THỦY ĐIỀN hân hạnh, chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương Xuân 2018 yên vui và hạnh phúc.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Tên thật: Van Mau Tran

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Đặng Xuân Xuyến (Hà Nội- VN)

27-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*TĐ 57- Sắc, Hương Hoa (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 8 TR- Biển Chiều (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*DVV+TMG 1- Về Lệ Khai Ấn Đền Trần (Bài Viết) Của 2 Tác Giả Dương Văn Vượng Và Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà NNHN Dương Văn Vượng Và NTNV Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 37- Tình Ơi ! Là Tình (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 1- Những Ngày Đen Tối (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 1- Cô Áo Xanh (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Cà Mau- VN)

 

Tác Giả Dương Lê

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 9- Muốn Đàn Ông Yêu Mình, Tốt Nhất Đừng Để Họ Biết Mình Yêu Họ Hoặc Đừng Nên Yêu Họ (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 

 MUỐN ĐÀN ÔNG YÊU MÌNH, TỐT NHẤT ĐỪNG ĐỂ HỌ BIẾT MÌNH YÊU HỌ HOẶC ĐỪNG NÊN YÊU HỌ)

 

Cô lười biếng chui ra khỏi khăn, nhìn đồng hồ đã là mười một giờ trưa, nhanh chóng rửa mặt rồi thay quần áo. Đứng trước tủ quần áo, cô nhìn những chiếc váy đầy màu sắc bên trong, cuối cùng không đắn đo lấy ra một chiếc váy đen ôm sát, phần cổ khoét sâu lộ ra khuôn ngực đầy đặn.

Ngồi trước bàn trang điểm cô thuần thục tạo ra những đường nét sáng tối vừa đủ. Khuôn mặt được phủ một lớp phấn mỏng, cô make up theo phong cách rất tây, bờ môi phủ một lớp son nâu trầm, mái tóc dài buông xõa khiến cô càng thêm gợi cảm.

 

Hôm nay cô có hẹn đi ăn cùng đám bạn, còn đặc biệt hơn nữa là đứa bạn cô nói sẽ giới thiệu cho cô một người. Là người anh xã hội của nó.

Cô cũng cảm thấy bản thân mình hai năm qua đã quá cô đơn, lúc này cũng nên thử yêu thêm một lần.

Cô đến quán cafe đã là mười hai giờ trưa, bên trong quán không khí yến tĩnh, mọi người đều dùng âm lượng vừa đủ để đối thoại. Cô lên tầng hai, phòng ăn được đặt sẵn, phòng VIP 1. Nhân viên mỉm cười chuyên nghiệp cúi gập người mở cửa cho cô.

Cô gật đầu, cười khẽ: "Cảm ơn".

Vừa mở cửa đập vào tai là tiếng cười ròn rã của nhiều tạp âm hòa chung, thấy cô, hai đứa bạn lập tức đứng lên kéo tay.

"Mày làm gì lâu thế, vào đây ngồi".

Lúc này cô mới thấy trong phòng ngoài hai đứa bạn còn có thêm hai người đàn ông lạ mặt.

"Ngồi bên phải là bạn trai tao, bên trái là người tao nói với mày đấy". Vi Hạ nói thầm vào tai cô.

 

Cô di chuyển tầm mắt sang vị trí bên trái, người đàn ông này cũng đang nhìn cô, anh ta mặc một chiếc sơmi đen, trên tay là chiếc đồng hồ rolex chói mắt, mái tóc được vuốt lên cầu kỳ, không phải nói quá, nhưng người đàn ông này thực anh tuấn. Cô không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả, nhưng anh ta là người đàn ông có nét đẹp lạnh lùng mà cô lại có cảm giác ấm áp.

Hai đứa bạn kéo cô vào vị trí bên cạnh anh ta, cô từ chối nhưng không thể, đành bất lực ngồi xuống.

"Giới thiệu với mọi người, đây là bạn thân em, An Tịnh". Vi Hạ vui vẻ giới thiệu.

"Còn đây là anh Tùng".

"Chào em". Anh nhìn cô, mỉm cười nhẹ.

Cô gật đầu khẽ, lịch sự đáp: "Chào anh".

Bữa ăn trôi qua trong không khí dễ chịu, mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cô và anh cũng nói qua lại nhưng không nhiều vì hai người vẫn còn một sự ngại ngùng không nhỏ.

Kết thúc bữa ăn, cô vẫy taxi trở về nhà, anh cùng bạn đi một xe, hai đứa bạn cô cũng đi chung một xe.

Mở cửa vào nhà, túi sách vứt sang một bên, vừa đi vào phòng ngủ vừa cởi áo như một thói quen. Đột nhiên điện thoại báo tin nhắn, cô mặc độc một chiếc áo lót đi ra phòng khách, lục điện thoại trong túi sách, một dãy số lạ. Cô bấm xem.

"Em về nhà an toàn chứ?".

Cô suy nghĩ một hồi, nhắn lại.

"Vậy anh nghĩ có an toàn hay không?".

Rất nhanh có tin nhắn đáp lại.

"Còn trả lời được chắc chắc là an toàn".

 

Cô bật cười, rất thú vị, người này nói chuyện khiến cô rất vui vẻ.

"Em về nhà rồi, còn anh?".

"Anh cũng thế, an toàn như em".

Hai người trải qua tám ngày nói chuyện, hàng ngày mỗi buổi sáng cô đều nhân được tin nhắn của anh. Mỗi khi mở mắt dậy, nhìn điện thoại đều báo có tin nhắn đến. Ngày 1 ngày 2 cô cảm thấy bình thường, ngày thứ ba cô bắt đầu vui vẻ, những ngày sau dần trở thành thói quen.

Ngày 1.

-Hôm nay là một ngày đẹp trời, chúc em có một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

Ngày 2

-Anh biết em còn ngủ, hôm nay ngoài trời mưa rất lớn, em đừng ra ngoài nếu không sẽ dính mưa. Nếu có công việc cần phải ra ngoài, có thể gọi cho anh được không? Anh sẽ đưa em đi. Chúc em một ngày tốt lành.

Ngày 3.

Cảm ơn em đã xuất hiện, mỗi ngày thức dây anh cảm thấy cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Ngày 4.

Ngày 5

Ngày 6

Ngày 7

Ngày 8....

Ngày thứ 9 cô nhận lời yêu anh, cô tỉnh dây trong giấc ngủ, với tay lấy điện thoại như thường lệ, một tin nhắn gửi đến 40' trước, cô bấm đọc.

"Tkanks u for coming in to my life and sharing with me...i luv u".

Dịch(Cảm ơn đã đến trong cuộc sống của tôi và chia sẻ với tôi)

Cô mỉm cười, chậm rãi nhắn lại.

"Welcome you to my world".

Dịch (Chào mừng anh đến với thế giới của em)

Hôm nay là ngày thứ 15, hôm nay cô có hẹn cùng anh đi ăn tối. Cô chọn một chiếc chân váy màu đỏ, bên trên là chiếc áo lục đen lấp ló phần ngực gợi cảm, nhìn cô vừa thời thượng lại không mất đi nét tinh tế.

Cô rời nhà, anh đã đợi ở phía trước, cô chậm rãi bước tới, anh nhìn cô mỉm cười dịu dàng. Cô kiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh, anh đáp lại cô là một nụ hôn ngọt ngào trên trán.

"Em rất đẹp".

Cô che miệng cười: "Nịnh bợ".

Hai người chọn một quán ăn đồ Hàn, cô thích những món ăn ở đây. Anh cũng chìu theo ý cô, hai người vui vẻ chọn món, trong lúc chờ đợi, cô tựa đầu lên vai anh, một tay khoác lấy tay anh.

Ban đầu, cô cho rằng cô và anh chỉ là vui đùa, nhưng dần dần, cô càng quen thuộc với hình bóng anh. Khi không găp cô cảm thấy nhớ, nỗi nhớ như cơn hồng thủy mỗi lúc một tràn trề.

 

Hạnh phúc có lẽ luôn kỳ lạ như thế, tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu. Hai người từ xa lạ trở nên quen thuộc, hai cá thể khác nhau có thể dung hòa một cách hòa hợp.

"Sao hôm đấy trở về anh lại nhắn tin cho em?". Cô hỏi anh, hạnh phúc trong mắt như bao giờ tắt.

Anh xoa nhẹ mu bàn tay cô, chậm rãi đáp.

"Có lẽ vì thích em từ cái nhìn đầu tiên,hoặc có lẽ vì em nói chuyện thú vị".

Cô bật cười, cắn nhẹ lên bả vai anh.

"Vớ vẩn, nịnh bợ vừa thôi hahaaa".

Cô ngồi xem trương trình truyền hình, hôm nay anh có công việc đi xã giao, cô và anh không sống chung, nhưng mỗi lần anh đi chơi hay công việc, cô đều đợi anh trở về rồi mới đi ngủ.

Hôm nay là tròn một tháng cô và anh yêu nhau, nhìn đồng hồ đã là một giờ sáng. Anh vẫn chưa về, cô nhìn chiếc điện thoại im lìm trước mặt, dĩ nhiên cô sẽ không gọi cho anh, cô sẽ không làm phiền anh, vì cô biết ai cũng cần có một khoảng tự do riêng mà không bị quấy nhiễu.

Từ ngày yêu anh, cô chưa từng tra hỏi anh đi đâu, làm gì với anh, điều đáy với cô là cấm kỵ. Và cô cũng hiểu, phụ nữ khi yêu, biết càng ít càng tốt, muốn hiểu nhiều thì nên chuẩn bị tinh thần tổn thương trước. Cô không muốn biết quá nhiều một phần vì không muốn phá vỡ hình ảnh tốt đẹp của anh trong cô.

Tình yêu, biết càng ít càng tốt, hiểu càng ít càng bền.

Bốn giờ sáng, điện thoại báo bốn tin nhắn đã gửi đến, cô giật mình tỉnh giấc, cô ngủ gật trên sopha. Nhìn tên anh trên màn hình điện thoại, đọc tin nhắn anh gửi đến, cô mới yên lòng.

"Anh về rồi

Em ngủ sớm đi

Mai dây gọi cho anh

Yêu em".

Cô không nhắn lại, cô không muốn anh biết cô chờ đợi anh trở về. Bấm tắt tivi, cô trở về phòng ngủ. Lúc này cô mới thật sự yên tâm an giấc

Những ngày sau, cô không còn nhận được tin nhắn của anh mỗi sáng, những cuộc gọi cũng dần thưa thớt. Anh và cô vẫn gặp nhau, vẫn hẹn hò và hạnh phúc, nhưng cô cảm thấy, có điều gì đấy đang lặng lẽ thay đổi.

Phụ nữ, có lẽ luôn có một loại trực giác đặc biệt, những điều ho nghi ngờ và suy nghĩ thì luôn trở thành hiện thực.

Cô nhận thấy có nhiều điểu đổi thay, con người và cuộc cũng đang lặng lẽ thay đổi. Hanh phúc đôi khi chỉ tồn tai trong giây lát, trôi qua giây khác mọi thứ đều vỡ nát như thủy tinh.

Cô ngồi ăn một mình trong macdonald, vừa rồi anh hẹn cô ở đây nhưng sau đó lại nói bận, không thể tới. Cô nhìn đồ ăn đã goi cho anh trước mặt, cuối cùng đành lặng lẽ ăn một mình.

Lúc này bỗng nhiên cô rất muốn khóc, nước mắt không biết vì sao lại rơi xuống, cô nhanh chóng lau nước mắt. Yếu đuối không phải điều cô nên làm, phụ nữ yếu đuối là ngu ngốc.

Cô tin tưởng anh, tin tưởng vào tình yêu của anh, nên không có gì khiến cô phải khóc.

Bây giờ cô chỉ cần có một người ôm chặt cô vào lòng, nhất định cô sẽ trút hết ưu phiền mà bật khóc. Cô rất muốn rất muốn nói cho anh biết, tại sao khi cô yêu anh mỗi lúc một nhiều thì tình yêu của anh lại tỉ lệ nghịch với cô?

Ban đầu cô yêu anh hời hợt còn anh nồng nhiêt, đến khi cô yêu anh cuồng nhiệt, anh lại trở nên thờ ơ và lạnh nhạt?

Cô rất muốn nói cho anh biết, cô có thể chấp nhận, cho dù ngày mai có là bao nhiêu đau đớn, cô cũng chấp nhận vì không muốn đánh mất anh.

Cô rời khỏi nhà hàng, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, cho rằng là anh goi, cô nhanh chóng lấy ra, nhưng không phải, là đứa bạn học cấp hai cùng cô.

"Alo".

"An Tịnh, là mình đây".

"Có chuyện gì vậy?"

"Cafe một lúc đi."

Cô nhìn đồng hồ, còn rất sớm, cô nhận lời, vẫy tay taxi đến quán cafe.

Quán cafe này rất đẹp, phong cách cổ điển mà trang nhã, bạn cô ngồi trên tầng hai. Nhân viên lịch sự đưa cô lên tầng, cô đi đến bậc cuối cùng của cầu thang, ngay khúc cua vào bàn, đôi mắt dừng lại một góc trong cùng, vị trí nhìn xuống vườn hoa bên dưới.

Bóng lưng này, có chút quen thuộc.

Trong lòng rung lên một hồi chuông sợ hãi, nhân viên bên canh tuy không hiểu chuyện nhưng vẫn giữ lịch sự đứng bên cạnh. Cô rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc. Rất nhanh tiếng chuông điện thoại từ trong góc vang lên, trái tim cô như vỡ thành nghìn mảnh ngay giây phút này.

Người đàn ông này, với cô chẳng phải quá đỗi quen thuộc hay sao? Cô gái vừa hôn lên má anh, chẳng phải là bạn gái cũ của anh hay sao? Rốt cuộc, điều gì đang diễn ra trước mắt cô.

Cô thấy đau, rất đau.

Anh nhìn dãy số nhấp nháy trên màn hình, trái tim như ngừng đập. Bấm tắt đi,như có linh cảm, anh quay đầu nhìn về đằng sau.

Giây phút này, thời gian như ngưng đọng.

Cô nhìn người đàn ông mình yêu thương, người đàn ông mình tin tưởng. Mỉm cười, rồi lặng lẽ rơi lệ. Nước mắt lăn dài xuống gò má. Không một tiếng động, không một lời nói, chỉ lẳng lặng nhìn nhau như thế. Nụ cười trên môi vẫn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt thấm đẫm bi thương, nước mắt lăn xuống như cơn mưa rào.

Nhân viên nhìn thấy sự việc, ít nhiều cũng hiểu thấp thoáng, nhìn cô gái bên cạnh, thương cô gái nhìn manh mẽ là thế, cuối cùng lại rơi lệ vì một người đàn ông tồi.

Cô không lùi, không tiến, anh chậm rãi đứng dậy. Cô gái bên canh không hiểu chuyện gì cũng đứng dậy theo anh, cô lắc đầu, mỉm cười.

Anh chậm rãi đi đến trước mắt cô. Không biết nên nói gì lúc này.

"Anh đã nói gì với em, anh hứa, anh sẽ không phản bội, nếu như anh phản bội anh sẽ tự động rời đi. Anh thua rồi, anh thất hứa".

Cô lắc đầu, cười khổ, quay lưng rời đi.

Anh không đuổi theo cô, cô vô thức đi trên đường. Trở về nhà, cánh cửa đóng lại, cô mất đi toàn bộ linh hồn. Ngã gục xuống mặt đất.

Mọi kiên cường trong cô như rệu rã.

Tình yêu cũng tựa như nước mắt, chưa thử thì tò mò đến khi thử rồi mới biết nó mặn đắng mà vẫn không thể ngừng được.

Có lẽ cô nên hiểu từ trước, muốn đàn ông yêu mình thì mình không nên để họ biết mình yêu họ.Hoăc muốn đàn ông yêu mình thì mình không nên yêu họ.

Bởi khi họ biết mình yêu họ, họ sẽ coi thường và xem nhẹ tình yêu của mình.

Quan tâm quá đôi khi hóa dư thừa.

Cô nên hiểu trong tình yêu, ai nghiêm túc người đó thua, cô nghiêm túc, cua thua!

Cô bật khóc, nước mắt không thể ngừng mà rơi xuống. Cô yêu anh, nhưng cuối cùng cô vẫn thua anh. Thua số phận rằng cô với anh chỉ đi được với nhau một thời chứ không phải một đời.

Hạnh phúc tại sao luôn mỏng manh đến thế, cô càng yêu nhiều đối phương lại càng hời hợt. Cô càng muốn giữ, anh lại càng muốn buông.

Cuộc sống này có biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ rồi chia ly, cũng có nhiều nước mắt xen lẫn nụ cươi.

Nhưng tất cả đều không quan trọng bằng việc chúng ta đối mặt với sự việc bằng nước mắt hay nụ cười.

Đáng tiếc, duyên mỏng, tình chẳng sâu. Cô rời đi, anh không níu giữ. Cả hai người chỉ lướt qua nhau vô tình như thế. Cứ cho rằng sâu đậm, ngỡ ra chẳng đậm sâu.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

**TĐ 56- Chùm Thơ Số 5 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 8- Những Ngày Mưa Lạ (Truyện Ngắn) Minh Nhật (THMN Sưu Tầm)

 

 Những Ngày Mưa Lạ)

 

Kỳ nghỉ bất chợt

 

Đợt break sau common test bỗng được kéo dài thêm do những cơn mưa lớn đột ngột ập đến, đất nước nhỏ bé nhòa nhòa trong nước. Trường nó có thông báo qua mail rằng sinh viên sẽ không cần đến trường trong một tuần sắp tới, cho đến khi nào lượng mưa đáng sợ kia giảm xuống. Thằng bạn cùng phòng nó bảo một đứa khác nói với nó rằng khoảng mười năm gần đây Singapore mới có những cơn mưa lớn đến thế. Kết quả sắp có ở kỳ common test chắc không tệ nhưng Minh vẫn chưa được hài lòng cho lắm, vì đáng ra nó có thể làm tốt hơn thế, tuy nhiên một vài trục trặc nho nhỏ khiến nó lơ đãng với việc ôn tập và biến khoảng thời gian cuối đột nhiên trở thành hơi tệ...

 

 

Linh gạt khung cửa sổ đầy nước mưa vào, càu nhàu:

- Tí nữa mày lau nhà đấy, nước nó hắt đầy cả vào đây này.

Minh vẫn chăm chú với cái laptop:

- Kệ nó. Mưa hay nắng gì ở cái đất nước chết tiệt này cũng đều sạch bong.

- Và vì nó chết tiệt nên mày quyết định nằm ì đó cả ngày ư thằng hâm? Hết trưa nay là hết thịt, hết rau, hết trứng, hết luôn cả dầu. Mà người ta thì không thể sống với gạo và niềm tin được.

- Mày lảm nhảm nhiều quá. May là còn chưa hết tiền đó!- Nghĩa nói vọng ra từ cái chăn vẫn chùm kín đầu, nó ngủ chắc cũng mới được ba tiếng sau cả đêm ngồi cày level Võ lâm truyền kỳ.

Minh bật cười, gập laptop lại:

 

- Được được, tao cũng lên trường bây giờ, lúc về sẽ khứ hồi đồ ăn cho chúng mày. Thằng Nghĩa cứ ngủ. Còn Linh thì nhớ giặt quần áo.-nó vừa nói vừa thay đồ.

- Mưa thế này giặt giũ gì. Mà mày lên trường làm gì vào cái thời tiết này?

Minh giũ giũ rồi khoác cái áo nỉ đen vào:

- Không phơi được thì đặt chế độ giặt squeeze bét nhè vào cho nó khô. Tao lên thư viện ngồi làm project chứ ở nhà không vào đầu được.

Giọng thằng Linh còn vọng theo khi Minh đã xỏ nốt cái giầy lười vào:

- Lên thư viện thì photo hộ tao cái lecture note Engmechanic Part 2 luôn nhé. Nhớ đấy!

***

Ngày mưa - chiếc ô màu đỏ

Bến xe bus vắng hoe, cái gian hàng hay bán linh tinh cũng dẹp đi, những hạt mưa vẫn nặng hạt trên con phố của những chiếc xe phóng với tốc độ mà ở Việt Nam đáng phải bỏ tù, Minh rút thuốc ra định hút cho ấm người, cái zippo gặp nước ướt đá lửa không sao lên được, nó cất thuốc đi. Ngồi chờ chừng vài phút thì cái xe buýt tới, nó bước lên lướt thẻ vào máy rồi xuống dưới.

Cả xe buýt vắng tanh, chỉ có một cô gái ngồi ở góc phải dưới cùng, đúng chỗ Minh hay ngồi. Cô gái có sống mũi cao, môi nhỏ và hơi mím, mái tóc không buộc tỉa vát ra phía sau- một dạng mặt cơ bản. Nó ngồi xuống một chiếc ghế ngang ở phía trên liếc nhìn xuống. Cô gái phối đồ khá kỳ lạ, váy trắng ngắn kẻ caro, sơmi xẻ vạt xanh nhạt, khoác một chiếc áo lửng màu tím thẫm. Dòng sologan "no music, no life" trên áo không có vẻ gì ăn nhập với dáng ngồi lơ đãng, hơi hướng người về phía cửa sổ. Cặp kính gọng trắng hơi bóng lên dưới ánh sáng nhạt của ngày mưa.

Cô gái làm Minh thấy nhớ đến Trà Phương - người yêu của nó ở Việt Nam, cũng có một dáng ngồi hơi lơ đãng như vậy. Mối quan hệ xa xôi với hàng giờ chat voice hoặc webcam nhiều lúc cũng đến chán ngán. Những ngày mưa lê thê mang lại cả những cảm xúc nhạt nhẽo hoặc mơ hồ về những ngày Hà Nội. Hà Nội không mưa bập bùng và ít gió thế này, nơi ấy nhiều những cơn mưa nhẹ trong chân trời vẫn rực nắng, vẫn lang thang phố long rong quán được. Có những quán được thiết kế như chỉ để ghé qua những lúc muốn tạt vào bất chợt. Minh nhớ khi ở nhà, nếu mưa mà nó còn đang loanh quanh trên phố, thế nào cũng vác xe lên PUBU CAFE ngồi. Leo lên tầng 3 ngồi ở góc có mấy củ tỏi treo lủng lẳng, mưa với không tới, không khí mặn mặn và man mát đẫm theo từng cơn gió hắt vào...

Cái tiếng "bíp bô" khi xe dừng lại ở trạm dừng gần trường ngắt nhịp suy nghĩ của Minh, nó vội ôm đống tài liệu bước xuống xe. Cô gái mang cặp kính gọng trắng cũng đi phía sau. Minh bước nhanh tới mái hiên gần nhất. Đoạn đi bộ tới thư viện không phải là xa nhưng sẽ không có mái che, Minh hơi ngập ngừng, nó cuộn tập tài liệu vào trong áo, đang định băng qua mưa thì cô gái kính trắng đi ngang qua, dừng lại, nói bằng tiếng Anh đặc chất Singaporean:

- Bạn đến chỗ nào trong trường?

Minh ngập ngừng:

 

- À...ừm, thư viện...Có lẽ thế!

Cô gái đưa cho Minh một cái ô màu nâu nhạt, nói khẽ:

- Mình cũng tới thư viện. Vậy thì đi cùng.

Minh bật cái ô ra, giơ cao, và cả hai cùng bước một nhịp. Tiếng giày đạp tành tạch vào nước mưa không át được Minh nghe tim nó đập thình thịch, những sinh viên local ít khi có những hành động như vậy với du học sinh nước ngoài. Nó chợt mỉm cười khi nghĩ đến lúc buôn chuyện này với Linh- cái thằng lúc nào cũng lảm nhảm rằng "con gái Singapore rất kiêu" sau một vài cuộc chinh phục bất thành... Đến cửa thư viện, Minh dừng lại, xoay xoay cái ô giũ hết nước rồi rút vào đưa trả cô gái:

- Cảm ơn. Bạn lên tầng nào của thư viện?

Cô gái mỉm cười:

- Mình đùa thôi. Mình không vào thư viện.

Không kịp cho Minh hết ngạc nhiên, cô gái bật ô ra bước ra ngoài. Nó hơi choang choáng, lần đầu tiên ở bên này Minh gặp một tình huống như thế. Nó nhìn về cái dáng gầy gầy màu tím một lúc rồi đi vào thư viện, cái project cũng chỉ còn hai tuần nữa là phải nộp. Ngồi thênh thang trước cái bàn vẽ rộng đến ba mét, Minh trải những bản vẽ nháp thiết kể MP3-USB tích hợp đèn X của nó ra, cắm tai nghe vào cho tập trung trước tiếng mưa đang đập vào cửa kính bồm bộp...

 

***

TRACY.

 

Chiều đang tắt dần giữa những khoảng mây giãn ra co vào như xếp hình... Khi nói cho lũ bạn cùng nhà nghe về cô gái lạ kỳ, Minh không nhận được kết quả như chờ đợi. Không đứa nào biết một sinh viên như nó tả, và thằng Linh thì khăng khăng nó đã say nắng trong một tuần toàn mưa... Đã ba ngày Minh mò lên trường nhưng không thấy cô gái với chiếc ô nâu nhạt, việc chủ động sắp xếp "duyên gặp mặt" không thành khiến nó hơi thất vọng và cáu kỉnh. Nó chat với Trà Phương một cách thờ ơ, và cáu giận vô cớ khi Phương hỏi sao không trả lời cái mail từ 3 ngày trước. Minh gõ mà như đập bàn phím, đùng đùng: "Anh bận. Mệt. Thấy sợ những cái mail nhàm chán và viết như văn trần thuật." Nó disconnect và gập laptop lại...

Thấy thằng bạn ủ rũ một cách thiếu cần thiết, Linh và Nghĩa quyết định sẽ giúp Minh tìm lại cô gái say nắng. Sau khi nghe Minh tả lại lần thứ hai, Nghĩa gật gù:

- Mày nghĩ xem, đến trường vào lúc đang được nghỉ, dĩ nhiên không phải là học. Mà nếu làm project thì cũng giống mày, thường người ta sẽ vào thư viện. Vậy nó đến trường làm gì?

Cả bọn ngồi thần ra một lúc. Chợt Linh búng tay tách một cái:

- Tao nghĩ ra rồi, có lẽ nó tham gia một cái club nào đó. Hình như là tuần này các câu lạc bộ vẫn hoạt động, vì hôm kia tao vẫn thấy thằng Tùng đến trường vì cái hội nhảy nhót của nó mà. Bây giờ chỉ cần tra lại danh sách những nhóm hoạt động buổi chiều vào ngày đó là sẽ tìm ra nó, vì tất cả các câu lạc bộ rất hay post ảnh lên mạng, có lẽ mày dò ra được người mày cần.

Ba đứa cắm đầu vào máy tính gõ lách tách một lúc. Không sai so với chúng nó đoán, cô gái mang cặp kính gọng trắng là thành viên của câu lạc bộ Piano, trong những cái ảnh mà các thành viên câu lạc bộ âm nhạc up lên mạng Minh tìm thấy một cái đúng người nó đang tìm. Phía dưới ghi tên: Tracy.

 

Tin nhắn yêu thương

 

Minh chờ đúng giờ đó tuần sau. Vài ngày mà nó thấy rất lâu, Minh không còn để ý đến cái project nhiều lắm, nó đang quan tâm nhiều hơn tới Tracy xinh xắn. Muốn gây bất ngờ nên nó bắt chuyến bus muộn hơn một tí, và đi đến phòng tập của câu lạc bộ âm nhạc. Minh dự định sẽ lấy cớ cảm ơn việc đi mưa hôm trước và mời Tracy đi xem phim.

Ngó qua cửa kính, nó thấy trong phòng tập mọi người có lẽ cũng chưa bắt đầu, còn đang chỉnh đàn và tán gẫu. Tracy đang đứng một mình ở góc phòng đọc nhạc, vẫn dáng đứng hơi lơ đãng với tay cầm tờ giấy chép nhạc hờ hững - cái dáng đó làm Minh lại nhớ Trà Phương. Nó nhắm mắt lắc mạnh đầu, một cảm giác gì đó hơi gượng gạo.

Minh hít một hơi dài, chợt điện thoại nó reo lên đoạn nhạc tin nhắn. Minh mở máy ra. +84...Tin nhắn của Phương từ Việt Nam: "Anh à. Em gửi off nhưng anh không trả lời. Mấy ngày nay em cũng không thấy nick anh sáng. Em xin lỗi, không phải vì em cảm thấy có lỗi, mà chỉ vì cảm thấy cần xin lỗi...Tình yêu xa thường mang lại những cảm giác chống chếnh và mong manh. Em biết anh bên đó cũng mệt mỏi và xa cách. Ở đây, em cũng thế. Nhưng em tìm được cả sự ngọt ngào trong chờ đợi. Khoảng cách và thời gian cũng không bao giờ làm thay đổi ý nghĩa của yêu thương. Giữa những bận rộn và trống rỗng, anh được quyền nghĩ: em vẫn yêu anh đến khi chừng có thể! Sweetie."...

Minh gập di động lại. Nó dựa vào tường, nhắm mắt và mỉm cười. Linh gọi hình ảnh của Tracy trong nó chỉ là một cơn say nắng có lẽ không sai. Chắc chắn nó sẽ vẫn cảm ơn Tracy, nhưng vào một lúc khác, còn bây giờ, nó muốn về nhà và viết mail ngay cho Phương. Minh chạy băng qua làn mưa, những giọt nước từ không trung bỗng nhiên trở nên rất nhẹ, tựa như không chạm xuống mặt đường. Từ chân trời, ánh sáng ấm áp hơi loé lên, tán sắc với những chùm mây đang trong dần trở lại, tạo ra những vệt thẫm kẻ ngang dọc. Mặt trời trở lại dịu dàng sau những ngày mưa lạ kỳ... Những chiếc xe buýt dừng lại ở bến đỗ, kêu "bíp bô"...

 

Minh Nhật

0 Kommentare

*LHT 36- Khi Mặt Trời Đứng Bóng (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 7- Kỷ Niệm Về Bài Thơ Tặng Thầy Của Trò Phạm Thị Diệu Thúy (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMH 3- Đa Mang Nầy Tên Anh (Thơ) Nhà Thơ Trần Minh Hường (Gò Vấp- VN)

 

Nhà Thơ Trần Minh Hường

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 7 - Hoa Gạo Tháng 3 (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 

 Hoa Gạo Tháng 3

 

      Làng Linh ở sát bên một dòng sông. Dòng sông này cũng như muôn ngàn con sông khác có hai mùa nước, lúc đục đỏ như phù sa, lúc xanh trong màu thạch. Phía bên kia sông là thị xã nơi hàng ngày Linh học ở đó. Dạo trước có một chiếc cầu bắc qua sông nhưng bị một cơn bão hung hãn phá sập. Trong lúc chờ xây lại, mọi người phải đi đò để vào thì xã. Chỗ bến đò ngày xưa, giờ trở nên nhộn nhịp, nơi đó có một cây gạo cổ thụ cành lá xùm xuê. Mùa đông nó xơ xác, cằn cỗi, nhưng mùa xuân nó nhanh chóng nẩy lộc đâm chồi. Rồi nó nở những chùm hoa như những vệt lửa đỏ rực...Dần dần những vệt lửa ấy loang rộng làm cả tán cây đỏ chói lòa. Thỉnh thoảng co cơn gió lươt qua vô tình bứt những ngọn lửa ấy ném xuống tạo thành những ngọn lửa rải hồng cả dòng sông...Mãi bây giờ mới được đi đò, Linh mới thấy cây gạo nơi đây nên thơ quá, nhất là trong lúc này, khi mà ánh nắng xuân đã có phần hanh chang của chớm hạ.

 

Linh có thòi quen rất thích ngắm cảnh để mà mộng mơ. Hồi trước, khi còn cây cầu, Linh hay ngắm những con thuyền có cành buồm nâu bàng bạc cấp chới dưới hạ lưu, hay những bãi dâu, bãi bắp xanh ngắt khua gió dọc triền sông.

 

Hôm nay cũng vậy, từ bến đò về ban trưa nắng lúc hừng, lúc râm, đi qua bãi cỏ xanh, Linh xúc cảm hát một mình. Vì hơi vắng vẻ nên tuy hát khe khẽ mà tiếng Linh vẫn âm vang cùng những tiếng chim kêu chiêm chíp đâu đó. Linh cứ hồn nhiên hát, mơ màng nhìn phong cảnh rồi tự ngắm mình qua thân áo dài đang lăn tăn bay như những vạt sóng nắng trôi, và Linh cũng không ngờ có một ánh mắt sau hàng cây đang nhìn mình. Linh ngước lên...mặt đỏ bừng.

"Thiệt là quê qua đi thôi, người ta nghe hết rồi!"

Hắn mỉm cười, đứng bên một con trâu mộng đang phì phì gặm cỏ:

- Cô hát hay lắm!

Hắn nheo nheo nhìn Linh như cười sau khi nói cái câu chọc quê ấy. Với Linh, cô không thể nào chịu nổi cái nhìn nữa khen nửa giễu ấy, huống chi hắn còn nói nữa chứ? Linh cố thinh để vượt qua nơi có những tia nhìn lạ ấy. Linh có cảm giác như muôn ngàn tia hào quang chiếu vào. Linh bối rối vì chưa hết quê. Đôi bàn chân Linh hình như cũng bối rối, rồi ríu lại, đạp xệu xạo. Chiếc guốc văng khỏi pê đan xe đạp. Chiếc xe hốt hoảng lạng vào bãi cỏ tranh rồi ngã nhào.

- Trời ơi, lại thế này ư?

 

Tiếng chân người chạy tới. Lại hắn. Hắn dựng chiếc xe dậy, trong lúc Linh đang loay hoay tim chiếc guốc. Giấy, vở trong cặp tung ra bay lả tả trên cỏ. Hắn lại nhào theo nhặt từng tờ. Cho mãi đến khi nhặt đầy đủ thì hắn mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng bừng...

- Tôi nhặt hết rồi đấy, cô ngã có đau không?

Linh vẫn chưa hết giận. Người đâu mà nhìn người ta kỳ thế? Nhìn đến nỗi người ta quê mà té nhào rồi còn bày đặt chạy tới làm hiệp sĩ.

Linh lẩm bẩm:

- Cám ơn! Tôi không sao cả...

Rồi cô điềm nhiên dắt xe đi.

Hắn chết sững khi "lãnh trọn" câu cám ơn nặng cả ngàn ký dỗi hờn của cô nàng. Rồi hắn ngước nhìn bầu trời lơ thơ vài cụm mây trắng, quệt những giọt mồ hôi đang rứa ra, đi lủi thủi về phía con trâu đang nheo mắt nhìn...

Trưa sau Linh cảnh giác không "văn nghệ" nữa, và cô cố gắng giữ tay lái cho vững. Nhìn chỗ ngã xe hôm qua, cô vẫn chưa hết quê. Chợt Linh lại giật mình vì tiếng nói quen thuộc:

- Không hát nữa hả cô bạn?

"Trời ơi, lại cái cha hiệp sĩ rởm!"

Hắn cũng vẫn như hôm qua, nheo nheo mắt nhìn dễ ghét. Chừng cha ấy đang mong xe đổ để chạy tới đỗ đó! Sức mấy! Linh đạp tràn, bỏ lại sau tiếng thở dài của hắn...

Linh bực bội vô cùng, không ngờ vùng này lại xuất hiện một tên lởm rởm đời lãng nhách, Hắn cứ đợi Linh đi học về để chọc quê cho người ta...té. Cái trò cây si này là Linh chúa ghét. Ở lớp Linh cũng vậy, có mấy tên hay bày trò mượn vở, mượn sách, rồi "vô tình" bỏ quên mấy câu thơ hay vài lời văn chép trong mấy tiểu thuyết để "ngỏ lời"...Để trị lại Linh cũng "vô tình" đưa cho mấy đứa bạn gái trước mặt mắt tên "bày trò" ấy. Sau vài cú như thế, mấy chàng an tâm "âm thầm" tuyệt vọng.

Thế mà bây giờ, nơi bến sông quê hương này lại có kẻ gây rối. Thiết tức ơi là tức! Linh cố quên đi mà không được. Cứ về đến chỗ đó, thấy hắn, Linh ngước nhìn lên trời, đạp lướt qua. Cô thấy vô cùng khoái trá khi nghe tiếng hắn thở dài sau lưng. Ai biểu...

Thời gian trôi đi, Linh cứ "hành hạ' anh chằng "hiệp sĩ" chăn trâu ấy. Có khi trở thành trò vui lúc đi học về của Linh. Còn hắn vẫn lủi thủi bên con trâu ở ven đường như một bóng cây.

 

Linh băn khoăn không biết giờ này có còn đò không? Vì chưa lần nào Linh về trễ như hôm nay. Ham vui liên hoan mãi mà quên mất giờ giấc cho đến khi nhìn đồng hồ thì đã chín giờ hơn. Linh không dám ở lại vì chưa xin phép ba má. Mấy đứa bạn Linh đưa cô về đến gần bến sông. Bãi sông vắng lặng, không biết bác Sáu lái đò còn đợi không? Linh gọi:

- Bác Sáu ơi....!

Từ trên bờ, có người đi xuống đò. Trời, mừng quá!

- Bác Sáu ơi, con là Linh đây...!

Con đò vẫn im lặng lướt sang sông.

- Bác Sáu ơi...! – Linh reo lên.

Nhưng người lái đò vẫn im lặng. Sao kì vậy ta? Chắc bác bực vì Linh về khuya chăng? Phải rồi, hèn chi. Con đò vẫn vào bờ.

- Con xin lỗi bác Sau nghe. Tụi con liên hoan lớp bác Sáu ạ!

Linh vừa bước xuống vừa thanh minh. Nhưng ơ! Không phải bác Sáu. Một người khác lạ:

- Linh đừng sợ, tôi đây, bác Sáu bảo tôi sang đón Linh.

Trời ơi! Hắn! Linh không ngờ người lái đò là hắn. Linh rung lên vì sợ. Nhưng muộn rồi, con đò đã sang sông.

- Linh lạnh à?

- Dạ!

- Thề thì mau thôi. À nè, chắc Linh đang oán tôi đó phải không?

- Dạ, đâu có!

- Thấy Linh về trễ, ba má Linh có nhắn bác Sáu chở. Nhưng vì chiều nay bác Sáu mệt nên bác nhờ tôi sang chở Linh...

"Rõ là xạo, còn bày đặt" – Linh nghĩ thầm.

- Linh ạ!

Linh giật mình vì cách đổi giọng của hắn.

- Xin Linh tha lỗi cho tôi nhựng ngày vừa qua. Tôi đã làm cho Linh giận và cả té nữa! Linh tha lỗi cho tôi nhé! Từ mai tôi sẽ không làm phiền Linh nữa!

- Dạ đâu có... - Và Linh định hỏi thì thuyền đã cập bờ.

 

Hắn vác xe cho Linh lên tận đường. Linh bồi hồi, không dám nói lời cám ơn vì sợ hắn nhớ cái "cám ơn" bữa trước. Linh chỉ nói:

- Em về ạ!

Linh nhìn anh ta. Hình như anh ta muốn nói một điều gì. Nhưng thay bằng tiếng thở dài quen thuộc, ành chàng nhìn theo Linh mãi...Lần này, Linh thấy hơi nhói ở tim!

Trưa sau không còn thấy hắn nữa, thay vào đó là một thằng bé chăn trâu. Linh định hỏi nhưng...Cứ thế hắn mắt dạng. bây giờ Linh mới thấy có một cái gì đó trống vắng đến lạ thường. Rồi một hôm không chịu nổi sự dằn vặt, Linh dừng lại hỏi thằng bé:

- Em ơi, cái anh thường ngày bữa trước chăn trâu ở đây đâu rồi?

Thằng bé điềm nhiên như đã chuẩn bị trước:

- Anh em đi nghĩa vũ quân sự rồi! Lúc đi có dặn nếu chị có hỏi thì đưa cái này cho chị.

Nhận bức thư từ tay thằng bé, Linh bồi hồi lật ra từng nếp gấp:

"Nếu Linh đọc được bức thư này chắc cũng đã nói chuyện với em mình rồi nhỉ? Tôi phải đi nghĩa vụ quân sự rồi, chắc lâu lắm mới về để chọc Linh tiếp đó. Sau này tôi có về được, nhớ hát cho tôi nghe nha! Tạm biệt Linh!"

Nắm chặt lá thư trong tay, Linh chợt thấy nhói lòng, mặt cô đỏ bừng tim co thắt từng hồi hối hả...

Bầu trời vẫn xanh trong và...cây gạo vẫn vô tư rải từng đám lửa xuống dòng sông lặng lờ, yên ả...

 

Maximus.

 

0 Kommentare

*TĐ 55- Ngọn Đèn Tình (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 9- Mưa Đá (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 5- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả: Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 6- Đêm Nào Cũng Ngủ Mơ Thấy Vợ Về Báo Mộng Bị Chết Oan (Truyện Ngắn Sưu Tầm ) Của THMN

 

 

 ĐÊM NÀO CŨNG NGỦ MƠ THẤY VỢ VỀ BÁO MỘNG BỊ CHẾT OAN)

 

Vợ anh đang rất oán trách. Trong 3 ngày anh phải đào mộ vợ anh lên như vậy sẽ rõ... Nếu không thì dòng họ anh sẽ gặp đại nạn. Phải giải oan để vợ anh còn siêu thoát.

Yêu 5 năm mới kết hôn, vậy nhưng duyên vợ chồng của Huy và Vân quá ngắn ngủi khi mới sinh đứa con đầu lòng được 8 tháng tuổi thì Vân qua đời vì ngã cầu thang. Khỏi phải nói lúc đó Huy đau đớn và muốn chết theo vợ đến mức nào... Vậy nhưng nghĩ đến con nhỏ nên anh đành phải gánh gượng. Trong suốt 3 ngày lo tang lễ cho vợ cũng may bên cạnh Huy còn có Liên nếu không anh không biết phải làm thế nào. Liên là cô bạn thân của Vân, ngày Vân còn sống thì cô vẫn thường xuyên rủ Liên về nhà mình ăn uống rồi trò chuyện. Liên xinh đẹp chưa lập gia đình nên nhiều lúc vợ chồng Vân và Huy coi cô như là người thân trong gia đình.

 

Thật ra thì mang tiếng là bạn thân của Vân, nhưng Liên lại nảy sinh tình cảm với bạn của chồng. Chẳng thế mà lúc nào Liên cũng muốn qua nhà Vân chơi để được nhìn thấy Huy, muốn công khai tình cảm lắm nhưng sợ mọi người dị nghị cướp chồng của bạn nên Liên đành phải giấu cảm xúc của mình vào trong. Nhưng bây giờ thì khác, Vân mất rồi thì cơ hội đối với Liên lại càng cao. Cô lấy cớ ở bên an ủi rồi động viên Huy vượt qua gia đoạn khó khăn này... Như vậy người ngoài có nhìn vào thì cũng không ai dị nghị dị.

Vậy nhưng với Huy thì anh cũng hơi cảm thấy cô bạn thân của vợ có tình cảm với mình nên Huy luôn cố gắng tránh né.

– Mấy ngày Vân mất, cũng may có em ở bên cạnh nếu không bố con anh không biết phải làm sao. Bây giờ cũng muộn rồi, chắc em cũng mệt... Em về nhà nghỉ ngơi đi.

– Anh nói gì vậy chứ??? Sao em có thể bỏ anh lại lúc này được.

– Anh hiểu tấm lòng của em. Nhưng vợ anh vừa mất... Mà em lại qua đêm ở đây ai nhìn vào đánh giá cũng không hay ho gì.

– Người ta nghĩ gì thì mặc người ta. Em chỉ cần biết anh có muốn em ở lại không hay thôi. Anh cũng biết là em có tình cảm với anh mà. Bây giờ Vân mất rồi... Xin anh hãy để cho em được sống và chăm sóc cho anh. Anh là đàn ông sao có thể chăm sóc con nhỏ được chứ??? Em sẽ coi đứa bé như con ruột của mình.

– Vân vừa mất, sao em có thể nói chuyện này được chứ??? Tội nghiêp cô ấy lắm.

– Em biết là mình hơi nóng vội. Nhưng em chờ được... Ngày Vân còn sống anh cũng thấy nó và em thân nhau mà. Em tin ở dưới suối vàng Vân cũng muốn em chăm sóc cho anh và con.

 

Liên để ý thấy Huy đã bắt đầu mềm lòng nên cô vui sướng lắm. Và tất nhiên là đêm đó cô ở lại chăm sóc cho Huy, vì mệt quá nên Huy cũng ngủ thiếp đi trong lòng cô bạn thân của vợ. Thật ra Huy cũng đã nghĩ đến cái việc sẽ đi bước nữa... Vì dù sao con anh cũng cần có bàn tay phụ nữ chăm sóc.

Huy bắt đầu mở lòng với Liên hơn, khi ở với Liên thì anh cũng bớt đi nỗi đau mất vợ. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy cho đến ngày mãn tang vợ thì Huy sẽ cưới Liên về. Vậy nhưng cái điều đáng nói là gần đến 49 ngày giỗ của vợ thì Huy bắt đầu đêm nào cũng ngủ mơ thấy vợ báo mộng.

– Anh ơi, tỉnh dậy đi... Cứu em đi. Em chết oan.

Sợ hãi quá Huy bật dậy mà toát hết cả mồ hôi... Đến lúc đó thì anh sững sờ thấy Liên đang nằm cạnh mình.

– Sao em lại ngủ cạnh anh thế này???

– Vì em lo cho anh chứ sao nữa. Anh làm gì mà mồ hôi ướt sũng thế này. Anh mơ thấy ác mộng hả??

– Anh mơ thấy Vân... Cô ấy về tìm anh nói cứu cô ấy. Cô ấy bị chết oan.

 

– Chắc anh mệt mỏi quá nên mới nghĩ ngợi như vậy đấy. Vân chết là do bệnh tật... Chứ sao lại oan được chứ??? Trên đời này không có ma đâu.

Thấy Liên nói vậy Huy cũng nghe mà cho rằng mình nghĩ đến vợ nhiều quá nên mới như vậy. Thế nhưng khổ nỗi những đêm sau đó thì Huy liên tục mơ thấy Vân, anh thấy vợ kêu khóc thảm thiết. Đến tận lúc đó thì Huy không thể ngồi yên được nữa. Anh quyết định đi xem bói để xem mồ mả vợ có làm sao không.

Và cái điều Huy choáng váng đó là thấy bói nhìn anh bằng ánh mắt sắc nét rồi phán.

– Vợ anh đúng là chết oan thật đấy. Kẻ hãm hại vợ anh lại chính là người luôn ở gần anh.

– Vợ tôi bị hãm hại ư??? Nhưng là ai mới được chứ??? Tôi phải làm sao???

– Vợ anh đang rất oán trách. Trong 3 ngày anh phải đào mộ vợ anh lên như vậy sẽ rõ... Nếu không thì dòng họ anh sẽ gặp đại nạn. Phải giải oan để vợ anh còn siêu thoát.

Nghe thầy nói phán như vậy Huy run lẩy bẩy... Anh nhớ đến câu thầy nói rằng vợ anh bị hãm hại bởi kẻ thân thích luôn ở gần anh. Mà người đó ngoài Liên ra thì không có ai, vì mộ vợ đã được xây ốp kín mít nên không dễ đào. Huy phải thuê một đội bốc mộ thì trong 3 ngày mới đào mộ vợ lên được.

 

Và rồi điều gì đến cũng đến, khi mở nắp quan tài ra thì Huy chết ngất khi cơ thể của vợ vẫn còn nguyên vẹn. Đã vậy tư thế của vợ không giống như lúc khâm liệm... Mà nói đúng hơn là nhìn tư thế này Huy biết chắc khi bị chôn dưới đất vợ mình đã tỉnh lại rồi giãy dụa nhưng không ai biết nên mới chết. Huy tiến lại cầm lấy tay vợ mình thì phát hiện ra trong tay vợ đang cầm chặt chiếc cài tóc rồi còn dính mấy sợi tóc của Liên... Chưa cần hỏi câu gì thì Liên đã quỳ xuống ôm lấy chân Huy.

– Em xin lỗi... Em không cô tình đẩy Vân xuống cầu thang... Là do cô ấy ép em không được gặp anh. Trong lúc cô ấy đòi giật tóc đánh em... Thì em đã đẩy cô ấy xuống...

 

– Cô... Sao cô có thể độc ác như vậy chứ??? Cô ấy là bạn thân của cô mà...

– Là bạn thân thì sao chứ??? Nó xấu xí hơn em mà lại được người chồng tuyệt vời như anh... Em không cam tâm... Anh phải thuộc về em.

– Tôi đúng là mù mắt khi suýt chút nữa đã cưới người hại vợ mình. Cô hãy cút ra khỏi đây đi... Đừng làm vợ tôi chết rồi vẫn không siêu thoát được. Không bao giờ tôi bỏ vợ để cưới loại đàn bà độc ác như cô đâu.

Nói rồi Huy ôm lấy quan tài vợ bật khóc nức nở, còn Liên thì như kẻ điên dại cứ đi lang thang khóc lóc...

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*TĐ 54- Tôi Ghét Anh (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 35- Xuân Về Nhớ Mẹ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

mehr lesen 0 Kommentare

*TP 1- Mồng Ba Tết Tại Nhà Cô, Chú Sơn Hà (Thơ) Tâm Phạm (Australia)

 

Tác Giả: Tâm Phạm

 

(Cô giáo dạy văn của Thủy Điền và Nhà Thơ Lệ Hoa Trần cách đây 40 năm tại trường Thủy Lợi 3 miền nam. Cảm ơn cô đã chia sẻ bài thơ xuân hay.)

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 53- Chùm Thơ Số 4 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*WI 1- Qua Đêm Trăng (Thơ) Web Inhaber (GER)

 

Web- Inhaber

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMH 2- Người Đàn Bà Đội Đêm (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Hường (Gò Vấp -VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Hường

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTS 11- Hồn Lang Trở Về Âm Giới 60 (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng (Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 52- Chừng Nào (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Nhà Thơ Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 9- Không Tên 36 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BNL 1- Tản Mạn Mùa Thu (Truyện Ngắn) Nhà Văn Bùi Nhật Lai (VN)

 

 Tản Mạn Mùa Thu

 

Tháng chín. Thu đã vào độ chín. Lá vàng xao xác ngõ quê. Sắc vàng đặc trưng của mua thu mới hôm nào còn thưa thớt mà giờ đây đã vào độ lắng, cái nắng gắt gao của mùa hạ đã qua, thay vào đó là sắc vàng tươi tắn dễ chịu hơn của mặt trời mùa thu, bầu trời luôn cao xanh và bồng bềnh những đám mấy trắng nhẹ như bông mải miết bay về phía cuối trời.

***

 

Hoa mướp cuối mùa vàng rực bờ ao. Làn gió heo may mang về xóm núi cái lạnh se se dễ chịu mỗi khi hoàng hôn buông đỏ núi đồi. Trên đường làng lũ trẻ đùa vui dưới những tàn bàng đỏ rực. Những chiếc lá vàng nhẹ bay theo gió tạo nên tiếng kêu xao xác mặt đường. Mỗi chiếc lá như mỗi cuộc đời, mùa xuân đâm lá, mùa hạ xanh tươi, thu về lá vàng úa, kết thúc một chu kỳ của tạo hóa.

Giống như con người, mỗi chiếc lá rơi mang theo trong nó cả bầu tâm tình thầm kín của đời lá mong manh, chóng vánh, có khi là sự hả hê, hoan hỷ, như con người đã hoàn thành sứ mệnh, cũng có khi là sự trăn trở, nuối tiếc thời lá còn xanh, và hình như gửi vào trong đó có cả sự hờn ghen, oán trách cho thân phận ngắn ngủi của mình! Những cơn gió heo may như người bạn thân tiễn đưa những chiếc lá rụng về với cội!

Gió thổi. Lá bay. Mùa thu đang vào độ chín. Nhẹ nhàng, lặng lẽ mà dứt khoát, quyết liệt không có gì cản nổi dòng thời gian! Vẫn chỉ là gió thổi, và những chiếc vàng lá rụng rơi xao xác. Vậy mà sao nó vẫn làm lòng ta se sắt nhớ thương, hoài niệm... tuổi xuân dần trôi qua, câu bé năm nào là tôi còn ngơ ngác nhặt những chiếc lá vàng tươi nơi góc sân nhà đưa mẹ và hỏi rằng: "Mẹ ơi! Sao lá lại rụng?". Mẹ âu yếm xoa đầu tôi rồi cười nói: "Lá già phải trở về cội con ạ!" Vậy mà đã mấy chục mùa thu qua, giờ tôi đâu còn trẻ và mẹ tôi đã về cõi vĩnh hằng, thâm thoắt đã 7 mua thu! Trông lá rụng lòng tôi lại nhớ mẹ da diết khôn nguôi! Ôi mùa lá rụng! Ôi mùa cây thay lá! Ôi thời gian của ta, cuộc sống của ta! Hãy chậm lại! Xin hãy chậm lại!

Thu đến chậm nó như hiểu được lòng người, nó muốn giúp con người níu kéo thời gian chậm lại. Nhưng dẫu vậy thì mùa thu cũng vẫn dần trôi qua giống như bao mùa thu trước đã đi qua đời ta. Đã qua lâu rồi cảnh háo hức của những ngày tung tăng cắp sách đến trường, cái cảm giác lâng lâng khi được hít hà mùi thơm của những trang vở mới ngày nào giờ cũng đâu còn?!

Ngày lại ngày ta lao mình vào trong cuộc sống, tự kiếm tìm cho ta nào danh vọng, nào hoài bão, ước mơ có cái êm đềm đẹp đẽ. Song, cũng có nhiều cái ảo vọng hão huyền! Thành công cũng nhiều và thất bại cũng không hề ít! Chỉ đến khi đôi chân ta rã rời, tê dại ta mới biết bến bờ hãy còn là xa lắc! Tuổi thơ không bao giờ trở lại! Giống như những mùa thu qua đi để lại cho cây những vòng sinh trưởng mới, mỗi năm cây một vươn cao, lớn lên và thêm vững chãi, dãi dầu cũng gió mưa, bão táp. Và con người cũng vậy, khi đã trưởng thành người ta sẵn sàng đối đầu với những thử thách của cuộc sống, mưa sinh với những toan tính của mình, có khi thành công và cũng có khi là thất bại!

Không ai muốn đắng cay nhưng tìm được sự ngọt bùi đâu phải dễ ?! Con người đã phải trả giá đắt cho sự kiếm tìm hạnh phúc của mình! Cũng giống như bao người, ta cứ day dứt trong ký ức về những ngày khó nhọc, bố mẹ quần quật làm việc tối ngày mà vẫn không đủ cho cuộc sống của cả nhà. Bữa ăn thiếu trước hụt sau, áo quần mong manh trong những manh vải hẹp sẫm màu, hứng chịu những nắng nóng mùa hè, rét mướt mùa đông. Và đã bao lần mẹ đã khóc vì thương con? Và vì bất lực ?! ...Mặc thế thu cứ về và lặng lẽ qua đi.

Mùa thu rồi sẽ đi qua. Những lá bàng đỏ rụng rơi như những giọt máu. Những chiếc lá tự hiến mình cho đất thêm mỡ màu, cho thân cây thêm nguồn dinh dưỡng, cuộc dâng hiến lặng thầm mà vô cùng ý nghĩa, cũng giống như sự hy sinh âm thầm của những người cha, người mẹ, vắt đến kiệt cùng sức lực của mình với mong ước dành cho con có cuộc sống tốt đẹp hơn! Cuộc chia ly của lá và cành rồi cũng sẽ qua đi để một ngày kia khi mùa xuân đến, sự sống lại hồi sinh. Mầm non nảy nở, lá lại xanh tươi và lại chờ cho đến mùa thu sau. Ôi đó là chuyện của cây và lá, còn với con người lại hoàn toàn khác, sau mỗi cuộc chia ly sẽ là mãi mãi. Ta sẽ không bao giờ còn gặp lại mẹ cha ta trên cõi đời này!

 

Song, bù lại con người luôn có ý trí và tình cảm, những cái đó sẽ làm nên miền ký ức trong mỗi con người. Nỗi nhớ và tình thương luôn được con người ấp ủ để rồi không bao giờ ta quên được hình bóng của mẹ cha, ta sẽ không quên những gì cha mẹ đã làm cho ta. Bởi ta lớn lên và có ngày hôm nay chính là nhờ công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ, của cha! Thu về, ta lặng lẽ cúi đầu trước bàn thờ cha mẹ, thắp nén hương thơm tưởng nhớ tới người... ngoài hiên những chiếc lá vàng vẫn rụng rơi bay theo làn gió...Hoài niệm về những mùa thu lại tràn ngập trong ta! Và ta thêm yêu quý mọi người quanh ta hơn, ta thêm trân trọng những mùa thu vàng cho ta bao niềm hạnh phúc! Thu ơi hay chậm lại!

Ôi! Bao nhiêu mùa thu đã đi qua, bao nhiêu chiếc lá đã lìa cành cho cây đời tươi tốt? Ôi! Làm sao ta đếm nổi nhưng có một điều ta chắc rằng mỗi một mùa thu đi là một lần ta thấy yêu quý hơn cuộc sống của mình, trân trọng hơn những gì ta đã có, những gì ta đang nắm giữ trong bàn tay. Bởi ta hiểu ta chẳng thể ngồi đếm mãi những mùa thu. Và đến một ngày nào đó, chính mùa thu cũng sẽ mang ta đi, như những cơn gió cuốn những chiếc lá vàng lìa cành trở về với đất. Nhẹ lâng và phiêu lãng. Ôi! Mùa thu - Mùa cây thay lá!

 

Đêm thu 10/9/2015

Bùi Nhật Lai

 

0 Kommentare

*HHSG 2- Rình Rập (Truyện Ngắn) Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Văn Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 9- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TTP & ĐKQ 1- Cô Đơn Của Nhà Thơ Trần Mỹ Giống (Lời Bình) Của Trần Tuấn Phương Và Đặng Kim Quy (VN)

 

Nhà Thơ Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 51- Bóng Mơ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*KKK 6- Trưng Vương Tình Sầu (Thơ) Nhà Thơ Khê Kinh Kha (USA)

 

Nhà Thơ Khê Kinh Kha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 34 - Biển Vắng (Thơ) Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 17- Để Nhớ Chút Tình (Thơ) Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 5- Nơi Có Hoa Dã Qùy (Truyện Ngắn Yêu) THMN Sưu Tầm

 

 Nơi Có Hoa Dã Quỳ)

 

Tình yêu của họ bắt đầu từ những cánh đồng hoa dã quỳ ở nông trường trên cao nguyên Mộc Châu xinh đẹp. Nắng mùa đông le lói nhưng vàng ươm, hòa với sắc vàng bình dị của những bông hoa nhỏ xinh luôn mang cho bất cứ ai khi ngắm nhìn những cảm giác thật bình yên.

***

 

"Dã quỳ mùa nào cũng đẹp anh nhỉ!?"

"Ừ đẹp"

"Trả lời miễn cưỡng thế kia!" - Giọng Quỳnh nũng nịu.

"Đẹp, nhưng chẳng bằng em"

Gương mặt xinh xắn của Quỳnh ửng đỏ, cô trở nên bẽn lẽn sau những lời yêu có cánh của người thương. Chen giữa nét ngại ngùng đó là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi. Và rồi những mùa hoa nối tiếp, tình yêu của họ lớn dần lên theo năm tháng. Những ngày cùng nhau làm việc ở nông trường ấy, Sơn và Quỳnh đã chứng kiến những nụ cười hạnh phúc nhất và cả những giọt nước mắt tủi hờn. Nhưng sau tất cả, bảy năm bên nhau đủ chứng minh cho một tình yêu chân thật. Một đám cưới trên cánh đồng dã quỳ bắt đầu nhen nhóm trong ý nghĩ của Quỳnh khi Sơn cài lên tóc cô một bông hoa vàng nhỏ xinh.

***

Chỉ còn hai tuần nữa, đám cưới mơ ước của họ sẽ diễn ra. Đông năm ấy tuyết rơi dày, phủ trắng cả những cánh đồng trên cao nguyên. Quỳnh cảm thấy một nỗi bất an cứ đè nặng xuống trái tim cô. Từ khung cửa sổ nhìn ra bầu trời dưới âm độ, một cơn mưa nặng hạt đang trút xuống chân đèo, cô thấy những cánh dã quỳ run rẩy. Đêm về, cơn đau nào đó cứ nhói lên từng đợt trong cơ thể mảnh mai của Quỳnh.

 

Hai ngày, ba ngày...Từng ngày trôi qua khi Quỳnh nhẩm đếm cái ngày hạnh phúc nhất cuộc đời mình sắp đến, cũng chính là từng ngày cơn đau đó mỗi lúc một dữ dội và dày đặc. Quỳnh sợ hãi nhưng không dám nói với Sơn. Cô không muốn đám cưới bị trì hoãn, càng không muốn anh phải lo lắng quá nhiều vì cô. Nhưng cô không thể thắng nổi những cơn đau. Ngày cưới cận kề, Sơn bỗng hoảng hốt khi nhìn thấy vệt máu trên tay Quỳnh sau một cơn ho. Anh biết Quỳnh đang cố che giấu, vừa xót thương vừa hờn giận, anh quên ăn, quên cả những việc mình cần phải làm.

Có tiếng mưa rơi ngoài hiên, từng giọt âm thanh như len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn Sơn. Cả đêm hôm đó, Sơn đã ngồi suốt bên ánh đèn, ngắm nhìn nụ cười Quỳnh tươi tắn rạng ngời bên anh trong bức ảnh cưới chụp trước đó, nụ cười thật đẹp và ấm áp như sắc vàng của loài hoa mà Quỳnh luôn yêu quý. Anh khóc, giọt nước mắt của người đàn ông rơi xuống, chất chứa biết bao đắng cay và nỗi sợ.

***

Mùa đông lặng lẽ đi qua, đám cưới đẹp như mơ ấy chỉ còn nằm lại, ngủ yên trong suy nghĩ của họ. Sơn đang phải ngày ngày trực bên giường bệnh của Quỳnh và chứng kiến từng cơn đau rày vò người anh yêu, cứ mỗi lúc một nhiều hơn khiến trái tim anh quặn thắt. Căn bệnh ung thư máu giai đoạn cuối như chẳng còn có thể cứu vãn, anh chỉ biết cầu mong một phép màu sẽ đến. Hai năm chiến đấu, chống chọi với cơn đau, Quỳnh không nhớ hết cô đã phải trải qua bao nhiêu lần xạ trị. Căn bệnh quái ác ấy lấy đi của cô quá nhiều thứ. Mái tóc đen dài mà Sơn vẫn hay cài lên đó những bông dã quỳ, giờ đây luôn phải che giấu sau lớp mũ len dày cộm. Gương mặt đáng yêu, đầy đặn ngày nào cũng trở nên hốc hác, xanh xao. Nhưng Quỳnh luôn biết mình vẫn còn một điều may mắn ở lại, chính là anh. Cô quen với sự chăm sóc, yêu thương quá đỗi dịu dàng ấy của người yêu. Đến bây giờ, cô không còn cảm thấy sợ những cơn đau kia nữa mà cô chỉ sợ duy nhất một điều là khi thức giấc không nhìn thấy Sơn kề bên. Cô rất sợ. Có lẽ bởi vì thế mà dạo này Quỳnh rất ít ngủ. Cô yêu anh quá đỗi! Chỉ muốn giữ anh ở mãi bên cô như thế, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Liệu điều đó có ích kỷ không? Đã rất nhiều lần, Quỳnh hỏi Sơn như thế. Anh chỉ khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, hao gầy ấy mà thầm thì: "Ngốc quá! Anh còn muốn bên em nhiều hơn thế này nữa mà" Giây phút đó, cả hai đều hiểu, thời gian bên nhau của họ đang rút ngắn lại, bởi thế mà khoảnh khắc bên cạnh nhau chưa bao giờ là đủ cả. Quỳnh đã cố kìm nén, nhưng nước mắt vẫn cứ lã chã tuôn rơi. Những lúc như vậy, Sơn chẳng kịp đưa tay để gạt đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, chỉ vội vã ôm chặt lấy Quỳnh, cái ôm thật chặt như sợ điều gì đó sẽ tan biến mất, vỗ về âu yếm.

Hôm ấy, ngoài trời nắng lên rất đẹp. Sắc mặt Quỳnh có vẻ tươi tắn hơn, cô nằng nặc đòi anh dẫn ra ngoài. Sơn mượn chiếc xe lăn của cô y tá ở cửa, bế Quỳnh lên đó và đẩy cô ra khỏi phòng bệnh, anh không quên choàng lên người cô một chiếc áo ấm.

Anh chầm chậm đẩy cô trên chiếc xe lăn, đi qua từng vũng nắng vàng chiếu xuyên qua lớp kính trong hành lang bệnh viện. Cơn nắng cuối thu tuy yếu ớt nhưng đủ trải dài và đượm màu vàng ươm. Hình như, trong mắt cô lúc ấy cũng ánh lên những tia nắng ấm. Cô không biết ngày mai, hay chỉ một vài giây sau thôi, cơn đau bất chợt nào đó lại tìm đến rày vò thể xác cô. Nhưng chỉ cần khoảnh khắc này có anh, cô sẽ quên đi hết những nỗi sợ của cơn đau quái ác. Giữa những âm thanh lao xao trong khuôn viên bệnh viện, anh dừng lại bên một khóm hoa vàng, na ná như những cánh hoa dã quỳ xinh xắn, năm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô khẽ hỏi: "Em có mệt không?". Cô lắc đầu. Giọt long lanh nào chực trào nơi khóe mắt, cô chỉ muốn giây phút bình yên này kéo dài mãi, nhưng làm sao có thể. Sơn hôn lên đôi tay nhỏ bé, anh chẳng thể làm gì được cho cô ngoài tất cả những yêu thương ấy để giữ gìn sự bình yên cho cô gái anh yêu đến phút cuối cùng. Mặc dù đã có lúc anh chỉ muốn buông xuôi vì lòng đớn đau và mỏi mệt quá nhiều nhưng anh không muốn bỏ mặc cô.

"Anh có nhớ đồi hoa dã quỳ không?"

"Nhớ chứ. Khi em khỏi bệnh, mình sẽ lại về với nông trường, sẽ có một đám cưới như mình đã hẹn"

"Bây giờ là tháng mấy rồi anh?"

"Cuối tháng mười rồi. Đông lại sắp đến rồi"

"Nghĩa là đang bắt đầu mùa hoa, anh đưa em về lại nông trường đi, em muốn ngắm hoa dã quỳ khoe sắc"

"Em đang còn yếu lắm. Về đấy lại lạnh, em không chịu nổi đâu. Cố gắng khi em khỏe lại, anh nhất định sẽ đưa em về mà!"

Lời an ủi ấy của Sơn dường như chỉ khiến Quỳnh cảm thấy sự sống của mình thêm mong manh. Cô nài nỉ:

"Xin anh đấy, một lần thôi, hãy đưa em về lại nơi có hoa dã quỳ trước khi em...À, không! trước khi mùa hoa không còn kịp nữa"

 

Quỳnh luôn cố giấu đi sự bi quan, yếu đuối của mình sau những câu nói nhưng dường như điều đó càng khiến Sơn cảm thấy xót xa. Vì anh hiểu rõ hơn ai hết, thời gian chẳng còn nhiều...

Một buổi chiều của ngày đầu đông, họ trở về trên cao nguyên xinh đẹp ấy. Mùa đông năm nay, Mộc Châu không có tuyết rơi nhưng cái lạnh vẫn tạt ran rát vào da thịt. Gió thổi rít bên tai, cô ngồi sau xe, cảm giác rất yếu mềm. Người cô thi thoảng run lên bần bật khiến Sơn không khỏi lo lắng. Sơn vòng tay ra sau, kéo sát cơ thể cô áp vào tấm lưng rộng của mình, chỉ sợ không đủ ấm cho người anh yêu: "Ôm chặt anh vào kẻo lạnh"

Cô nhìn thấy cảnh sắc tuyệt vời của vùng đất ấy, vẫn thân thuộc và đẹp đẽ như những gì hằn in trong trí nhớ của cô. Là những đồi mận trắng, những cánh đông cải sắp bung nở, rừng đào đủ màu sắc, là những rừng thông pha lê sương mù giăng quanh. Và khung cảnh cô mong chờ nhất cũng hiện ra ngay trong tầm mắt - mùa hoa dã quỳ nhuộm vàng cả con đường. Cô và anh dừng lại bên cánh đồng hoa năm ấy. Quỳnh có vẻ đã khá mệt, cô chỉ về phía những bông hoa đang rung rinh trong gió: "Anh ơi! Đằng kia kìa"

Cô muốn ngồi lại nơi đó. Những bông hoa xinh xắn gợi cho cô cảm giác thật an toàn. Sắc vàng ấy lại quá đỗi bình dị, không hề phô trương, không chênh vênh, bàng hoàng. Sự bình yên mà đã bao năm tháng qua cô khát khao tìm lại.

Chiều buông...Nắng vẫn vàng và trời rất trong xanh. Cô ngồi lặng yên bên anh, cái nắm tay vẫn còn rất chặt. Cô tin, anh sẽ luôn ở đây. Mỉm cười nhìn bầu trời cao ngất, cô nói thật khẽ bên tai anh: "Hôm nay trời đẹp quá, chẳng xám xịt như mùa đông năm đó. Em không muốn ngủ đâu, em muốn ngắm mãi những cánh đồng hoa này. Nhưng anh ơi! sao em cảm thấy buồn ngủ quá" - Giọng cô nhỏ dần, nhỏ dần, hòa lẫn trong tiếng gió. Sơn cảm thấy nỗi bất an ùa về choáng ngợp, ánh mắt anh long lanh niềm đau khôn xiết, vòng tay anh ôm chặt cô gái bé nhỏ, nước mắt cứ lăn dài:

"Ngủ một chút thôi em nhé! Nếu mệt em cứ hãy ngủ đi. Anh vẫn luôn ở đây. Hoa dã quỳ và bầu trời xanh trong kia, vẫn mãi thức để chờ em tỉnh dậy"

Vòng tay ấy của anh dẫu có rộng lớn thế nào, cũng chẳng thể ôm hết sự xa cách nào đó tồn tại lúc này. Bàn tay cô buông lơi trong chiều nhạt nắng, nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi, không đớn đau, không chật vật như những lần xạ trị ám ảnh kia. Khúc ca bình yên giữa cánh đồng dã quỳ vàng ươm ấy ru cô vào một giấc ngủ thật sâu và có lẽ cũng rất lâu. Điều này, anh đã biết từ trước, nhưng anh không ngờ nó lại đến sớm như vậy. Anh chưa kịp mường tượng ra hết những đau đớn quặn thắt của cái ngày li biệt này. Hoa dã quỳ vẫn rung rinh, nhẹ nhàng trong gió lạnh, lòng anh chỉ còn lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi.

Mùa hoa dã quỳ năm đó, cô đã rời xa thế giới của anh, như cánh hoa bay dạt về nơi an tĩnh xa xôi, để lại anh lạc giữa những sắc vàng, đau đớn.

Anh rời Mộc Châu, đến một miền đất khác để dặn lòng bình yên. Rồi mùa đông lại tới, anh nghe người ta nhắc đến hoa dã quỳ ở vùng cao nguyên ấy mà lòng bỗng sống dậy một nỗi nhớ khôn nguôi. Là nụ cười cô trong nắng, là bàn tay cô bé nhỏ như cánh hoa mềm, là cô gái anh yêu thương đễn mức đau lòng, cô gái kiên cường như chính loài hoa dại xinh đẹp ấy - hoa dã quỳ. Sau những bộn bề công việc, anh tìm về vùng đất ấy một lần nữa. Mùa hoa đã bắt đầu tàn, nhưng đông chưa cạn. Tuyết vẫn rơi dày phủ dọc những mái nhà ven đường, phủ lên giày, lên mũ áo anh lạnh buốt. Nhưng tất cả sự khắc nghiệt ấy vẫn chẳng ngăn nổi bước chân anh chạy đi tìm một vài nhành dã quỳ còn sót lại cuối mùa hoa để mang đến bên mộ Quỳnh.

Tuyết vẫn không ngừng rơi, anh rất sợ cô sẽ lạnh. Nhưng phảng phất đâu đó giữa những sắc hoa kia, anh nhìn thấy nụ cười cô vẫn tràn đầy ấm áp. Bật chợt, Sơn thấy lòng an yên...

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

0 Kommentare

*THMN 4- Gởi Em Cô Gái Trái Tim Băng Giá (Truyện Ngắn ) THMN Sưu Tầm

THMN (Sưu Tầm)

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 8- Đỉnh Hư Không (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 50- Chiếc Bóng Bên Đường (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*KKK 5- Nhớ Huế (Thơ) Nhà Thơ Khê Kinh Kha (USA)

 

Nhà Thơ Khê Kinh Kha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 9- Mừng Xuân (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HB 1- Cơn Mưa Cuối Cùng (Truyện Ngắn) Tác Giả Hạ Buồn

 

Tác Giả : Hạ Buồn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 7 TR- Chạy Tình (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 34- Anh Hứa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐTMG 1- Hương Mùa Xuân (Thơ) Nhà Thơ Đỗ Thị Minh Giang (USA)

 

Nhà Thơ Đỗ Thị Minh Giang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 49- Chùm Thơ Số 3 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 33- Không Tên (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 16- Ru Đời Với Nỗi Nhớ Mong (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 48- Ngày Xuân Bên Hiên (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BT 2- Khai Bút Mậu Tuất (Thơ) Nhà Thơ Bửu Tùng (USA)

 

Nhà Thơ Bửu Tùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 3- Định Mệnh Đã Đưa Anh Đến (Truyện Ngắn) THMN Sưu Tầm

 

 Định Mệnh Đưa Anh Đến)

 

Cứ ngỡ cô đang là kẻ cô độc nhất chốn này, nhưng không, từ phía xa, có một chàng trai vẫn đang dõi theo cô. 

***

 

Thu năm ấy, khi chiếc lá vàng già nua khẽ rời khỏi cành, buông xuôi theo cơn gió, bay lững lờ trên con phố vắng, nơi hàng ghế công viên đó, có 1 đôi nam nữ chạy nhảy, nô đùa vui vẻ với nhau. Cậu con trai bất chợt nhéo vào đôi má hồng xinh của cô gái. Cô gái nũng nịu, giả vờ giận dỗi quay đi. Chàng trai ngơ ngẩn vội vàng ôm lấy cô gái vào lòng rồi xoa đầu cô như xoa đầu 1 đứa trẻ. Cô gái ửng mặt, khẽ cười thầm rồi áp má vào lồng ngực anh, như nghe rõ từng nhịp tim đang đánh trật nhịp bên tai cô. Lúc này, mọi thứ xung quanh họ bỗng chốc trở nên êm đềm và tươi đẹp biết bao.

 

Nhưng rồi, thu năm nay, vẫn nơi góc phố vắng ấy, vẫn chiếc lá vàng nhẹ rơi trong gió ấy, có 1 cô gái ngồi thu mình trong chiếc áo ấm, ngồi thẫn thờ trên hàng ghế đá, đưa mắt nhìn về 1 nơi nào đó xa xăm. Trong cô là những kí ức cũ chợt ùa về.

1 năm trước, sau khi cuộc tình đầu tiên tan vỡ, từ một cô gái ngoan hiền, cô gái trở nên hư hỏng, xa đọa, bắt đầu làm quen với nơi quán bar, ngày ngày chìm trong cuộc vui với những đốm trắng và men rượu.

- "Buông ra" – Cô hất tay tên bặm trợn đã ngà ngà say vừa mới tiến lại gần và đặt tay lên bờ vai của cô.

- "Sao buồn vậy cô em. Đi chơi với anh nhá." – Hắn ghẹo.

- Tôi nói buông ra mà – Cô nói rồi đẩy mạnh tay về phía hắn. Tên đó mất đà, bỗng ngã nhào xuống đất. Mấy cô cậu ăn chơi gần đó chợt đưa mắt về phía cô rồi quay sang nhìn hắn. Với lòng tự tôn của thằng đàn ông, tên du côn vội đứng phắt dậy, hắn nghiến răng ken két : " A con này được", rồi hắn xông vào cô như một con thú dại. Hắn túm lấy cổ tay cô rồi ghì chặt ra sau mặc cho cô kêu thét vì đau. Tiếng nhạc xập xình át đến chói tai, mấy người gần đó không ai để ý đến cô và tên du côn đó. Cứ ngỡ sau những tổn thương về tâm hồn sau cuộc tình mới tan vỡ đó, giờ đây, cô lại sắp phải chịu thêm nỗi đau của thể xác. Số phận nghiệt ngã, cô nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn trào.

"Bốp" – 1 tiếng động vang lên, cô thấy mình thoát khỏi sự kìm chặt của tên du côn. "Bốp"- 1 tiếng nữa lại vang lên, cô đưa đôi mắt tròn xoe ra nhìn thì chàng thanh niên lạ nào đó đã lôi cô ngồi dậy rồi nắm tay kéo cô chạy ra ngoài. Chẳng mấy chốc thì tiếng nhạc chói tay ấy đã không còn nữa, chàng thanh niên nọ cứ nắm tay cô và chạy mãi.

 

- Này, khoan đã, anh là ai vậy. – Cô nói sau một hồi thở hồng hộc vì chạy được 1 quãng khá xa.

Anh chàng buông vội tay cô ra rồi nghiêm nghị :

- Mới là sinh viên thôi mà đã vô bar náo loạn rồi à, nhà cô ở đâu để tôi đưa về cho phụ huynh dạy dỗ.

- Nè anh lấy quyền gì mà can thiệp vào chuyện của tôi hã. – Cô gái cáu.

Anh chàng đưa tay vào trong túi áo khoác lấy ra chiếc thẻ và đưa lên trước mặt cô : Đinh Hoàng Phan – Thiếu úy Cục cảnh sát hình sự. Cô gái ngạc nhiên há hốc mồm:

- Gì cơ, cảnh sát á ? Anh theo dõi tôi à ? Sinh như đi bar thì phạm tội gì cơ chứ ?

- Cô điên à ? Tên khi nãy có liên quan đến đường dây buôn bán ma túy, là tôi theo dõi hắn, không rỗi hơi mà đi theo dõi những loại sinh viên hư hỏng như cô.

- Nè anh – cô gái trừng mắt – Anh đừng tưởng anh cứu tôi rồi thì muốn nói gì thì nói nhé.

- Thôi được rồi, nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về – Phan hạ giọng.

- Kệ tôi – Cô gái đáp lửng rồi quay người đi thẳng.

Dù sao cũng đã giúp cô ấy rồi, con gái về khuya trên người ăn mặc phong phanh như vậy, thân là cảnh sát, Phan không nỡ để cô gái 1 mình với sự hiểm nguy rình rập, anh đành lững thững đi theo sau để đưa cô về. Trên đường, nhìn từ phía sau lưng, chốc chốc, Phan lại thấy cô gái đưa tay lên dụi mắt. Có phải vì những cơn gió nhẹ đang thổi vô tình đưa bụi vào làm cay mắt cô, hay là do những giọt nước mắt đau thương về những chuyện cô đang nghĩ tới khiến cô không thể cầm cự được chúng. Đêm đó anh đưa cô về tới nhà, cô gái lặng lẽ vào mà không quên ngước lại nhìn Phan 1 cái. Anh quay về sau khi hình ảnh cô gái đã khuất sau cánh cổng, trong anh là một mớ suy nghĩ viển vông về người con gái này. Đó là lần đầu tiên họ gặp được nhau trong đời. Mấy tuần sau đó cô không đi bar nữa, cô bắt đầu đưa những nỗi buồn của mình thả rong trong những cuốn sách, ngày nào cũng vậy, cô đều đặn đến thư viện thành phố, lật những cuốn tiểu thuyết dày cộm và chăm chú đọc. Cho đến 1 ngày nọ, cô vô tình gặp lại Phan khi anh và cô đang lấy cùng 1 cuốn sách. Anh ngạc nhiên khi thấy cô, cô cũng vậy, rồi anh thả tay để cô lấy cuốn sách đó.

- Chào cô – Phan nói sau khi đặt cốc cà phê đang nghi ngút khói lên bàn và kéo ghế ngồi xuống đối diện với cô. Cô ngước mặt lên nhìn anh ko đáp rồi vội cúi xuống chăm chú tiếp vào cuốn sách.

- Cô tên gì ấy nhỉ ? – Phan hỏi

- Xuân Hy – Cô gái cộc lốc.

 

- À .. ừm ... Chuyện tối hôm đó, hình như tôi đã lỡ lời, tôi xin lỗi. – Phan ấp úng.

- Ừ không có gì.

- Cái này là để tỏ lòng xin lỗi của tôi. – Nói rồi, Phan đẩy li cà phê về phía cô. Nhưng vô tình, li cà phê nóng hổi chạm vào da Hy khiến cô giật mình, cô buông vội cuốn sách xuống rồi đưa tay lên thổi. Phan không cố ý, anh cuống cuồng giật lấy tay cô, hì hục thổi rồi xuýt xoa đôi bàn tay nhỏ bé ấy trước sự ngỡ ngàng của Hy. Vậy là kể từ đó, anh và cô quen nhau. Như định mệnh đã sắp đặt sẵn, định mệnh đưa anh đến bên cô, dần dần giúp cô xóa nhòa đi những nỗi đau trong quá khứ. Anh đã lấp đi những khoảng trống vắng trong cô từ lúc nào. Và anh trở thành kí ức của cô, 1 kí ức mới với những câu chuyện mới, và 1 tình yêu mới. Ngày anh và cô chính thức yêu nhau cũng chính là ngày mùa thu năm ngoái ấy, khi thấy cô dỗi hờn, anh ôm cô vào lòng, rồi thì thầm lời tỏ tình vào tai cô. Anh đã từng nói với cô rằng :" Kết thúc với người này đôi khi là để ta tìm được cho mình một người mới tốt hơn." Và anh đã chứng minh được điều mà anh đã nói đó. Anh trao cô tình yêu chân thành, đối với cô tốt hơn người cũ rất nhiều.

Cứ ngỡ cô và anh đã đi đến một kết thúc đẹp, nhưng đời ai hay được chữ ngờ, gần 1 năm sau kể từ ngày quen nhau, anh đột ngột nói lời chia tay với cô rồi dọn đồ bỏ đi. Trước khi anh bước ra khỏi cánh cửa, cô đã níu tay anh lại, cô khuỵu gối xuống bên chân anh, cô hỏi lí do anh không đáp, cô nức nở, trên đôi mắt tròn xoe ấy nước mắt không ngừng rơi. Vậy mà anh nhẫn tâm thật, a buông tay người con gái đáng thương ấy rồi rời đi. Anh biến mất khỏi đời cô kể từ lúc đó. Vết thương trong tim cô trước đây tưởng như đã lành, giờ vì anh mà bỗng chốc toạc ra. Chốc chốc, nỗi nhớ anh lại cứ tràn về nơi tâm trí cô khiến cô như bấn loạn và điên cuồng, cô muốn chạy đến bên anh để được anh ôm vào lòng, được anh chở che bảo vệ như lúc trước, nhưng không thể, anh đang trốn tránh cô, như tên tù nhân trốn lệnh truy nã vậy. Cô đau khổ, tuyệt vọng, sống trong những nỗi nhớ và kí ức cứ lặp lại hằng ngày như cào xé lấy tâm trí cô.

Hôm nay, chính là mùa thu năm này, cũng là ngày kỉ niệm 1 năm cô và anh chính thức yêu nhau. Cô gái bần thần ngồi đó và nhớ lại những kí ức đẹp giữa cô và anh của 1 năm trước – một tình yêu trong sáng đầy niềm vui và hạnh phúc. Những cơn gió khẽ lùa qua mái tóc cô, đùa giỡn trên gò má đang rát bỏng nước của cô.

Cứ ngỡ cô đang là kẻ cô độc nhất chốn này, nhưng không, từ phía xa, có một chàng trai vẫn đang dõi theo cô. Chẳng ai khác ngoài Phan. Kể từ ngày anh ra đi, anh vẫn luôn âm thầm bên cô và dõi theo cô như vậy. Tim anh cũng quặn thắt lại mỗi khi thấy cô gục ngã trong đau đớn vì anh. Số phận thật trớ trêu, trong một lần vây bắt tội phạm, anh bị một tên chống cự và đâm kim tiêm có dính máu HIV vào người. Anh đã quá coi thường nó, để rồi khi căn bệnh đã hết thời kì phơi nhiễm, không còn cách nào kháng lại được nữa. Anh sợ anh sẽ lây nó cho cô, anh sợ sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cô nên đành im lặng chôn giấu và đau đớn khi lựa chọn phương án rời xa cô. Trong người mang căn bệnh quái ác của thế kỉ, nhưng nó không đau bằng vết thương đang rỉ máu trong tim anh, vì anh đã làm tổn thương người con gái yêu anh rất sâu đậm.

Ngày hôm đó, tại nơi góc phố ấy, 1 cô gái ngồi bên hàng ghế đá đau xót nghĩ về một người. Nhưng từ phía sau, người mà cô đang nghĩ đến đó cũng đang âm thầm nhìn về phía cô. 2 trái tim, chung nhịp đập, 1 vết thương. Định mệnh đã đưa anh đến bên cô, nhưng định mệnh cũng đã cướp mất anh ra khỏi cuộc đời của cô.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

*HYT 2- Thơ Xuân (Thơ) Nhà Thơ Hàn Yên Tử (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Hàn Yên Tử

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 10- Lắng Nghe (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 32- Ngày Xuân Nhớ Mẹ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HP 7- Em Hãy Tin Phép Màu Nhiệm Thời Gian (Thơ) Nhà Thơ Hiền Phương (Hải Phòng - VN)

 

Nhà Thơ Hiền Phương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTS 10- Hồn Lang Trở Về Âm Giới 59 (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng (Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VH 7- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Vĩnh Hoàng (USA)

 

Nhà Thơ Vĩnh Hoàng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CVM 20 - Viết Về Ức Trai Nguyễn Trãi (Chùm Thơ) Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 47- Chùm Thơ Số 2 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HXS 7- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn (USA)

 

Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*KKK 4- Dường Như Xuân Đến (Thơ) Nhà Thơ Khê Kinh Kha (USA)

 

Nhà Thơ Khê Kinh Kha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PĐN 4- Quên Mời Gọi Hồn Thơ (Nhà Thơ) Phạm Đức Nhì (USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 46- Vọng Về (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 45- Bóng Đêm (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 8- Nhật Ký 2 Của Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 7- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 44- Chùm Thơ Số 1 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 7- Nói Với Đồi (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐML 4- Chiều Xuân Xưa (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 36- Dường Như Và Có Lẽ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 31- Đêm 30 (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 9- Tặng Em (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PCC 10- Mậu Tuất (Thơ) Nhà Thơ Phạm Công Chính (NRW- GER)

 

Nhà Thơ Phạm Công Chính

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 35- Xuân Vui (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CVM 19- Giới Thiệu Tác Phẩm Ảnh "Hoa Đào " Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

Giới Thiệu Tác Phẩm Ảnh "Hoa Đào "

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 6- Thi Họa Xuân Mậu Tuất 2 (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TG 2- Ngày Lễ Tình Nhân (Thơ) Nhà Thơ Thuy Giang (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Thùy Giang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 30- Cận Tết (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 9- An Trú (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 8- Sắc Xuân (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 34- Dường Như Trăng Rụng Trên Cầu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 1 Kommentare

*NH 1- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyên Hùng (VN)

 

Nhà Thơ Nguyên Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NQT 1- Hào Khí Đông A (Thơ) Nguyễn Quang Toản (Thái Bình- VN)

 

Tác Giả: Nguyễn Quang Toản

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 8- Mừng Xuân, Đón Tết (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Lâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 5- Nhánh Bông Vàng (Thi Họa) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 8- Hoa Vạn Thọ Và Mẹ (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 15- Không Đề (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 7- Bên Mẹ Hiền (Thơ) Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 33- Xuân Buồn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CVM 18- Giới Thiệu Tác Phẩm Ảnh "Hoa Mai " Của Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

Giới Thiệu Tác Phẩm Ảnh  "Hoa Mai "

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 29- Chiều Tan Trường Về (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 32- Cách Một Dòng Sông (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 1 Kommentare

*VH 1- Lá Thư Xuân (Thơ) Nhà Thơ Vĩnh Hoàng (USA)

 

Nhà Thơ Vĩnh Hoàng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 8- Không Tên 35 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 31- Em Về Trong Nắng Xuân (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTS 9- Hồn Lang Trở Về Âm Giới 58 (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng (Cần Thơ- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Thành Sáng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HXS 5- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn (USA)

Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn

 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HN 2- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoa Nguyên

 

Tác Giả: Hoa Nguyên

 

BIEN VA NUI

KHÚC NINH HÒA

Cho tôi về lại khúc NH

Thăm lại Nha Trang một thời Đồng Đế

Có còn không những dấu chân đồng đội

Tiếng gầm phi trường lúc còn mờ sương

Đoàn quân xa thẳng hướng những quân trường

Nha Trang từ qua cầu Xóm Bóng

Rồi có lần theo em vào Cửa Bé

Vùng thùy dương trầm tích Tháp Chàm

Sẽ vào đền để tìm chút thâm nghiêm

Ninh Hòa đã vào sâu tâm tưởng

Qua đèo Rù Rì, nghe đồn Rọ Tượng

Nhịp thở còn cong như những hình sin

 Ngã ba, cây cầu Sắt sông Dinh

Đoàn quân xa có tôi về Dục Mỹ

Phố dăm đường quanh núi rừng chướng khí

Nhớ miền trung thương vùng đất khô cằn

Núi xa xa quốc lộ thật gần

Gía đường Dục Mỹ dài thêm cây số nữa

Trên chuyến xe về trường có em ngồi giữa

Tôi chắc còn nghe em kể chuyện Ninh Hòa

 Tôi chắc còn nghe em nói chuyện Ninh Sim

Thời gian qua dấu chất chồng đuối rượt

Ký ức còn xanh kỷ niệm còn thất lạc

Nhớ đỉnh Vọng Phu mây bạc mấy mùa

 Gió chướng về như nhắc chuyện ngày xưa

Gửi Ninh Hòa chút lòng xuân đến Tết

Ngày mai rồi cũng thành quá khứ

Viết vội đôi vần để chúc xuân

HÁT TRÊN NHỮNG NẤM MỒ

Bài ca em rớt thành sương lạnh

Thấy rợn quanh đây những nấm mồ

Bài ca chưa dứt mây không tạnh

Thấy mền chiếu đắp mảnh sương khô

Sao em không hát bài ca xuân

Cho ta thơ ấu khoảng trời xanh

Trong chiếc vòng khuya mùa ấm lạnh

Thấy đời sướng khổ thật mong manh

Em về hát lại bài phương cũ

Tiếng hát bay sương vạc kêu buồn

Trong tiếng ru đêm ngàn gió hú

Mùa xuân thấp thổm lại bồn chon

Em hát đi bài ca mưa đổ

Góc se phùn phố chắc chào xuân

Tết lại về chất đầy năm tuổi

Ước gì mình bỏ lại gian truân

Bài ca sao xé lòng đêm nay

Giữa hồn trăng lặng mắt thêm cay

Mênh mông sương đó bao hư ảo

Ta thấy đâu rồi buổi mãn khai

Thời nào rồi cũng sẽ cũ

Tình đẹp rồi cũng sẽ phôi pha

Lời nào mang ta vào quá khứ

Trong ngập ngừng năm cũ đi qua

hoa nguyên.
VHNC
0 Kommentare

*TĐ 30- Thôi Em....! (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 7- Chỉ Còn Là Nỗi Nhớ (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 4- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả: Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.