THỦY ĐIỀN hân hạnh, chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương một mùa Hè xinh tươi, rực rỡ.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Tên thật: Van Mau Tran

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Đặng Xuân Xuyến (Hà Nội- VN)

27-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*ĐML 10- Sông Nước Trở Về (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (Taxas-USA)

 

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

 

 

SÔNG NƯỚC TRỞ VỀ

 

Sau một lúc nhìn đoàn ghe nằm san sát đang nhấp nhô nhè nhẹ trên triền sóng của “biển không”(1) và nghe tiếng giây cáp chạm vào cột buồm bằng kim loại tạo nên chuỗi âm thanh trong vắt, đều đặn, Thúy-Quýnh ngẫng mặt, mắt hơi khép lại, hít đầy phổi luồng không khí mát rượi của vịnh San Diego êm đềm.

 

Cuối chân cầu gỗ, tại bến tàu Siddler Cover thuộc San Diego Club, hai Navigators – danh từ Tân dùng cho chính chàng và cho cả Vinh, chồng của Thúy-Quỳnh – đang loay hoay hạ thủy chiếc ghe buồm.

 

Hai cánh buồm no gió, căng phồng. Với dáng người cao dong dỏng, mái tóc ngắn và nụ cười lúc nào cũng như sắp nở trên môi, Tân liếng thoắng, nhanh nhẹn trong mọi cử chỉ quen thuộc. Trái lại, với mái tóc muối tiêu, gương mặt hằn nhiều nét tàn phá của thời gian, Vinh chậm rãi, có vẻ trầm tư như chàng đang mang nặng khối suy tư trong hồn. Thấy Tân vừa cài chiếc phao đỏ vào cổ Thúy-Quýnh vừa dặn dò những điều cần thiết, Vinh muốn cho Tân biết rằng ngày xưa Thúy-Quỳnh đã từng tháp tùng nhiều đơn vị tác chiến cũng như trên chiến hạm của Hải-Quân V.N.C.H. mà chưa bao giờ Thúy-Quỳnh phải mang phao; nhưng nghĩ sao, Vinh lặng yên, nhìn bâng quơ lên nền trời trong xanh.

 

Con thuyền lướt nhẹ về phía San Diego Coronado Bridge, chiếc cầu cao lê nghêu, nối liền hai thành phố San Diego và Coronado. Nhìn những tia nắng cuối cùng của buổi chiều đang thoi thóp trên đỉnh những tòa nhà cao vút trong khi bóng hoàng hôn đang len lén trở về, Thúy-Quỳnh chợt cảm thấy lòng ray rức, bâng khuâng một cách lạ lùng.

 

Từ xa, ngược chiều với chiếc thuyền buồm nhỏ nhắn, một chiếc thuyền máy lướt nhanh, tạo nên những lượn sóng cuồn cuộn, làm tròng trành chiết thuyền nhỏ. Mặc dù rất ngạc nhiên khi thấy Thúy-Quỳnh không lộ vẻ sợ hãi hay cuống quít, Tân cũng nói lớn:

 

- Cô coi chừng ướt. Vịn vào giây buồm đi!

 

Thúy-Quỳnh làm theo lời Tân rồi nhìn chàng, cười. Tân muốn hỏi Thúy-Quỳnh xem nàng có lạnh hay không; nhưng chợt thấy nụ cười của Thúy-Quỳnh vụt tắt và dường như nàng lại rơi vào thế giới của riêng nàng, Tân im lặng.

 

Tuy mới gặp nhau chỉ mấy tiếng đồng hồ từ khi đón Vinh và Thúy-Quỳnh ở sân bay, Tân vẫn cảm thấy như chàng rất mến và thân thiết với cả hai, từ lâu. Mối tình cảm này đến từ những cuộc điện đàm viễn liên, bắt nguồn từ những lời thư khen tặng của Tân dành cho Thúy-Quỳnh, sau khi Tân đọc những tác phẩm của nàng. Nhờ những liên hệ đó, khi gặp nhau, cả ba người chuyện trò

“dòn tan” như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Nhưng lạ! Kể từ khi Tân đưa Vinh và Thúy-Quỳnh đến bến tàu cho đến bây giờ, cả Vinh và Thúy-Quỳnh đều trở nên trầm tư, ít nói, ánh mắt trở nên buồn và xa vắng lạ lùng!

 

Để tôn trọng những suy tư của Vinh và Thúy-Quỳnh, Tân cũng im lặng, tựa người vào mạn thuyển, tay vẫn để trên tay lái, mắt lơ đãng nhìn sang bời đối diện.

 

Trong tầm mắt của Tân, những chiến hạm màu xám đậm đang neo sát nhau, che khuất quân cảng San Diego Naval Station. Nhìn chiếc hàng không mẫu hạm USS Ranger CV-61 đang đại kỳ, Tân cố vẽ ra trong trí chàng hình ảnh chiếc hàng không mẫu hạm USS Independence CV-62 đang công tác dài hạn tại Nhật mà chàng sẽ phục vụ.

 

Là một thanh niên, Tân mang nỗi khao khát của kẻ thích tìm tòi, thích khai phá, thích phiêu du cho nên chàng chọn quân chủng Hải-Quân khi chàng học năm thứ tư tại University of Washington ở Seattle. Sau khi tốt nghiệp kỹ sư điện, Tân được huấn luyện tại OCS – Officer Candidate School – tại Rhode Island.

 

Ra trường với cấp bậc Hải-Quân Thiếu Úy, Tân được đưa sang tu nghiệp bổ túc tại Surface Warfare Officers School Pacific, thuộc Amphibious Base, thành phố Coronado. Cuối tuần này là lễ mãn khóa tu nghiệp, chuẩn bị chờ ngày ra khơi.

 

Kể từ khi nhận được lệnh phục vụ trên hàng không mẫu hạm, Tân mang nỗi háo hức của một người muốn biết “mùi” biển, muốn trở thành Hải-Quân…thật! Đôi khi sự háo hức ấy bồng bột dâng cao như những ngọn sóng cong vòng và Tân như tay surfer chuyên nghiệp đang cúi rạp mình, chân lách nhẹ chiếc surfboard, lướt nhanh trong lòng sóng xanh biết và nghe bọt biển òa vỡ lao xao.

 

Một nhân vật trong truyện ngắn Hân và Thi của Điệp-Linh cho rằng “biển một bên, em một bên”. Nhưng riêng Tân, biển là tất cả. Biển cho chàng nhiều suy tư, nhiều mơ ước. Biển vỗ về chàng trong cơn say sóng ngầy ngật khi con thuyền nhỏ đưa chàng vượt biên. Biển cho chàng những giây phút chạnh lòng trên bước đường phiêu bạc. Biển thét gào, réo gọi những ray rức trở về mỗi khi chàng lặng nhìn bãi Coronado phơi mình trong nắng ấm. Biển cho chàng những giây phút lặng lẽ bên ngọn hải đăng để lòng chàng vọng về quê cũ, nơi người Mẹ hiền đang khắc khoải nhớ thương con. Biển làm sống lại trong lòng chàng hình ảnh lãng mạng đến tuyệt vời của mối tình không trọn bên những ngọn đồi đầy thông xanh và tuyết trắng.

 

Cũng vì Tân nặng tình với biển cho nên những tác phẩm của Thúy-Quỳnh tác động mạnh vào tâm thức của chàng.

 

Giờ đây, trên dòng nước ngược, trong khi Tân muốn biết Thúy-Quỳnh nghĩ gì mà trầm ngâm thì chính Thúy-Quỳnh lại đang dõi mắt theo những cánh buồm xanh trắng xa xa, lòng bồi hồi nhớ lại một chiều Hè lộng gió bên bến Cầu-Đá Nhatrang.

 

Thời điểm đó, Vinh là hạm phó một trục lôi hạm đang cặp bến Cầu-Đá và Thúy-Quỳnh là sinh viên năm thứ II trường Luật về Nhatrang nghỉ Hè. Anh của Thúy-Quỳnh là giáo sư hướng dẫn lớp Đệ Nhị, đưa nhóm học sinh và Thúy-Quỳnh đi cắm trại bên Hòn Bảy Miếu. Vinh được Hạm Trưởng chỉ định tháp tùng chiếc “ca-nô” chở nhóm học sinh.

 

Suốt đoạn hải hành ngắn, từ Cầu-Đá đến Hòn Bảy Miếu, Vinh và Thúy-Quỳnh không hề để ý nhau. Nhưng tối đến, bên ánh lửa trại bập bùng, Vinh ngồi bệt trên cát, vừa đệm Tây Ban Cầm vừa hát ca khúc Bernadine của Pat Boone thì Thúy-Quỳnh cảm thấy tim nàng tê dại! Thấy Vinh gật đầu làm nhịp theo từng thì mạnh (temps fort) trong những tràng hợp âm trầm của điệu Swing, Thúy-Quỳnh chợt liên tưởng đến một cảnh rất đẹp của Ricky Nelson trong phim Rio Bravo.

 

Vì không có micro, tiếng hát của Vinh loãn đi; nhưng không sao, gió khơi đang đưa nhẹ giọng ca của Vinh vào tận ngõ ngách của những trái tim thiếu nữ đang rạo dực yêu đương.

 

Khi ban hợp ca của nhóm học sinh đồng ca nhạc khúc Nhạc Rừng Khuya của Lam-Phương, một nam sinh đệm Tây Ban Cầm và Vinh lật ngược Tây Ban Cầm của chàng, dùng tay đánh phía sau thùng đàn theo điệu Rhumba, giả tiếng trống. Thúy-Quỳnh vừa hát theo nho nhỏ vừa khơi cao ngọn lửa. Vinh hất đầu làm hiệu, có ý mời Thúy-Quỳnh đến với “ca đoàn”.

 

Bên bờ đảo vắng, những giọng ca tài tử hòa với tiếng Tây Ban Cầm dìu dặt cùng với tiếng “trống giả” dồn dập khiến Thúy-Quỳnh cảm thấy nao nao trong lòng. Từ đó, Vinh cứ kiếm cớ ngồi cạnh Thúy-Quỳnh và hỏi nàng những câu vu vơ. Và cũng từ đó, Thúy-Quỳnh thầm nhủ: “Mấy anh chàng Hải-Quân thật là lãng mạng và đa tình!”

 

Mới đó mà Vinh đã lìa biển Mẹ, đã xa sông nước Cữu-Long gần nửa thế kỷ! Trong khoảng thời gian ấy, Vinh tưởng chàng có thể chôn vùi quá khứ để chấp nhận cuộc sống thừa; nhưng hôm nay, vịnh San Diego im lìm nhưng trong lòng Vinh niềm đau đang trở giấc, dĩ vãng đang thét gào! Nhìn những chiến hạm bất động, sau khi nhận ra chiếc nào thuộc loại tuần dương, chiếc nào thuộc loại hộ tống, chiếc nào thuộc loại hải vận hạm, v.v…Vinh thở dài! Hồn Vinh ngất lịm vì nhớ thương chập chùng!

 

Như không chịu nỗi sự “hành hạ” từ ngoại cảnh, Vinh đề nghị Tân quay buồm trở về.

 

Tối đến, từ cửa sổ lầu năm của khu sĩ quan độc thân, B.O.Q. (Bachelor Officers Quarters) nhìn ra bờ biển Coronado, Vinh có cảm tưởng như chàng đang ở Trung Tâm Huấn Luyện Hải-Quân Nha-Trang. Cũng vòng biển cong cong; cũng ngọn đồi nhỏ xa xa và ánh hải đăng cuối vòng cung cát trắng; cũng những dãy nhà ngăn nắp; cũng lính gác cổng; cũng thấp thoáng mấy chàng Hải-Quân lang thang từ câu lạc bộ; chỉ khác một điều là không có một chiếc quân xa nào trong doanh trại Amphibious này.

 

Trong khi Vinh muốn được yên lặng một mình để chiêm nghiệm câu: “Quand ce n’est pas de ce qui est, je rêve de ce qui a été , de ce qui n’est plus” của Jack London (2) thì Tân và Thúy-Quỳnh đếm từng bước chân trần trên bờ cát mịn.

 

Đi được một khoảng ngắn, Thúy-Quỳnh nhìn những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm, nói như mơ:

 

- Ngày xưa, khi chú là Hạm-Trưởng, trong vài lần cô xuống chiến hạm thăm, chú thường hay nhìn trời và giải thích cho cô về các chòm sao như Tiểu Hùng Tinh, Đại Hùng Tinh, v.v…Bây giờ…già, cô quên rồi.

 

Tân tròn mắt nhìn Thúy-Quỳnh:

 

- Cô mà già! Đọc văn của cô Tân thấy tâm hồn của cô rất trẻ trung và cô nghệ sĩ lắm.

 

- Càng nghệ sĩ càng khổ, Tân ơi!

 

- Tại sao vậy, cô?

 

- Theo cô, nghệ sĩ thường có tâm hồn ướt át, bén nhạy, tình cảm lênh láng và sống hơi xa thực tế.

 

- Tân thấy những điều đó hơi đúng đối với cô.

 

Bị Tân nói đúng “tim đen”, Thúy-Quỳnh cười:

 

- Mới gặp sao Tân biết hết vậy?

 

- Trời! Đọc sách của cô, nói điện thoại với cô thì hiểu cô chứ.

 

Thúy-Quỳnh dừng bước, nhìn ra khơi, chuyển đề tài:

 

- Bãi biển này đẹp quá, làm cô nhớ nhà dễ sợ.

 

- Tân cũng vậy. Mỗi chiều đi qua bãi biển này Tân buồn vì nhớ mấy lần vượt biên.

 

Thúy-Quỳnh nhìn Tân, phân vân, chưa biết có nên hỏi Tân chi tiết về những lần vượt biên ấy hay không thì Tân tiếp:

 

- Nhiều khi nhìn biển Tân nhớ Mẹ ghê lắm. Khi hay tin Tân đi lính, Mẹ buồn…

 

- Làm Mẹ ai cũng vậy cả, Tân à!

 

- Tân hiểu chứ. Nhưng đôi khi Tân vẫn tự hỏi tại sao mình lại đi lính cho Mỹ?

 

- Tân đừng nên mặc cảm. Tân nên hiểu rằng người Việt mình có câu: “Ăn cây nào, rào cây nấy.” Đất nước này cưu mang mình, mình phải có bổn phận góp sức bảo vệ đất nước này, đúng không?

 

- Dạ, Tân hiểu.

 

- Những người như Tân sẽ xóa bớt ấn tượng bẩn thỉu do nhóm bác sĩ Việt-Nam gian lận Medicare tạo nên. Những người như Tân mới làm mờ đi hình ảnh những người Việt-Nam làm nghề tự do, rồi trốn thuế để hưởng phúc lộc của chính phủ Mỹ như xin foodstamps, housing, Medicaid, v.v…

 

- Cảm ơn cô đã cho Tân những ý niệm đó.

 

Tân dừng lại một chốc rồi lắc đầu, tiếp;

 

- Tân thích Hải-Quân từ ngày Tân còn bé kia. Tiếc một điều là khi Tân lớn thì Hải-Quân mình không còn nữa, cho nên Tân không được là một trong những họ.

 

Thúy-Quỳnh cười. Tân ngạc nhiên:

 

- Tại sao cô lại cười?

 

- Tân muốn nói đúng tiếng Việt không?

 

- Dạ, muốn chứ.

 

- Thật ra Tân nói và viết tiếng Việt rất khá; chỉ thỉnh thoảng gặp trở ngại thôi.

 

- Chẳng hạn?

 

- Chữ “họ” ở câu cuối cùng rặc Mỹ đó. Tân dịch sát nghĩa mấy chữ “one of them”, phải không?

 

Tân cười vang:

 

- Vậy thì phải nói như thế nào, cô?

 

Sau khi giải thích cho Tân hiểu cách nói của ba miền, Thúy-Quỳnh thân mật nhìn Tân:

 

- Tân là độc giả số một của cô đó.

 

- Trời! “Ngon” vậy? Tại sao, cô?

 

- Trong kiếp sống lưu vong, mỗi ngày những người Việt vào lứa tuổi ham thích đọc sách Việt sẽ chết đi; trong khi đó, có bao nhiêu người thuộc thế hệ của Tân còn tìm tòi đọc sách Việt?

 

- Tân biết cô nói gì rồi. Ai Tân không biết chứ riêng Tân, nói tiếng Việt, ăn cơm Việt, đọc sách Việt, nghe nhạc Việt…

 

Thúy-Quýnh nghịch, chen vào:

 

- Lấy vợ người Việt nữa chứ.

 

Tân vỗ hai tay vào nhau, nhảy cao lên, reo vui:

 

- Dĩ nhiên! Không hiểu cô nghĩ sao chứ Tân thấy sống ở đời mà không có lý tưởng, không có mục đích, chỉ biết học, lấy mảnh bằng rồi cưới vợ, sinh con thì chán chết, phải không, cô?

 

- Đúng.

 

- A, theo cô, mình yêu tiếng Việt, yêu nước Việt đâu có nghĩa là mình phải chấp nhận tất cả những cái tốt và cái xấu của phong tục và tập quán của  người Việt, phải không, cô?

 

Thúy-Quỳnh hơi ngẩng ra một giây, không ngờ “anh chàng” này hỏi tới tấp như vậy:

 

- Tân phỏng vấn cô đó hả?

 

- Dạ, đâu có. Tân chỉ muốn cô giải thích cho Tân hiểu; vì từ ngày đến Mỹ, cô là người lớn tuổi đầu tiên mà Tân quen.

 

- Người Mỹ thường nhắc những “good old days” nhưng họ chấp nhận sự thay đổi theo đà tiến hóa của con người, của khoa học và kỹ thuật. Người mình bảo thủ hơn, cái gì xưa cũng cho là đúng, là hay rồi hô hào bảo vệ tất cả phong tục cổ truyền. Ai chọn sự đổi thay thì bị cho là lai căng, vọng ngoại. Theo cô, có những phong tục mình không nên duy trì nữa.

 

- Tỷ dụ?

 

- Tỷ dụ như tinh thần “trọng nam khinh nữ”, như “được hào con hơn hào của”. Vì quan niệm như vậy cho nên người xưa thường cầu khẩn để được sinh con trai “nối dòng”. Và người xưa cứ đẻ, để hoài, nuôi không nổi rồi trút tất cả gánh nặng cho người trưởng nam. Tại sao không tạo cho đàn con tinh thần tự lập mà chỉ đặt trách nhiệm và bổn phận lên vai người trai trưởng để cả đàn con nuôi tinh thần ỷ lại?

 

- Đúng! Tân đồng ý với cô. Tân nghĩ cô nên đưa tư tưởng này vào tác phẩm của cô.

 

- Có rồi, trong truyện dài Cuồng Lưu.

 

- All right!

 

Cứ sau phút vui đùa Tân lại trở nên nghiêm nghị:

 

- Cô thấy, người mình, dù xưa hay nay, cũng nặng tinh thần ỷ lại. Miền Nam mất cũng vì mình ỷ lại là tụi Mỹ không thể nào bỏ miền Nam Việt-Nam; vì miền Nam là tiền đồn chống Cộng ở Đông Nam Á! Không biết bây giờ những người đó đã sáng mắt chưa?

 

- Tân cẩn thận. Đụng chạm lắm đó.

 

- Tân là lính, nghĩ sao nói vậy.

 

Dõi mắt nhìn ngọn hải đăng, Tân nhíu mày rồi tiếp:

 

- Cô giải thích cho Tân câu này được không, cô?

 

- Câu gì?

 

- “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”.

 

- Cô không học Hán văn cho nên cô chỉ hiểu đại ý là: Người đàn bà, khi ở nhà, vâng lời Cha; lấy chồng, phục tòng chồng; chồng chết ở với con. Câu cuối cùng còn hàm ý là người đà bà không nên lập gia đình một lần nữa.

 

- Tân cũng hiểu đại khái như vậy; nhưng theo cô thì sao?

 

- Cô đồng ý câu đầu, hai câu sau phải xét lại.

 

- Đúng! Sao cô nói chuyện hợp với Tân ghê.

 

- Cô nghĩ, lấy phải người chồng hay người vợ thiếu đạo đức, kém giáo dục hoặc tâm hồn hẹp hòi cũng giống như mình mắc bệnh ung thư vậy. Hoặc là mình chấp nhận giải phẫu để sống thêm một thời gian, hoặc là để yên như vậy cho cái chết đến nhanh. Đằng nào thì cũng đau đớn cả!

 

- Nếu là cô, cô chọn thái độ nào?

 

- Nếu là cô, cô chọn thái độ dứt khoát để cả hai khỏi phải chịu đựng nhau và con cái khỏi phải sufferd, nhưng…

 

- Nhưng… sao, thưa cô?

 

- Ở đời có những việc mình muốn lắm mà không thể hoặc chưa thể thực hiện được.

 

- Tân tưởng muốn là được. Lúc nào Tân cũng nghĩ như vậy cả.

 

- Tân còn trẻ, hiếu thắng, năng động cho nên Tân nghĩ như vậy. Nhưng theo tuổi đời, Tân sẽ nhận biết rằng không phải bất cứ điều gì mình muốn mình cũng có thể thực hiện được cả.

 

- Cô có lý. Còn chồng chết ở với con, đừng lập gia đình nữa, cô nghĩ sao?

 

- Cô nghĩ, lập gia đình một lần nữa hay không là do quyết định của chính người phụ nữ đó. Tình thương của con tuy quý và cần thiết, nhưng hoàn toàn khác hẳn với companionship giữa một người đàn ông và một người đàn bà.

 

- Nếu Tân là con gái, quan niệm sống của cô sẽ giúp ích cho Tân rất nhiều.

 

- Như vậy có nghĩa là Tân không đồng ý với cô vì Tân là con trai, phải không?

 

- Chắc vậy đó, cô.

 

- Tân đặt sệt…Việt-Nam!

 

- Cô thấy có sự cảm thông giữa người Việt còn ở lại Việt-Nam và người Việt di tản không, thưa cô?

 

Tân chuyển đề tài bất ngờ khiến Thúy-Quỳnh hơi lúng túng. Chỉ một thoáng thôi, Thúy-Quỳnh đáp:

 

- Không!

 

- Đúng! Nhưng lỗi của bên nào, cô?

 

- Lỗi của cả hai bên; nhưng phần nặng hơn là do người Việt di tản.

 

- Có phải vì sự khoe khoang lố bịch, sự láo lếu không biết ngượng và bị mặc cảm dày vò cho nên người di tản đã tạo sự ngộ nhận to lớn trong lòng bà con bên nhà hay không, cô?

 

- Đúng.

 

- Mình có thể thay đổi được gì?

 

- Chịu! Khoe khoang và ỷ lại là hai căn bệnh không thể chữa được của người mình. Điều khôi hài là có nhiều người sang Mỹ sau 75, đã là nạn nhân của sự ngộ nhận đó; nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, họ lại cố tình tạo ra những ý tưởng nhầm lẫn cho bà con còn lại ở bên nhà.

 

- Còn về thế hệ di tản thứ hai, cô có nghĩ rằng người trẻ mất gốc lắm không?

 

- Tân muốn nói đến lớp trẻ có văn hóa hay lớp trẻ bụi đời hay lớp trẻ lai thiếu may mắn?

 

- Lớp trẻ như những người trong gia đình cô và Tân.

 

- Lớp người đó là sự chắt lọc tinh khiết từ tập thể người Việt tỵ nạn. Theo cô, họ có nhiều cái hay lắm. Lúc đầu, tuy hơi lấn cấn trước sự va chạm giữa hai nền văn hóa, nhưng họ thích nghi trong một giai đoạn kỷ lục. Họ hấp thụ những cái hay trong môi trường họ đang sống. Họ mạnh dạn nói lên những gì họ nghĩ và họ thẳng thắn không chấp nhận những gì không thực tế, không hợp thời của nên giáo dục nệ cổ.

 

- Cảm ơn cô đã nghĩ như vậy. Nhiều người, mỗi khi nói chuyện với người trẻ thường hay chê bai, chỉ trích dạy đời không hà!

 

- Cô nghĩ, giới trẻ, mình phải gần họ, phải hiểu họ thì khoảng cách giữa hai thế hệ mới không bị xoi mòn thêm.

 

Tân im lặng, gật gù như “ông cụ non”.  Chỉ một chốc thôi, Tân đề nghị:

 

- Bây giờ mình trở về phá chú chơi.

 

- Phá bằng cách nào?

 

- Mình đàn, hát, không cho chú ngủ. Vậy là phá rồi.

 

- Tân chơi nhạc cụ gì?

 

- Dạ, Tây Ban Cầm. Còn cô?

 

- Làm thế nào Tân biết cô chơi nhạc?

 

- Trời ơi! Một nhà văn không biết nhạc không thể đưa những chi tiết về âm nhạc vào tác phẩm như cô đâu.

 

Thúy-Quỳnh cười. Tân tiếp:

 

- Cô không thích nhạc Rock chứ?

 

- Rock nhè nhẹ như Rock and Roll Come True thì cô thích; còn Rock như Big City Night hoặc Rock Like Hurricane hoặc Thriller, Beat It thì cô chịu thua.

 

Hai người ra đến đường nhựa, nhìn hai đầu đường để tránh xe. Tân vượt nhanh qua bên kia đường. Quay lui, thấy Thúy-Quỳnh còn đứng lại, Tân đưa tay vẫy vẫy:

 

- Come on, cô.

 

Thúy-Quỳnh thong thả bước sang, nét mặt tự nhiên trầm hẳn xuống. Tân tò mò:

 

- Sao tư nhiên trông cô buồn vậy? Đi bộ nhiều, cô mệt, phải không?

 

- Không. Tại vì cử chỉ của Tân làm cô nhớ cậu con út của cô. Cậu ta đang theo học tại viện âm nhạc Musicians Institute ở Hollywood. Anh chàng cao lớn, nhưng ngây thơ lắm. Mỗi khi băng qua đường với cô, anh chàng cũng ngoắc tay giống Tân vậy. Khi cô sang đến nơi, anh chàng bẹo má cô và nói tiếng Việt “ba rọi”: “My mommy is so… dễ thương!”

 

Tân quay nhìn ra xa, giọng buồn buồn:

 

- Oh! I miss my mommy!

 

Thúy-Quỳnh muốn an ủi Tân, nhưng nghĩ hoài không tìm được lời nào thích hợp, đành im lặng đi bên Tân.

 

Về đến phòng, sau khi chơi với Vinh vài ván cờ tướng, Tân chụp Guitar và đề nghị:

 

- Hát đi, cô.

 

- Ai đàn mà hát?

 

- Dạ, Tân. Tân vừa đàn vừa chơi cờ được mà.

 

Thúy-Quỳnh thầm nghĩ: Lại một anh chàng Hải-Quân lãng mạn và đa tình nữa đây!

 

Tân vừa đệm đàn vừa ư hử theo dòng nhạc, mắt vừa chăm chú nhìn vào bàn cờ theo dõi “nước” cờ của Vinh.

 

Riêng Vinh, cả một thời tuổi trẻ, cả một vùng kỷ niệm, cả một trời thương nhớ đang bị ngoại cảnh và nhân dáng của Tân khuấy động trong lòng cho nên Vinh chẳng suy nghĩ được gì cả! Thua Tân liên tiếp hai bàn, Vinh chán nản đứng lên:

 

- Thôi, cô cháu đàn ca, hát hò gì thì hát hò; chú vào phòng, nghỉ.

 

Sau khi Vinh đóng cửa phòng, Tân vừa đẩy tập nhạc vừa nói:

 

- Tập nhạc đây, cô.

 

Vừa lật từng trang để tìm những nhạc khúc nàng thích, Thúy-Quỳnh vừa hỏi:

 

-Dường như giây đàn lên không đúng diapason (âm thanh biểu), phải không, Tân?

 

Tân tròn mắt ngạc nhiên:

 

- Làm thế nào cô nhận biết được?

 

- Tai của cô đã quen với âm nhạc từ ngày cô còn bé lận, Tân à!

 

Thấy Thúy-Quỳnh lật đến nhạc khúc Rồi Mai Tôi Đưa Em của Trường Sa, Tân nhắc:

 

- Dường như cô có đề cập đến nhạc phẩm này trong một truyện ngắn, phải không, cô?

 

- Không nhớ. Tân biết nhạc phẩm này Trường Sa sáng tác vào thời điểm nào hay không?

 

- Dạ, thời gian đó Tân còn bé xíu, làm sao biết được.

 

- Trường Sa sáng tác ca khúc này khi anh ấy chỉ huy một đơn vị Tuần Thám tại Mộc Hóa.

 

- Tại sao cô biết?

 

- Biết chứ. Lúc đó chú là chỉ huy trưởng Liên Đoàn 5 Tuần Thám và Trường Sa chỉ huy một trong mấy Giang Đoàn đó.

 

Tân đột ngột ngưng đàn, reo lên:

 

- Trường Sa là Hải-Quân mình hả, cô? All right! Hải-Quân mình số dách!

 

Tân và Thúy-Quỳnh hát nghêu ngao được vài bài, đến ca khúc Nhớ Nha-Trang của Minh-Kỳ, tiếng đàn của Tân trở nên dìu dặt, thiết tha như lời sóng thì thầm với cát ngoài bãi Coronado. Đến đoạn giữa, Thúy-Quỳnh vào lỗi nhịp, Tân vội “rải” một tràng hợp âm rời (accord plaque) kịp thời “lấp” nhịp sai. Thúy-Quỳnh nhìn Tân, vừa hát vừa cười như nhận lỗi. Đến hai chữ  cuối cùng trong câu “…để cô gái xuân ngây nhìn thương mến…đầy vơi!” Thúy-Quỳnh hơi chậm lại và nàng không hát đúng theo âm chủ (tonique) mà lại hát note ngũ trình (quinte) của nhạc khúc được viết âm giai Ré Trưởng.

 

Dứt bản nhạc, Tân đột ngột than:

 

- Buồn quá!

 

Cũng cảm thấy buồn khi nghĩ đến cảnh cô đơn của Tân giữa những người khác chủng tộc trên Hàng Không Mẫu Hạm và sự nguy khốn mà Hàng Không Mẫu Hạm đó sẽ phải trực diện, nhưng Thúy-Quỳnh phải an ủi Tân:

 

- Ba năm sẽ qua nhanh lắm. Vả lại, mỗi năm Tân được đi phép, trở về Mỹ mà.

 

- Năm đầu tiên có thể không được đi phép. Mỹ nó huấn luyện sĩ quan nghiêm khắc lắm, cô ơi! Lúc nào sĩ quan cũng phải đặt quyền lợi của thuộc cấp lên trên quyền lợi của mình.

 

- Cô biết.

 

Như không muốn khơi dậy nỗi buồn đang chỉu nặng trong hồn, Tân chuyển đề tài:

 

- Cô có làm thơ không, cô?

 

- Không. Tân thích thơ lắm, phải không?

 

Tân phát  ra âm thanh giữa hai chữ “a” và “ê” rồi đưa tay mặt lắc lắc. Thúy-Quỳnh cười:

 

- Tân thích thơ tiếng Việt  hay thơ tiếng Anh?

 

- Tân thì cô biết rồi; cái gì cũng chỉ Việt-Nam thôi.

 

- Thơ tiếng Anh cũng có cái hay của nó.

 

- Thỉnh thoảng Tân có đọc vài bài, nhưng sự cảm nhận trong Tân rất ít.

 

- Cô sẽ đọc một bài thơ tiếng Anh xem Tân nghĩ sao, nha.

 

Tân chưa kịp đáp, Thúy-Quỳnh đã cười dòn, đùa:

 

-Thơ tiếng Anh mà cô đọc lên thì tội nghiệp cái tai của Tân quá! Thôi, đưa giấy bút, cô viết cho.

 

Bên chiếc bàn nhỏ, Tân chăm chú theo từng nét chữ của Thúy-Quỳnh:

 

AN EMPTY REFLECTION

 As I stared into the mirror each morning,

I saw a reflection of a girl you once loved.

And asked her: Why do you love him so much?

Searching for an answer, tears rolled down her face.

She looked at me but no words were spoken.

Only then did I realize she was lost as I was!

Wiping her tears, I said love should not hurt so.

She gently smiled, but there was sadness in her eyes.

Though our eyes met, her thoughts were far away.

I reached out for her and found nothing but emptiness!

Suddenly I felt cold anh lonely!

Day after day, she has yet to answer my question.

And I have yet to know what it is like to be loved!

 

Tân ngạc nhiên:

 

- Của ai vậy, cô? Người Mỹ hay Việt?

 

- Của Hồ Nguyễn Xuân Hương, một người thuộc thế hệ của Tân. Cô nàng này nhận được hai giải Golden Poet Trophies…

 

Thúy-Quỳnh vừa nói ngang đó, vội ngưng, vì Vinh vừa hé cửa, bảo:

 

- Thôi, khuya rồi, đi ngủ cho Tân ngủ; mai còn dậy sớm dự lễ.

 

*      *

*

Từ cao ốc sĩ quan độc thân đi sang phòng hành lễ Jones Hall với Tân và Vinh, Thúy-Quỳnh cảm thấy buồn buồn; vì hình ảnh của Tân trong quân phục đại lễ gợi lại trong hồn nàng nhân dáng của Vinh vào những dịp lễ theo truyền thống Hải-Quân. Nhưng khi thấy khuôn mặt rạng rỡ của Tân điểm nụ cười vô tư, không thể nào Thúy-Quỳnh không liên tưởng đến khuôn mặt tươi thắm, xinh đẹp của các con trong những buổi lễ ra trường tại Rice University, University of Houston và Musicians Intitute tại Hollywood, California.

 

Ba người đi chầm chậm trên lối đi bằng xi-măng, vòng theo thảm cỏ non. Từ nhiều nẽo trong doanh trại, những khóa sinh trong quân phục đại lễ, các sĩ quan huấn luyện trong quân phục tiểu lễ, đang tiến đến địa điểm hành lễ. Vừa đi Tân vừa kể tiểu sử của Hải-Quân Thiếu Úy Herbert C. Jones mà Hải-Quân Hoa-Kỳ đã dùng tên của Ông đặt cho Trung Tâm cử hành những buổi lễ mãn khóa tu nghiệp.

 

Năm 1941, Hải-Quân Thiếu Úy Herbert C. Jones phục vụ trên chiến hạm USS Caliafornia BB-44, thuộc Pacific Fleet của Hoa-Kỳ. Ngày 7 tháng 12 năm 1941 phi cơ Nhật bất ngờ tấn công hải cảng Pearl Harbor. Chiến hạm USS California bị phi cơ Nhật oanh kích nặng nề. Mặc dù bị thương nặng, Thiếu Úy Jones vẫn bình tĩnh, can đảm và liều lĩnh tản thương tất cả nạn nhân trên chiến hạm. Cuối cùng, Thiếu Úy Jones đã anh dũng ở lại chiến hạm và chết theo tàu!

 

Vào đến Jones Hall, thấy ảnh của Hải-Quân Thiếu Úy  Herbert C. Jones trong quân phục đại lễ, cầm kiếm, được phóng lớn trên nền cờ Mỹ, treo trên tường, Thúy-Quỳnh chợt nghĩ đến cố Hải-Quân Thiếu Tá Lê Anh Tuấn, người đã tuẩn tiết trên sông Vàm Cỏ Tây vào khuya 1 tháng 5 năm 1975 khi miền Nam Việt-Nam thất thủ!

 

Nhìn quanh tòa nhà, Thúy-Quỳnh nhận thấy lối kiến trúc của Jones Hall thật cầu kỳ. Chung quanh cao ốc là phòng học, phòng thí nghiệm, phòng huấn luyện, phòng thực tập (Simulator), v.v…Ở giữa là khoảng trống lộ thiên, rất lớn, hình chữ V. Buổi lễ ra trường của khóa sinh thuộc Surface Warfare Officers School Pacific được tổ chức tại đây.

 

Khi tất cả khóa sinh theo nhau, tuần tự, bước vào những hàng ghế ngay trước khan đài, Thúy-Quỳnh cảm thấy rưng rức trong hồn. Nếu tất cả khóa sinh cùng quỳ xuống, đưa cao tay thề trung thành với Tổ Quốc và trên không vài chiếc máy bay thả khói màu thì quang cảnh này có khác chi những buổi lễ mãn khóa tại Trung Tâm Huấn Luyện Hải-Quân Nha Trang dạo nào!

 

Lúc tất cả khóa sinh sắp hàng để được gọi tên lên nhận văn bằng từ Đô Đốc Conrad C. Lautenbacher Jr., Thúy-Quỳnh thấy Tân như lạc lõng bên những khóa sinh người Mỹ, hồn nàng chĩu nặng xót xa.

 

Trước khi vào dùng tiệc trà ở phòng bên cạnh, Vinh đến bắt tay, chúc mừng Tân với nụ cười vui nhưng ánh mắt lại chan chứa u hoài!

 

- Chú chúc mừng Tân.

 

- Cảm ơn chú. Chú thấy buổi lễ như thế nào?

 

- Đơn sơ nhưng đẹp và ý nghĩa vô cùng. Lời hiếu thị của ông Đô Đốc rất hàm xúc và cảm động.

 

Vừa cùng Tân tiến về Thúy-Quỳnh Vinh vừa nói:

 

- Cô có chụp cho Tân nhiều ảnh lắm.

 

- Dạ, Tân có thấy.

 

Vừa bắt tay Tân, Thúy-Quỳnh vừa nói những lời cầu chúc tốt đẹp nhất cho một chuyến ra khơi. Tân cười.

 

- Vui không, cô?

 

- Vui lắm. Cô cảm ơn Người Đem Sông Nước Trở Về”./.

 

ĐIỆP MỸ LINH

http://www.diepmylinh.com

 

(1) Danh từ của Hải Quân, có nghĩa là biển rất êm.

(2) Tạm dịch: “Khi thực tại không phải thế, tôi mơ cái đã thế, cái không còn nữa!”

 

0 Kommentare

*LHT 117- Nhớ Mùa Phượng Cũ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 18- Không Tên 45 Của Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 29- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

* TST 1- Chùm Thơ Sưu Tầm



Tranh thơ Dang Danh
 Thơ: ThiQuynhDungLe, Thuận Bình, Trần Phong Vũ, 
Ngọc Quyên, Nguyễn Văn Phước
 
 
 
 



VANDANBNN 
Sưu Tầm
0 Kommentare

*PLV 1- Chị Cả Bóng (Truyện Ngắn) Nhà Văn Phạm Lưu Vũ (VHNC)

 

Chị Cả Bống

 

Chiều tà, một người đàn ông phóng như ngựa phi nước đại về phía tây thành phố, nơi ấy có nhà tù với cái tên rất đẹp là “Hòa khí“. Tới cổng gác, ông ta trình thẻ căn cước cho lính canh. Sau khi xem chứng minh thư, lính canh dẫn ông vào văn phòng nộp hồ sơ. Một người đứng tuổi đeo kính trắng nhận hồ sơ rồi bảo:

-Dẫn tới khu nhà chờ, đợi thẩm tra hồ sơ, ba tuần sau có kết quả.

Lính canh lại dẫn ông ta đi, khu nhà chờ gồm vài dãy nhà cấp 4 sập xệ và rêu mốc, rất đông người ở kín các gian phòng, đàn ông, đàn bà, lớn bé, già trẻ, đủ cả… Điều kiện sinh hoạt rất tồi tệ song không ai ta thán, đơn giản họ chỉ ở lại đây có vài tuần. Từ khi lập ra khu nhà chờ này không lúc nào vơi người. Ngày nào cũng có người đi lại, ngày nào cũng có người đến. Giống như người đàn ông kia, mọi người chờ thẩm tra hồ sơ, nếu đủ tiêu chuẩn sẽ được vào tù. Tiêu chuẩn đơn giản nhưng không phải không kỹ càng, chỉ những người lương thiện không dính tý lưu manh nào mới được vào tù. Tất nhiên lũ bất lương đừng hòng bén mảng tới.

Chẳng ai lấy làm ngạc nhiên, ở xứ xở này, không có chuyện gì là không xảy ra kể cả những chuyện ngược đời, đơn giản mọi người không những thích đùa mà còn đùa rất dai; 5 giờ rưỡi sáng, kỹ sư Hoàng thức dậy, vợ và đứa con trai mười tuổi của anh đang ngủ say. Đứa con gái 17 tuổi của anh đêm qua không về, chị giúp việc cũng đã dậy từ lúc nào, đèn dưới bếp hắt lên mấy vệt sáng le lói qua khe cửa. Mười phút cho việc vệ sinh cá nhân, 25 phút cho việc mở các loại cửa. Như mọi nhà trong thành phố, từ lâu anh đã biến căn hộ của mình thành một pháo đài. Các cửa sổ ngoài việc lắp chấn song bằng thép dày, còn được giằng ngang ba ống thép to bằng cổ tay, chia đều từ trên xuống dưới. Cửa đi cũng bằng thép đúc, bên ngoài dán một lớp gỗ mỏng. Tính từ trong ra đến cửa, còn năm lớp cửa như thế, tất cả đều có khóa đặc biệt, mỗi cửa gồm ba chiếc khác loại nhau. Mở đến lần cửa cuối cùng thì vợ con anh cũng vừa trở dậy. Những việc chuẩn bị cho một ngày mới diễn ra đã thành nếp. Sau khi dặn dò kỹ lưỡng chị giúp việc hai vợ chồng dắt xe đi làm. Chị kiêm thêm nhiệm vụ đưa con tới trường, chiều về ghé qua chợ mua thức ăn cho ngày hôm sau. Trước khi ra cổng, anh một lần nữa kiểm tra trên người vợ con xem có đeo bất cứ loại trang sức nào không, nhắc vợ cẩn thận kẻo bị cướp… Anh lại lần lượt khóa tất cả các cửa từ trong ra ngoài, trong lúc vợ đứng giữ xe. Đứng bên ngoài thò tay qua các lỗ cửa thực hiện những thao tác của người mù, mười phút nữa cho công việc ấy, xong xuôi vợ chồng con cái chia thành hai ngả phóng xe đi.

Kỹ sư Hoàng làm việc tại một cơ quan thiết kế gần trung tâm thành phố. Mới ngoài 40 mà tóc anh đã gần như bạc trắng, thằng con trai lớn 19 tuổi đang ở trung tâm cai nghiện, đứa con gái thứ hai 17 tuổi đua đòi chúng bạn bỏ cả học đi vũ trường thâu đêm, suốt sáng. Không phải vợ chồng anh không biết dạy con mà là bất lực. Con đường đời biết bao nhiêu cạm bẫy, nó gài khắp mọi nơi, mọi chốn, gài trên mỗi bước chân. Già đời chững chạc như vợ chồng anh, ngày nào cũng phải nhắc nhau từng tí một mà vẫn ngay ngáy lo rằng không biết lúc nào, cái bẫy nào sẽ ụp xuống mình đây ?

Kỹ sư Hoàng chợt lạnh người. Có tiếng còi nghe rợn tai, một cảnh sát giao thông bước quả quyết từ trên vỉa hè xuống đường vừa tuýt còi, vừa chỉ thẳng cái dùi cui vằn vện vào mặt anh, một cảnh sát khác ngồi vắt vẻo trên yên xe máy phân khối lớn sơn màu trắng. Chưa kịp hiểu mình có sai luật hay không anh vội đạp phanh, chiếc xe dừng tắp lại.

-Kiểm tra giấy tờ! Người cảnh sát vừa rút chiếc còi ra khỏi miệng vừa giơ tay lên mũ chào như một cái máy, vừa ra lệnh cho anh. Cầm giấy tờ của anh đưa cho anh cảnh sát ngồi trên chiếc xe phân khối lớn, anh cảnh sát ấy lại tiếp tục đút còi vào miệng cầm gậy trỏ xuống đường chọn bắt xe khác. Anh cảnh sát ngồi trên chiếc xe phân khối lớn, lướt qua đống giấy tờ của một anh khác. Không nói năng anh ta đưa mắt ngó lơ đi chỗ khác như thể chờ ai đến đọc giùm. Cũng như một cái máy, kỹ sư Hoàng dựng xe, móc bóp, rút ra một tờ đẹp đẽ vuông vắn có in hình lãnh tụ, bước tới chỗ anh ta.

Đến cơ quan, vừa kịp giờ làm việc, chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là một thẩm phán toà án, người đang xử lý vụ kiện đòi nợ của cơ quan anh. Bằng một giọng rất lễ phép anh thẩm phán nhắc khéo anh rằng vụ kiện của cơ quan anh sẽ có thể bị đình chỉ vì phía anh chưa nộp chi phí cho việc thẩm tra. Nhân tiện anh ta nhắn rằng bữa nhậu chiều qua vì điện thoại cho anh không được mà anh ta và đám chiến hữu bên viện kiểm soát phải ký nợ nhà hàng một khoản kha khá, lúc nào anh ghé qua thanh toán giùm…

Chiều hôm đó về nhà, kỹ sư Hoàng chưa kịp mừng vì tin cô con gái đã trở về đang nằm bẹp trên gác thì đã nghe vợ mếu máo báo tin chiếc xe máy của chị bị cướp, mẹ con phải đi bộ về. Thực ra chị đã dối anh, chiếc xe máy đó chị đã buộc phải thế chấp để chuộc cô con gái từ cái động của một mụ tú bà, vì cô còn nợ mụ một khoản tiền vay mua son phấn với mức lãi 40 % một ngày. Thế coi như của đi thay người. Kỹ sư Hoàng chưa kịp phát điên lên vì giận dữ thì may quá nhà có khách. Ông trưởng khu phố và mấy cán bộ của Uỷ ban lừng lững bước vào:

-Chúng tôi đến nhắc anh về khoản đóng góp xây nhà tù -Ông trưởng khu vào đề ngay, nhân tiện báo để anh biết tháng trước có xe chở vật liệu đến đây, anh đã thuê thợ sửa nhà mà không xin phép. Uỷ ban đã nắm được việc này, nếu anh không thu xếp ngay thì sẽ bị lập biên bản thu giữ giấy tờ nhà, giấy tờ đất.

Kỹ sư Hoàng ngớ ra, quả thật tháng trước anh có thuê thợ lắp thêm một lần cổng nữa, phải xây mấy mét vuông tường, tưởng việc nhỏ, không phải xin phép, ai ngờ… Thôi đành “thu xếp“ cho mấy vị trong Uỷ ban, nhưng còn khoản đóng góp xây nhà tù ?

-Can phạm bây giờ nhiều quá ông trưởng khu phố giải thích. Đấy anh xem, trong nhà gặp lưu manh, ra đường đụng kẻ cướp, đủ các kiểu ăn cướp; rồi còn lũ ăn trộm, lừa đảo cho vay nặng lãi, nhà tù nào cũng chật ních, phải xây thêm. Ngân sách không kham nổi phải áp dụng phương pháp “Nhà nước và nhân dân cùng làm“. Phố ta được giao chỉ tiêu góp vốn xây 500 mét vuông nhà tù, thế mà ngẫm lại vẫn chưa đủ cho số tội phạm của chính phố ta đang nằm trong đó, chưa kể số sắp phải vào tù nay mai…

Đoàn cán bộ khu phố về được một lúc thì lão Tiến cụt giò đến, đó là một lão già vô tích sự nhà kế bên. Lão bị cụt một bên giò từ hồi chiến tranh, giờ sống bằng số tiền thương tật, thỉnh thoảng con cháu dấm dúi gặp chăng hay chớ cho thêm. Suốt ngày chẳng làm trò gì, chỉ hay la cà hết nhà này đến nhà khác kiếm câu chuyện làm quà. Nhà kỹ sư Hoàng là một trong những nơi lão hay mò đến. Lão dở hơi ấy liến thoắng như thể đã tỏ tường mọi chuyện:

-Họ đến đòi tiền đóng góp xây nhà tù phải không? Anh kỹ sư này tôi nói anh xem có đúng không nhé: -Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá, phải góp tiền xây nhà tù cho bọn bất lương ở, lại còn phải nai lưng nuôi chúng nữa, trong khi bọn lưu manh ngày càng chiếm đa số, người lương thiện ngày càng giảm đi. Biết đâu đến một lúc nào đó, những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình. Khi ấy tất nhiên bọn lưu manh tha hồ ở ngoài, vì lương thiện bây giờ đâu có nhiều nhặn gì, vừa bắt chính bọn chúng phải nai lưng ra làm đề nuôi người lương thiện, như thế có phải là công bằng không ?

Kỹ sư Hoàng phì cười vì cái lý sự ấy của lão Tiến cụt, vừa lúc ấy, chuông điện thoại trong nhà đổ dồn, vợ anh nghe xong, mặt tái mét ra báo tin dữ:

-Anh tới ngay bệnh viện Chúng Sinh. Thằng Phúc con chị cả bị cướp giật té xe, chấn thương sọ não đang nằm cấp cứu trong ấy.

Chị Cả Bống là chị gái kỹ sư Hoàng ở dưới quê, anh chị có ba thằng con trai thì hai thằng lớn theo bố làm nghề xin đểu kiêm trấn lột ở bến đò Đuôi Cáo bị đâm lòi ruột, chết cả ba bố con từ năm kia. Cũng là cái số thôi. Làng khối người làm nghề ấy hoặc hao hao nghề ấy mà có sao đâu, chỉ thỉnh thoảng lại thấy đi ở tù, vài năm về còn lưu manh hơn trước. May còn lại một mình thằng út tên Phúc ngoan, hiền, học giỏi. Năm ngoái đỗ đại học lên ở ký túc xá. Nó thương cậu mợ Hoàng nghèo nên không muốn nhờ vả. Chị Cả bán hết mảnh vườn còn lại sắm cho nó cái xe máy cũ làm phương tiện đi lại. Hôm ấy đang làm cỏ ngoài đồng có người gọi về cái trạm điện thoại công cộng ở đầu làng báo tin nó bị nạn. Chị nghe nhắn lại mà muốn quỵ luôn xuống ruộng. Vội vã chạy về nhà, chị vét vội mấy bơ lạc, bơ gạo nếp cho vào mấy cái bao ruột tượng tất tả chạy ra bến đò Đuôi Cáo. Vừa mới mon men gạ bán ở các hàng quán quanh đó, bất ngờ gặp mấy anh quản lý thị trường, chị bị bắt vào trụ sở. Lạy van thế nào họ cũng không nghe, còn dẫn hết “nghị định 01“ đến “thông tư 04“ gì đó ra đọc sang sảng vào hai cái tai đã chỉ còn nghe thấy tiếng lùng bùng của chị. Kết quả mấy bơ lạc ấy bị tịch thu vì lý do bao bì không có nhãn hiệu hàng hóa !

Thật khốn khổ cho chị, chỉ do cuống lên vì đứa con cuối cùng còn sót lại đang gặp nạn, muốn bán tống bán tháo mấy món tài sản ít ỏi ấy cho thật nhanh để lấy tiền đi xe lên thành phố. Chứ có phải chị buôn gian bán lận gì đâu ? Còn tiền thuốc thang, nói dại, nếu nó bị nặng chị chưa biết sẽ trông vào đâu, một viên thuốc cảm bằng cái cúc áo bây giờ giá bằng ba bốn cân thóc. Giờ thì ngay đến việc lên nhìn mặt con cũng bị chặn đứng lại rồi. Không có tiền ai người ta cho chị đi xe hàng trăm cây số? Càng nghĩ chị càng quýnh quáng chân tay, cuống cuồng, đứng chôn chân một chỗ, đầu óc mụ đi, mắt ráo hoảnh, vô hồn nhìn phía trước như một bức màn sương… bỗng từ trong cái màn đục lờ ấy, một bóng trắng hiện ra quằn quại, máu bê bết hiện ra chập chờn lúc xa xa, lúc ập ngay trước mặt, gió lạnh quất gai người. Phảng phất màu tanh của máu tươi. Tai chị nghe rõ ràng tiếng kêu cứu của đứa con trai. Chị bàng hoàng nhận ra đó là tiếng rên từ địa ngục, tiếng của một âm hồn không còn ở cõi nhân gian này nữa:

-Mẹ ơi, con chết rồi. Họ đang mổ bụng con. Mẹ ơi…

Chị cả Bống hốt hoảng lao tới, giơ hai tay túm lấy bóng con, chợt cái bóng như có người giằng lấy, chập chờn quăng qua quăng lại trước mặt chị rồi mờ dần mờ dần, vẫn còn ri rỉ tiếng kêu cứu của oan hồn, rồi tất cả lịm đi. Cả tiếng kêu cứu lẫn cái bóng máu me chợt tắt ngấm bởi một tràng cười ré lên sằng sặc như của lũ ma quỷ nhưng không phải vọng lên từ địa ngục, tiếng cười ấy rõ ràng đang ở cõi nhân gian hiện hữu này…

Chị cả Bống sau này phát điên không về làng nữa, cứ lê la liếm láp ở quanh cái bến đò có cái tên rất ấn tượng là bến đò Đuôi Cáo ấy. Nhưng chị không điên ngay lúc đó, có người chứng minh là sau khi ra khỏi trụ sở ban quản lý thị trường chị vẫn còn tỉnh táo nhớ ra trong người còn sót mấy đồng tiền lẻ. Chị lần vào trạm điện thoại công cộng gọi điện báo cho cậu em trai. Đó là tất cả những gì chị làm được cho đứa con. Sau đó chị mới phát điên.

Kỹ sư Hoàng đến bệnh viện Chúng Sinh thì trời đã tối. Tìm tới phòng cấp cứu, anh hỏi thăm nạn nhân tên Phúc, cô hộ lý mặc blu trắng bảo:

-Biết ai là phúc với họa gì ở đây. Đi mà hỏi trực ban.

Phòng cấp cứu rộng mênh mông, đầy những giường là giường, giường nào cũng ít nhất hai người nằm trở đầu đuôi. Đủ các kiểu tai nạn, vỡ đầu, gãy chân, lòi ruột, lòi xương. Ánh đèn nê ông trắng bệch soi loang lổ những máu me bông gạc. Nồng nặc một thứ mùi vừa tanh tanh máu, vừa ngầy ngậy thuốc tây. Bóng những blu trắng đi qua lại giữa các giường như ma trơi. Làm sao nhận ra đứa cháu bây giờ ?

Kỹ sư Hoàng vội vã đến phòng trực ban. Phòng trực ban cấp cứu nằm cuối dãy hành lang đầy những kẻ nằm người ngồi vạ vật rất chi là bệ rạc. Trong phòng có mấy người cũng mặc blu trắng đang chụm đầu bàn bạc nhỏ to:

-Cái mật hôm trước bán vội quá. Ngay hôm sau có người tới trả cao hơn cả chục triệu, tiếc đứt ruột -một người nói

-Cái này đếch bán nữa, đem ngâm rượu. Hũ rượu trước hết con mẹ nó rồi. Mấy lão hen suyễn kinh niên uống vào là khỏi, để giành bán cho các lão ấy. Gớm họ vừa chi tiền vừa cám ơn rối rít ấy chứ -một người khác nói

-Thôi được rồi! Người thứ ba nói -các ông xuống làm ngay đi, thằng này căn cước ghi rõ ràng: -19 tuổi. Đã kiểm tra, đảm bảo còn nguyên dương ( đàn ông chưa xuất tinh lần nào) chết do chấn thương sọ não vừa được mấy phút. Cái mật này mới tuyệt hảo, để quá hai tiếng có mà hỏng mẹ nó cả chì lẫn chài. Đã điện thoại cho bên công an rồi, họ bảo cứ mổ đi, có gì đừng “quên“ họ là được.

Hai người kia vội vã đứng dậy lao nhanh ra khỏi phòng, vừa lúc ấy kỹ sư Hoàng bước vào:

-Bác sĩ làm ơn cho hỏi thăm nạn nhân tên Phúc, 19 tuổi, sinh viên năm thứ hai, nghe nói bị chấn thương sọ não có cấp cứu ở đây không, nằm giường số mấy? Tôi là cậu ruột cháu -kỹ sư Hoàng vừa hỏi vừa tự giới thiệu

Anh bác sĩ còn lại trong phòng thoáng một chút giật mình. Anh ta làm như nghĩ ngợi điều gì rồi ngập ngừng:

-Tên Phúc, sinh viên, 19 tuổi.. A… anh… à bác ngồi chờ cháu một lát.

Linh cảm thấy có gì nghiêm trọng xảy đến với đứa cháu, lại cứ tưởng anh bác sĩ kia vì thông cảm với nỗi đau của mình mà chưa nỡ nói ngay. Kỹ sư Hoàng vừa lo sợ vừa cảm động nhìn anh bác sĩ đang cúi gằm mặt, tay lần giở một cuốn sổ to tướng chậm rãi lần một hồi. Mồ hôi đã toát ra lấm tấm trên khuôn mặt đỏ như gà chọi, anh bác sĩ chợt ngẩng lên bảo:

-Trong sổ này không thấy có tên Phúc. Bác ngồi đây chờ cháu đi lấy sổ khác. Nhớ là đừng đi đâu đấy.

Nói xong anh ta gập sổ rồi vội vã ra khỏi phòng, không quên đóng sập cửa lại, còn một mình trong phòng, kỹ sư Hoàng lòng như lửa đốt. Bỗng chuông điện thoại reo vang, một hồi, hai hồi… chừng như người đầu dây bên kia có việc cần gọi cho bằng được. Kỹ sư Hoàng do dự giây lát rồi nhoài người với lấy cái ống nghe, định nói cho bên kia chờ lát nữa gọi lại. Vừa áp ống nghe lên tai, kỹ sư Hoàng chợt nghe ngay một giọng nói dằn từng tiếng:

-Trực ban cấp cứu phải không ? Bảo với pháp y rằng cái mật lần này tuyệt đối không được bán nghe chưa! Chú Sáu bên Uỷ ban đăng ký rồi đấy.

Kỹ sư Hoàng chưa kịp hiểu mô tê ra sao thì người đầu dây bên kia đã dập máy. Sau khi định thần suy nghĩ kết hợp với mấy câu cuối nghe được loáng thoáng lúc mới bước vào phòng, kỹ sư Hoàng chợt lạnh người với một nỗi nghi ngờ. Anh với cuốn sổ lúc nãy mở ra. Ngay giữa trang cuối cùng, rõ ràng có tên nạn nhân Nguyễn Hồng Phúc, 19 tuổi, sinh viên, té xe, nhập viện lúc… giờ… ngày – Người đưa đến: Phạm văn A -bạn cùng lớp. Bỗng cánh cửa sịch mở, anh bác sĩ khi nãy ùa vào. Nhìn thấy cuốn sổ trên tay kỹ sư Hoàng, anh ta thoáng một giây bối rối rồi lập tức liến thoắng:

-Cháu quên không đọc trang cuối, đúng là có…

Anh ta chưa kịp nói hết câu kỹ sư Hoàng đã ngắt lời:

-Tôi biết hết rồi, anh không phải giải thích

Rồi chẳng muốn nói gì thêm, nữa kỹ sư Hoàng ném trả cuốn sổ, hấp tấp lao nhanh ra khỏi phòng, anh bác sĩ hé cửa ngó theo, hơi lắc đầu, mỉm một nụ cười ý nhị rồi đóng cửa lại, ung dung quay vào. Chuông điện thoại lại reo, anh ta cầm lấy ống nghe:

-Dạ… dạ… à thế ạ… Báo cáo, xong xuôi cả rồi ạ. Thế thì chú nói chú Sáu chuẩn bị rượu tốt để ngâm, cháu sẽ bảo anh em mang sang ngay bây giờ ạ.

Kỹ sư Hoàng xuống đến nhà xác thì Phúc đã nằm trong ngăn lạnh. Một không khí thê lương sặc mùi tử khí. Nền nhà vương đầy những bó nhang cụt, những cục nến gãy, những mẩu giấy tiền vàng mã… làm quang cảnh nơi đây giống như vừa xảy ra một vụ cướp. Viên quản lý nhà xác nghe trình bày, quan sát anh từ đầu đến chân bằng cặp mắt âm u như cặp mắt quỷ rồi chẳng nói chẳng rằng, ông ta lừ lừ tiến đến kéo một ngăn tủ ra. Kỹ sư Hoàng lạnh toát người nhìn trân trân cái xác… “Đúng thằng Phúc rồi, chị Cả ơi, khổ thân chị quá“. .. Không giữ nổi bình tĩnh, anh khuỵu xuống gục đầu vào ngăn tủ. Mùi máu tanh tưởi ập vào giác quan. Anh chợt tỉnh, ngẩng phắt lên, lấy tay lật manh áo trước bụng đứa cháu… một vết mổ cẩu thả còn chưa khít miệng với mấy mũi khâu vội vàng, dúm dó :

-Các người đã mổ cháu tôi… các người đã… Tôi sẽ kiện, kỹ sư Hoàng gào lên trong nước mắt

-Híc… viên quản lý nhà xác cất tiếng, giọng cũng âm u như phát ra từ bụng gã –

Tha hồ cho ông kiện, tất cả những cái chết bất đắc kỳ tử thế này đều phải mổ hết, luật pháp quy định như vậy. Hừ có mà điên mới đi kiện luật pháp. À mà tôi đã vi phạm nội quy khi cho ông xem xác, lấy gì chứng minh ông là người nhà bây giờ? Mời ông đi khỏi đây. Nói xong gã đưa tay đóng sập ngăn tủ lại

-Nhưng tôi… kỹ sư Hoàng chưng hửng… vậy còn cháu tôi?

-Trước hết phải có giấy tờ chứng minh ông là người nhà của nạn nhân đã, rồi sau đó phải làm đầy đủ thủ tục mới mang được lấy xác ra khỏi đây. Mà ông định cõng xác trên lưng mang về hay sao? Viên quản lý lạnh lùng phán.

Kỹ sư Hoàng có vẻ hiểu ra những việc cần làm, anh thất thểu bước ra khỏi nhà xác gọi điện về nhà bảo vợ chuẩn bị căn cước, sổ hộ khẩu lên phường xin giấy chứng nhận rồi tìm đến một tiệm bán quan tài. Ông chủ tiệm quan tài có tên “Nhân nghiã đường“ hăng hái đón khách. Chỉ vào đống quan tài đủ các kiểu loè loẹt đang bày la liệt, bảo kỹ sư Hoàng:

-Tùy bác chọn cái nào thì chọn. Bác cho biết địa chỉ, số nhà, giờ khâm liệm… chúng tôi sẽ cho người đến lo liệu.

-Không phải liệm ở nhà mà là ở nhà xác bệnh viện chúng sinh. Kỹ sư Hoàng ngắt lời

-Thế thì không được rồi. Ông chủ Nhân nghiã đường lắc đầu -tôi không bán được cho bác đâu, cũng không làm gì được hết.

-Tại sao lại như thế ? Kỹ sư Hoàng kinh ngạc thốt lên ?

-Chắc đây là lần đầu tiên nhà bác có người chết ở bệnh viện -ông chủ Nhân nghiã đường giải thích -bệnh viên có luật của họ, muốn lấy được xác ra phải có cửa. Quan tài mua tiệm nào do họ chỉ, khâm liệm, ma chay… tất tần tật do người của họ làm hết. Có thế họ mới ăn chứ, độc quyền mà.

-Té ra phải như vậy. Kỹ sư Hoàng cay đắng nghĩ rồi rời khỏi tiệm “Nhân nghiã đường“. Quay lại chỗ nhà xác chờ một lúc lâu thì vợ anh mang giấy tờ tới. Mấy đứa bạn học của Phúc biết tin cũng đã tìm đến, mang theo nhang hoa và trái cây. Lúc này đêm đã gần khuya, mắt đỏ hoe vợ anh mếu máo:

-Ối anh ơi, vẫn chưa thấy tăm hơi chị cả đâu, em đến nhà ông chủ tịch nói mãi ông ấy mới ký cho cái giấy chứng nhận, lại vừa đóng lệ phí, vừa bồi dưỡng hết mấy trăm. Cháu nó nằm đâu để em vào thắp nén nhang cho cháu.

Kỹ sư Hoàng dẫn vợ và đám bạn của Phúc vào, trình mớ giấy tờ cho viên quản lý.

Gã này săm soi một lát rồi lắc đầu:

-Không được, trường hợp này công an còn phải điều tra, vả lại khi nãy ông còn định kiện tụng gì nữa cơ mà? Sáng mai đến giải quyết

-Chẳng lẽ để đứa cháu lạnh lẽo qua đêm không một chút khói nhang an ủi linh hồn ? kỹ sư Hoàng lúc này đã mụ mẫm hết tinh thần, cụt què cả ý chí, anh chỉ còn biết vớt vát như một cái máy:

-Tôi xin ông, ấy là tôi chót nhỡ mồm. Tôi không kiện tụng gì đâu. Mọi việc giao cho các ông “lo“ hết. Chỉ mong sao mang cháu về nhà…

-Vậy thì về viết cam đoan đi, viên quản lý hạ giọng -nhưng cứ phải sáng mai mới giải quyết. Không có giấy của công an thì bố tôi cũng không dám giao xác cho các người.

Sáng sớm hôm sau. vừa thò mặt đến cổng nhà xác bệnh viện Chúng Sinh đã có mấy kẻ mặt mũi rất chi là khả nghi túm lấy kỹ sư Hoàng.

-Xác của bác là xác tai nạn giao thông phải không ? Giá chót tám triệu, chúng em lo mọi thủ tục chiều lấy xác ra… quan tài khâm niệm 12 triệu nữa bao trọn gói -một người trong bọn bảo

-Tại sao lại phải đến chiều ? Làm ngay trong sáng nay không được sao ? kỹ sư Hoàng hỏi lại

-Hì các bác này đúng là chưa “chết“ lần nào. Phải đợi công an người ta hoàn tất hồ sơ chứ… một người khác giải thích -mà chúng em phải đưa bác đến làm tờ khai, chiều lấy được là con nhanh, với điều kiện phải có bồi dưỡng… không thì cứ đợi đấy.

Đám người ấy quả là thạo việc, rốt cục chiều hôm ấy kỹ sư Hoàng cũng đưa được xác đứa cháu về nhà sau khi đã được khâm liệm cẩn thận. Vẫn không thấy bóng dáng chị cả đâu, linh tính xảy ra chuyện chẳng lành, kỹ sư Hoàng bàn với vợ cùng mấy đứa bạn của Phúc trông nom nhang khói, để anh về làng đón chị Cả lên:

-Có mấy kẻ lạ mặt lảng vảng ngoài cổng nghiêng ngó hỏi thăm, mấy đứa bạn của Phúc chạy ra nghe ngóng rồi vào bảo:

-Mấy thằng cò nghiã địa bác ạ. Nó bảo đất chôn mặt tiền lối đi là 12 triệu, phía trong tám triệu, chưa kể tiền lo giấy phép chôn và công đào huyệt lấp đất xây mộ, tùy theo to nhỏ tính riêng. Nếu túng tiền thì chôn đứng. Chôn đứng rẻ hơn một nửa, tất nhiên đất rộng chỉ bằng 1/3. Nghiã địa bây giờ khối người phải chôn như thế, thành ra đầy những ma đứng, linh hồn đứng, đứng vĩnh hằng.

Vội vã phóng về quê, kỹ sư Hoàng hoảng hốt lạnh người khi hàng xóm bảo chị Cả Bống đã lên thành phố từ chiều hôm qua, mấy nhà khác thấy anh về đổ đến hỏi thăm. Có người chợt nhớ ra bảo:

-Sáng nay đi chợ thấy ở bến đò Đuôi Cáo có ai nhang nhác bác Cả Bống ấy. Hay là bác sang tìm thử xem.

Không kịp suy tính, kỹ sư Hoàng vội vã lao sang bến đò, tìm khắp các hàng quán hỏi thăm, ai cũng lắc đầu. Chợt anh nhìn thấy dưới bờ sông sát mép nước, một người đàn bà đầu tóc rũ rượi đang ngồi ném những nắm cát xuống dòng sông… kỹ sư Hoàng vừa nghi hoặc, vừa thận trọng tiến lại gần… “Ai như chị Cả? Anh cất tiếng gọi… một tiếng, hai tiếng… Người đàn bà chợt quay phắt lại… Đúng là chị, chị nhìn anh với đôi mắt thất thần, khuôn mặt răn reo, lem luốc cát. Bỗng chị lảo đảo lao đến, ôm chầm lấy anh, gào lên nức nở:

-Ối! Con ơi, con về với mẹ đây rồi, người ta cướp cái gì của con, con chết có đau không? Con về đây báo oán mẹ… mẹ không đến được với con… con ơi

Cứ thế chị gào mãi, gào mãi, tiếng gào rợn cả một khúc sông. Kỹ sư Hoàng hai tay nâng khuôn mặt chị, miệng hoảng hốt nhắc đi nhắc lại: -Em đây mà, Hoàng đây mà!

Song chị đâu có nghe, đâu có thấy, chỉ một mực gào tên con… dần dần tiếng chị khản đặc chỉ còn như tiếng thở lào phào… Người chị bỗng lả đi, từ từ khuỵ xuống. Kỹ sư Hoàng quỳ xuống theo, hai chị em ôm nhau quỳ trên bãi cát, hoàng hôn bắt đầu buông, trăng chiều rực lên đỏ thẫm. Qua màn nước mắt, anh cảm thấy tất cả không gian như chìm trong biển máu, bên tai anh chợt vọng lên văng vẳng giọng nói của lão Tiến cụt hôm trước:

-Làm người lương thiện bây giờ vất vả quá… biết đâu đến một lúc nào đó những nhà tù kia mới chính là địa chỉ mà người lương thiện cần đến cho mình.

 

Phạm Lưu Vũ

VHNC

 

0 Kommentare

*TĐ 173- Thành Phố Buồn Hiu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 31- Dòng Sông Ơi ! Ta Nhớ Em (Thơ) Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 11- Nét Xinh Áo Lụa (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VH 22- Gió Và Cây (Thơ) Nhà Thơ Vĩnh Hoàng (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Vĩnh Hoàng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 116- Cầu Tình (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 172- Bất Tận (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*BĐK 1- Bến Đợi (Thơ) Tác Giả Bùi Đình Khoa (Hà Tây- VN)

 

Tác Giả Bùi Đình Khoa

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 35- Về Thương Phận Mình (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (T.P Hồ Chí Minh- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 16- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*KKK 13- Còn Gì Đâu Người Hỡi (Thơ) Nhà Thơ Khê Kinh Kha (USA)

 

Nhà Thơ Khê Kinh Kha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 115- Vốn Dĩ....Trăm Năm (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 21 - Lỡ Xe Ôm (Tùy Bút) Nhà Văn Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Văn Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 171- Em Về, Giọt Nắng Vàng Rơi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 17- Sánh Đôi (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 114- Tự Hỏi ? (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 90- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PĐN 8- Về "Bài Thơ " Đồng Dao Cho Người Lớn (Lời Bình ) Của Nhà Thơ Phạm Đức Nhì (USA)

 

Nhà Thơ Phạm Đức Nhì

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 10- Sợi Tóc Đa Đoan (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 14- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 30 TR- Phố Vắng (Truyện Ngắn Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 12- Nín Đi Em (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 113- Tình Đời (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 170- Mùa Đông Hà Nội (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 27- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HN 1- Nhật Ký Tình Đầu (Thơ) Tác Giả Hoa Nắng (VN)

 

Tác Giả Hoa Nắng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 112- Lỗi Hẹn (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 15- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 30- Khi Chim Câu Gù Trên Cành Vả..... (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 17- Chùm Thơ Thi Ký Mùa Hè 2018 Của Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 169- Khoảnh Khắc (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 29- Giá Như (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long-VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 1 Kommentare

*LHT 111- Đêm Nay Ta Bên Nhau (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*DH 1- Mùa Trăng Tháng Bảy (Truyện Ngắn) Tác Giả Diệu Hòa

 

Tác Giả Diệu Hòa

 

mehr lesen 0 Kommentare

*WI 9- Than Phận (Thơ Vui) Web Inhaber (GER)

 

Web Inhaber

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SL 4- Tôi Ơi ! Đừng Chán Nản (Thơ) Nhà Thơ Sen Lý (Lạng Sơn- VN)

 

Nhà Thơ Sen Lý

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 168- Những Giọt Nắng Chiều (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

SC 29- Vạt Nắng (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*PCC 14- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Phạm Công Chính (NRW- GER)

 

Nhà Thơ Phạm Công Chính

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SL 3- Mong Người Đậu Bến (Thơ) Nhà Thơ Sen Lý (Lạng Sơn- VN)

 

Nhà Thơ Sen Lý

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 25- Tặng Lanh (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 167- Năm Ấy (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 110-Sớm Mai (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 12- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TT 2- Chùm Thơ Của Tác Giả Tử Thụy (VHNC)

 

Tác Giả Tử Thụy

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 9- Chiều Say Mất Rồi (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 166- Như Đóa Sen Tàn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 20- Sahrah (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 87- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 109- Quê Em (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 17- Không Tên 44 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 28- Tìm Bậu (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 165- Xa Bến (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 16- Bến Quê (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 108- Khúc Trầm Tư (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 8- Khung Cửa Hẹp (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 10- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 164- Hương Bưởi Bay Xa (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NHN 1- Ngày Mẹ Đi Lấy Chồng (Thơ) Tác Giả Ngô Hải Nga (VN)

 

Tác Giả Ngô Hải Nga

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 11- Dỗi Hờn Hạ Cuối (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

THMN 19- Theo Cơn Gió Nhẹ Trôi (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 Theo Cơn Gió Nhẹ Trôi

Theo cơn gió nhẹ trôi

Nó thích anh!

Nó chưa từng nói với ai điều này, nhưng dù cho có ai đó trong số bạn bè của nó ở trường biết được chắc cũng chỉ xem là một chuyện hết sức bình thường, giống như cơn gió hằng ngày vẫn nhẹ nhàng thổi qua cái thành phố ven biển này vậy.

 

***

Anh rất đẹp trai, dù luôn giữ vẻ bình lặng nhưng vẫn cứ nổi bật giữa nhiều người.

Anh học rất giỏi, bằng cứ là điểm thi nó tra được trên bảng tin của trường vẫn thường cao ngất.

Anh tốt bụng và ấm áp – đó là ấn tượng ngay từ lần đầu nó gặp anh. Nhưng có lẽ, điều này chỉ còn mình nó nhớ...

Anh thích vẽ, mỗi khi nó đi học từ rất sớm đều có thể nhìn thấy anh trong phòng mĩ thuật của trường.

Và... riêng nó còn biết, anh thích đứng lặng lẽ trong cơn gió yên ả của buổi đêm. Dưới ánh đèn đường sáng rực, cạnh bên hồ nước mênh mang, anh cô độc và bình lặng giữa dòng người tản bộ thưa thớt. Còn nó, không biết từ bao giờ cũng tự tạo cho mình thói quen đi dạo vào mỗi buổi đêm như thế này.

Nó đã từng tự hỏi: không lẽ nó thích anh mãi chỉ là việc đứng từ phía xa trông theo một hình bóng? Thế rồi cũng chính nó lại tự trả lời: Có lẽ nó chỉ cần có vậy, chỉ cần mỗi sáng sớm lặng lẽ đứng sau ô cửa kính nhìn anh cặm cụi vẽ tranh, mỗi trưa tan học lặng lẽ dắt xe đi sau anh trên đoạn sân trường ngắn ngủi, mỗi tối lại lặng lẽ ngồi ở một khoảng vắng nhìn theo anh, đắm chìm vào cảm giác dễ chịu yên bình của cơn gió thổi xuôi theo con đường trải đầy ánh đèn vàng rực.

 

Nhưng... có những chuyện chỉ đơn giản vậy thôi cũng là thật xa vời.

***

Nó gặp anh hơn một năm trước, vào một buổi chiều có mưa nhẹ.

Khi ấy nó mười lăm tuổi, vừa bước sang học kì hai lớp chín được mấy ngày, nó trốn học lặn lội ba mấy cây số đến thị xã để tìm mẹ.

Bố mẹ nó khi đó đã li hôn hai năm, nó sống cùng bố. Năm đầu tiên, mẹ nó hay về thăm rồi dẫn nó đi chơi, đi mua đồ. Nhưng nó không còn gặp lại mẹ kể từ khi nghe tin bà tái hôn, rồi bố cũng mang về thêm cho nó một người mẹ khác.

Nó luôn có cảm giác tình yêu của bố dành cho mình cứ dần ít đi, đặc biệt là từ lúc dì mang thai và rồi sinh cho nó một đứa em trai cùng cha khác mẹ.

 

Hôm đó, tâm trạng không tốt, nó rất nhớ mẹ nên theo địa chỉ đã mất bao ngày dò hỏi kia đến tìm mẹ, nó muốn hỏi bà có còn thương nó không, có thể mang theo nó không? Nhưng nó thậm chí đã không được mẹ dẫn vào nhà, thay vào đó là lời dặn dò không bao giờ được đến tìm gặp bà nữa.

Mẹ đưa cho nó tiền, nói sẽ đến thăm nó sau, bảo nó bắt xe để trở về nhà. Thế nhưng nó cứ bước đi lang thang không biết bao lâu, rồi ngồi trên một chiếc ghế đá ở ven đường không biết bao lâu, cũng không biết bao lâu sau thì trời bỗng đổ cơn mưa bụi. Cho đến khi trước cái ánh nhìn nhòa nhòa của nó xuất hiện một đôi chân...

Nó ngước mắt, dưới tán ô che kín cả đầu nó kia là gương mặt của một chàng trai mà phải một lát nó mới có thể nhìn rõ sau màn nước mắt. Anh mặc đồng phục học sinh, trên vai còn đeo ba lô sách nhưng mang vẻ gì đó lãnh đạm lạ thường.

"Cô bé! Nếu nước mưa làm mắt em ướt thì anh có thể cho em mượn một chiếc ô..."

Một câu nói còn mang đầy xa cách, một ngữ điệu còn có chút hời hợt của người qua đường, vậy nhưng lại có thể khiến cái khối đá lạc lõng đang dâng đầy trong nó bỗng phần nào tan chảy. Có lẽ lúc ấy nó còn ngây ngô chưa hiểu hết anh muốn nói gì, cũng có thể câu nói ấy chẳng có gì đặc biệt hơn là lời quan tâm của một người xa lạ, chỉ là nó lại ghi nhớ rất rõ, rất lâu... Nó cũng muốn nói chỉ là do nước mưa làm ướt mắt, nếu như vậy chỉ cần mượn anh một cái ô. Nhưng nếu đó là nước mắt, liệu có ai đó giống như anh cho nó biết một cách nào đó để ngăn dòng lệ ấy lại?

"Đừng buồn một mình. Với lại khóc cùng ô sẽ tốt hơn khóc cùng mưa đấy!"

Anh nói, đưa vào tay nó chiếc ô rồi quay bước về phía màn mưa. Cơn mưa mỏng manh không đủ làm ướt chiếc áo sơ mi của anh, cũng không đủ làm hình ảnh của anh mờ nhạt.

Nó nhìn theo bóng lưng anh đi về phía đối diện – cổng trường trung học phổ thông Q. Anh trước khi khuất bóng còn để lại cho nó một nụ cười. Nhưng có lẽ anh lại không biết chính nụ cười ấm áp ấy đã vô tình khắc sâu vào trong kí ức của một cô bé, và cô bé ấy vẫn luôn muốn được gặp lại anh, và để rồi đến khi gặp lại chỉ biết đứng nhìn lặng lẽ...

 

***

Nó vẫn luôn ghi nhớ rất rõ tên ngồi trường trung học phổ thông mà anh bước vào kia - một ngôi trường chuyên của tỉnh, nó hiểu mình sẽ cố gắng để vào học được trong đó.

Việc học tập của nó vốn không quá xuất sắc nhưng cũng đạt mức khá, chỉ là trước đó nó không quá để tâm. Nhưng giờ, nó sẽ vì một động lực tuy mơ hồ kia mà có gần một năm phấn đấu.

Cứ vậy, nó thi đỗ lớp chuyên hóa của trường trung học Q. Nó xa nhà lên thị xã ở trọ cùng một vài người bạn, trong một khu trọ khá tốt dành cho học sinh. Mỗi

tuần nó vẫn thường trở về nhà vào ngày chủ nhật, bố và dì gần đây cũng luôn tốt và quan tâm đến việc sinh hoạt cũng như học tập của nó. Chỉ là, có đôi khi nó nhớ mẹ, nhưng lại chẳng biết bà hiện giờ đã chuyển đi đâu, nó chỉ còn biết trông đợi vào những cuộc điện thoại hiếm hỏi mà bà sẽ bất chợt gọi về cho nó.

Còn, về anh, nó đương nhiên có thể dễ dàng bắt gặp bóng dáng nổi bật của anh ngay từ những ngày đầu mới vào nhập học. Một vài nhỏ bạn cùng lớp đã từng huých nhẹ vai nó mà chỉ vào anh:

"Thấy anh đẹp trai kia không? Ngay từ hôm đi nộp hồ sơ tao đã nhắm được anh đó rồi, học lớp 12 chuyên Toán thì phải."

"Nghe bảo anh đó học cũng giỏi nữa, nhưng hình như là kiểu người khó gần."

"Trông đẹp trai quá, không biết đã có bạn gái chưa?"

...

Nó chẳng hiểu cái kiểu đẹp trai theo như miêu tả hay so sánh xa xăm của lũ bạn, chỉ biết là anh đã khiến nó mãi không thể quên ngay từ lần gặp đầu tiên.

Nó chẳng hiểu cái kiểu khó gần của anh mà mọi người nói đến như thế nào, chỉ biết dáng vẻ anh luôn trầm lặng mỗi khi nó bất chợt trông thấy.

 

Nó chẳng hiểu anh rốt cục có thể coi là đã có bạn gái chưa, chỉ nhận ra rằng anh đã đặt trong tim mình bóng hình của một cô gái...

...Đó là ngày thứ hai mươi mốt nó vào lớp 10, ở lại trực nhật cuối buổi, nó vô tình thấy anh ngồi lặng lẽ trong phòng mĩ thuật của trường. Anh đang nói chuyện qua điện thoại với ai đó, nhưng dáng vẻ và ánh mắt lại mang vẻ gì đó mong chờ và trầm mặc đến khó tả...

...

"Tớ biết tớ không tự mình si tình, tớ biết cậu vẫn còn tình cảm và cũng đang chờ đợi giống như tớ. Tớ có thể tiếp tục đợi, chỉ cần cậu tin..."

...

"Phải rồi, cũng không còn bao lâu nữa đâu, chỉ cần học nốt năm nay là tớ có thể gặp lại cậu."

...

...

Vậy là đủ rõ, anh đã có người thương, có người để anh nhớ đến, có người để anh chờ đợi. Người có thể khiến anh mỗi ngày đều có những thoáng lạc lõng trầm tư, đủ để thấy phần nào sâu đậm.

Một khoảng yên lặng cầm ống nghe, anh khẽ nhìn ra hàng dây leo xanh mướt phía ngoài cửa sổ, có phần hơi ngập ngừng cất tiếng:

"Cậu... không lẽ... không nhớ mình chút nào sao?"

Tất nhiên nó không biết cô gái ở đầu dây bên kia nói thế nào, chỉ là thấy anh đã mỉm cười thật mãn nguyện. Từ hôm đó nó đã nhiều lần tự hỏi: Một cô gái như thế nào mà lại có thể khiến nét mặt anh vì chị ấy mà trầm lặng đắn đo, vì chị ấy mà mỉm cười hạnh phúc, cũng vì chị ấy mà đôi khi còn phảng phất cả nét cô đơn đau khổ?

***

Một năm, nó đã vài lần tiếp xúc với anh, nhưng có lẽ bản thân nó chẳng có gì nổi bật để một ai đó từ những lần gặp qua loa mà để ý đến.

Thi học kì 2 kết thúc, nó cùng bạn bè dường như đã được thảnh thơi, nhưng anh thì còn đang phải tất bật lo ôn thi vào đại học. Nghe nói anh có thể sẽ sang nước ngoài, có khi là vì người mà anh thương. Còn nó, nó vẫn cứ dõi theo bóng dáng của anh trong những ngày cuối miệt mài đó.

 

Một hôm, nó để ý thấy anh cười thật nhiều. Rồi nó biết, thì ra đó là ngày mà chị ấy trở về Việt Nam, nó cuối cùng cũng có thể thấy được người luôn khiến anh mong nhớ. Chị ấy thật đẹp, điều kiện thật tốt, chị ấy có vẻ cũng rất yêu anh, và... chị ấy chẳng hề rụt rè hay kém tự tin như nó. Một người con gái tốt về mọi thứ như vậy thật hợp để ở cạnh bên anh – ngay từ đầu nó đã hiểu như vậy.

Nghỉ hè, trời nhiều nắng và gió, đôi lúc nó vẫn theo bước anh ngang qua đoạn đường gần nhà, cho tới khi chị ấy xuất hiện.

Tháng sáu, gió càng thổi mạnh hơn, kết quả thi của anh thật tốt như đúng với năng lực vốn có của mình. Anh đúng là sẽ cùng bạn gái của mình sang học ở nước ngoài. Vậy là anh sẽ chẳng còn ở lại đây mấy ngày nữa, vậy là nó sẽ chẳng còn được thấy dáng vẻ bình lặng của anh mấy ngày nữa, vậy là cái mối tình thầm lặng của nó sẽ cần phải kết thúc theo đúng nghĩa thầm lặng.

Tháng bảy, trời thoáng những cơn mưa, nó đưa tay hứng những giọt mưa tinh nghịch mà bắt đầu với việc cất giữ mối tình vẫn đang phiêu bạt của mình.

Một ngày trời cũng mưa nhẹ như lần đầu nó gặp anh, nó thấy đáy mắt anh phảng phất nét buồn, rồi lại thấy anh chị quay lưng vì giận dỗi. Nó mở chiếc ba lô, lấy ra một chiếc ô màu xanh quen thuộc, có lẽ... nó rốt cuộc đã có cơ hội trả lại cho anh rồi. Nó tiến tới phía anh, đưa ra chiếc ô rồi nhẹ nhàng cất lời như một người qua đường, cũng như một vị thiên sứ tình yêu tốt bụng:

"Trời mưa rồi, hãy làm lành với bạn gái đi nhé!"

Như vậy rồi nó chạy vụt đi, trên môi nở một nụ cười thật nhẹ và thanh thản.

Tạm biệt anh, tạm biệt một tình yêu đầu rụt rè và thầm lặng. Cuộc tình đó sẽ được mang gửi vào cơn gió, tiếp tục phiêu bạt đi đến một nơi xa...

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*LHT 107- Buông Lơi (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 163- Trăng Vô Tình (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 34- Em Và Những Dấu Yêu (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*M1- Cái Giếng (Truyện Ngắn ) Nhà Văn Miêng (Paris- France)

 

Nhà Văn Miêng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐCL 1- Trăng Thu (Thơ ST) Tác Giả Đỗ Công Luận

 

Tác Giả Đỗ Công Luận

 

0 Kommentare

*PI 1- Duyên (Thơ Sưu Tầm) Tác Giả Pious IM

 

Tác Giả Pious IM

 

0 Kommentare

*TĐ 29 TR- Đời...Hai Nỗi Nhớ (Truyện Ngắn Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 28- Tửu Nguyệt Sầu (Thơ Họa) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ND 4- Người Xưa (Thơ) Nhà Thơ Nam Dao (France)

 

Nhà Thơ Nam Dao

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 24- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 19- Chủ Nhật Trời Mưa (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 7- Con Đường Lá Trầu Không (Tùy Bút) Nhà Văn Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Văn Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 8- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình-VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*MTCT 1- Tại Sao? (Thơ) Tác Giả Mây Trắng Cuối Thu

 

TẠI SAO…?

 

Ta muốn về với tháng năm qua,

Muốn về lại những mùa cây thay lá.

Muốn hỏi sao Biển lại nhiều sóng cả,

Hỏi Mây chiều sao tím mãi làm chi?

Muốn hỏi người : Sao cứ phải ra đi,

Hỏi làn Sương sao lại hôn lá cỏ?

Hỏi tại sao, hoàng hôn nhuộm đỏ,

Phương trời nào, người có nhớ ta không?

Muốn hỏi sao, Nước lại biết về Sông,

Nước có biết Sông cũng nhiều trăn trở?

Lúc giận dữ là quặn lòng thác đổ,

Lúc êm đềm để ruộng mượt phù sa.

Sao cánh Cò lại có những lời ca,

Lại đưa bé vào trong giấc ngủ?

Hỏi tại sao lại là mùa thu cũ,

Lá rơi đầy người … có nhớ người đi?

Bước chân em in trên cát làm gì,

Để sóng xóa khi anh vừa mới chạm?

Con tim yêu … có bao giờ máu cạn?

Khi đắp đầy hình bóng một người xa!

 

MTCT

0 Kommentare

*TĐ 162- Em, Sài Gòn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 106- Phía Trời Xa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 18- Người Sài Gòn (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 Người Sài Gòn

Người Sài Gòn

 

Người Sài Gòn yêu nhau cũng lạ, không cần phô trương, thương là đến với nhau. Quen nhau từ bàn nhậu, quen nhau ở quán cafe, quen nhau trong thang máy...cứ thích là nhích thôi. Người ta thương nhau, về với nhau là để thế giới bớt đi hai người cô đơn (thế mà tôi vẫn cô đơn thế này ).

***

 

Yêu Gái Sài Gòn không cần phải tỏ tình, cứ rủ đi cafe vài bữa, cho nắm tay, đi xem phim cho thơm, thế là thành bà xã...Tình yêu cũng có hợp tan, nếu hết thương nhau thì lại nhậu, cafe, xem phim...và thêm một mối tình mới.

 

Người Sài Gòn có câu cửa miệng ngắn gọn và bình dị lắm: "Làm phước", nghe giản đơn và nhẹ bẫng đến lạ. Những con người trao và nhận sự tử tế, có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa đất Sài thành rộng lớn. Nhưng những nghĩa cử ấy, luôn đọng mãi trong tim, trong tâm trí của người dân nơi đây, để bất cứ ai đi xa cũng nhớ về.

Người Sài Gòn quần quật, quay cuồng làm ăn, chưa mở tiệm thì lo học nghề, có tiệm rồi lo hút khách, giữ khách. Đông khách rồi lo mở thêm tiệm thứ nhì, thứ ba... Hết đất lãnh vực này thì tấn công sang lãnh vực khác. Ở các quán cà phê mở cửa từ sáng sớm tới đêm khuya, có một tỷ lệ cao là các cuộc cà phê làm ăn, hợp tác.

 

Vì vậy sau một ngày mệt nhoài, người Sài Gòn ưa giải trí. Cười đã đời, nhảy nhót, cụng ly, ca hát tưng bừng... để xả hơi thật hết rồi sáng mai lao vào cuộc chiến đấu mới. Cho nên không mặn mà với những triết lý cao siêu trên sân khấu hay trong sách vở.

Có một buổi chiều tôi đang vi vu xe máy với nhỏ bạn thân thì Sài Gòn mưa như trút, không có áo mưa, cả hai phải tấp đại vào một cửa hàng bán chăn gối để trú. Chị chủ chắc cả ngày hôm đó ế ẩm hay sao mà mặt mày lạnh tanh. Lại gặp hai con ướt như chuột lột xông thẳng vào chỗ mình buôn bán đứng trú mưa, dựng xe chắn hết lối đi, hai đứa thầm nghĩ: Chắc chị ấy cay lắm. Rồi chị chủ không nói tiếng nào, giữ gương mặt lạnh lùng ấy đi vào trong nhà, xong chị cầm 2 cái ghế đẩu ra, nói: "Ngồi đi cho đỡ mỏi chân mấy đứa! Ngồi xịch vô không ướt hết giờ".

Người Sài Gòn nếu va quẹt nhau thì cũng chỉ mỉm cười thay cho sự khó chịu hay câu chửi ( tôi nói Người Sài Gòn nha, tất nhiên Sài Gòn thì hỗn tạp dân tứ xứ đến đây sinh sống), sự tinh tế của người Sài Gòn là nụ cười luôn nở trên môi và sự mềm mỏng đến đốn tim người tiếp xúc.

 

Văn hóa Sài Gòn, tôi nghĩ, là văn hóa chấp nhận, thích nghi và cải biến, là thứ bản sắc rất rõ ràng phân biệt với bản sắc những địa phương khác, nhưng đồng thời được tạo thành từ sự hòa hợp những gì riêng biệt nhất của mỗi nhóm người. Họ không phân biệt kì thị, người Miền Bắc, Nam hay người Miền Trung, cũng không phân biệt tầng lớp giàu nghèo, miễn họ chơi được và sống với nhau bằng cái " tình" chân chất thì tất cả đều là bạn của Người Sài Gòn.

 

"Sài Gòn không phải là một địa danh, Sài Gòn là phong cách, là lối sống". Nó đó, cái lối sống bề ngoài lạnh lùng đi lướt qua nhau, cũng không ít hàm hồ hàm chứa nghênh ngang chỉ biết mình mình, đồng thời cũng lại vô vàn quan tâm, ân cần, sâu xa, nồng ấm.

 

NV

Tổng hợp

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

*TĐ 162- Đêm Màu Hồng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐML 9- Mảnh Đời Di Dân (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NH 1- Viết Cho Em Người Đàn Bà Bùng Cháy (Thơ) Tác Giả Ngọc Hoàng (VN)

 

Tác Giả Ngọc Hoàng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 161- Em Như Hoa Súng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 6- Tự Khúc (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 105- Vọng Hoài Cố Nhân (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 16- Không Tên 43 (Thơ) Nhà Thơ Hải Rừng (USA)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 6- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 160- Con Tim Gian Dối (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 10- Tình Nghèo Có Nhau (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TN 2- Xin Anh Đừng Nói (Thơ) Tác Giả Thiều Ngân (VN)

 

Tác Giả Thiều Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 24- "Một Rẻo Chiều " Thơ Của NT Ca Dao- Bức Tranh Đẹp Lồng Trong Chia Ly Buồn (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 104- Tình Là Hư Không (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 159- Lòng Người Xa Quê (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 33- Buổi Sáng Của Anh Và Em (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐMT 1- Tôi Muốn (Thơ) Tác Giả Đào Mạnh Thạnh (Hải Phòng- VN)

 

Tác Giả Đào Mạnh Thạnh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 17- Tháng Năm Không Ở Lại (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 Tháng Năm Không Ở Lại

Tháng năm không ở lại

 

Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi.

16 năm đi học thế là đã trôi vụt qua như 1 cái khoát tay. (Trong khi thật ra không phải thế, nó dài lắm, rất là dài. Nhất là với đứa nào học dốt.)

 

 

***

 

 

Hồi cấp 1, trong cái nỗi mệt mỏi vì học giỏi, mình nhẩm tính" Giờ mới học lớp 2, đến bao giờ mới học xong lớp 12?"

Bởi vì quá là căng thẳng đi. Học lớp 1 cũng phải thi đầu vào, lớp 2 đã phải chọn đội tuyển thi học sinh giỏi cấp trường, lớp 3 lớp 4 cấp Quận, lớp 5 cấp Thành phố. Tức là sách giáo khoa ít chữ sẽ được đảo qua rất nhanh thôi, còn chủ yếu là học sách nâng cao sách bồi dưỡng. Cặp đi học to đùng như một cái thùng. Lên lớp 5, tất cả những đứa đội tuyển được xếp vào 1 lớp học riêng, học kiểu gì í khó lắm, mỗi bài kiểm tra là 1 đề thi học sinh giỏi. Năm đấy cả lớp đi thi mang về tầm 20 cái giải. 20 đứa được thưởng 20 cái cặp Cô gái Hà Lan giống i xì nhau. Mình chỉ được giải Ba thôi. Có hôm mình với cả 1 bạn cầm nhầm cặp của nhau về. Bạn kia được giải Nhì suýt soát Nhất, mà lúc mở cặp ra mình thấy toàn truyện tranh. Mình bắt đầu ghen tị với bọn thông minh vãi. Thông minh chả cần học nhiều. Học nhiều mệt.

4 năm cấp 2 không khá khẩm gì hơn. Lại sốt ruột "Đến bao giờ mới học xong lớp 12". Nhưng lý do không chỉ còn là mệt mỏi vì học giỏi nữa. Mình muốn học xong lớp 12 để có người yêu. Chịp, vì những năm đầu thế kỷ 21 là thời kỳ phim Hàn rất thịnh ở Việt Nam. Mấy người trong phim dù gái hay trai cũng đều rất xinh và có tình yêu đẹp. Trong khi hồi cấp 2 mình xấu như 1 con khỉ, nhìn bọn bạn xung quanh cũng xấu như 1 đàn khỉ. Nói thật chứ 1 lũ khỉ nhìn nhau thì chẳng con nào muốn thích con nào. Đồng phục có 2 cái quần 2 cái áo 1 dài 1 ngắn mặc suốt tuần. Ngoài học ra chả biết làm gì ngoài học thêm. Trong không khí học hành khô khan và thiếu thốn cái đẹp đấy, cô bé 14 tuổi ao ước học cho xong để đến ngày thoát xác.

Lên cấp 3, rút kinh nghiệm không cố tình học giỏi nữa. Cứ vừa đủ thôi, kết hợp ăn chơi tiêu sái cho thoải mái. Nhưng khổ cái Toán Lý Hóa cấp 3 khó quá. Có lần kiểm tra Hình không gian 1 tiết được hẳn 1 điểm. Hóa thì nhìn chả hiểu gì. 1 lũ dốt Hóa ngồi với nhau có lần bảo:" Tao cảm giác đấy không phải tiếng người bọn mày ạ". Thế là phải đi học thêm. Lại nhớ nguyên xi cái cảm giác đạp xe trên đường Kim Mã đi học thêm lúc 7h sáng giữa mùa đông lạnh tím tái. Vừa đạp vừa ngủ gật. Đến muộn 3' tự động quay xe đi về, vì vào muộn sẽ bị cô nói dữ lắm. Từ đấy hình thành khao khát học cho xong cấp 3, thi đỗ Đại học để tự do đi xe máy và không mắc nợ học thêm. Đùa chứ mình thấy học thêm là gông cùm nặng nề nhất của cả 1 đời học sinh. Ngoài ra thì kiểm tra miệng với kiểm tra 15' cũng là 2 thứ ám ảnh thần kinh dai dẳng. Có đứa nào trong giờ kiểm tra miệng mà dám ngẩng cao đầu? Có đứa nào nghe câu:" Cả lớp lấy giấy kiểm tra 15'!" mà không thất thần hoảng hốt? Chịp, học hành là chuyện vinh quang mà sao không tránh khỏi những phút giây tự thấy mình khổ khổ hèn hèn như thế nhỉ?

4 năm Đại học không viết hết 1 quyển vở. Kiểu người ta bảo Đại học = Học đại ấy. Cấp 1 cấp 2 cấp 3 bị 7 điểm còn buồn còn khóc chứ lên Đại học được 7 điểm thì còn xuân nào vui hơn. Đôi khi nghe các bậc anh chị đi trước bảo: "Bọn mày sướng! Đi học là sướng nhất rồi, giờ tao chỉ mong được đi học" lại thấy chả tin lắm. Nếu được lựa chọn thì chẳng ai muốn đúng boong lúc 7h sáng mùa đông phải có mặt điểm danh trên giảng đường. Chẳng ai muốn giữa trưa hè 43 độ phải bò ra học Triết ôn thi. Chẳng ai muốn giữa cái đêm gió mùa đông bắc tràn về, tay gõ tiểu luận mà não không ngừng đấu tranh "Học hành thì ấm vào thân, đi ngủ thì ấm từ chân lên đầu". Lại ao ước "Học cho ngoan, lớn cho nhanh, bay vào đời xây dựng. Rèn đôi tay, chắc đôi chân, lao động là vinh quang." Lao động là vinh quang. Còn học hành là còn khổ nạn.

 

***

Ấy thế mà lúc này đây, khi mọi sự học hành tuồng như đã đến hồi xong xuôi, khi mà tất cả những thứ ước ao trước kia mình đã có được hòm hòm, thì lại muốn níu kéo vớt vát cái kiếp khổ nạn đấy lại quá xá.

Mình nhớ những cái bát tô nhựa màu đỏ chất đầy trứng thịt xong lại chan chứa nước canh mà mình ăn bán trú suốt hồi cấp 1. Bữa nào bọn mình cũng xin phép nhau: "Ấy cho tớ 1 miếng thịt, tớ đổi cho 2 miếng cá". Mấy thằng béo béo thì hay cướp luôn, không nói nhiều. Mấy con gầy choắt không ăn hết cơm sẽ lén lút đổ cơm vào ngăn bàn, chiều ngủ dậy đứa nào ngồi học ở cái bàn đấy sẽ hét toáng lên giữa lớp là: "Con thưa cô ngăn bàn con có đậu sốt cà chua!" Hồi cấp 1 có phim Hoàn Châu Cách Cách. Sáng nào đến lớp cũng ngồi nói chuyện Tiểu Yến Tử với Ngũ A Ka. Cổng trường tiểu học thì luôn luôn là 1 miền đất hứa với bạt ngàn ô mai dây, bim bim que, chất lỏng Alex Mark, kẹo cao su Big Babol, poster Britney Spears các thứ.

 

Mình nhớ cả hồi cấp 2 đi học thêm Văn ở nhà cô, có hôm trời mưa bão đùng đùng, cả lớp chưa đứa nào ăn sáng cả, cô mới xách mâm ra đầu ngõ mua cho mỗi đứa 1 bát cháo lòng rồi lại đội mâm về. Có chị giúp việc nhà cô chạy theo cầm ô che. Cả lớp rưng rưng cảm động, mới tức khẩu làm ngay 1 câu lục bát: "Trời mưa bong bóng phập phồng – Chúng em nhớ mãi cháo lòng cô khao". Cái câu thơ kinh điển đấy bây giờ mỗi lần trời mưa, hoặc mỗi lần đi ăn cháo lòng mình đều lẩm nhẩm. Xong nghĩ, không biết sau này đi làm, các sếp có tốt với nhân viên như là cô giáo mình đã tốt với lũ học sinh bọn mình không.

Cấp 3 là thời kỳ bắt đầu có triệu chứng bệnh tim. Tình lúc đấy chỉ là tình khó nói kiểu mưa rơi lặng thầm thôi. Giờ ra chơi nào mình cũng đứng nấp sau cái cột, vén màn che nắng ở hành lang nhìn lên chỗ anh í đứng. Có hôm đứng rình suốt 5 tiếng ở hàng điện tử, chờ anh í oánh MU xong chỉ để đưa cho anh í cái bánh socola mình tự nướng bằng nồi cơm điện, cứng ngắc và dai nhách như 1 miếng đệm mút Kim Đan. Mấy con bạn mình bảo bánh đấy ném chó chó vỡ đầu. Mình còn giả vờ là nhà mình cũng ở Gia Lâm để đi xe bus cùng anh í về mỗi ngày, sau đấy lại lên xe đi ngược về nhà mình ở đầu kia thành phố. Giờ mình đã hiểu thế nào là nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

Còn trường Đại học của mình, nơi mình đang đứng đây; nơi mà 2 năm đầu mình đã rắp tâm rút hồ sơ để thi lại sang trường khác; nơi mà trong bao giấc mơ hiện ra khi mình ngủ gật trên giảng đường, mình đã ước đến ngày tốt nghiệp để tung cánh bay khỏi đấy. Thì bây giờ, mình lại mong nó cứ chứa chấp mình đi, đừng đẩy mình ra đời vội. Mình vẫn còn muốn lui tới đây hàng ngày, vẫn muốn gặp anh trông xe khi nhìn thấy mình sẽ gật đầu cười:"Vào đi không cần vé!", vẫn muốn lên canteen ăn bát mì ít thịt ít cả rau, vẫn muốn lê la sân trường mà hát hò nhảy nhót tập tành cho các chương trình Đoàn Đội Hội phường. Mình vẫn muốn nửa đêm gọi điện cho các bạn hỏi học thi đến câu nào rồi, rồi ngồi tự quây để với nhau mà chả dựa trên cơ sở nào cả, sáng hôm sau thi lệch tủ lòi mắt.

 

16 năm đi học của mình sắp hết. 16 năm mình thấy mình đúng là 1 sản phẩm hoàn hảo của nền giáo dục nước nhà. Thuộc 5 điều Bác Hồ dạy, thuộc bảng cửu chương, bao nhiêu cái giải học sinh giỏi, thủ khoa Đại học, không bạo hành nữ sinh, không bật thầy cô giáo, chả có cái clip sex nào mà tung lên mạng.

Sau buổi bảo vệ tốt nghiệp này, sẽ chẳng còn ai chấm điểm cho mình nữa. Những cái máy quẹt gắn trước cổng các công ty sẽ chỉ chấm công cho mình thôi.

Tối qua, là xong bộ áo dài để hôm nay mặc đi bảo vệ, mình online 1 tí và nhìn thấy cái ảnh 2 bạn học sinh trường Ams ôm nhau khóc trong lễ tốt nghiệp. "Made in 12" năm nay của các bạn tên là "Dòng thời gian". 4 năm trước, chủ để "Made in 12" của khóa mình là "Tháng năm không ở lại". Năm đấy, khi cái clip cuối cùng được phát, trên màn chiếu là cảnh các lớp học vắng tanh, hành lang dài hun hút, sân trường trống không 1 bóng người, 2 cánh cổng trường từ từ khép lại, ai đó bắt đầu hát "Nếu có ước muốn trong cuộc đời này...", mình cay xè mắt mũi. Lúc đấy có muốn chạy ra ôm 1 bạn, và thêm 1 vài bạn khác. Nhưng cứ đứng như trời trồng. Tối về nhà ân hận lắm, ân hận đến suốt cả những năm sau này.

Nên chỉ vài phút nữa thôi, khi lễ bảo vệ của mình kết thúc, mình sẽ xuống dưới ôm nhiều bạn, bắt tay nhiều thầy cô. Bởi vì "Tháng năm không ở lại". Và ngay cả tháng 5 cũng không hề ở lại đâu.

Suối

 Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.