước đổ 

Rồi chợt đi xanh ngắt tầng không 

Những con đường loáng nước hóa dòng sông

Lũ trẻ con cởi trần đá bóng 

Quán bên đường có cụ già trầm tư, chắc nhớ thời xa lắm 

Bỗng giật mình mưa tạnh, nắng ùa ra 

Mưa ướt em, áo nhòa vạt nắng 

Chiều căng lên mặc gió se vào

Mưa đi rồi sương nắng cứ nôn nao

Xanh mướt quá hai ngả đường cây lá 

Mưa chiều đến cho ai hối hả

Bon chân, bươn bả tìm đường

Pleiku chiều mưa sao mà thấy thương thương

Chẳng lạnh lùng đâu, hãy cho mưa tắm gội

Và xin em đừng áo che, nón đội

Để cho mưa cứ thế mỗi ban chiều

 

Hương Ngọc

 

Mưa Hạ

 

Pleiku của ta những ngày hạ trắng

Sợi khói buồn mây tím bâng khuâng

Hàng cây xanh im lìm rũ lá 

Sợi mưa dài không dứt hạt mưa ơi!

Ta đi giữa dòng người xuôi ngược

Phố đông người sao ta vẫn lẻ loi

Bước chân chậm đợi một người xưa cũ

Trên đường đời biết có gặp lại không!?

                   

             Hương Ngọc

 

Nghe Mưa 

 

Dầm dề áo ướt trong mưa

Khát tìm chút ấm ngày xưa đâu rồi? 

Người xa còn lại mình tôi 

Hắt hiu quạnh quẽ, khoảng trời ai che

Mưa từ xa thẳm mưa về 

Mà nghe trống lạnh bốn bề trong nhau 

Phải rồi! Tháng bảy mưa ngâu 

Người ơi! Thôi chớ đợi cầu nhớ thương

 

Hương Ngọc

0 Kommentare

*ĐML 11- Cuộc Tình Xót Xa (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (Taxas- USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 11- Đêm Ấy Mưa Rơi (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 96- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 185- Lưu Luyến Ngàn Thu (Thơ Tranh) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 19- Đêm Mơ (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 15- Rưng Rưng Giọt Thơ (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 128- Khúc Mơ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 34- Gặp Nhau (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PĐN 9- Lời Bình Ngắn Cho Bài Thơ "Khăn Quàng " Của Nguyễn Đức Tùng (Lời Bình) Của Nhà Thơ Phạm Đức Nhì (USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 185- Ngày Tôi Hai Mươi Tuổi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

 Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 6- Tình Thơ (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Bình Dương- VN)

 

Tác Giả Lê Dương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 184- Đêm Hoang Vu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐA 8- Ván Cờ Định Mệnh (Tùy Bút ) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 45- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn-VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 127- Khi Xa Anh (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 16- Mưa Thứ Bảy (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TST 2- Phôi Pha (Thơ Sưu Tầm) Miền Ký Ức (PN Và BB)

Phôi pha


PHÔI PHA

 

Yêu một mình nên tình chết lặng câm

Đêm trở giấc... Tiếng kinh cầu xa vắng

Tháng bảy mưa... ướt lòng người thầm lặng

Ai có về... ru lại giấc mơ tôi

Từ bao giờ ta đã bỏ cuộc vui

Ôm lòng đêm thương những ngày lộng gió

Khẽ gọi thôi rồi giật mình... chợt nhớ

Ta còn gì ngoài khúc hát dở dang

Hạ trở mình thương mấy kiếp lang thang

Người như cánh chim chìm vào quên lãng

Ta cũng nhốt tình xưa vào vô tận

Yêu thế nào ...xa... cũng sẽ phôi pha

Mai ta về ru ngủ giữa ngàn hoa

Giữa màu nắng giữa mưa mùa tháng 7

Khúc ái ân từ trăm năm... đã gãy

 Tiễn đưa người vào...ký ức trinh nguyên

Ta đi qua những ngày tháng muộn phiền

Mặc nhiên nhận vào đời mình như thế

Mặc nhiên hiểu cuộc tỉnh say - dâu bể

Mặc lòng mình thương cả những ngày mưa...

 

             Miền Ký Ức 01/07/2018

0 Kommentare

*CVM 41- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 33 TR- Hương Sữa Bay Xa (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 33- Ngổn Ngang (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐA 7- Nốt Nhạc Dang Dở (Truyện Ngắn) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 41- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 20- Không Tên 47 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 126- Giọt Lệ Tình Cho Anh (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 183- Thời Gian Cứ Mãi Trôi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 14- Thời Gian Như Ngừng Lại (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 14- Có Đúng Nguyễn Hữu Tiến Là Tác Giả Cờ Đỏ Sao Vàng (Quốc Kỳ) ?

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

TĐA 6- Ăn Mày Cửa Phật (Truyện Ngắn) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 15- Chớm Thu (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 125- Gót Khuya Giờ Đã Êm Đềm (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 182- Ngọn Gió Tình (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 38- Mong Manh Cuộc Đời (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 5 - Mùa Hoa Xoan (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Cà Mau- VN)

 

Tác Giả Lê Dương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 22- Bỗng Nhiên Trời Lại Sáng (Truyện Ngắn) Nhà Văn Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Văn Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

TST 1- Vắng Cha (Thơ Sưu Tầm) Miền Ký Ức ( PN Và BB)

Vắng Cha 


VẮNG CHA 

 

 Con sáo sậu ngày nào mắt ngầu đỏ chờ mưa rơi

Nó gọi tìm khàn hơi trên cánh đồng mùa đông nứt nẻ

Con sáo nhỏ đáng thương nép vào lồng ngực mẹ

Mà mơ về một ngày

nó cũng sẽ có Cha.

 

Con sáo nhỏ vắng Cha như giọt sương nhạt nhòa

như cọng cỏ dại hoang bên vệ đường,...hiu hắt

Nó tắm bằng tình thương bằng ngàn cơn đau thắt

Của người đàn bà lỡ làng ôm ấp nó hàng đêm

 

Nó sinh ra đời một ngày cuối tháng Giêng

khi người đàn ông ấy ngoảnh mặt đi về chân trời xa dịu vợi

Thì mẹ nó phải cố gồng mình lên trong mảnh đời chật chội

Để nuôi nấng một hình hài

kết tụ bởi u mê

 

Người đàn bà đa đoan chịu tủi nhục trăm bề

lặn lội như cánh cò trong đêm sương giá rét

Người đàn bà chỉ mong con mình không thua thiệt

với kiếp đời là đứa trẻ không cha

 

Cha ơi! có thương dùm không cho một loài hoa?

Đã bị cha vùi xuống chốn bùn dơ lầy lội

Mẹ con đau...

đau lắm cha ơi vì tiếng đời tội lỗi

Mà luôn ngẩng cao đầu cho con được ngày nay

 

Con vắng cha, vắng cả một bàn tay

Như thân cây giữa đồng không...trơ trọi

Như con sáo gọi tìm khàn hơi trong mệt mỏi

Mà không thể nào tìm ra nổi bờ bến yêu thương

 

Cha ơi! Cha là ai sao vứt bỏ con trên đoạn đường

Bàn tay bé nhỏ cần lắm tay người dìu dắt

Mẹ mỏng manh như màn sương lây lất

Đi suốt hành trình kiếm tìm cũng chỉ có mẹ mà thôi

 

Đau lắm tiếng than từ con sáo sậu...mồ côi

Mắt ngầu đỏ trong chiều cuối đông...buồn da diết

Manh áo, miếng cơm cũng luôn là điều khắc nghiệt

Cha ơi.....xin một lần cho con được yêu thương

 

            Miền Ký Ức 17/01/2016

0 Kommentare

*LHT 124- Bởi Nắng (Thơ Tranh) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần 

 

mehr lesen 0 Kommentare

4T 29- Con Đường Phượng Xưa (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 181- Rượu Tình, Rượu Nghĩa (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ- Chùm Thơ Của Tác Giả Thủy Điền Đăng Trên Blog "Thơ Trăm Nhà " Ngày 15-06-2017

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 123- Ao Ước (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 33- Lời Nguyền Của Một Loài Cá (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 37- Cha (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 14- Thương Tâm (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 93- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 36- Mối Tình Thơ (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 180- Ngày Trở Lại Sài Gòn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TN 1- Tháng Chạp Người Đi (Thơ) Trọng Nguyễn

 

Tác Giả Trọng Nguyễn

 

 

Tháng Chạp Người Đi

 

Tháng chạp người đi áo lụa vàng

Nghe như tê tái cả không gian

Bóng chiều đẫm nhuộm chân trời tím

Luyến lưu tiễn biệt cuối đông tàn

 

Thơ tình: Tháng Chạp người đi - 1

 

Tháng chạp người đi trời âm u

Mưa xuân lất phất gió mây mù

Thấp thoáng nghĩ suy lòng tự nhủ

Mái tình theo mộng... lạc hoang vu

 

Tháng chạp buồn vương nụ hôn xa

Đơn độc từng đêm gối quan hà...

Chênh vênh trên bước đường thiên lý

Lủi thủi đi về ta với ta

 

Tháng chạp hồn tôi đã úa rồi

Rụng vầng trăng lẻ bóng đơn côi

Đớn đau chua xót từng đêm vắng

Lệ chứa chan rơi một mảnh đời...

 

Dẫu biết xa nhau sẽ cách lòng...

Cầm bằng tình có cũng đành không

Dẫu biết phân ly là cách biệt...

Cũng đành ngùi ngậm kiếp long đong

 

Mấy mùa Tháng chạp chết trong tôi

Hoa tàn nhụy héo sắc phai phôi

Bạc trắng thời gian trên mái tóc

Hoài vọng khối tình khuất xa xôi...

 

Trọng Nguyễn (Dân Việt)

0 Kommentare

*LHT 122- Trăng Lên (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 35- Dung Nhan Nàng Thơ (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 13- Gót Khuya Nỗi Nhớ Về Đâu (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 179- Còn Hơi Thở Là Còn Hy Vọng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 34- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 31- Mắc Cạn (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.