THỦY ĐIỀN hân hạnh, chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương một mùa thu tràn đầy kỷ niệm.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Điện Thoại: 0049 160 31 32 55

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*TĐ 221- Xin Hãy Yêu Thương (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTH 1- Cuộc Điện Thoại Chiều Mưa (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Nguyễn Thu Hằng (THMN)

 

Cuộc Điện Thoại Ngày Mưa

 

 Nguyên khẽ lăn chiếc xe đến bên cửa sổ. Cơn mưa phùn từ chiều hôm trước đến sáng nay vẫn chưa dứt. Cô bé lặng yên, không ngước mắt nhìn ra cửa sổ lấy một lần, mặc cho hoa lá, cỏ cây đang reo vui, mơn mởn, căng tràn sức sống dưới làn mưa mỏng trong veo...

***

 

Vậy là đã nửa năm kể từ ngày vụ tai nạn khủng khiếp xảy ra. Trên đường đi học về, Nguyên bị một chiếc xe buýt đâm phải, đôi chân dập nát nên phải cưa. Bao ước mơ, hoài bão của một cô bé tuổi mười lăm vỡ vụn theo tai nạn thảm khốc ấy. Từ lúc chuyện dữ xảy ra, Nguyên không còn nói chuyện, gặp gỡ hay tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài bố mẹ. Nguyên cho rằng cuộc sống của mình như vậy là hết, mọi điều tốt đẹp trên đời sẽ chẳng bao giờ đến với mình nữa... 

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang, một cuộc điện thoại gọi nhầm vào máy nhà Nguyên. Sau khi xin lỗi vì đã làm phiền, cô bạn ở đầu dây bên kia hỏi khẽ:

- Mình nghe giọng bạn buồn quá! Có phải bạn đang gặp chuyện gì không? Mình rất vui nếu có thể giúp bạn...

Chẳng hiểu sao lúc ấy Nguyên lại khóc và muốn tâm sự ngay với người bạn đó. Nguyên khẽ nói:

 

- Mình đã gặp một tai nạn khủng khiếp và tai nạn ấy khiến mình không thể đi lại được nữa...

Cô bé ở đầu dây bên kia lặng đi một lát, rồi nhỏ nhẹ:

- Mình tên là Mai. Mình xin chia buồn cùng bạn vì nỗi bất hạnh này. Nhưng bạn hãy cố gắng lên bởi xung quanh bạn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Mình nghĩ rằng, lúc này thiên nhiên sẽ là bài thuốc hiệu quả giúp bạn mau chóng lấy lại tinh thần đấy.

Nguyên ngập ngừng:

- Lâu lắm rồi mình chưa ra khỏi phòng. Thực ra là mình rất ngại...

Mai mỉm cười nói tiếp:

- Nếu vậy thì mình sẽ kể cho bạn nghe nhé!

Rồi cứ thế, hằng ngày Mai và Nguyên đều nói chuyện với nhau qua điện thoại. Nguyên mặc cảm nên vẫn sống khép mình. Tuy nhiên, cô bé rất thích nghe Mai kể chuyện. Từ chuyện vườn hoa nhà Mai có những loại cây gì, màu sắc của chúng rực rỡ ra sao, đến chuyện con mèo nhà Mai rình bắt chuột như thế nào...

Qua lời kể của Mai, trước mắt Nguyên hiện ra một bức tranh thật sống động, rực rỡ sắc màu, ngát hương thơm và rộn rã âm thanh. Nụ cười đã dần trở lại trên môi Nguyên. Và điều tuyệt vời hơn cả là Nguyên bắt đầu muốn ra ngoài để tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà thiên nhiên mang lại.

***

 

Hôm nay, Nguyên rất vui vì Mai hẹn sẽ đến thăm và đưa Nguyên đi chơi. Đúng giờ hẹn, Mai đến nhà Nguyên với bó hồng vàng trên tay, loại hoa mà Nguyên rất thích.

Chưa kịp vui mừng vì được gặp người bạn bấy lâu tâm sự qua điện thoại, Nguyên đã giật mình nhận ra một sự thật đau lòng: Mai là người khiếm thị.

Không để Nguyên hỏi gì thêm, Mai nói luôn:

- Xin lỗi Nguyên vì mình đã giấu bạn, tất cả những gì mình kể với bạn đều do mình tưởng tượng ra thôi. Từ khi sinh ra mình đã không nhìn thấy ánh sáng rồi. Mình kể cho bạn nghe là để bạn thêm tự tin, thêm yêu cuộc sống và yêu chính bản thân mình.

Rồi Nguyên và Mai cùng òa khóc, hai cô bé ôm chặt lấy nhau. Nguyên chợt nhận ra rằng, trên đời này còn có nhiều người bất hạnh hơn mình, chính vì thế mà mình phải cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng sống tốt. Giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má càng khiến cô bé hiểu một chân lý giản dị: không chỉ nụ cười mà đôi khi giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc, đó là giọt nước mắt đồng cảm của con người với con người.

Nguyên thầm cảm ơn cuộc điện thoại nhầm lẫn vào ngày mưa hôm ấy, bởi chính nó đã mang đến cho Nguyên không chỉ một người bạn tuyệt vời mà còn tiếp thêm cho cô bé sức mạnh, niềm tin vào cuộc sống và chắp cánh ước mơ để bay cao, bay xa hơn...

 

Nguyễn Thu Hằng

THMN

0 Kommentare

*LHT 164- Áo Nàng Dâu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 56- Học Cao Chưa Thấy Rộng (Truyện Ngắn) Sông Cửu (USA)

 

Nhà Văn Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 21- Mưa Thu (Thơ) Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 220- Trăng Tàn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 163- Tình Đã Chia Xa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 97- Chùm Thơ "Bận Bịu " (Thơ Họa) Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 12- Tết Xưa (Thơ) Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 95- Tình Em (Thơ Họa) Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BBN 2- Chỉ Là (Thơ ST) Tác Giả Bùi Bỗng Nhiên (PN&BB)

 

Chỉ Là 

 

Chỉ là giấc chiêm bao

Vì sao ta cứ nhớ

Từ khi tình dang dỡ

Mộng mị cứ về luôn... 

 

Chỉ là một chuyện buồn

Muôn người rồi cũng phải

Vì sao ta miệt mài

Như kẻ dại người say...

 

Chỉ là một cơn mơ

Mà sao khờ đến thế

Cung mê thèm hơi ấm

Đêm gió đem mưa về... 

 

Chỉ là một cơn giông

Phía trên ngày biển động

Ta ngóng trông nhiệm mầu

Chạy quanh bờ vực sâu...

 

Chỉ là một đam mê

Mà sao dài đến thế

Làm sao quên được người

Quên một thời rong chơi... 

 

Chỉ là tình yêu thôi

Vấn vương nơi luân hồi

Khi nào ta tự hỏi

Yêu em hay yêu tôi... 

 

      Bùi Bỗng Nhiên

PN&BB

0 Kommentare

*TĐ 219- Biệt Ly Sầu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 45- Chùm Thơ "Ánh Trăng Thương " Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 24- Trót Trao (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 218- Ly Rượu Nồng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 11 -Đời Xe Thổ Mộ (Thơ) Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn-VN)

 

Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 25- Khoảng Trời Riêng Ấy Mãi Còn Có Nhau (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 162- Cuối Thu Rồi Đó Anh (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 217- Theo Người (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BNL 3- Quán Quê (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Bùi Nhật Lai (THMN)

 

Quán Quê

 

Sớm. Ngó qua hàng bánh cuốn của vợ chồng cô bé nhà chếch bên đã thấy hai vợ chồng đang dọn hàng quán chuẩn bị đón khách. Quán quê mái lá lúp súp, núp dưới tán sấu non tơ, cả không gian vọng vang tiếng ve ngân. Đồng quê đang mùa gặt, ngôi quán lá sơ sài ven lộ khách bỗng đông hơn ngày thường. Khách quen gọi là "Quán Lá" để phân biệt với những hàng quán khác gần đó.

***

Sáng nào cũng thế, ông lão hàng xóm người gầy, cao lênh khênh, tấm lưng hơi còng với mái tóc hoa dâm thường là người ghé quán đầu tiên. Ông ghé quán không phải là để ăn mở hàng mà cái chính ông ghé quán để hút nhờ điếu thuốc lào, xin chén nước chè mới pha, sau đó ông đi làm, chừng 8 giờ hoặc hơn một chút ông mới quay lại quán kiếm chút gì đó ăn, có khi là quả trứng vịt lộn kèm ly rượu trắng, có khi là 5 nghìn bánh cuốn.

Quán Lá khách đa phần là người quen, lại là chỗ xóm giềng nên cô chủ đã quen với khẩu vị và cách ăn uống của từng người. Chẳng những thế cô còn biết được thu nhập của mỗi người ra sao nữa, nên thực đơn bán cho khách cũng rất linh hoạt, đáp ứng được yêu cầu của mọi người mà không hề ca thán ăn nhiều hay ít...ta chỉ thấy những tiếng mời chào tíu tít cùng nụ cười tươi rói trên môi cô chủ. Sớm nào cũng thế nên cả chủ và khách đều rất hài lòng. Có lẽ những người bán hàng giờ đây đều thấm nhuần câu nói "khách hàng là thượng đế" nên ai cũng đon đả, vồn vã và chu đáo nhiệt tình với khách như vậy!... Mấy tay thợ xẻ ngày kiếm đôi trăm nghìn thường đến quán làm đôi trứng vịt lộn kèm tô bún 15 nghìn vị chi cũng chỉ hết 25 nghìn bữa sáng. Mấy gã lái xe lẳng lơ thường làm tô phở gà 20 nghìn, rồi ra ngồi uống nước, mắt liếc trộm cô chủ với ánh nhìn và nụ cười tinh quái... Mấy bà, mấy chị dắt cháu đi ăn cũng chỉ gọi đĩa bánh cuốn 10 nghìn...Đúng là vừa ngon, bổ, rẻ lại vừa tiện nữa.

Chuyện ra quán ăn sáng đối với người dân quê giờ cũng rất phổ biến, bởi ai cũng muốn tiện lợi, đỡ phải nấu nướng kích rích ở nhà vả lại nếu tính chi ly thì cũng chả rẻ hơn việc ra quán, vừa được "oai" với mọi người, vừa được tiếng "gia đình có điều kiện", lại vừa được giao lưu trò chuyện với mọi người. Những ông già, bà cả không phải đi làm thường lui tới quán muộn hơn, sau khi ăn uống, họ thong thả pha chè, hút thuốc (chè miễn phí) rồi trò chuyện với nhau về tin tức thời sự trong và ngoài nước. Thôi thì đủ thứ chuyện nào là quốc hội vừa thông qua những bộ luật gì? Tình hình tây, tàu dạo này ra sao?...phải nói mấy ông nắm tình hình thời sự đâu ra đấy. Mọi người chớ chê dân quê nhận thức kém nữa nha ! Hết chuyện quốc gia, quốc tế lại đến chuyện trong làng, ngoài xóm, nào là con bà A vừa bị bắt đi cai nghiện tuần qua...chết vì cái tội chiều con quá, con ông C vừa đi Hàn Quốc về mua cho bố chiếc tivi 55 inh to vật về xem Word cup, làng mình giờ giàu nhất nhà ấy...rồi chuyện giá thịt lợn hơi tăng cao nhà lão T lại trúng to cú này... và tôi chợt nhớ tới mấy câu thơ của Trần Nhuận Minh rất giống cảnh Quán Lá làng tôi:

...Chẳng ai bàn chuyện ruộng nương

Chỉ bàn xem ở trung ương thế nào?

Nước này, nước nọ ra sao?

Nước nào là địch, nước nào là ta?... (Làng tôi thành quán hết rồi!)

Cứ thế con cà, con kê chừng 10 giờ họ mới lục tục ra về lo cơm nước cho con cái ở nhà. Quán Lá làng tôi giờ trở thành "trung tâm văn hóa" của làng, họ muốn tìm gặp nhau cũng hẹn ra Quán Lá, muốn trò chuyện tán gẫu cũng ra Quán Lá, ăn nhậu xem bóng đá cũng ra Quán Lá...vay nóng tiền đi đám xá cũng ra Quán Lá!

Chủ quán là cô gái trẻ, người nhỏ nhắn, làn da trắng hồng tuổi hai lăm, tính tình sởi lởi, nói năng nhẹ nhàng. Vợ chồng mới ra lập nghiệp được dăm năm. Mới đầu ai cũng bảo hàng quán đông thế mở ra bán cho ai? Dân làng mấy ai có tiền mà ăn cơ chứ? Ấy vậy mà nhờ vào cái duyên bán hàng của mình cùng lời mời chào khéo léo của cô chủ, khách cứ đông dần lên. Mới đầu là những người thân trong xóm đến ăn thấy bánh cuốn ngon, nước dùng pha chế khéo, nhất là giá lại "rất mềm" cứ thế tiếng lành đồn xa... khách qua đường thấy quán giữa đồng thoáng đãng tiện ghé qua, vài lần ăn thấy ngon miệng thế là thành khách quen. Nhìn cô chủ tay thoăn thoắt xoay đảo liên hồi bên bếp lửa mới thấy được sự nỗ lực và khéo léo của người phụ nữ trong công việc bếp núc. Bán hàng ăn, cốt phải nhanh tránh để khách phải chờ lâu, do vậy ngoài việc nhanh tay còn phải biết ứng xử khéo léo bằng những câu chào hỏi xã giao, thậm chí là những câu chuyện đưa đà dùng"câu giờ"để khách không sốt ruột sẵn sàng ngồi chờ...có lẽ vì thế mà bán hàng cũng được coi như một môn nghệ thuật. Quán Lá chỉ đông từ khoảng 6 giờ đến tầm 8 giờ sáng. Gần đây thấy có nhiều xe con của những quý bà váy đầm, kính mát dáng tỉnh thành, cũng thường tìm đến Quán Lá. Doanh thu của quán nhờ thế cũng gia tăng đáng kể. Mọi người bảo nhau con bé "có duyên" bán hàng, thế mới có khách, chứ không ít người dựng hàng quán khang trang, tiện nghi đầy đủ mà chẳng được bao lâu đã phải đóng cửa.

Quán Lá đơn sơ, mộc mạc mà khách vẫn cứ đông. Sớm nay sang ngồi bên Quán Lá chờ hoài ông lão cao kều ra ăn sáng cùng mà không thấy. Hỏi ra mới hay ông được con gái ở Hải Phòng về đón ra Đồ Sơn nghỉ mát, hết tuần mới về. Quán Lá vắng ông như vắng đi một người tri kỷ. Tôi tự hỏi liệu ở Đồ Sơn ông có thấy vui hơn khi ngồi trong quán quê mình không nhỉ?

 

Bùi Nhật Lai

THMN

 

0 Kommentare

*HHSG 10- Nhớ Ngoại (Thơ) Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 161- Chiều Thu Buồn (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐA 9- Quán Nhậu Của Thầy (Truyện Ngắn) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 216- Nầy Người Tình Hỡi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HNC 2- Nỗi Nhớ Không Tên (Thơ) Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương (Phú Yên-VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 42- Anh (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 160- Đêm Thao Thức (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 42 TR- Tình Chị, Duyên Em (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 9- Chạnh Nhớ Ngày Xưa (Thơ) Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 33- Chùm Thơ "Lạnh Nhạt " Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 215- Đóa Hoa Ngày Đầu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 55- Mưa Đêm (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 55- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 159- Vỡ Mộng Tình Đời (Thơ Tranh) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 21- Chùm Thơ "Góc Nắng Người Đi " Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 29- Đọc " Chuyện Đời Tôi " Nguyễn Thị Ngọc Diệp (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 41 TR- Tấm Thảm Đỏ Nhạt Màu (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 94- Thu Sầu (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Văn Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 24- Tháng Tư Mưa Rơi (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 28- Cái Nắm Tay Ngày Xưa (Truyện Ngắn ST) THMN

 

Cái Nắm Tay Ngày Xưa

 

Thuở ấy, ban đầu, em và tôi không ưa nhau, ừ thì nhiều lý do lắm, các bạn có muốn tôi kể ra không? Không hả, vậy tôi sẽ vào phần chính nhé. Chính là chuỗi ngày tươi đẹp của một câu chuyện tình đẹp và trong sáng. Và mỗi khi nhớ lại, tôi khắc khoải với nỗi day dứt, vì sao yêu nhau như thế, lại chia tay?

***

Em hiền ngoan và nết na. Chúng tôi xưng hô là "Đại ca" và "Nhị muội". Dưới nhị muội còn "tam muội" và "tứ muội". Tôi cầm đầu một băng kể cả tôi là 1 nam 3 nữ, và được ưu ái đặt lên chức đại ca do là sinh vật quý hiếm, có thể nói chức vị này là do Nhị muội ban cho, thế nên là "Đại ca" mà phải sợ Nhị Muội là vì vậy.

Chúng tôi đến với nhau từ cuối năm lớp 11, tình cảm đơn hoa và kết trái, tôi thương Nhị Muội bởi tiếng nói, giọng cười êm đềm và đôi mắt luôn mở to, bởi Nhị muội đó không phải chính ai khác. Nhị Muội thương tôi vì, vì cái gì nhỉ ngày xưa tôi quên hỏi mất rồi. Chắc là thằng tôi cũng có nhiều ưu điểm.

 

Thầy chủ nhiệm khắt khe, lớp chúng tôi đứng đắn, tình cảm chúng tôi phải trong sáng nếu không muốn bị chê cười, vào thư viện phải ngồi đối diện, ngồi kế bên em sợ người ta dị nghị chết. Ủa? ngồi kế bên trong thư viện sao lại bị dị nghị nhỉ? À, bạn bè thì được, nhưng là tình nhân thì không nhé.

Chắc mọi người ai cũng hiểu rồi, tôi tôn thờ Nhị Muội như thần Vệ Nữ. Một cái nắm tay cũng ko dám nghĩ, nó vụt đến trong tơ tưởng thì tôi cho là tội lỗi. Ôi xấu xa quá đi.

Rồi một lần em bị vật nhọn đâm vào ngón tay, em đau đớn co ro ôm lấy bàn tay bị thương, tôi ngồi gần đó hốt hoảng cầm bàn tay em, xoa bóp cho ngón tay đau, lòng tôi cũng đau, còn lòng em thì sao.

Tối hôm đó gọi điện thọai cho tôi, em nói, em đã để tôi cầm tay em, em là người con gái không tốt, em sẽ bị tôi và mọi người cho là dễ dãi. Trời ơi, đó là cầm tay ư, tôi không nghĩ tới, chỉ biết lúc ấy lòng xót như lửa vụt qua tim.

Tôi an ủi em, đừng khóc em ơi, hãy coi đại ca là cô y tá, vô tình cầm tay không tính phải không nào.

Lòng tôi vụt lên suy nghĩ, muốn cầm lắm rồi đây, muốn nắm lấy bàn tay người thương lắm rồi đây. Xấu xa, tội lỗi ư, kệ nó, yêu là phải ham muốn xác thịt, và cụ thể hóa bằng việc thèm khát bàn tay người yêu.

Một thời gian ngắn trôi qua, giữa năm lớp 12, lớp cuối cùng của đời học sinh, tôi yêu Nhị Muội, tôi chơi với bạn bè và tôi hạnh phúc.

Nhị muội tròn xoe đôi mắt hỏi tôi, tôi đã chết vì đôi mắt ấy:

- Tại sao đại ca lại thương Nhi Muội? – Ngày ấy chúng tôi yêu nhau mà ko dám nói chữ yêu, nói ra cảm thấy tội lỗi, rất ngượng, ừ thì cứ nói là "thương" và nghe là "yêu" đi. Tôi nghe như thế, có đúng không hả, nhị muội của tôi?

- Vì đại ca thương bàn tay nhị Muội.

Nhị muội cười khúc khích: Thật sao?

- Ừ.

- Đại ca thương ngón nào nhất?

- Thương đều nhau.

- Không, phải có ngón "năm sao", ngón nhất, ngón nhì...

Tôi không hiểu: "Năm sao là sao"?

- Năm sao là nhất của nhất, khách sạn tốt nhất gọi là năm sao.

À ra là thế, tôi cười với lập luận của em.

- Thương ngón út nhất í.

- Tại sao?

- Vì nó nhỏ xíu.

- Nhỏ xíu nên đại ca thương?

- Ừ, nhìn nhỏ xíu, thương thương là...

Câm lặng 1 lúc sau, tôi bạo dạn xin:

- Nhị muội, hôm nào nhị muội cho đại ca nắm tay nha.

- Không được.

- Chúng ta thương nhau lâu lắm rồi mà, nắm 1 chút thôi, 1 ngón thôi cũng được.

Nhị muội suy nghĩ:

- Đại ca phải đậu đại học cơ.

- Đậu đại học là được nắm tay phải ko?

- Ừ.

- Nắm cả bàn nhé

- Ừ

- Nắm 2 bàn tay lun nhé.

- Ừ.

Ôi sung sướng quá, có biết lúc ấy ai mong đến kỳ thi đại học như tôi......

Chúng tôi chia tay trước ngày thi đại học, tôi đã đậu và trường tôi mong ước, và nhị muội cũng thế. Tôi dõi mắt trông theo Nhị Muội, vẫn yêu, vẫn thương, và chờ đợi hát bài hát mà Đàm Vĩnh Hưng hay hát..."10 năm trôi qua, trôi qua.." Cũng sắp hát được rồi.

 

Bây giờ, giới trẻ bây giờ sống gấp quá, yêu nhanh quá, đòi hỏi và trao thân vội vàng vội quá. Một người em gái kết nghĩa khác của tôi, hồn nhiên kể: "Hôm nay em vào khách sạn với cha kia".

- Trời ơi sao em vào khách sạn với con trai. – Lúc này em đang học lớp 11.

- Trời mưa mà anh, hắn nói vào đó trú.

- Rồi vào đó tụi em làm gì...

- Em đâu cho hắn làm gì, em đã nói với anh rồi, em không muốn có chồng, em thích có con thôi, sống không chồng cho khỏe.

Ôi em còn vụng dại thế mà đã suy nghĩ cách tân vậy sao. Không chồng mà có con là nguyện vọng em muốn đạt được ư. Em ơi con trai như hổ như sói, em tránh được lần này có tránh được lần sau không?

Đưa nhau lên giừơng có vẻ là chuyện hiển nhiên sau khi cả 2 chính thức yêu nhau. Người con trai ham muốn là dĩ nhiên rồi, chắc mạnh mẽ bằng cái ham muốn nắm tay ngày xưa của tôi. Còn người con gái, không thể nói được câu từ chối. Vì sao ư, thời nay nó thế, bạn mình nó cho rồi, mình giữ làm gì. Sau này không có người yêu biết cho ai?

Màu áo trắng không còn trinh nguyên, nét mặt hiện lên vẻ tàn phai....Tuổi trẻ sướng bây giờ, sau này có sướng, hay sẽ khổ một đời, đau một đời.

 

Nguồn: THMN

0 Kommentare

*HLS 26- Chùm Thơ "Cho Tôi Tìm Lại " Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 214- Thuyền Đã Ra Khơi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 24- Tháng Mười Gọi Mãi Tên Anh (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 158- Ước Gì Mưa Đỗ Tháng Tư (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 41- Em (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 20- Mái Tóc Em Tôi (Thơ) Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 157- Ngày Ấy Em Mơ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMT 2- Một Thời Để Yêu (Thơ) Nhà Thơ Trần Mộng Tú (USA)

 

Nhà Thơ Trần Mộng Tú

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PCC 15- Nhớ Về Quê Cũ (Thơ) Nhà Thơ Phạm Công Chính (NRW- GER)

 

Nhà Thơ Phạm Công Chính

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 213- Tim Non Thổn Thức (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 52- Nghĩ Về Tiếng Cười Trong Ca Dao Thằng Bườm (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NV 1- Cách Viết Kịch Bản Của Tác Giả Ngọc Vũ (ST) THMN

 

Cách Viết Kịch Bản

 

      Biên kịch là một nghề đòi hỏi kỹ năng cao. Đằng sau một kịch bản thành công là tâm huyết, sự kiên trì, thời gian công sức mà nhà biên kịch bỏ ra để nhào nặn, sắp xếp các tình tiết thành câu chuyện hoàn chỉnh hấp dẫn. Không ai có thể viết ra một kịch bản hay chỉ sau một đêm. Đó là kết quả của nhiều năm tích lũy, rèn luyện tay nghề mới có được.

Nếu bạn đang ấp ủ giấc mơ theo đuổi nghề biên kịch cũng như biến những ý tưởng của mình thành một kịch bản hoàn chỉnh thì bạn nên tham khảo 20 bước hướng dẫn viết kịch bản sau đây:

***

1. Xem thật nhiều phim

 

Bạn hãy xem thật nhiều phim, càng nhiều càng tốt. Phim cũ, phim mới, phim hay, phim dở, cũng như đủ mọi thể loại khác nhau. Hãy đề ra cho mình mục tiêu xem tất cả phim trên đời. Ngoài việc giành được danh hiệu "Trùm xem phim", bạn còn học hỏi được nhiều kinh nghiệm, biết cách phân biệt cốt truyện, diễn biến, phân đoạn, cách chuyển cảnh trong phim. Sau một thời gian, có thể bạn sẽ bị mắc bệnh nghề nghiệp như hễ bắt đầu xem phim là canh đồng hồ, rồi nghiên cứu, mổ xẻ chi tiết nội dung phim... Nhưng nếu bạn xem một bộ phim mà bị cuốn hút đến nỗi chẳng màng suy nghĩ nữa, chỉ đơn giản ngồi xem từ đầu đến cuối thôi, thì có nghĩa là kịch bản bộ phim ấy thành công đấy, nên học hỏi đi nhé.

 

2. Đọc thật nhiều kịch bản

 

Bạn nên đọc càng nhiều kịch bản càng tốt. Điều này sẽ giúp bạn hiểu hơn về cấu trúc kịch bản, thấy được cách chuyển từ nội dung trên giấy lên màn ảnh. Bạn cũng sẽ học hỏi được nhiều phong cách viết kịch bản, cách kể chuyện khác nhau. Nhưng quan trọng hơn cả là bạn sẽ học được cách hành văn sao cho thật sáng sủa, súc tích, tối ưu hóa phân cảnh từ những ý tưởng thật đơn giản. Việc không lệ thuộc quá nhiều vào kịch bản giấy, chừa những khoảng trống cho sự sáng tạo là điều rất quan trọng trong hoạt động nghệ thuật. Bạn có thể vào các trang SimplyScripts hoặc DailyScript để tải hàng tá kịch bản về xem miễn phí.

 

3. Tích lũy thật nhiều ý tưởng

 

Bạn nên tập tích lũy ý tưởng, càng nhiều càng tốt. Hãy sáng tạo ra những ý tưởng thật mới mẻ, độc nhất. Càng có nhiều ý tưởng xuất sắc thì bạn sẽ càng tiến xa hơn trong sự nghiệp của mình. Xong kịch bản này thì bắt đầu kịch bản kia ngay lập tức. Hãy giữ mình luôn trong guồng sáng tạo. Nghĩ mà xem, ví dụ 1 năm bạn viết 1 kịch bản, thì sau 10 năm (nghề này thường tốn chừng đó năm để thành công), bạn sẽ có 10 kịch bản được hoàn thành và cơ hội để 1 hay nhiều trong số đó đạt được thành công rực rỡ là rất lớn. Hollywood sống được là nhờ những ý tưởng gốc đầy mới mẻ như vậy đấy.

 

4. Hãy tập thói quen viết lách thường xuyên

 

Ăn uống điều độ, tập thể dục đều đặn giúp bạn có vóc dáng cân đối. Biết tiết kiệm, tránh tiêu pha hoang phí thì bạn sẽ không bị nợ nần đến nỗi phải tán gia bại sản. Nếu bạn tự nhận mình là một nhà biên kịch, thì bạn cũng cần biết điều hòa công việc của mình như vậy. Hãy tập thói quen viết lách cũng như đề ra thời gian biểu cho mình, biến nó thành một công việc thường nhật và tuân thủ thật nghiêm túc. Chuyện viết lách, dù được trả công hay không, thì vẫn là nhiệm vụ, là nghề của bạn, cho nên hãy có trách nhiệm với nó. Hãy ngồi lên bàn và viết mỗi ngày nhé!

 

5. Khơi nguồn sáng tạo từ chính mình

 

Mỗi người ai cũng có một câu chuyện riêng về cuộc đời mình. Cho nên hãy "viết những gì bạn biết", vận dụng chính các trải nghiệm, kinh nghiệm của bản thân vào nội dung câu chuyện của mình. Nhưng cũng đừng quên "viết những gì bạn thích" nữa nhé. Muốn viết hay, bạn phải có cảm hứng. Nếu ngọn lửa nhiệt huyết không bùng cháy bên trong tâm hồn bạn, thì những gì bạn viết ra sẽ không có sức lay động người khác. Cho nên, cách tốt nhất để khơi nguồn sáng tạo và giữ được cảm hứng, đó là biết mình là ai và biết mình muốn gì.

 

6. Sáng tạo ra những nhân vật thật đáng nhớ

 

Một câu chuyện chỉ thật sự hay khi nhân vật trong đó hấp dẫn. Nhân vật của bạn không nhất thiết phải hoàn hảo, nhưng cần phải vượt trội, nổi bật và dễ nhớ. Khi thiết kế nhân vật (nhân vật chính, nhân vật phụ hoặc nhân vật theo motif...), bạn nên bắt đầu bằng cách lập bảng câu hỏi phát thảo về nhân vật, cũng như luyện tập vẽ nhiều kiểu nhân vật khác nhau. Khi bạn tưởng tượng ra được mối quan hệ giữa các nhân vật – giữa cha mẹ và con, giữa anh em, giữa đồng nghiệp với nhau thì cũng là lúc thế giới trong câu chuyện của bạn được mở rộng và bắt đầu.

 

7. Phát triển câu chuyện sao cho thật lôi cuốn

 

Một câu chuyện hay thường kể về một nhân vật thú vị nào đấy, mong muốn một điều gì đó, và phải vất vả vượt qua thử thách để đạt được điều ấy. Công thức như sau: (Nhân vật + Ước vọng) x Thử thách = Câu chuyện. Nhưng câu chuyện của bạn không chỉ dừng lại ở việc bám sát công thức trên. Bạn nên lập ra một bảng câu hỏi phát thảo cho câu chuyện, vì dù bạn có kể lại một câu chuyện có sẵn nữa, thì bạn cũng phải tự tạo ra bối cảnh riêng cho câu chuyện như Nơi diễn ra (thế giới trong câu chuyện), Số lượng nhân vật (mục tiêu của nhân vật chính, những xung đột, sự thay đổi, trưởng thành của nhân vật) và Tình huống (Tính hợp lý của hoàn cảnh, hành động của nhân vật, chướng ngại, thử thách).

 

8. Hãy nắm rõ chủ đề của mình

 

Dù cho câu chuyện của bạn có dàn nhân vật tuyệt vời và tình tiết hấp dẫn đi nữa, nếu câu chuyện đó không mang đến một ý nghĩa nào đó, thì việc viết kịch bản của bạn cũng xem như thất bại. Người ta sẽ hỏi bạn: "Vậy rốt cuộc bạn kể câu chuyện ra để làm gì?". Chủ đề là nền tảng quan trọng bậc nhất cho kịch bản của bạn. Chủ đề và sự xung đột thường đi chung với nhau, mà xung đột thì thường nảy sinh từ mục đích của nhân vật chính, cho nên bạn nên tập trung tìm hiểu và nắm bắt nhân vật chính của mình. Nhờ đó bạn sẽ khám phá ra chủ đề là gì.

 

9. Hãy lập dàn ý trước khi bắt đầu viết

 

Nếu bạn đưa cho người thợ mộc một đống dụng cụ và một đống gỗ, có thể anh ta sẽ làm ra cho bạn cái gì đó. Nhưng nếu bạn đưa anh ta một bản thiết kế chi tiết, kết quả bạn nhận được sẽ tuyệt vời hơn nhiều. Việc viết kịch bản cũng vậy, dàn ý chính là bản thiết kế của bạn. Nó giúp bạn tập trung vào vấn đề. Về cơ bản, dàn ý bao giờ cũng phải có 5 yếu tố quan trọng như sau:

1. Nhân vật chính và mục tiêu/ước mơ

2. Dàn nhân vật phụ và mục đích của họ

3. Phần mở đầu và phần kết thúc

4. 5 sự kiện chính phải diễn ra

5. Thứ tự của các sự kiện

 

10. Hãy lập cấu trúc truyện thật chặt chẽ

 

Khung sườn câu chuyện nên chia thành 3 hồi. Mỗi hồi sẽ có câu chuyện diễn ra ở những thế giới (vật chất hoặc giả tưởng) khác nhau, độc lập với các hồi khác, nhưng khi được kết nối, chúng sẽ tạo nên một câu chuyện thống nhất. Mỗi hồi nên chia thành nhiều nhịp (có câu chuyện nhỏ với tình tiết, xung đột riêng). Bạn không nhất thiết phải theo cấu trúc 3 hồi 8 nhịp. Tuy nhiên nếu bạn đang tập làm quen với việc viết kịch bản thì luyện tập viết theo cấu trúc này sẽ là một bước khởi đầu rất hữu ích.

 

11. Đừng quên phát triển phong cách riêng

 

Hầu hết các câu chuyện hay đều có phong cách kể chuyện đặc trưng, mang dấu ấn tinh thần của người viết. Cụ thể phong cách đó sẽ là cách bạn diễn tả các hành động, các từ ngữ bạn chọn, nhịp điệu hành văn, cách bạn hướng sự chú ý của độc giả, cách bạn trò chuyện cùng họ... Thật sự thì việc tìm ra một kịch bản hay với văn phong độc đáo, phong cách đáng nhớ không phải là dễ, cho nên nếu bạn làm được điều này thì sẽ rất tốt, vì dù cho kịch bản của bạn không được duyệt đi nữa, người ta cũng sẽ nhớ đến bạn nhiều hơn.

 

12. Hãy thành thục các quy tắc viết kịch bản

 

Biên kịch, hiểu theo một nghĩa nào đó, là cách mà bạn làm ra một bộ phim bằng câu chữ trên giấy. Tuy vậy việc biên kịch lại khó hơn vì những quy tắc khắt khe của nó, mà nếu bạn không tuân thủ thì chắc chắn kịch bản của bạn sẽ thất bại. Ví dụ như bạn phải viết theo thì hiện tại (present tense trong tiếng Anh) để khán giả dễ nắm bắt. Cách hành văn của bạn phải rõ ràng, súc tích và sáng tạo. Khi viết mô tả cảnh hay hội thoại của nhân vật bạn cũng phải có cơ cấu hợp lý. Biết cách sử dụng các khoảng trắng để biểu đạt cũng là một kỹ năng cần thiết.

 

13. Nắm bắt những thể loại phim khác nhau

 

Khi đi xem phim, dù ở bất kỳ thể loại nào đi nữa, thì khán giả cũng không kỳ vọng câu chuyện sẽ mang lại quá nhiều bất ngờ. Họ biết rõ các nhân vật anh hùng luôn sống sót, một cô gái sẽ luôn lấy được người mình yêu, hoặc kẻ ác luôn phải đền tội. Tuy trong thực tế, tình yêu không chỉ có màu hồng, và có lúc kẻ ác lại chiến thắng, nhưng trong phim, tình yêu luôn là cứu cánh, và anh hùng luôn thành công. Hầu hết các kịch bản đều đi theo các motif như vậy. Để viết ra một kịch bản có thể bán chạy, bạn cần nhất thiết phải nắm bắt được các thể loại phim khác nhau, cũng như hiểu được kỳ vọng của khán giả với thể loại phim đó.

 

14. Hãy kết nối với khán giả của mình

 

Nếu xem phim mà khán giả không thể hiểu được câu chuyện, không quan tâm đến nhân vật, không đồng cảm, không khám phá, không mong đợi, không dự đoán, không rút ra được gì, thì bạn gặp rắc rối to rồi! Hãy nhớ, trên cương vị là người biên kịch, bạn bán cho khán giả câu chuyện của bạn. Họ là tất cả những gì bạn có. Bạn viết cho họ xem, khiến họ cười, khóc, sợ hãi và hi vọng. Nhưng cũng đừng ép buộc họ đón nhận mọi thứ. Khán giả của bạn rất thông minh. Bạn không nên chỉ tập trung kể, hãy cho khán giả xem, và giúp họ tham gia vào câu chuyện. Điều đó sẽ làm họ rất thích thú.

 

15. Cố gắng viết những phân cảnh thật hay

 

Phân cảnh là phần rất quan trọng của phim. Nói cho đúng thì một bộ phim đơn giản chỉ là tập hợp nhiều cảnh quay khác nhau để tạo nên một câu chuyện có ý nghĩa. Để viết được những phân cảnh hay, bạn phải tự đặt câu hỏi, luyện tập viết nhiều cảnh khác nhau, học hỏi cách phân loại các cảnh, và sắp xếp cách cảnh với nhau. Đưa cảnh cao trào vào phút cuối rồi chuyển ngay sang cảnh khác. Kịch bản cần phải súc tích, nên khi viết phân cảnh, bạn nên viết sao cho rõ ràng, khúc chiết, đồng thời kết hợp giữa việc phát triển câu chuyện/giới thiệu nhân vật với việc gây cho người đọc sự hồi hộp, mong chờ vào nội dung tiếp theo.

 

16. Hãy luyện cách truyền tải hội thoại thật linh hoạt

 

Các đoạn hội thoại của kịch bản đều theo nhịp điệu để dễ phát âm. Chúng thường nhanh, ngắn gọn, chuyển từ nhân vật này sang nhân vật khác, khẩu khí cũng đổi từ bên này sang bên khác, cho đến khi ai đó giành được thỏa hiệp cuối cùng. Chúng phản ánh rất nhiều sự xung đột. Các nhân vật cũng ít khi nói thẳng ra những điều họ nghĩ. Tất cả lời hội thoại đều chứa ẩn ý, và chỉ được bộc lộ ra khi cần thiết bằng các hình ảnh thị giác. Ngoài ra cũng nên tránh việc phải diễn dịch, giải thích các hội thoại đó trừ khi bạn muốn nhấn mạnh để làm cho kịch bản hay hơn.

 

17. Hãy rèn luyện sự bền bỉ

 

Nếu muốn trở thành nhà biên kịch, bạn nhất thiết cần có một trong những đức tính sau: Tận tụy, Quyết tâm, Kiên trì. Biên kịch là một nghề "làm không ngơi tay", nhưng nếu bạn làm việc có kế hoạch, đồng thời cố gắng dung hòa các yếu tố "3C" (clear – rõ ràng, concise – súc tích, creative – sáng tạo) hoặc "3 góc tam giác" (người viết – câu chuyện – khán giả), thì bạn sẽ sống sót với nghề này. Mọi sự dũng cảm, nỗ lực chịu đựng khi phải đối mặt nhiều thử thách trong lúc viết kịch bản sẽ giúp bạn trưởng thành hơn. Nếu bạn cứ tiếp tục cố gắng, cố gắng, cố gắng như vậy, thì có thể sau đó (10 năm), tôi tin bạn sẽ thành công rực rỡ.

 

18. Nên nhớ: Viết lại cũng là viết

 

Thực tế cho thấy, một số nhà văn mới vào nghề có thể viết được một kịch bản chất lượng, ví dụ như Jon Favreau trong "Swingers", hoặc Diablo Cody trong "Juno". Nhưng họ đều là trường hợp ngoại lệ. Nói cách khác thì Lance Armstrong không thể vô địch giải Tour de France nếu đó là lần đầu ông ấy đi xe đạp. Viết là cả một quá trình, không thể một sớm một chiều mà thành công được. Bạn không nên tự thỏa mãn với những gì mình viết. Viết, rồi viết lại, rồi viết lại lần nữa. Một tác phẩm chỉ có thể hoàn thiện nếu bạn miệt mài viết rồi sửa, viết rồi sửa, sao cho thật hay mới thôi. Viết lại cũng là viết, bạn nhé.

 

19. Đừng quên lắng nghe những lời góp ý

 

Khi viết xong kịch bản, bạn bắt đầu chuỗi ngày hồi hộp, lo lắng chờ đợi nhận xét của người khác. Công sức bỏ ra mà không có góp ý, nhận xét thì thật là vô nghĩa đúng không. Nhưng đừng chỉ gửi bản thảo cho ba mẹ bạn đọc. Cái bạn cần là sự góp ý, phê bình thẳng thắn từ các nhà văn khác. Vì sao ư? Vì họ cũng từng phải ngụp lặn trong nghề, trải qua những khó khăn giống như bạn, cho nên họ sẽ quan tâm đến tác phẩm của bạn nhiều hơn những người khác. Cách tốt nhất là bạn hãy lập ra một hội viết văn, với số thành viên lý tưởng là 6 người, bao gồm cả nam lẫn nữ. Nếu bạn họp nhóm mỗi tháng một lần, thì trong một năm cơ hội bạn tiếp cận với ý tưởng mới sẽ tăng gấp đôi! Không tồi đâu nhỉ?

 

20. Hãy mở rộng mối quan hệ nhiều nhất có thể

 

Người ta nói, "thành công không phải chỉ nhờ vào năng lực của bạn, mà còn nhờ vào sự hỗ trợ của người khác". Cộng đồng Hollywood cũng hoạt động với cơ chế như thế: tất cả đều dựa vào Quan hệ. Vậy làm sao bạn mở rộng mối quan hệ của mình? Hãy bắt đầu bằng việc tham gia một hội viết văn. Nếu bạn không tìm được hội nào thích hợp, hãy tự lập ra cho mình. Tham gia vào các nhóm làm phim độc lập – với sinh viên hoặc các dự án kinh phí thấp - cũng là một cách hay để xây dựng quan hệ. Bạn không biết được dòng đời sẽ đẩy đưa bạn đến đâu đâu, cho nên bạn luôn phải chuẩn bị 2 thứ sẵn sàng: kịch bản và chính bản thân bạn.

 

Ngọc Vũ

Nguồn THMN

0 Kommentare

*TĐ 40- TR- Cuốn Theo Làn Khói (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 22- Chùm Thơ "Về Với Bến Mơ " Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 51- Ý Hoa (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 27- Khi Một Cơn Gió Yêu Đơn Phương (TNST) THMN

 

Khi Một Cơn Gió Yêu Đơn Phương

 

Ngày tôi gặp lại em, em vẫn cười như thế, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, không chút ưu tư, phiền muộn, tôi yêu cái cách em nhìn tôi và cười. Tôi nhận ra rằng, em đôi lúc như một cơn gió, đến và đi một cách đột ngột, đến thì mang lại cảm giác dễ chịu, làm cho người ta thấy như những nỗi đau, những u sầu, những muộn phiền, những mệt mỏi, những áp lực được tan biến, đi thì lại mang một niềm tiếc nuối, một cảm giác bâng khuâng khó tả. Liệu có ai có thể nắm tay một cơn gió, liệu có ai có thể đoán được đường đi và níu giữ một cơn gió lại bên mình? Chẳng có một ai làm được điều đó cả, trừ khi cơn gió cứng đầu, ngốc nghếch ấy tự nguyện ở lại, tự nguyện bước đi cùng một người.

***

Em hay nói cho tôi nghe về một chàng trai, một chàng trai đối với em là đặc biệt, một chàng trai xem em là bạn thân, một chàng trai rất thích chất có cồn, khó nắm bắt và được coi khá "điên". Tôi chẳng hiểu vì sao ông thần tình yêu Cupid lại bắn mũi tên tình yêu của em vào một anh chàng như thế, chắc là mũi tên tự bay, hay là do sơ suất bắn nhầm, hay anh ta tự đem cả bản thân mình ra đỡ, tránh gây thiệt hại về tâm tư tình cảm cho người khác, tôi đã tự nghĩ ra rất nhiều lí do nhưng chẳng có lí do nào đáng thuyết phục cả. Thật là khó hiểu, có nhiều khi tôi thấy rất buồn cười vì cái tình yêu mà em cho là be bé ấy. Tôi cảm thấy được sự hào hứng, vui vẻ, phấn khích của em khi em nói về anh ta, mắt em cứ sáng rỡ, cứ nhấp nháy cười, tôi thích được nhìn em như thế. Sau khi trò chuyện với em, những ác cảm về anh chàng đó như tan biến, tôi dần bị em thuyết phục hơn. Em bảo : "có thể trong mắt mọi người xung quanh, anh ấy chẳng tốt lành một tẹo nào cả, nhưng đối với em! Anh ấy thật sự rất hoàn hảo." Tôi khá bất ngờ về câu nói ấy. Tình yêu rất nhiệm màu sao? Có thể biến một chàng trai như thế thành một người hoàn hảo, dù chỉ là đối với một người, còn đỡ hơn là chẳng với ai cả.Tôi dường như cảm nhận được những nhịp đập của trái tim đang yêu ấy, một nhịp đập đã bị lỗi, một trái tim ấm áp lạ thường, điều đó làm em hạnh phúc sao? Tình yêu là như thế sao?

Em nói với tôi, ban đầu em đã trốn tránh bản thân, trốn tránh câu trả lời là em đang yêu đơn phương, phủ nhận tình cảm của mình, vì em không muốn mình yêu! Em không muốn mình phải đau khổ, khóc lóc, cô đơn và tuyệt vọng, khi bị bỏ rơi hay bị chính người mình yêu thương phản bội. Nhưng em tôi ơi, tình yêu là như thế, đôi lúc phải trống vắng đau đớn mới có thể cảm nhận được hạnh phúc thật sự, muốn thấy cầu vòng phải học cách chấp nhận những cơn mưa. Chẳng có tình yêu nào toàn là hạnh phúc, cũng chẳng có tình yêu nào đầy rẫy những đau thương, một chút ít hạnh phúc, một chút ít đau thương, mới bằng nhau, tình yêu mới có thể hoà hợp. Em cũng đã từng nói, em thấy những người đang yêu nhau, họ đau đớn như thế nào khi đối phương thờ ơ, không quan tâm, hay chỉ đơn giản là không được gặp mặt nhau. Phải! Có thể em đang thấy những điều không nên thấy trong tình yêu. Nhưng khi những người đó hạnh phúc _ là sự quân tâm đúng lúc người kia bị bệnh; là cái ôm ấm áp lúc lạnh trời; là niềm vui khi được ở cạnh người mình yêu thương; là cái xiết tay và câu nói : "nắm chặt tay anh nhé" ; là bờ vai bình yên, san sẻ những khó khăn, những buồn vui và giữa mấy tỉ người trên Trái Đất to lớn này, họ có một nơi để về, vì ở đó có một người luôn chờ đợ bóng hình họ ngày đêm. Khi họ như thế, niềm vui, niềm hạnh phúc của họ lúc ấy em có cảm nhận được không? Tất nhiên là không! Con người ai cũng như thế hết em ạ, cả tôi và em cũng chẳng khác gì đâu.

Em biến mất một thời gian, không gặp tôi nữa, tôi cũng chẳng mất công tìm kiếm, vì em như một cơn gió, tôi biết một ngày nào đó không xa em lại đến tìm tôi như ngững ngày chẳng đặc biệt trong quá khứ. Và ngày đó cũng đến rồi. Em chính thức thừa nhận tình cảm đó, thẳng thắn nói ra với tôi là em đang yêu, tôi vui vì điều đó, ít ra em cũng đã can đảm nhìn nhận rồi, thế là em lại biến mất.

Rồi em lại gặp tôi, em chào tôi bằng ánh mắt buồn bã, không giống em của ngày hôm qua, tôi nhìn thấy mắt em như có một làn sương mờ tịt, chắc em đã khóc, em cũng chẳng buồn cười với tôi nữa, tôi biết em đang rất buồn và tôi hiểu rõ nguyên nhân. Em bắt đầu nói, và những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên đôi má ửng hồng, trông em chẳng ổn một chút nào cả. Tâm trạng em rất tồi tê, em nói em chẳng thể nào yêu đơn phương được nữa, em chẳng muốn tình yêu đó ngày một lớn thêm, em không chấp nhận nỗi việc phải đối mặt hằng ngày, phải nhìn anh chàng đó tươi cười với những người con gái khác, em biết tình cảm trong em ngày càng sâu đậm qua ánh mắt, những lời chào hỏi thân thuộc của anh ta với em, em đã rất khó chịu khi nhìn rễ cây tình yêu đó ngày càng mọc sâu và bám chặt vào tim em. Em đã có một quyết định, một quyết định quan trọng lắm, chính là nói ra tình cảm của mình, tôi biết cô gái yêu đời và mạnh mẽ của tôi sẽ không chịu nổi cái cách dấu diếm và bị sự đau khổ dày vò nữa. Em nói rằng em đã suy nghĩ kĩ, nếu nói ra anh ta không chấp nhận thì chắc chắn tình bạn của hai người sẽ mất đi, anh ấy sẽ tránh mặt và xa lánh em, em sẽ rất buồn, tôi cá là em sẽ khóc, vì là con gái, ai mà chẳng có lúc yếu lòng. Nhưng nói ra sẽ giúp em dễ chịu hơn, ổn định hơn, không có nỗi buồn nào có thể theo em đến suốt cuộc đời, quan trọng là em có chịu từ bỏ nỗi buồn ấy không? Em có muốn tìm một niềm vui khác không? Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ vơi đi, chỉ là thời gian bao lâu thôi. Và việc nói ra sẽ giúp em nhẹ lòng, còn hơn là giữ im lặng, rồi bị niềm đau gặm nhấm. Ai cũng sẽ chọn cách tự giải thoát cho mình, cho tình cảm của mình, dù biết nó chẳng có kết quả, dù biết nó chẳng đi đến đâu. Tôi rất ủng hộ với lựa chọn của em, cũng không chắc là em sẽ làm được, nói thì rất dễ, còn làm thì lại là một vấn đề nan giải lắm. Nhưng tôi tin em, tôi biết em sẽ làm được, vì gió cô độc nhưng rất kiên cường, và em cũng như thế.

Tôi hỏi em nếu như anh ta đồng ý, vậy hai người có yêu nhau thật sự không? Em nhìn tôi và cười, trong ánh mắt chẳng nói lên điều gì cả. Em chậm rãi nói : "em sẽ chẳng đồng ý việc hai người sẽ trở thành người yêu thật sự!" Lại một lần bất ngờ. Ôi! Cô gái đứng trước mặt tôi thật sự rất khó đoán, tôi chẳng hiểu em nghĩ gì và muốn làm gì cả! Tôi chưa kịp hoàn hồn thì em lại bước đi.

Một tháng sau đó, tôi tình cờ gặp em trên con phố cũ, vẫn là em, là nụ cười ,lại là ánh mắt ấy, tôi nhớ em, trong tim tôi em là một người em gái nhỏ bé nhưng chẳng cần được che chở. Em nói cho tôi nghe về kết quả, em cười xoà, anh ta chẳng đồng ý, vì sợ làm em tổn thương. Em bảo : "Em đơn phương chẳng lầm người .Anh ấy rất tốt ,rất biết suy nghĩ" . Tôi mừng thầm, có lẽ trong một tháng qua em đã rất buồn, có thể là suy sụp tinh thần lắm. Nhưng bây giờ, em đã ổn hơn rất nhiều, ánh mắt không vương sầu, không có vẻ là nhiều tâm sự. Nếu nói ra tình cảm của mình là việc tự giải thoát bản thân. Thì tại sao chúng ta lại không thử can đảm đối mặt và làm điều tưởng chừng như khó khăn như thế nhỉ?

 

ST- THMN

0 Kommentare

*LHT 156- Còn Gì Nữa Đâu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

T2 1- Tháng Tám (Thơ) Nhà Thơ Trúc Thanh (VN)

 

Nhà Thơ Trúc Thanh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐML 13- Kỷ Niệm Với Chữ Nghĩa (Tùy Bút ) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (Taxas- USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ212- Chiều Mưa Em Khóc (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 155- Chiều..... Lơi (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 93- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 20- Lạnh Cảm (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 8- Tập Tễnh Làm "Hai Lúa " (Truyện Ngắn " Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BBN 1- Ở Đâu Đó (Thơ) Tác Giả Bùi Bỗng Nhiên (PN&BB)

Ở đâu đó



Ở Đâu Đó

 

Ở đâu đó muộn màng đang trở lại

Con yêu tinh trong trí nhớ thở dài

Đã lâu rồi như chẳng có một ai

Khép cánh cửa cho đêm dài ngắn lại... 

 

Ở đâu đó cứ như là mãi mãi

Có tình yêu dễ dãi đến nực cười

Một người đi chậm rãi giữa cuộc đời

Vào vô tận ngày mỗi ngày vẫn đợi... 

 

Ở đâu đó có điều vui chưa tới

Sẽ đi qua vun xới lại khô cằn

Sau những mùa lá rụng xuống ăn năn

Hàng cây đứng vĩnh hằng như ngây dại...

 

Ở đâu đó con ngõ dài như phải

Đợi một ai từ lâu lắm sẽ về

Từ bên kia mờ ảo của đam mê

Tình trở lại bộn bề vui biết mấy... 

 

Ở đâu đó có đêm dài thức dậy

Nhớ một ai vừa đấy đã đâu rồi

Những giấc mơ hoang ngắn ngủi bồi hồi

Như bóng tối lại lui vào dĩ vãng... 

 

Ở đâu đó anh gọi em là bạn

Là hồng nhan tri kỷ của đời mình

Để trăm năm quanh quẩn một mối tình

Như tất cả những sinh linh hèn mọn... 

 

 Bùi Bỗng Nhiên

Nguồn PN&BB

0 Kommentare

*LHT 154- Trăng......Thu Nhớ Anh (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 19- Chùm Thơ "Một Chốn Ta Về " Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 23- Vô Ngôn (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 211- Trăng Len Qua Ngõ Nhà Em (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 50- Đêm Mưa Thu (Thơ Dịch) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 91- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 49- Chú Chiên Hiền Lành (Truyện Ngắn) Nhà Văn Sông Cửu (USA)

 

Nhà Văn Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 40- Chén Tình Yêu (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 54- Tự Nhiên (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 153- Bóng Quê (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 23- Vỗ Về Yêu Thương (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 26- Mưa Bruxells (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Danh Trần /THMN

 

Mưa Bruxelles

 

Bruxelles co mình đón cơn mưa đầu đông mang hơi thở của lạnh giá, cô đơn. Giữa phố thị cổ kính có phần lạnh lùng, kẻ lữ khách vẫn say sưa với những bản tình ca bất tử, lãng đãng mơ hồi về một thời gian nào đó xa xôi, không ở hiện tại, cũng chẳng ở tương lai... Tình yêu với đất vẫn tràn trề, nhưng với người đã vuột mất, để rồi tự ngậm ngùi an ủi dưới mưa Bruxelles: "Rồi sẽ qua hết, phải không?"

***

 

 

   Tôi luôn bắt gặp người đàn bà ấy mỗi khi đến đây, trên chiếc ghế đệm ở góc. Tôi dám chắc là vị trí ấy luôn dành cho bà, một khách hàng thân thiết hay ghé lại nơi đây. Tuy nhiên tôi cũng nhận ra một chút khác biệt. Tôi chưa bao giờ thấy có một ly cà phê nào đặt trước mặt người đàn bà này. Bà ấy biết từng nhân viên ở đây, chào họ, trêu đùa với họ dù không biết họ có thực sự bận tâm hay không? Điều gì khiến tôi để ý đến người phụ nữ ấy trong một buổi chiều lẻ loi thế này, có lẽ đơn giản vì tôi đang ngồi ở ngay vị trí đối diện với bà.

Tôi thấy mình giống mọi người, ngồi xuống với ly cà phê trên tay cùng một vẻ lạnh lùng của những con người đang sống ở thành phố này. Vậy mà người đàn kia đã khiến tôi thản thốt khi bà ta niềm nở chào tôi. Tôi không quen với kiểu thân thiện ấy nơi đây, giữa những con người xa lạ, lòng tốt đôi khi có thể bị hoài nghi trong những hoàn cảnh như thế. Thật kì lạ phải không ? Bà ấy tiếp tục hướng dẫn tôi những điều mà tôi đã biết từ lâu, nào là ở đây có wifi, có ổ cắm điện ngay bên cạnh để sạc máy tính, điện thoại... Tôi thật sự cảm ơn cái hành động ấm áp từ người đàn bà này, nó không thừa giữa thành phố lạnh lẽo cả thời tiết lẫn tình người. Tôi đã đáp lại bằng nụ cười và những lời nói ngắn gọn, tiếp tục dán mắt vào chiếc Ipad trên tay. Lâu lâu, tôi lại ngước mắt nhìn bà, có lúc bà ấy lại lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ của chính mình bởi những câu chào hỏi với những người xung quanh. Bà ấy ngồi đó, nhìn ngắm những vị khách qua lại, thỉnh thoảng lại cười và cũng lẩm bẩm điều gì đó. Tôi không thực sự nghe rõ, nhưng tôi chắc chắn đó không phải là tiếng chửi thề, bình phẩm mà kẻ khác hay thì thầm. Khuôn mặt ấy vẫn vui tươi, hớn hở một cách lạ kì, dường như bà ấy không hề quan tâm mọi người xung quanh, trong đó có cả tôi, nghĩ gì về mình. Ai đó sẽ vẽ lên trong đầu hình ảnh của một người kì lạ, không bình thường, đầy bất hạnh. Ấy vậy mà cá nhân tôi nghĩ, bà mới thực sự là người hạnh phúc, khi có thể nói, có thể cười, có được niềm vui cho mình mặc thế giới xung quanh tròn méo ra sao.

Ly cà phê đã nguội dần theo thời gian, tôi còn ngồi đó giữa ánh chiều tơi tả của một ngày đầu đông. Khung cửa sổ rộng đủ phản chiếu cuộc sống hối hả bên ngoài kia. Từng nhóm sinh viên với những điếu thuốc trên tay với những câu chuyện gì đó mà tôi không nghe thấy được. Chỉ thấy họ cười và tiếp tục nói trong làn hơi mờ của khói thuốc, của sương chiều dần buông xuống. Đâu đó có kẻ một mình, trầm ngâm, tư lự, còn kẻ khác lại tìm cho mình những người bạn trên điện thoại. Ai nấy đều có vài câu chuyện và một quỹ đạo riêng. Tôi cũng vậy, ly cà pha cạn dần và giai điệu du dương của tiếng đàn piano qua ngón tay điệu nghệ của Yiruma cũng dần đi vào yên lặng. Mỗi lần nghe bản tấu «When the love falls », tôi lại cảm thấy mình có nhiều suy nghĩ. Cái kì lạ của những giai điệu không lời là thế, ý tại ngôn ngoại, không cứ phải nói lên bằng lời. Sự đồng điệu và cảm thông không cần thể hiện qua lời nói, chỉ cần nhìn thôi cũng hiểu. Tưởng tượng như bạn nhìn tôi lúc này, ngồi đó bên cạnh khung cửa sổ rộng lớn phủ đầy kính, một ly cà phê và chiếc headphone bên tai, mặc cho thế giới bên ngoài đang chuyển động, thời gian đang trôi tuột trong vô thức ; bạn sẽ nghĩ gì ? Sẽ có một lúc nào đó dưới khoảng sân kia không còn một bóng người, những tiếng cười giòn tan sẽ biến mất, làn khói thuốc không còn vấn vương nữa, không gian bấy giờ chỉ còn hơi sương và cái lạnh đặc quánh trong đêm, dưới ngọn đèn đường vàng hoe đô thị. Lúc đó tôi sẽ phải rời khỏi chiếc bàn nhỏ bên khung cửa kính to bự kia, ly cà phê chỉ còn là một chiếc cốc nhựa trống không được vứt vào sọt rác. Giai điệu và tâm hồn lãng đãng của một kẻ nhiều tâm sự sẽ còn lại, lắng sâu. Những suy nghĩ, trăn trở của một khoảng thời gian đáng sống, đáng lo và nhiều hoài bão. Tuổi trẻ của tôi...

 

Ai cũng có nhiều mơ ước, khát khao. Nếu nói rằng đó là động lực, là sức mạnh điều đó không sai và nó cũng có thể là một thứ đối trọng ghê gớm với những gì mình đang có trong cuộc sống hôm nay.

Mưa vẫn rơi đều ngoài kia, trời mưa ở đây không ào ạt như phố Sài Gòn của tôi ngày nào mà rỉ rả, nhẹ nhàng đến lạ. Thứ tình cảm nhẹ nhàng có thể làm con người ta tổn thương ghê gớm. Hãy quên đi nỗi sợ hãi trong những lần chạm nhau đó, tôi cũng không thể náng lại bên hiên lâu hơn được nữa. Tôi cũng phải về thôi, trời về đêm sẽ lạnh lẽo hơn và ngoài đường cũng sẽ thưa thớt hơn.

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc như vậy, "Il pleut sur Bruexelles"[1]. Một sự vô tình hay là hữu hình cố ý.

***

 

Đôi khi chúng ta cần sự yên tĩnh để nghĩ ngợi một điều gì đó, nhưng cũng có kẻ thích làm điều ngược lại. Họ hay tìm đến những chốn đông người, nhiều tiếng ồn, dĩ nhiên đó không phải là thứ tiếng ồn đinh tai nhức óc. Bạn được mang đến một quán rượu đông đúc, nhiều đèn nhấp nháy loạn xạ, tiếng nhạc sập sình không ngớt, theo đó là một vài ly rượu, một hoàn cảnh tốt để người ta có thể nghĩ ngợi đấy chứ. Paul đã đặt tôi vào một không gian như thế mặc cho cái tâm trạng chết tiệt của tôi lúc này. Tôi luôn bắt đầu bằng một ly Mojito[2] và sau đó thì có trời mới biết, khi thì một loại rượu mạnh nào đó, lúc thì một thứ rượu vang chát... Thế giới của chất cồn không khó để người ta lựa chọn, còn những kẻ đến đây không phải để thưởng thức rượu mà để quên đi sự đời.

Thời gian càng trôi về cuối ngày thì cũng là lúc những khoảng không xung quanh tôi được lấp đầy. Thay vì ngồi thoải mái và có thể lắc lư, di chuyển thì mọi người bắt đầu để ý hơn đến sự chuyển động xung quanh. Mọi thứ có vẻ náo nhiệt hơn, sự đông đúc ấy vốn bị tiếng nhạc, bị những khoảng tối che khuất. Tôi thấy đúng khi người phương Tây vì von nơi này như là "chiếc hộp"[3], nó gói được cả một thế giới nhỏ bé với đủ mọi hạng người, giới tính ; kẻ mang theo niềm vui, người đến với nỗi buồn, đâu đó có cả sự trăn trở, nghĩ suy.

Tôi bắt đầu chú ý đến đám người mới đến, họ trở thành những kẻ đến đúng giờ chứ không phải đến muộn bởi cuộc sống về đêm lúc này mới bắt đầu. Trong số người mới đến ấy tôi chỉ chú ý đến một cô gái. Một người giống tôi về chủng tộc, mái tóc đen và dáng dấp của kẻ đến từ phương Đông ; làm sao lẫn lộn cho được trong thế giới của những kẻ cao lớn, da trắng, da đen... Hơn thế, tôi còn có cảm giác chúng tôi đến cùng một đất nước. Bạn biết không, thứ cảm giác nhận ra ai đó giống mình đôi khi chính xác lắm, nó đúng phải đến chín mươi phần trăm chứ không ít. Nó sẽ giúp bạn tìm ra nét tương đồng trong một thế giới có nhiều khác biệt. Tôi vẫn cứ dõi theo cô gái nhỏ ấy, hình như ánh mắt tôi quá lộ liễu, khiến cho cậu bạn Paul của tôi nhận ra. Hắn vỗ vai, ghé vào tai tôi hỏi:

- Người quen hả?

- Không, người lạ!

- Cậu thích cô gái nhỏ đó hả?

- Có sự xuất hiện của cô ta để tôi thấy mình không phải sinh vật lạ ở đây thôi.

Hắn cười phá lên với câu nói đùa ấy của tôi.

Tôi cũng tiếp thêm cho sự sảng khoái ấy của hắn

- Không đúng sao?

- Rất vui được đi cùng một sinh vật lạ.

Hắn đẩy chiếc cốc trên tay về phía tôi chạm một cái và tiếp tục uống. Còn tôi, dù thế nào thì ánh mắt cũng đã không thể rời được cô gái ấy. Chẳng nghĩ gì xa xôi, điều tôi mong muốn biết lúc này là liệu cô ấy có phải là người Việt hay không, để thay vì phải giao tiếp bằng thứ sinh ngữ rối ren, tôi có thể thoải mái nói tiếng Việt với cô ấy. Như vậy chẳng phải tốt hơn rất nhiều hay sao.

Thật thảm hại, khi hình như cô ta chẳng để ý gì đến tôi, đúng hơn là tôi hơi bị chìm ở thế giới hỗn độn này. Xung quanh cô ấy không chỉ có âm nhạc, có ánh sáng mà còn có một vài người bạn đi cùng. So với cậu bạn Paul đang liên tục uống và tán chuyện với cô phục vụ thì cô ta có vui vẻ hơn tôi nhiều. Cô ta không nhìn thấy tôi lẽ đương nhiên cô ấy sẽ không thể bắt được ánh mắt tôi đang dành cho cô ấy. Tôi sẽ không phải lo giấu diếm vì phép lịch sự, tôi cứ để cho mình thoải mái. Phải chăng sự xuất hiện của cô gái ấy đã làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn lúc nãy. Nói như những kẻ lãng mạn thì đó như là một làn gió thiên đường khẽ lọt vào chốn địa ngục. Tôi dám tin cơn gió ấy sẽ ở đây đủ lâu để thổi tắt ngọn lửa nóng nảy quái ác đã nung tôi từ lúc nào.

 

Paul lại quay sang phía tôi, hắn vẫn là một cậu bạn tốt bụng khi không bỏ quên tôi, dù có ham vui đến đâu:

 

- Cậu có muốn tôi xin số điện thoại cô ấy không?

Tôi chỉ cười với lời đề nghị ấy.

Đó là cách người ta làm quen với nhau trong môi trường này. Nếu bạn thích thú với một ai đó, thì cách lịch sự và thông dụng nhất là hãy nhờ một người bạn đi cùng đến bắt chuyện và tạo cầu nối cho bạn. Một thứ "thủ tục" khá rườm rà của người phương Tây nhưng lại vô cùng ý nhị. Hai người cần gặp sẽ không phải quá khó xử và nếu có một sự chối từ nào đó thì sẽ không ai cảm thấy ngại ngùng. Khi thời đại thông tin phát triển như ngày nay thì cũng chẳng cần phải mất nhiều thời gian làm quen hay bắt chuyện. Sứ giả hoà bình chỉ cần mang số điện thoại của bạn đến với đối phương hoặc đề nghị đối phương điều ngược lại, vậy là đủ, sau đó thì để cho nhân vật chính viết tiếp câu chuyện của họ.

Tôi không vội vàng đón bắt ngọn gió thiên đường kia, tôi có sự nhút nhát của riêng mình. Có thể ngọn gió ấy chưa phải dành cho tôi, tôi vẫn có nhiều suy nghĩ lẫn lộn lúc này. Hơn nữa tôi đến đây hôm nay chưa cần phải để tìm kiếm cho mình những mối quan hệ. Tôi nên trở lại với Paul, với rượu, với tiếng nhạc và câu chuyện phím của những kẻ xung quanh mình.

Bạn biết không, cơ hội đôi khi chỉ đến một lần, có lúc nó chỉ thoáng qua và vụt đi rất nhanh. Kẻ nào nắm bắt được sẽ có thể hân hoan trong niềm vui chiến thắng, còn ngược lại kẻ đánh mất chỉ còn biết ngậm ngùi chờ đợi một điều đặt biệt nào khác. Tôi đã lỡ mất ngọn gió mát của mình như thế. Khi ly rượu trên tay đã cạn, khi đã đủ dũng cảm với bản thân thì tôi lại không còn thấy dáng người con gái nhỏ bé ấy trong đám đông. Tôi có thực sự luyến tiếc? Tôi đã suy nghĩ mãi về điều đó suốt trên chuyến tàu thăm thẳm về ngoại ô. Khi mọi thứ xung quanh yên tĩnh lạ lùng, khác hẳn không khí lúc nãy. Tiếng sập sình của động cơ, tiếng va chạm của bánh con tàu trên đường ray răn rắc không làm phá đi không gian yên tĩnh tôi có. Một kẻ nhiều tâm sự và đã nồng nàn trong men rượu thì chẳng còn gì làm hắn bận tâm được nữa.

Vài tháng sau tôi chuyển hẳn lên Bruxelles, kinh đô của Vương quốc Bỉ. Nó rộng lớn hơn cái thành phố ngày xưa tôi ở nhiều và cũng không cách xa là mấy để tôi không quá choáng ngợp với những sự thay đổi xung quanh. Bạn biết đấy, ở lục địa già, mỗi vùng có thể mang một kiểu khí hậu đặt trưng, chỉ cần băng qua một con sông, một ngọn núi là thế giới xung quanh của bạn đã có nhiều sự khác biệt. Chưa kể ở nước Bỉ này, có còn ẩn chứa sự đa dạng về sắc dân và văn hóa. Chỉ cần bước qua ranh giới giữa vùng nói tiếng Pháp với vùng nói tiếng Hà Lan thôi thì bạn đã như sống giữa hai đất nước khác nhau rồi. Đó lại làm nên màu sắc văn hóa đặt trưng của mỗi vùng miền, mỗi đất nước. Tôi luôn thích sự ổn định trong cuộc sống và rất ngại di chuyển. Cuộc đời tôi đã đánh dấu bằng chuyến hành trình định mệnh từ Á sang Âu một lần rồi, dẫu biết từ thành phố nhỏ ngày nào đến thủ đô lớn chẳng bao xa, nhưng vạn bất đắc dĩ tôi mới chuyển hẳn lên đây. Tôi vẫn lưu luyến lắm thế giới nhỏ yên bình nơi đó và chỉ thích đến với Bruxelles mấy ngày cuối tuần, dịp lễ lộc tụ tập cùng bạn bè hay đi công cán vậy thôi. Bạn biết đấy, đâu phải cuộc sống lúc nào cũng do mình tự tạo ra, cứ gọi là hoàn cảnh đưa đẩy đi. Công việc nghiên cứu tiếp tục đưa đẩy tôi, đối với một nhà khoa học, một kẻ thích giam mình trong phòng thí nghiệm như tôi thì có lẽ lý do đó trở thành yếu tố sống còn. Dĩ nhiên ở thủ đô, chúng tôi có thể tiếp cận được với những trang bị tốt hơn và có thể liên lạc với các nhóm khác nhanh hơn và công việc sẽ thuận lợi nhiều. Dù sao thì tôi vẫn là kẻ độc thân, ngại gì chuyện dọn nhà với chiếc vali với mấy cái thùng carton[4] sách vở, đồ dùng chứ.

 

Từ ngày làm việc ở Bruxelles, tôi bắt đầu có cơ hội giao lưu với những chường trình hợp tác nghiên cứu quốc tế. Thật may mắn khi tôi được vị giáo sư giới thiệu làm quen và hướng dẫn cho một chương trình trao đổi nghiên cứu sinh với Việt Nam. Đây chính là điều tôi mong ước bấy lâu. Đó là một điều kiện tốt để tôi có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình với các bạn sinh viên Việt Nam và cứ nghĩ to tát hơn chút thì tôi có thể phần nào đóng góp chút sức mình cho quê hương yêu dấu của mình. Tôi nghĩ điều trăn trở nhất của những kẻ làm việc và nghiên cứu ở nước ngoài như chúng tôi không hoàn toàn là công việc hiện tại mà đó là làm sao tạo được cầu nối với đất nước nơi mình đã sinh ra. Chúng tôi có hẳn một diễn đàn trên mạng internet, nơi chúng tôi có thể học hỏi và trao đổi kinh nghiệm lẫn nhau, không chỉ như những người đồng nghiệp, nghiên cứu sinh, chúng tôi còn trở thành những người bạn. Trong số đó tôi vẫn hay nói chuyện với một cô gái tên Vân, hiện đang làm nghiên cứu sinh ở Paris. Lý do ban đầu chúng tôi hay nói chuyện với nhau vì đề tài chúng tôi đang làm thuộc cùng lĩnh vực, nghiên cứu về một số loại kháng thể phòng bệnh nhiệt đới. Chúng tôi đã rất đam mê cho lĩnh vực này, vì chúng tôi biết nó rất có ích cho những nước như Việt Nam, khi mà hàng năm phải chống chọi với những căn bệnh lạ, xuất phát từ những nguyên nhân thời tiết hay sự thay đổi môi trường sinh thái.

Tôi và Vân vẫn trao đổi với nhau như những người đồng nghiệp qua các bài trên Forum[5], cũng có những lúc thư giãn trên góc Tâm sự, chia sẻ hình ảnh dành cho cộng đồng du học sinh trong khuôn khổ chương trình. Rồi có lúc chúng tôi nói chuyện với nhau như những người bạn, qua Yahoo hay Facebook. Với tôi, cô gái tên Vân đó có điều gì đó rất lôi cuốn và khiến tôi rất thích mỗi khi được trò chuyện hay đọc những dòng tâm sự của cô ấy. Bạn đã bao giờ có cảm giác thấy ai đó và có cứ cho rằng hình như mình đã gặp người đó ở đâu rồi. Hôm đầu tiên thấy hình Vân trên Facebook, tôi đã thoáng cảm giác như vậy. Tôi thích Vân từ đó, nhưng tất cả chỉ dám giữ trong lòng vì tôi chưa hề biết cô ấy có cùng cảm xúc như tôi hay không? Cả hai đã từng có mấy lần hẹn nhau gặp gỡ ở Sài Gòn trong dịp nghỉ hè, nhưng rồi thời gian, công việc cá nhân khiến chúng tôi lại lỗi hẹn. Biên giới Pháp với Bỉ cũng không xa, nhưng chưa một người vượt qua được cái ranh giới ấy.

Tròn một năm đi qua, tôi vẫn ngày ngày đều đặn bắt tàu điện từ nhà đến phòng thí nghiệm, thủ đô Bruxelles cũng đã trải qua bốn mùa như thế. Vậy là cũng là đã mười tháng tôi và Vân nói chuyện với nhau. Chúng tôi vẫn chưa đi xa hơn mối quan hệ của hai người bạn, hai người đồng nghiệp, rõ ràng chúng tôi có cả khoảng cách địa lý.

Thêm một mùa hè và một mùa thu nữa trôi qua, tôi cảm thấy giật mình vì thời gian cứ thoăn thoắt chẳng cho ai chút đong đếm gì. Công việc của tôi vẫn thuận lợi, tôi mừng vì Vân cũng thế. Cô ấy đang dần bước vào những ngày tháng cuối cùng để hoàn thành nghiên cứu của mình, sau đó là bảo vệ luận án để kết thúc. Tôi đã hỏi cô ấy có dự định gì khi hoàn thành xong chương trình bên này, thì cô ấy nói rằng cô ấy sẽ về Việt Nam, liên hệ với một số viện nghiên cứu trong nước để phát triển thêm công trình nghiên cứu và đưa nó vào thực tiễn. Một định hướng quá rõ ràng và hợp lí. Tôi chỉ biết ủng hộ nhưng từ trong sâu thẳm tâm hồn tôi có nhiều mộng mị, thứ tình cảm tôi dành cho Vẫn đã lớn dần theo thời gian. Năm đó tôi không dành kì nghỉ Noel cho chúng bạn, cho Bruxelles mà tôi muốn đến Paris. Kinh đô ánh sáng vẫn hấp dẫn đối với nhiều người trong dịp Giáng sinh và năm mới, nhưng đối với tôi chuyến đi lần này không chỉ có thế.

Mùa đông ấy, Paris đón tôi không phải bằng những con đường trắng xóa mà bằng những cơn mưa. Mưa ở Paris cũng có chút gì đó khác với Bruxelles, cũng không giống với mảnh đất phương Nam nơi chúng tôi từng lớn lên. Tôi đã gặp được Vân, một cuộc gặp gỡ tưởng đã bỏ lỡ từ lâu lắm nay đã thành sự thật dù rằng không phải ở Sài Gòn như chúng tôi vẫn dặn nhau. Một lần chạm mặt duy nhất, đối diện với con người bằng xương bằng thịt, rất vui vẻ, chân tình và đầy chất chứa. Tôi không lấy làm ngạc nhiên hay phải thản thốt giữa một cô gái mà tôi vẫn trao đổi cả năm trời qua các phương tiện liên lạc với một cô gái thực tế đứng trước mặt tôi. Tôi vẫn có cảm giác gặp cô ấy ở một nơi nào đó trong những nơi tôi đã sống, đã đi qua. Vân vui vẻ làm người hướng dẫn viên nhiệt tình để giới thiệu cho tôi nhưng gì đẹp đẽ nhất, thơ mộng nhất của Paris : tháp Eiffel, bảo tàng Louvre, nhà thờ Notre Dame. Chúng tôi đã có thật nhiều thời gian để nói chuyện với nhau, không phải bằng điện thoại hay ngồi trước máy tính. Tôi đã chọn cho mình một cơ hội thích hợp để nói lên những điều mình cảm thấy bấy lâu, khi cả hai cùng ngồi tránh mưa trong một quán cà phê đối diện nhà thờ Đức Bà. Tôi đã nắm tay Vân, một cái nắm tay bất ngờ nên khiến cô ấy thoáng giật mình. Khuôn mặt đẹp của Vân như tê buốt trong buổi chiều Đông ướt át ấy. Một sự phản xạ không biết từ con tim, hay khối óc mà cô ấy đã vội giật ra để thoát khỏi bàn tay tôi. Hành động ấy khiến vị khách phương xa như tôi thật nao lòng. Để rồi sau đó, khuôn mặt ấy như cố gượng cười và tỏ vẻ ngây thơ đùa cợt:

-Em có người yêu rồi đó anh !

Đôi môi của tôi chị kịp mấp mé:

-Vậy sao...

Vân quay mặt nhìn ra phía đường phố với cộ xe và những người qua lại, trời mưa. Có lẽ cơn mưa đã kìm chân chúng tôi lại, nếu không chúng tôi đã không tự nêm chân mình trong một tình huống ngột ngạt thế này. Tôi trở thành người chủ động dắt cả hai đi ra khỏi bầu không khí ấy.

- Trời mưa quá em nhỉ ? Anh lại thấy nhớ những cơn mưa ở Bruxelles...

Cô ấy vẫn đăm chiêu nhìn theo con phố trước mặt.

- Em đã từng đến Bruxelles chưa ?

- Dạ, có một lần rồi anh ạ ! Nhưng đó không phải là một ngày trời mưa.

Tôi đã nói thầm trong đầu : « Nếu như em cũng đến Bruxelles trong một ngày trời mưa thì ít ra em sẽ hiểu được tâm trạng của anh lúc này ».

Tôi xua tay, nâng ly cà phê đã nguội lạnh trên môi, dù đã rất nhiều đường nhưng vẫn đắng. Tôi đã một lần nữa lỡ chân, để thời gian lấy đi tất cả.

Đêm cuối cùng đó Vân đã nhắn tin cho tôi rằng, ngày mai cô sẽ không thể ra sân bay tiễn tôi được. Có lẽ tôi cũng nên gửi tình cảm của mình đối với Vân vào quá khứ. Có thể tôi chưa hiểu nhiều về Vân, cũng có thể cô ấy đang trách tôi, đáng lí ra tôi nên cho cô ấy một dấu hiệu nào đó. Tôi không trả lời, cũng không nhắn nhủ lại điều gì. Bây giờ tôi đã hiểu lời nói tưởng như đùa lúc chiều của Vân là sự thật. Chuyến bay ngắn ngủi nhưng tôi cảm thấy nó thật dài trong sự ray rứt muộn màng...

Trở lại Bruxelles những ngày sau đó, chúng tôi vẫn như là « hai người bạn », thứ tình bạn dễ mai một theo năm tháng vì nó đã có thăng trầm. Lần cuối cùng Vân gửi thư cho tôi là để báo cho tôi biết cô ấy đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ của mình và chuẩn bị trở về Việt Nam.

***

Tất cả đã là chuyện của quá khứ thế nhưng nó lại tiếp tục bị khơi lại hôm nay, khi tôi đọc được một dòng tâm sự của một cô gái, một người mới đọc mà tôi đã có cảm giác quen từ lúc nào và giờ đây cô ấy chuẩn bị đính hôn với một chàng trai mà cô ấy không yêu. Người cô sắp đính hôn là một người tốt, luôn dành cho chị những sự quan tâm ân cần nhất mà một đứa con gái vẫn mơ. Người cô có thể gặp hàng ngày, có thể ngồi cà phê chia sẻ những tâm sự, hay đôi khi gục khóc trên vai mà không cần phải giấu diếm. Người mà cô có thể gặp mỗi khi cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo nhất. Người ấy yêu cô, muốn cô được hạnh phúc...

Bruxelles lại đón cơn mưa đêm lành lạnh, tôi đi về trong nỗi hiu quạnh, xót xa cho thời gian đã qua, cho những cơ hội mình đánh mất ; nghẹn ngào và du dương như tiếng hát của Dalida tiếc thương Jaques Brel ngày nào...

---

 

[1] Tên một bài hát.

[2] Tên một loại cooktail.

[3] Quán bar, sàn nhảy hay được gọi là hộp đêm.

[4] Thùng giấy.

[5] Diễn đàn mạng xã hội.

 

Danh Trần

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

*TĐ 210- Đêm Paris (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 20- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 89- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 209- Cuộc Đời & Nỗi Khổ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 152- Em Còn Nhớ ! (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 25- Tỏ Tình Mùa Thu (Truyện Ngắn ST) THMN

 

Tỏ Tình Vào Mùa Thu

 

Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành phố mùa đông.

 

***

Cuối năm nhưng trời vẫn chưa trở lạnh. Nắng sáng sớm, tinh tơm và tốt lành, đập thẳng vào mắt khi bánh xe đang phóng vụt trên đường. An cứ nhìn mãi đôi mắt nó trong gương chiếu hậu, chỉ thấy mệt mỏi bao trùm màu nâu hổ phách. Chắng buồn nhíu mày, chẳng buồn thay đổi. Ane Brun đang hát The Fall trong lỗ tai, rên rỉ thật thảm hại. Đột nhiên một chiếc Vespa thắng vội trước mặt, gây hoảng loạn cực độ. Chẳng có gì nghiêm trọng xảy ra, nhưng bên trong nó bỗng dưng muốn hét lên kinh khủng. Một cách thản nhiên, mọi thứ tự động kìm hãm, bánh xe lại lăn đều đều trên đại lộ sáng sớm. Cái lạnh ở đâu không biết bỗng ùa về thảng thốt, gây tê cứng các đầu ngón tay. Buổi sáng chết tiệt! Nó rủa thầm.

Buổi sáng sau ngày hôm qua. Cũng chết tiệt nốt.

Cái ngày mà Huy bảo, mình quên nhau đi.

to-tinh-vao-mua-thu

Cơn bực dọc vẫn cứ dai dẳng, khiến nó quăng mạnh túi xuống mặt ghế nệm salon ngay cửa ra vào. Minh nhìn nó thảng thốt. Anh thản nhiên thông báo ngắn gọn về project mới, đưa ra một số yêu cầu cần thiết và deadline. Nó vừa rót nước vừa nghe, rồi bảo Cứ để đó trên bàn cho em, em ra ngoài hút thuốc. Sau tấm cửa kính, An đứng đốt thuốc lặng lẽ. Vạt áo chemise bay phất phơ trong gió. Ở trong này, Minh nhìn về khoảng sân trước mặt và muốn ra giật mạnh vạt áo mà bảo Đừng hút nhiều đến vậy, nhưng đôi mắt mệt mỏi và trống rỗng ban nãy khiến anh khựng lại. Khẽ khàng, Minh mở cửa ra đứng sát bên và nhìn nó thả từng vòng khói lên bầu trời xanh ngắt.

- Hôm qua anh và Thụy đã chia tay.

- Chúc mừng. – Nó nói gọn lỏn, chẳng buồn nhìn Minh lấy một cái.

 

- Em có chuyện gì sao?

- Có. Huy cũng bỏ em đi luôn rồi. Chết tiệt.

- Em ổn không?

- Có vẻ ổn. Vì tay cầm thuốc vẫn không run run, hả? – Nó nhếch mép cười.

- Dù thế nào thì ngày vẫn trôi. Hoàn thành xong thiết kế anh để trên bàn trong hôm nay nhé. Còn nữa, đừng hứng lên mà hút thuốc khi làm việc. Tàn thuốc rơi vào bản vẽ là đi đời đấy.

Nói rồi Minh đẩy cửa bước vào trong. Một cơn gió khô thổi lướt qua. Giọng An trầm khàn rơi rụng. " Dù thế nào thì ngày vẫn trôi. Ước gì có ai đó nắm tay em đi qua ngày tháng"

.......

Một năm trước, ở văn phòng thiết kế này, An xuất hiện như một cơn lốc, mang đến cơ mang nào niềm vui và nhiệt huyết của một con bé mới ra trường thích chứng tỏ mình. Minh lúc ấy đã đủ điềm đạm, đủ thông minh và nhạy cảm để quản lý nữ họa viên còn non kinh nghiệm. Giờ làm việc trôi qua sôi nổi. Thỉnh thoảng ở góc cabin nhỏ xuất hiện tiếng rú lên man rợ. Cà phê đổ lên bản vẽ, một đường vẽ sai, chậu cây nhỏ bất ngờ chết khô vào sáng sớm...Các sự kiện vui nhộn đôi khi phiền toái thường xuyên xảy ra nơi góc bàn của An khiến văn phòng thôi không buồn tẻ. Vào một số ngày An xin nghỉ, một ai đó cũng thử hét lên. Nhưng không khí vẫn buồn rầu đến đáng thương. Minh thường bức bối trong những ngày như vậy.

Minh quan tâm tới An vừa đủ. Vốn dĩ anh không thích những cô nàng ồn ào, sôi nổi, đã vậy lại còn có gu thời trang quái dị. Nhưng màu mắt nâu hay khiến anh choáng váng. Thỉnh thoảng gặp project khó nhằn, họ luôn phải ở lại văn phòng đến tận đêm để miệt mài hoàn thành deadline. Sau đó, Minh cho An quá giang về, vì đường phố nhiều cướp giật. Minh nói vậy. An ngồi sau, nói đủ điều, về sự thay đổi của phố phường, của góc đường này, quán xá nọ. Trào dâng trong An tình yêu thành phố nhiều đến gay gắt. Và một phần nào đó, nó thấm đẫm vào anh. Đêm về, trong cơn run rẩy của những cảm xúc không tên, Minh ngồi lặng đọc blog riêng của An. Giật mình nhận ra những khoảng sâu không ngờ trong tâm hồn ngỡ như non nớt của đồng nghiệp trẻ tuổi. Thời gian đó, mỗi sáng Minh thức dậy, anh đều muốn chạy bay đến văn phòng. Chỉ để nghe tiếng cười giòn vô tư lự của cô họa viên trẻ tuổi.

 

Đến mùa thu, khi cây sake trước cổng công ty ra hàng loạt những tán lá vàng, An bất thần nói yêu anh khi đang run rẩy trong cái lạnh đầu tiên của mùa thu. Minh còn nhớ nguyên vẹn khung cảnh và cảm giác lúc đó. Khoảng sân bàng bạc vắng người. An đứng đó, đôi chân gầy gò run lẩy bẩy vào nhau, ngón tay nắm chặt khăn quàng cổ và cười, bảo:" Em yêu anh nhiều cực. Và thật đẹp khi được nói ra điều này vào mùa thu. Để chúng ta có thể nắm tay nhau đi suốt mùa đông sau đó.". Đó là lần đầu tiên trong đời anh được nghe một điều đẹp đẽ đến vậy. Từ đáy đôi mắt màu mật ong óng ánh.

Thời gian sau này, An biến thành con người khác. An thôi mặc những chiếc áo thun hình thù sặc sỡ đi cũng những đôi dép ngộ nghĩnh. Nó làm quen với chemise rộng, quần jean bạc phếch và giày boot ngột ngạt. Nơi bàn làm việc có thêm một vài gói thuốc. Mọi người dần quen với cảnh cứ 30 phút một lần, cô gái gầy gò trong vạt áo rộng đứng đốt thuốc sau cánh cửa, trước mặt cây sake đứng sừng sững. " Công việc áp lực quá". An bảo vậy. Duy có Minh hiểu được An đau như thế nào. Và anh cũng tự hỏi mình rất lâu, tại sao mùa thu năm đó anh lại từ chối lời tỏ tình của cô gái mà anh không hề biết rằng sau này anh sẽ yêu rất nhiều.

Anh đi qua nhiều mối tình vụn vặt, nửa vời, mà không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Các mối quan hệ đều công khai. Một ngày đầu tháng 2, An thôi yên lặng. Văn phòng lại rộn ràng như khu rừng nhiệt đới mùa mưa. Ít ai biết từ mùa thu năm nào, An không còn là chính mình nữa. Khi thấy Minh chở Thụy – người yêu hiện tại – sượt ngang qua cổng, An đứng khóc lặng lẽ nơi góc sân. Gió thổi khô mắt, rát buốt. Nó vui khi Minh tìm được một cô gái đẹp, và tốt. Và không cho phép bản thân trầm đục nữa, nó nói cười trở lại. Một dạng tự kỷ xoa dịu tinh thần hiếm gặp của tuổi 20. Duy có điều, hút thuốc trở thành thói quen khó bỏ. Đôi ba lần nó thảng thốt khi nhìn thấy lá sake từ từ chuyển sang vàng. Mùa sắp về rồi, mà nó vẫn cứ buồn bã không nguôi.

Có một vài đêm buồn chán, Minh kéo nó đi uống. Dạo ấy công việc nhiều, dự án hối hả liên tục, chẳng đủ thời gian mà thở, mà pha cho nhau vài ly cà phê thơm mùi sữa trong văn phòng. Ở bên bàn nhậu hôm ấy có Huy. Huy khéo léo che giấu ánh nhìn của mình về An. Tàn cuộc, Minh bảo Huy chở An về. Thản nhiên và không ngượng ngập. An cười tít mắt, hỏi không sợ Huy chở em đi bán à? Minh cười hiền, chẳng sợ đâu, vì anh sẽ chỉ giao em cho người tốt.

Đêm hôm ấy dài lê thê. Minh chạy xe về một mình, tự dưng nhớ về những tối muộn hôm nào. Mệt mỏi vì công việc, nhưng mắt lấp lánh vui. Tiếng An cười trải dài qua những con phố. Minh không hiểu nổi mình nữa. Rõ ràng tháng ngày ấy, giấc mơ đêm nào cũng tràn ngập hình ảnh một người. Nhưng lẽ thường, người ta ít can đảm với tình cảm của mình. Lý trí còn đủ tỉnh táo để cân đo đong đếm, để viện lý do cho sự hèn nhát của trái tim. Mãi rất lâu sau này, Minh tiếc nuối biết bao mái tóc cũn cỡn khô cứng cùng những đôi dép màu sắc ngộ nghĩnh mà An đã mang đến trong đời. Nhất là khi Minh im lặng nắm tay Thụy đi ngang công viên vắng vẻ. Cô nép vào người anh, cười dịu dàng, tóc mềm chạm vào mặt mát rượi. Nhưng suy nghĩ trong anh lang thang. Cảm xúc trong anh đắng chát. Giá như một lần trong đời anh can đảm, thì tim đã chẳng nhói lên như vậy khi thấy Huy nắm tay An đi trên đường phố hôm nào.

 

Huy tốt lành. Nhiều đêm trong căn phòng trống của Huy, An nhìn lên gương mặt đang ở bên trên mình, thì thầm điều gì đó. Huy bảo: "Anh biết mình không thể làm tan hết đi nỗi buồn trong em. Anh chỉ biết yêu em thật nhiều. Anh đã cười như một tên ngốc mỗi khi nói chuyện với em. Như đêm khuya nào anh chạy đến nhà em và bảo Mình nắm tay đi, vì mùa đông lạnh đến thế cơ mà. Khi em nắm tay anh, anh đã tự hứa với lòng, dù thế nào cũng sẽ yêu thương em bằng tất cả mùa đông trong đời cộng lại. Đừng buồn nữa, có anh ở đây rồi." Nước mắt rơi trên khóe môi An mặn đắng. Khi Huy đưa bàn tay to lớn của mình lên định chùi đi, An bật khóc nức nở. Không dễ gì để quên khoảng thời gian khi người ta hai mươi – chìm đắm trong tình yêu với một người. Sáng hôm nào đã can đảm nói yêu thương, sáng hôm nào khói thuốc bay nhòe nhoẹt đôi mắt nâu. Nhưng thời gian sẽ là liều thuốc thần kỳ. Tuổi trẻ của bất kỳ ai cũng tin vào điều đó. An thầm thì: "Em sẽ tập yêu thương anh Huy à, vì tất cả những gì anh đã mang đến. Dù rằng muộn màng...". Nụ hôn Huy rơi rớt trên bờ vai đêm ấy còn ấm nóng đến tận sau này.

Nhưng hôm qua. Mùa thu. Huy bảo. Mình quên nhau đi. Rồi.

- Tại anh đấy, Minh.

An bảo với Minh như thế. Minh tròn xoe mắt. Vì sao? Vì em còn giữ hình anh trong ví, hôm qua lén lút thế nào lại mang ra xem khi đang cà phê ấm nóng với Huy. Vì thời gian qua em vẫn cứ để lòng mình trôi lãng đãng về đâu. Vì Huy bảo không tài nào nắm bắt được em. Huy bảo em về với anh đi. Em ngốc quá, An à. Em chẳng biết nữa. Trả lời em đi, vì sao anh từ chối lời tỏ tình của em vào hôm nào?

Minh im lặng. Tối hôm đó họ lại chở nhau đi trên những con đường quen thuộc. An thôi nói nhiều, nhưng tựa vào vai Minh lặng lẽ. Giọng nói Minh tan vào dòng xe cộ đông đúc ồn ào, nhưng không hiểu sao An lại nghe rõ ràng đến từng nhịp thở. "Mùa đông đó anh hối hận nhiều. Anh hay đứng nhìn em đốt thuốc, và tự hỏi điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình? Những cuộc gặp gỡ hào nhoáng, những bản hợp đồng giá trị, bàn tay ai thon dài trên nếp váy xếp li hay chỉ đơn giản là cùng ai đó miệt mài trong văn phòng vắng người, dưới ánh đèn vàng vọt, ngoài kia phố phường đông đúc tưởng chừng như đứng yên? Anh nhớ em nhiều. Nhưng cũng tự biết rằng mình phạm sai lầm lớn không thể sửa chữa. Em đừng hút nữa, bởi không ai buồn mãi. Nếu hạnh phúc trên đời này là có thật, thì anh cũng muốn dành hết cho em".

 

An thử cầm tay Minh băng qua các con phố. Để yên cho Minh chùi vệt nước tương dính trên miệng khi cả hai ăn hàng rong. Bàn về một ý tưởng nảy ra trong đầu cho project mới khi chứng kiến những sự việc kỳ lạ trên phố. An tìm kiếm những cảm xúc của một năm về trước, và giật mình nhận ra nó vẫn còn vẹn nguyên. Sự tươi lành, mới mẻ, những rung chạm đầu tiên...

Lạ thật. Rồi thôi. Không còn cảm thấy gì nữa cả.

An hoảng hốt nắm vội bàn tay Minh. Tự nhiên nhớ về bàn tay thô ráp vụng về của ai chùi nước mắt mình trong đêm nào. Vội buông thõng. Và bật khóc.

- Minh! Em đã từng ghét anh biết bao, khi anh để em đứng dưới khoảng sân đó và bảo: "Làm đồng nghiệp thì tốt hơn chứ cô bé". Càng ghét hơn lúc anh bảo Huy chở em về trong lần đầu tiên gặp gỡ. Giờ thì anh có buồn không, khi em bảo em hết yêu anh rồi, hả Minh?

- Huy có tốt với em?

- Có. Dù rằng bên Huy em vẫn cứ nhớ về anh nhiều đến chết được.

- Còn bây giờ?

- Em nhớ Huy. – An chùi mắt, khổ sở với chính mình.

Minh bước tới cầm tay nó, siết chặt. Khóe mắt chỉ chực tràn.

- An này, nếu vậy thì hãy đi tìm Huy đi. Rồi Huy sẽ nắm tay em đi qua ngày tháng. Mọi thứ đơn giản lắm. Chỉ cần can đảm với trái tim mình thôi, như em đã từng. Đúng không?

An nhìn sâu vô mắt người con trai đang đứng trước mặt. Mọi thứ tưởng như mới hôm qua thôi. Nhưng nhắm mắt đã qua một năm. Nhắm mắt bốn mùa đã xoay vòng. Trái tim cũng có biết bao thay đổi. Yêu ai trước, yêu ai sau, quan trọng gì. Quan trọng là một đêm nào, có ai đó đã từng ủ ấm cả mùa đông bằng những lời nói chân thành từ tận sâu trái tim. Nghĩ vậy, An bước chân về nơi mà An biết Huy đang ở đó. Và chờ đợi. Khi nào Huy bước ra, An sẽ chạy đến và bảo: "Lạnh rồi. Mình nắm tay lại đi". Cười một mình rất lâu.

Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành phố mùa đông.

 

THMN

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

*PĐN 11- Trao Đổi Về "Bài Thơ " Đồng Dao Cho Người Lớn "Phần 2" (Bình Thơ) Nhà Thơ Phạm Đức Nhì (USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 208- Quả Đỏ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 48- Rượu Làng Chuồn (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 39 TR- Tình Như Cỏ Hoang (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 87- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 9- Uống Trà Cùng Với Tri Âm (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Bình Dương- VN)

 

Tác Giả Lê Dương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PĐN 10- Trao Đổi Về "Bài Thơ " Đồng Dao Cho Người Lớn "Phần 1 " (Bình Thơ) Nhà Thơ Phạm Đức Nhì (USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 151- Gió Chiều (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 39- Dõi Theo (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 7- Đi Bình Dương (Truyện Ngắn) Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- Việt Nam)

 

Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 207- Đêm Mơ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 38- Trung Thu (Bút Ký) Nhà Văn Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Văn Trần Mai Ngân

 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 24- Xôn Xao Mùa Hạ Đến (Thơ ST) THMN

XÔN XAO MÙA HẠ ĐẾN

 

 

 

XÔN XAO MÙA HẠ ĐẾN

 

Nắng chiều rơi sang tháng mấy rồi em?
Mà hạ đã xôn xao lời ve gọi
Biết bao điều em - Anh còn chưa nói
Phượng đã rơi đỏ chói mối tình đầu

Mười tám năm trời ta biết gì đâu
Giờ mới biết hoa có màu nỗi nhớ
Ai đã ép cạnh phượng vào trang vở
Để chiều nay nức nở vết thương lòng

Em nhớ về ngày tháng thuở xa không?
Biết tìm đâu màu hoa lưu luyến ấy
Bờ thương nhớ sao giờ xa đến vậy
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay
♥️
Em có buồn ngày ấy buổi chia tay?
Bao niềm riêng ngại ngần không nói được
Vạt áo nào khuất xa còn tha thướt?
Buổi tan trường ngơ ngẩn ngước nhìn theo

Thôi xa rồi một mùa hạ xa xăm
Giấu nước mắt ngoảnh đầu ôm thầm lặng
Hai năm nhớ để bây chừ xa vắng
Mười tám năm yêu thao thức một chiều!



(ST)

THMN

0 Kommentare

THMN 23- Đàn Bà Đa Tình Là "Phúc Hay "Họa " (TNST) THMN

 

 

 ĐÀN BÀ ĐA TÌNH: Là 'Phúc' Hay 'Họa'

 

Đàn bà đa tình họa hay phúc là do cách nhìn nhận của mỗi người, đa tình ở đâu và đa tình như thế nào để là “phúc”

Ông cha ta vẫn nói con gái môi đỏ, má hồng thường có vận mệnh đào hoa. Có thể họ không xinh đẹp, kiềm diễm nhưng họ có một sức hút khiến phái mạnh khó cưỡng lại được.

 

Những người đàn bà đào hoa đi đâu cũng có người thích. Nhưng đàn bà đa tình thì ngược lại, đa tình là nhiều tình, con người họ chưa bao giờ thiếu thốn cảm xúc. Họ rất dễ rung động, thích có cảm tình, dễ thích người khác giới. Bởi trong trái tim họ, cảm xúc luôn tồn tại, kể cả khi buồn chán hay đau khổ đến đâu.

Đàn bà đa tình? Là phúc hay là họa? Là nên vui hay nên buồn? Thực ra chỉ những người đàn bà như vậy mới có thể hiểu được. Đà bà đa tình, vẫn nhận được nhiều lời trách hơn là lời khen.

Đàn bà sinh ra, vẫn mong muốn yêu và được yêu; đó là đặc ân mà thượng đế ban cho họ. Đàn bà đa tình, dù họ có người yêu thương rồi, nhưng rất dễ bị dao động bởi những luồng cảm xúc khác. Người ta trách họ lẳng lơ, lăng nhăng, không biết an phận.

Đàn ông thích đàn bà đa tình hay không chẳng biết, chỉ biết rằng giai nào dám chọn đàn bà đa tình làm vợ chắc chắn phải đầy đủ bản lĩnh, tự tin (những kẻ bạc nhược, tặc lưỡi... Hên xui, biết nàng đa tình, sợ mà vẫn lấy, rồi lấy về để dằn vặt thì không tính là đàn ông)! Đàn ông giỏi giang kiểu này mình rất nể, có một thằng bạn mình cũng dám chọn một em đa tình, nó bảo: Nàng đa tình nhưng nàng yêu mình là đủ. Khi nào nàng nhảy sang yêu thằng khác thì... Tính tiếp!

Nói đàn bà đa tình như than hồng không thể bọc năm bảy lần giấy, thả vào nước là nguội tanh cũng sai. Đàn bà đa tình giống một thanh kim loại tích điện, có thể làm sôi mọi chất lỏng từ đắng và bay hơi cả nước đá lẫn nước lọc. Năng lượng ấy mà dồn cho những đam mê nghề nghiệp mang thiên hướng văn học, nghệ thuật thì... Quá ổn.

Đàn bà đa tình, họ luôn muốn tạo sự cuốn hút và quyến rũ trong mắt đối phương, cũng bởi vậy họ được rất nhiều người chú ý.

Đà bà đa tình, tưởng rằng có nhiều người vây quanh, hóa ra họ lại là kẻ cô độc nhất; cô độc giữa rất nhiều mối quan hệ chẳng phải là điều đáng thương hay sao?

Đàn bà đa tình, họ luôn yêu mãnh liệt và cháy bỏng nhất. Đối với họ tình đầu hay tình cuối họ đều tha thiết như nhau, yêu nhiều như nhau, say mê cuồng nhiệt như nhau.

 

Đàn bà đa tình, người ta vẫn bảo rằng “vô phúc” mới rước phải. Ý kiến này hoàn toàn sai lầm, đàn bà ai chẳng mong muốn một cuộc sống trọn vẹn, bên cạnh người mà mình yêu thương nhất nên dù đa tình hay không nếu tìm được một tình yêu đích thực họ sẽ toàn tâm toàn ý vun đắp hạnh phúc đó.

Đã là người đa tình thì nhu cầu yêu đương của họ rất mạnh, họ có thể bỏ mọi thứ để chạy theo tiếng gọi của tình yêu và trong nhiều trường hợp, họ là người mù quáng và bao nhiêu tai tiếng, khốn khổ của họ phát sinh từ đây. Hầu hết phái nam không ai chịu nổi một phụ nữ có thể cùng một lúc rung động với nhiều người.

Nhưng mặt khác, người phụ nữ đa tình cũng rất hấp dẫn đàn ông, bởi sự nồng nàn, say đắm của họ khơi gợi được những cảm xúc mãnh liệt ở đàn ông. Họ quyến rũ, có ma lực như một thứ trái cấm ngọt lịm và nguy hiểm. Cũng giống như một dòng sông ào ạt, nếu người đàn ông làm được một con đê thì dòng sông ấy đủ sức tưới mát cả một cánh đồng hay làm nên nguồn điện thắp sáng.

Phụ nữ đa tình vẫn có thể trở thành người vợ tốt khi bản thân họ phải ý thức được cái thói đa tình ấy của mình để không dấn thân vào những mối tình lăng nhăng, phù phiếm, biết vận dụng sự dào dạt ấy để mang đến hạnh phúc cho một người đàn ông của đời mình.

Đâu phải đàn ông không thích phụ nữ đa tình, chỉ có điều họ thích người phụ nữ chỉ đa tình với riêng một mình họ mà thôi.

Nhiều anh đàn ông bảo “đàn bà đa tình” cũng tốt thôi, nhưng phải nói rõ là đa tình nhưng chỉ yêu chồng và con mình thôi, không yêu chồng người khác... Làm khó nhau quá... Các anh ấy bảo đa tình, rồi sẽ đa nhân tình thôi!

Ôi phúc hay họa khi là đàn bà đa tình?

 

(ST) THMN

0 Kommentare

*CN 22- Tháng Năm Ngồi Ca, Hát (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 206- Nhớ Lắm Chứ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 150- Chiếc Áo Dài (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

mehr lesen 0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.