THỦY ĐIỀN hân hạnh, chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương một mùa xuân tươi đẹp.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Tên thật: Van Mau Tran

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Đặng Xuân Xuyến (Hà Nội- VN)

27-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*TĐ 25 TR- Nỗi Loạn Thiên Cung (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 85- Lệ Đỗ Tuôn Sa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 132- Đêm Nhớ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 4- Ru Khúc Tháng Năm (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN- Hương Whisky (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 131- Tôi Biết (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NK 13- Đồi Charlie (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 12- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NK 12- Dặn Con (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 3- Bát Cơm Vội Ngoài Đồng (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 

Bát Cơm Vội Ngoài Đồng

 

Ấy vậy mà, bữa cơm trưa ăn vội ngoài đồng ấy lại khiến tôi không khỏi chạnh lòng, là chút muối vừng rang, hay chút thịt kho mặn với một ơ cơm đã nguội đi vì gió, vì để lâu. Cạnh đó là chai nước chè, cái vị mà đã ngấm sâu vào mỗi người. Nhưng...

***

 

Tôi sinh ra ở một làng nghèo thuộc tỉnh Quảng Nam, nơi mà xung quanh là đồng ruộng , nơi mà con người chỉ biết sáng sớm vác cuốc ra đồng và trở về khi trời đã sẫm tối. Ngày mới bắt đầu với người dân nơi đây bằng tiếng gà gáy sáng bất kể trời nắng hay mưa.

Chiếc cuốc trên vai cứ thế theo họ cả ngày, đào đào, bới bới, xơi tốp cả những thửa đất khô cằn nhất, để gieo vào đó hạt thóc, hạt đậu hay hạt rau muống,... rồi ngày ngày lại tưới nước, bón phân, mong chúng mau lớn để đem ra chợ mà bán, mà đổi, mong kiếm được chút thịt, cá, hay ít tiền để lũ con được đi học. Nếu gặp mùa lúa, trúng lớn, không bị sâu hại, hạt chắc thì sẽ kiếm được chút để dành cho con. Còn nếu gặp trời nắng hạn, hay mưa bão bất thường thì những giọt mồ hôi mà họ đổ xuống đây như đã thành công cốc.

 

Ấy vậy mà, bữa cơm trưa ăn vội ngoài đồng ấy lại khiến tôi không khỏi chạnh lòng, là chút muối vừng rang, hay chút thịt kho mặn với một ơ cơm đã nguội đi vì gió, vì để lâu. Cạnh đó là chai nước chè, cái vị mà đã ngấm sâu vào mỗi người. Nhưng, họ vẫn ăn, vẫn cười nói, như xé tan cả mệt mỏi của buổi trưa đầy nắng, như thể đang ăn một món sơn hào, hải vị chứ không phải là đang ăn chút cơm trắng này. Giữa đồng ruộng mênh mông không có một bóng cây che mát, tôi nhìn thấy chiếc chòi tranh cũ nát, xiêu vẹo, chỉ chực đổ sập nếu có cơn gió nào bất ngờ ập tới, thì trong đó có bóng dáng của những người dân quê tôi, đang siêu vẹo ngồi múc từng thìa cơm, vừa nhai, vừa bàn về những đồng lúa được mùa, những hàng rau xanh tốt. Khung cảnh ấy hiện lên vừa dân dã, yên bình lại có chút xót thương. Những con người ấy có bao giờ biết đến cảnh ngồi điều hòa, máy lạnh, bữa ăn trưa sang trọng trong nhà hàng.

Chưa kể đến những ngày mưa gió, mùa bão lũ của tháng 9, tháng 10, trong cái lạnh như cắt da cắt thịt, khi những người thành thị còn mải mê quấn mình trong chiếc nệm ấm thì người dân nơi đây đã thức dậy, nấu cơm mang ra đồng với bao muộn phiền trong đầu, rằng mưa gió thế này thì lúa không lớn, rằng rau sẽ bị ngập úng và con ơi, tiếng điện thoại về nhà bảo gởi tiền, cha mẹ phải làm sao mới có ?BỮa cơm trưa giữa trời đông lạnh, không bằng nỗi lạnh trong lòng mẹ cha bây giờ, là nỗi lo cơm áo gạo tiền, là vị mặn chát của mưa hòa lẫn trong làn nước mắt. Miếng cơm trưa bỗng trở nên khô khốc mà nuốt chẳng đặng lòng.

 

Không được chọn cha mẹ sinh ra, nhưng phải biết lựa chọn tương lai cho mình, cuộc sống nông dân quanh năm đói kém, để có được đồng tiền, bát cơm phải chảy mồ hôi mà sôi nước mắt, dành cho con đồng tiền để đi học mà đổi đời, hãy ráng mà học hành , chỉ có học mới thay đổi được số phận, để cha mẹ, những người nông dân chân lấm, tay bùn, suốt ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời được hạnh phúc, được tự hào về những gì mình bỏ ra, và trả ơn cho sự hy sinh thầm lặng ấy, bạn nhé!

 

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*TĐ 130- Chùm Thơ Số 14 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 64- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 129- Một Vòng Đất Nước (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 13- Hoan Hô TBT Chí Văn Từ Chức (Truyện Ngắn) Nhà Văn Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*WI 6- Trách Bố (Thơ Vui) Web Inhaber (GER)

 

Web Inhaber

 

mehr lesen 0 Kommentare

THMN 2- Miền Tây Thương Nhớ (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 Miền Tây Thương Nhớ

Miền Tây thương nhớ

 

Và quả thật vậy, tôi yêu miền Tây từ con người đến cảnh vật, mọi điều ở đây đều in dấu lên trái tim tôi những hình ảnh đẹp dịu dàng và bình yên nhất.

***

 

Ngày còn bé, tôi đã luôn mơ ước được đi khắp mọi miền đất nước, cái ước mơ đó bắt đầu hình thành trong tôi từ những câu chuyện sau mỗi chuyến đi công tác của ba; sau những lần tôi vô tình bắt gặp một địa điểm nào đó với phong cảnh, con người đẹp đến nao lòng trên những chương trình truyền hình phát sóng.

Lớn hơn chút nữa, tôi vững chãi ngồi sau lưng ba mẹ, mặc nhiên thả mình vào những chuyến đi xa hơn ngoài khu vực quận mình sinh sống. Nhớ năm đó là năm mẹ vừa sinh bé em ở nhà, ngày Tết về thăm quê, do sức khỏe và em bé nên mẹ không tham gia được, vì vậy việc về quê thăm ông bà được giao cho ba và tôi. Tôi vẫn nhớ rất rõ cách ba choàng qua hông tôi một cái đai lưng được thắt an toàn cùng với ba, phòng trường hợp ngồi sau tôi sẽ ngủ gục đi mất. Nhưng không, trong suốt chặng đường về quê ngày hôm đó, tôi hoàn toàn tỉnh táo, ngắm nhìn những cảnh vật trên đường đi, lòng yêu thích đến lạ, có lẽ giấc mơ cầm lái đi đây đi đó trong tôi ngày một lớn dần lên.

Rồi lên đại học, khi ý thức được việc chạy xe, tôi cùng chiếc cub màu đỏ cũ kỹ của mình rong ruổi khắp mọi nẻo đường trong thành phố. Quả thật, tôi rất siêng long nhong, mọi ngóc ngách, mọi tầm nhìn, từ những nơi hoang sơ ban đầu ít người biết đến – cho đến khi nó trở thành địa điểm nổi tiếng mà các bạn trẻ ngày ngày vẫn share ầm ầm trên các trang mạng xã hội, tôi cũng đều đã đi qua. Tôi chui vào những con hẻm, thả mình vão những ngóc ngách chung cư cũ kỹ, hay những lần vô thức chạy thẳng ra bờ sông ở quận 2, ở Thanh Đa hay đồng diều gần nhà để suy nghĩ, những lần như vậy, bản thân tôi cảm thấy như mình được nạp thêm năng lượng sau ngày dài miệt mài với giảng đường và nơi thực tập.

Mỗi người chúng ta, ai cũng có một nơi luôn muốn tìm về, tôi gọi đó là "nhà". Nhà là nơi tôi luôn cảm thấy an toàn, bình yên vì cuộc sống ngoài kia vốn dĩ rất khắc nghiệt. Bên cạnh đó, chẳng biết tự bao giờ, tôi luôn muốn được đặt chân tới Tây Bắc, tôi không hiểu, tôi không biết, chỉ là khi được ai đó hỏi ngoài nhà ra thì tôi muốn được đi đến đâu nhất. Chẳng cần suy nghĩ, tôi trả lời luôn "Đó chính là Tây Bắc". Đó luôn là ý nghĩ trong tôi cho đến Tết năm nay... Trường tôi rất tinh tế khi luôn rèn luyện cho lứa sinh viên chúng tôi cái tư tưởng "Dù là kỳ nghỉ nhưng các em đừng có chểnh mảng việc học nhé, vì nguyên một chuỗi các môn thi đang đón chờ mấy đứa sau Tết kìa" ... vâng, đó chính là đặc trưng của trường tôi. Sau tết, tôi sẽ thi một trong bốn môn tứ đại nguy hiểm nhưng cực kỳ quan trọng trong cuộc đời sinh viên, vì vậy, tôi tuyệt nhiên không muốn đi đâu xa hơn nhà mình cả. Tôi ôn luyện miệt mài, tôi mày mò tìm tòi thêm các nguồn tài liệu khác, khi mệt thì nghỉ uống nước cam, ăn chén cơm với thịt kho tàu cho còn chút nào đó mùi vị của Tết. Cho đến khi ba tôi lên tiếng "Mồng 5, mồng 6 này, con hãy nghỉ ngơi hai ngày để đi miền Tây với nhà cho biết." – và tôi đã đồng ý mặc dù còn quyến luyến mang cả sách vào ba lô để khi nào rỗi sẽ đọc. Miền Tây – nơi này tôi chưa từng nghĩ, cũng như chưa từng có kế hoạch đi đến, liệu lần này tôi sẽ trải nghiệm được điều gì.

Ngày hôm đó tôi được trải nghiệm miền Tây lần đầu tiên. Ngồi trên xe tôi thích thú khi những địa điểm như khu di tích Ấp Bắc, hay thị xã Cai Lậy, Cái Bè hiện lên trên bảng chỉ đường, những nơi này, tôi chỉ đọc được trong sách, trên báo, nhưng nhìn bằng mắt thật, nó có gì đó làm tôi cảm thấy phấn khích. Đến cầu Mỹ Thuận, tôi trầm trồ ngạc nhiên xen lẫn niềm vui sướng khó tả. Cây cầu trong mơ, nổi tiếng một thời mà ngày nào cũng xuất hiện trên giấy báo, cấu trúc cũng khá giống với cầu Phú Mỹ ở thành phố, nhưng nó mang lại cho tôi một cảm giác khác – mới lạ. Tôi và gia đình dừng chân tại Vĩnh Long – là nhà chú Hiếu, một đồng nghiệp của ba tôi. Tôi vốn dĩ là người rất ngại giao tiếp, nhất là với những người mới quen, tôi thường thu mình lại và trở nên ít nói. Nhưng tại gia đình chú Hiếu và cô Thúy, cùng với những người thân trong gia đình cô, và hai bé gái dễ thương như thiên thần, chính sự nhiệt tình, vui vẻ của gia đình cô chú khiến tôi cảm thấy rất vui, cảm thấy mình như một thành viên trong nhà. Người ta thường bảo nhau người miền Tây rất hào sảng, chân thành, và hôm nay, tôi khẳng định hơn 100% là như vậy. Tôi đi loanh quanh nhìn cảnh vật xung quanh, mọi thứ được thu hết vào tầm mắt tôi một cách tự nhiên và rõ ràng nhất; hình như, tôi bắt đầu yêu mến nơi này rồi.

Cũng chính tại đây, tôi có cơ duyên may mắn được gặp một người đàn anh cùng ngành rất giỏi, và thân thiện. Sau khi nghe mẹ và ba anh kể về anh, tôi cảm thấy bản thân mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Rời Vĩnh Long để đến Cần Thơ, tôi có chút gì đó quyến luyến muốn trở lại nơi này, thật đấy, hình như có điều gì đó vô hình níu chân tôi lại vậy. Cầu Cần Thơ kia rồi, cái nơi mà một thời tôi đã cố gắng quyết tâm giành một suất thi Olympic năm lớp 11 để được đặt chân tới đây. Tôi vẫn nhớ rõ năm đó, do bận lịch học nên tôi không thể theo lớp đội tuyển trên trường được, và tôi đã tự mình ôn luyện cho cuộc thi tuyển ở trường vào đầu mùa xuân, tất cả là chỉ vì tôi muốn được đi cầu Cần Thơ thôi... Cuộc thi này cực kỳ khắc nghiệt, trong số rất nhiều thí sinh đăng ký, chỉ chọn ba bạn để dành vé đi thi Olympic cho mỗi môn mà thôi. Và không hiểu sao, trong đợt thi tuyển năm đó, tôi may mắn được hạng nhì, và giành được vé vào học để được đi thi ... tuy nhiên, cuộc đời vốn dĩ không như bạn mơ ước, do không thể đi học cùng các bạn trong đội, mặc dù cô giáo chủ nhiệm cũ năm lớp 10 của tôi – cũng là một trong hai giáo viên phụ trách bộ môn Địa này đã luôn động viên và gửi bài trên đội cho tôi học, nhưng ... cô giáo phụ trách chính lại không chịu, và tôi đã phải nhường chiếc vé đó lại cho cô bạn xếp thứ tư, vốn dĩ đã theo đội tuyển từ những ngày đầu mới mở. Chỉ nhớ tối hôm đó về nhà, sau khi nghe tin trên trường từ cô giáo, tôi đã khóc rất nhiều. Giấc mơ được đến cầu Cần Thơ năm nào tưởng chừng như vẫn còn ám ảnh tôi mạnh mẽ, cho đến hôm nay - cái ngày mà tôi được tận mắt nhìn thấy, được đi trên cây cầu này, trong tôi có quá nhiều cảm xúc mãnh liệt để ghi nhớ, cuối cùng thì tôi cũng đã đặt chân đến đây.

Cần Thơ ngày tôi đến vẫn đẹp nhẹ nhàng và hiền dịu với dòng sông Hậu uốn quanh, với chợ nổi Cái Răng nhộn nhịp buổi sáng, với bến Ninh Kiều cùng ly ca cao nóng hổi hâm nóng tình cảm của người xa lạ - là tôi, với những câu chuyện nghe hoài không chán từ chú Tú – về chuyện sản xuất bánh in, bún cà ri nấu từ lá cà ti tươi, bún bò cay đặc sản nhà chú ...vv. Chỉ vỏn vẹn hai ngày ở miền Tây đã khiến tôi khi về thành phố lại mang một nỗi nhớ muốn đến nơi này nhiều lần hơn nữa, không phải chỉ vì cảnh vật nơi này quá đỗi yên bình, mộc mạc, giản dị, mà còn vì những con người nơi này đã in dấu lên trái tim bé nhỏ của tôi.

 

Chuyến đi thứ hai bắt đầu vào dịp nghỉ lễ 30 tháng 4 và 1 tháng 5, sau khi kết thúc chuỗi thi tám môn liên tiếp. Ban đầu dự định của tôi là dành hẳn bốn ngày để nghỉ ngơi sau chuỗi thi cử, nhưng do lịch trực mới nên chỉ còn rút ngắn lại ba ngày vì tối ngày thứ ba tôi sẽ có ca trực đầu tiên tại bệnh viện mới. Đúng là ngày lễ, đường kẹt xe rất đông, tôi mắc kẹt gần 5, 6 giờ đồng hồ tại Tiền Giang trước khi đến Vĩnh Long nghỉ trưa. Hôm đó nồi cháo gà cô Thúy nấu thực sự rất ngon, không phải chỉ vì đói mà tôi ăn ngon đến vậy, chính vì sự niềm nở, vui vẻ của cô đã khiến tâm trạng tôi cảm thấy phấn chấn hơn nhiều sau hàng giờ kẹt xe mệt mỏi. Lần này tôi sẽ cùng gia đình cô chú đi khám phá xa hơn ở miền Tây – điểm đến sẽ là Bạc Liêu, Sóc Trăng.

Nhắc đến Bạc Liêu, người ta sẽ nghĩ đến ngay câu chuyện về công tử Bạc Liêu nức tiếng ở xứ này một thời, nhưng – đối với tôi, điểm đến mà tôi thực sự muốn được đặt chân đến nhất lại là trạm điện gió Vĩnh Trạch. Tôi đến Bạc Liêu cũng là lúc trời đã nhá nhem tối, chúng tôi dừng chân ở nhà bác Năm, nhà bác ở một khu phức hợp gần ngay ngõ vào thành phố, im ắng nhẹ nhàng như chính con người nơi đây. Sau khi đã ổn định, chúng tôi bắt đầu ra trạm điện gió, lúc này trời đã khá tối, khi đến nơi, ngoài những cánh quạt gió đang quay vô định theo một quy luật, tôi không thể nhìn rõ hơn được gì nên chúng tôi quyết định sẽ quay lại đây vào sáng mai. Chúng tôi tiếp tục hành trình đến thăm tượng Mẹ Quan Âm Nam Hải – nơi mà nhiều người dân ở đây cũng như từ những xứ khác đến để cầu xin. Và tôi, cũng không ngoại lệ, chỉ biết lúc đó tôi chỉ mong có được nhiều sức khỏe, và những người tôi yêu quý sẽ không rời xa tôi, chỉ vậy thôi.

Cũng đã gần tám giờ tối, và đoàn chúng tôi quyết định dùng bữa tại bờ kè cạnh biển. Trong làn khói mập mờ từ lò nướng, từng lời nói, từng câu chuyện, từng cử chỉ của mọi người đều được tôi ghi nhận hết vào trong tâm trí của mình, những điều đang xảy ra chung quanh, những con người bên cạnh tôi đều làm tôi thật sự rất yêu quý. Sáng hôm sau chúng tôi dùng bữa tại khuôn viên nhà công tử và tiện thể tham quan nhà của công tử. Kết cấu nhà và mọi đồ dùng trong nhà đều ấn tượng với tôi một từ thôi: "gỗ". Quả thật đồ dùng ở đây được chạm khắc, đẽo gọt tinh tế và không có dấu hiệu phai mờ của thời gian. Sau khi ăn uống no nê, chúng tôi quay trở lại trạm điện gió, lúc này nắng khá gắt nhưng cũng không ngăn được bước chân tôi nhìn ngắm nơi này thật lâu, quả thật có những điều tuy không nổi bật, không được nhắc nhiều trong sách báo, nhưng lại làm ta yêu mến nó thật nhiều. Rời khỏi trạm điện gió, chúng tôi ghé ngang chùa Xiêm Cán – một công trình kiến trúc nổi tiếng ở nơi này.

À mà nhắc mới nhớ, từ lúc ở Sóc Trăng trở về Bạc Liêu, bạn sẽ thấy rất nhiều ngôi chùa có cấu trúc kiểu như thế, giống với những ngôi chùa bên Thái Lan ấy, nổi bật với mái hình tháp và những hình tượng sống động. Sau khi dùng bữa trưa và chia tay gia đình cô Thúy và bác Năm, gia đình tôi trở về Sóc Trăng để tham quan ngôi chùa Dơi nổi tiếng. Nơi đây nổi tiếng với loài dơi ngựa, khi phóng tầm mắt nhìn lên những ngọn cây, bạn sẽ thấy được hàng trăm chú dơi đang đu mình ở đó, tôi cũng tự hỏi bản thân, lỡ như đang ngước nhìn vui vẻ mà bỗng dưng có chú dơi nào đau bụng không kiềm chế được thì cảm xúc của bản thân lúc đó sẽ ra sao. Haha thôi bỏ qua đi, tôi đang bị thu hút bởi một điệu nhạc vang lên gần đó, gần như quên mất bầy batman đang đu mình, tôi đi về phía phát ra tiếng nhạc, là một dàn nhạc mang phong cách cổ xưa, có nét gì đó truyền thống, cũ kỹ của dân tộc Khơ-me, nhưng lại rất bắt tai và cuốn hút người nào đang lắng nghe nó. Rời Sóc Trăng, gia đình tôi nhanh chóng trở về Cần Thơ để kịp nghỉ ngơi sáng mai sẽ về thành phố sớm, và chúng tôi đi ngang Hậu Giang. Hậu Giang đón tôi bằng một cơn mưa rào to trắng xóa, và trong cơn mưa đó, tôi thấy được trường đại học Võ Trường Toản to như một tòa lâu đài, và ... những điều làm tôi nhớ về Hậu Giang chỉ có thế. Sớm bình minh trên sông Hậu, bên ly cà phê sữa nóng hổi, tôi ngồi nghĩ miên man, cảm thấy bản thân lúc đó một mình thực sự thoải mái, tôi nhớ về câu chuyện cô Thúy kể ngày hôm qua trong bữa ăn, về cách cô nói rằng mỗi người trong chúng ta ai cũng đều có một cái duyên, rồi một ngày duyên nó đến ta muốn tránh cũng tránh không được, lúc đó tôi đã tự hỏi bản thân mình "Vậy cái duyên của tôi đã đến chưa ?". Tạm biệt miền Tây, tôi lại trở về thành phố, sau khi đã hít căng một bầu năng lượng yên bình đầy phổi từ nơi này, tôi nghĩ tôi đã ổn hơn để trở lại việc học.

 

Và rồi mùa hè cuối cùng cũng đến, sau một năm dài mệt mỏi và thú vị với lứa sinh viên chúng tôi – đây có thể tạm xem là thời gian để lấy lại sức lực. Và tôi ... lại chọn miền Tây làm điểm đến cho mùa hè đầy nắng và mưa của mình. Tôi lại bắt đầu chuyến hành trình với điểm đến đầu tiên là Đồng Tháp, ở đây nổi tiếng với những ao sen mà ngay cả câu thơ cũng đã từng viết "Tháp Mười đẹp nhất bông sen. Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ." Và tin tôi đi, đến đây thì phải ăn nem Lai Vung vì nem Lai Vung ở đây cực kỳ ngon, tôi bị hấp dẫn bởi vị của nó nên đã ăn liền bốn cái không ngớt. Rời Đồng Tháp, tôi đến An Giang để nghỉ trưa và chuẩn bị tham quan. An Giang cũng như Hậu Giang, đón tôi bằng cơn mưa rào khó chịu, nhưng được một lúc thì ngớt và tạnh hẳn, xem như đó cũng là dấu hiệu tốt vì trời không mưa thì sẽ có thể được tham quan nhiều hơn, à mà trời có mưa thì tôi cũng sẽ ... đội áo mưa đi tham quan mà.

Tại đây tôi gặp chú Phong – cũng là một người đồng nghiệp của ba, trong chuyến đi chú đã chia sẻ cho tôi rất nhiều về kinh nghiệm chụp hình khi biết tôi là một đứa rất mê chụp cảnh, chú giới thiệu cho tôi về những địa danh khi chúng tôi đặt chân đến như Núi Sam nơi có chùa Bà Châu Đốc, núi Ông Két với mỏm đá nằm cheo leo như con két ...núi Cấm với tượng Phật Di Lặc to lớn, về rừng tràm Trà Sư, về khu nhà mồ Ba Chúc, về nơi biên giới Tịnh Biên với những câu chuyện đầy mùi trinh thám. Nhưng...điểm ghi dấu trong lòng tôi nhất có lẽ là những cánh đồng thốt nốt ở Tri Tôn – nó mang một vẻ đẹp yên bình mà khi nhìn vào, tuyệt nhiên những xô bồ ngoài kia sẽ tan biến mất.

Chia tay chú Phong, chúng tôi trở về Kiên Giang nghỉ ngơi để sáng mai kịp đi thăm đất mũi Cà Mau, và Kiên Giang ân ái dành hẳn cho tôi tận năm vết muỗi chích, chắc do muỗi lạ nên rất đau và nhức. Do lúc đi An Giang tôi rất sợ muỗi đốt vì đây là vùng dịch tễ sốt rét nên tôi đã ăn mặc kín mít từ trên xuống dưới không chừa nơi nào cho muỗi đốt. Thế mà khi đến Kiên Giang thay vì mang giày bata thì tôi lại đổi sang mang dép để tiện đi lại cho việc ăn uống và hẳn nhiên ăn luôn năm vết đốt. Tối đó ngủ tôi co ro lạnh run và sợ sốt rét tới nơi nhưng chực nhớ bệnh này thời gian ủ bệnh không nhanh đến vậy nên tự an ủi bản thân sẽ không sao đâu.

Sáng hôm sau ăn vội ly mỳ và làm ly matcha nóng từ gói bột mang theo, chúng tôi khởi hành đi Cà Mau sớm. Dừng lại ven đường để mua khóm Tắc Cậu, là loại khóm nổi tiếng ở đây, vừa ngon vừa ngọt vừa rẻ mà cô bán khóm cũng như con trai cô cũng bao vui vẻ và dễ thương, xem như đã đủ lương thực và tinh thần để khi đến nơi tận cùng Tổ quốc tôi có món để ngồi nhấm nháp rồi. Đến Cà Mau tôi được gặp chú Đen là người dân bản địa ở đây và cũng là đồng nghiệp của ba, chú là người hướng dẫn chúng tôi đi đến đất mũi, vì từ Cà Mau đi đến đất mũi cũng mất 95km nữa nên có chú trò chuyện quãng đường cũng như rút ngắn lại thêm. Trước đây khi đến Năm Căn, để vào đất mũi cần phải đi thuyền, tuy nhiên ngày nay đã có con đường nhựa dẫn thẳng vào đất mũi tuy vẫn còn đang làm dở. Cảnh vật xung quanh chủ yếu là rừng ngập mặn nhưng vẫn đẹp lạ lùng, tôi chỉ biết ngắm nhìn chứ không nói được lời nào ra hồn cả.

Tôi nghe chú Đen kể, vào năm 1997, có một trận bão lớn đi qua đây, quét sạch mọi thứ, cuốn đi tất cả, kể cả sinh mạng người dân nơi đây cũng bị cơn bão cuốn đi mất ... chỉ chực nghe tới đó, tôi đã nghẹn lòng; cho đến khi tận mắt nhìn thấy khu vực đất mũi, nơi bà con sinh sống, tôi mới thấm được hoàn cảnh lúc đó muốn tháo chạy là bất khả kháng, nhưng rồi sau ngần ấy năm, nơi này lại vươn lên với những cuộc sống mới, nhìn vào ánh mắt của họ, tôi thấy được một niềm tin sống mãnh liệt chưa bao giờ tắt. Đến được đất mũi Cà Mau – điểm tận cùng của Tổ quốc – cực Nam của đất nước cũng đã hơn 12 giờ trưa, tuy nhiên điều đó cũng không ngăn cản được niềm vui sướng xen lẫn tự hào của tôi, tôi ôm cột mốc thật chặt, giây phút đó tôi biết mình thật hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên tại đất nước này. Và tôi cũng không quên lấy túi khóm ra làm ngay một quả uống cùng một chai nước suối mát lạnh và tận hưởng cảm giác được chạm tay vào nơi tận cùng của đất nước, lúc đó tôi đã nghĩ mình là người may mắn nhất trên đời.

Vậy là chuyến đi mười ba tỉnh miền Tây của tôi đã khép lại. Miền Tây – một nơi mà tôi chưa từng có dự định hay kế hoạch để đặt chân tới, ngoại trừ cây cầu Cần Thơ là nơi tôi đã ra sức để được đi vào năm cấp ba thì hầu như trước khi tới đây, tôi vẫn không có ý niệm gì về nơi này. Tôi đến đây với một cái đầu trống rỗng để có thể cảm nhận nơi đây một cách tự nhiên và chân thật nhất. Và quả thật vậy, tôi yêu miền Tây từ con người đến cảnh vật, mọi điều ở đây đều in dấu lên trái tim tôi những hình ảnh đẹp dịu dàng và bình yên nhất.

Nếu bạn hỏi tôi rằng, nơi đâu nhiều cầu nhất, tôi sẽ khẳng định nói miền Tây đấy, vì nơi đây cứ năm đến mười phút là sẽ phải đi qua một cây cầu, có khi còn chưa tới. Và có những điều chỉ để nhìn và cảm nhận, chứ không thể chụp lại được, như cảnh lũ trẻ tắm ao đùa nghịch khi tôi đi ngang thị xã Ngã Bảy, hay cảnh đàn cò trắng phếu đang sục mình trong nước bắt cá ở đất mũi, hay cảnh một bên là nhà hay đồng còn một bên là sông – một nét đặc trưng ở những con đường miền Tây, và cả những nụ cười, những lời nói, những cử chỉ mà con người miền Tây đã dành cho tôi và gia đình, tất cả những điều đó chắc chắn đi hết một đời tôi cũng sẽ không bao giờ quên được. Tôi cũng thầm cảm ơn ba mẹ và em gái cùng chú gấu Brownie đã luôn đồng hành cùng tôi trong những chuyến đi, để tôi biết được rằng khi tôi luôn khăng khăng khẳng định Tây Bắc là điểm đến tôi luôn muốn đến nhất trong cuộc đời thì ngoài nhà và quê – miền Tây là nơi tôi luôn muốn có cơ hội để trở về một lần nữa. Trên tất cả, tôi chỉ muốn nói cảm ơn và ... miền Tây, nhất định một ngày nào đó tôi sẽ trở lại.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*SC 25 Giọt Nước Mắt (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 128- Hương Lạ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

TRT 4- Thương Lắm Quê Ơi (Thơ) Tác Giả Trúc Thanh (VN)

 

Tác Giả Trúc Thanh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 28- Cuộc Tình Chiều (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*THMN 1- Tháng Sáu Vắng Anh (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 

 Tháng Sáu Vắng Anh

 

Tháng Sáu, Sài Gòn nhiều gió, và nhiều cả những cơn mưa. Tháng Sáu, Sài Gòn chẳng còn nắng, và em chẳng còn anh.

***

 

Có lẽ nào, tháng Sáu là tháng chia ly. Tháng Sáu, phượng vắt kiệt mình tô điểm cho đời những khóm hoa rực rỡ. Tháng Sáu, mặt trời nhắm mắt xoa lòng người bởi những cơn mưa. Tháng Sáu, em nhắm mắt thấy anh trong những ngày hôm qua, nhặt lại anh của những kí ức vụn vỡ....tháng Sáu, vắng bóng người em thương.

Em đã chọn cách ra đi, ra đi để lại cho anh bờ bến mới, thương cô gái ấy ngày đêm ngóng anh đứng đợi. Bởi em biết rằng, chẳng có hạnh phúc nào mang hình bóng người thứ ba. Xót xa thay cho kẻ thứ ba...

 

Mà người đó là ai? Là em? Là anh? Hay là cô gái ấy. Phải chăng, yêu một người là có lỗi, mà lỗi tại tình yêu hay lỗi tại em. Là tại em ngu ngốc không biết rằng anh đã có chốn dừng chân, là tại em ngây thơ, cứ tưởng tình yêu vốn dĩ màu hồng, cứ ngỡ cho đi thì được nhận lại, trao cho người khác hạnh phúc thì hạnh phúc sẽ tự tìm đến với mình. Là tại anh, đã có tình yêu thương, đã được người khác yêu thương mà vẫn muốn có thêm người thương nữa. Là tại cô gái ấy, đã trót trao một lòng một dạ suốt tám năm với người từng thề non hẹn biển. Em biết chứ, tình yêu là khờ dại, vậy lỗi này biết trách ở ai.

Trong tình yêu, là ai đúng, là ai sai.

Em chọn cách ra đi, để cô ấy và anh ở lại. Tháng Sáu, không bao giờ em muốn tháng Sáu quay trở lại. Em biết, mùa mưa rồi cũng tạnh, vết thương rồi cũng sẽ lành, nhưng nỗi nhớ anh, chẳng thể nào nguôi lạnh. Em biết, rồi chuyện cũ cũng sẽ qua, chẳng còn đau nhói khi đi qua con phố ấy, dẫu vẫn mong rằng, anh sẽ luôn ở đấy, nhưng...mong nhớ làm gì, chỉ ôm lấy cơn đau.

Em vẫn gắng mỉm cười cho những tháng ngày sau, dẫu nổi nhớ về anh vẫn ngập tràn trong tiềm thức. Vắng anh, bầu trời trở nên hiu quạnh, giữa vạn người em thấy lạc lõng và bơ vơ. Nỗi đau này em phải gánh đến bao giờ, ngày hôm nay, ngày kia, và cả mai sau nữa.

 

Đã có lần, em giật mình trong đêm hiu quạnh, vẫn cứ ngỡ rằng, ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ. Đã có lần, em lầm tưởng anh trong đám người đông trên con phố, em đã không kìm được mà khóc gọi tên anh. Đã có lần, em mặc kệ những giọt mưa thấm đẫm len lõi ngấm vào da thịt, mặc kệ những cơn mưa chát chúa, mặc kệ những ánh mắt của người dưng...mặc kệ tất cả, em chỉ muốn vứt bỏ đi mọi thứ để đến bên anh. Đã có lần, em từng khờ dại đến thế...

 

Thành phố vắng anh, những con đường vắng anh, anh trở về với mái ấm của riêng anh, thôi trách nhau để muộn phiền làm chi nữa, mùa mưa cũng đã sắp qua rồi, hãy để em lần cuối ngắm nhìn hoa phượng đỏ, một lần cuối thôi hãy để em gọi tên anh trong những tán lá cuối mùa, rồi em sẽ trở lại là em của những ngày xưa cũ.

Hãy để em nhớ về anh một lần nữa, lặng lẽ đứng từ xa ngắm nhìn anh một lần nữa, hãy để em khóc về anh một lần nữa...rồi em sẽ ra đi. Buông tay anh, không phải là hết yêu, không phải là hết thương mà chỉ là để cho anh được hạnh phúc, để anh làm tròn bổn phận một người đàn ông, để anh cảm thấy mình không có lỗi.

 

Lỗi lầm này, hãy để em, hãy để một mình em gánh, rồi em cũng sẽ trưởng thành thôi, chỉ cần người bình yên là em đủ hạnh phúc rồi.

"Nếu chúng ta chẳng chung một mái nhà, Thì cứ tới miền xa với con tim khát cháy, Nhìn đời thành thực vậy, Tập yêu mến con người, Cho đi những nụ cười, Lau nhanh dòng nước mắt. Anh biết không, tất cả đều có thật, Dù thành phố không anh khan hiếm những nụ cười, Em trở lại tìm cơn mưa của miền hoài niệm, Tháng Sáu giấu buồn len lén bờ môi"

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

THMN

 

0 Kommentare

*LHT 84- Như Dòng Đời Chảy Trôi (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 127- Như Đóa Sen Tàn (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

 

Thủy Điền

 

 

Như Đóa Sen Tàn

 

Anh đi trong nắng

Em về mưa rơi

Anh, bên cánh đời

Em, mình chiếc bóng

 

Dòng sông, dòng sông

Chiều dâng, sáng xuống

Luân phiên về nguồn

Anh xuôi, em ngược

 

Ngày xưa cùng bước

Bây giờ chẻ đôi

Tôi khóc, anh cười

Như đôi chim Sáo...

 

Một con bay cao

Một con ngồi đọng

Về miền mênh mông

Âm thầm lồng kín

 

Mười năm lỡ tình

Như thông trước gió

Như thuyền...sóng to

Cúi đầu tôi nghẹn.......

 

Nhặt cánh hoa Sen

Ấp ủ thở..... than

Hương, hồng sao vội

Nhạt, tàn qua nhanh.

 

Thủy Điền

23-05-2018

 

 

 

 

0 Kommentare

*TMN 22- Chị (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 126- Người Về Trong Mưa (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐA 5- Cha Tôi Chạy Xe Ôm (Bút Ký) Nhà Văn Thạch Đà (Cà Mau- VN)

 

Nhà Văn Thạch Đà

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 125- Tình Già (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 9- Bên dòng Sông Trẹm (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 124- Phất Phới Hương Tình (thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LD 2- Nuối Tiếc Những Ngày Xanh (Thơ) Tác Giả Lê Dương (Cà Mau- VN)

 

Tác Giả Lê Dương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 84- Mai Có Về Không Anh? (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 28- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (TP HCM- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 18- Tình Faycebook Trong Bài Thơ "Chả Biết Thế Nào " Của Thị Quỳnh Dung Lê (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VQT 5- Xin Đừng Biến Giáo Viên Thành Vô Cảm (Thơ) Nhà Thơ Võ Quốc Tuấn (Trà Vinh- VN)

 

Nhà Thơ Võ Quốc Tuấn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HP- Nỗi Buồn Con Gái (Thơ) Tác Giả Hòa Phan

 

Tác Giả Hoà Phan

 

 

Nỗi Buồn Con Gái

 

Là con gái, thường hay buồn hoang dại

Những khi chiều chầm chậm bóng hoàng hôn

Là con gái, thường âm thầm suy diễn

Lúc cô đơn trống trải cõi tâm hồn.

 

 

Thơ tình: Nỗi buồn con gái - 1

 

Em, con gái – hay giận hờn và khóc

Tưởng nước mắt mình nhúng ướt cả con trai

Em, con gái – vẫn thường hay nhõng nhẽo

Thích làm tình, làm tội… bất kỳ ai…!!!

Sao lạ thế? Bởi em là con gái

Chiếc xương sườn nhỏ bé của anh thôi

Thượng Đế cho anh được tất cả rồi

Xin chớ làm đau chiếc xương sườn nữa nhé!

Là con gái, anh biết mà… không thể

Một nửa của mình, san sẻ bớt cho ai

Là con gái, anh biết mà: yếu đuối

Chuyện bâng quơ… nước mắt cũng lăn dài.

Em con gái, hay giận hờn vô cớ

Chuyện vui buồn như đứa trẻ ngây thơ

Nhưng có một điều, em muốn anh phải nhớ

Thiếu chiếc xương kia không sống được bao giờ…

 

Hòa Phan

(Dân Việt)

 

0 Kommentare

*4T 27- Nỗi Buồn Mùa Hạ (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 3- Đắng (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 123- Đời Còn Chút Hương Yêu (Thơ) Thủy Điền

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 12- Lập Dị (Truyện Ngắn) Nhà Văn Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 83- Đợi Chờ (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 60- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 122- Cô Hàng Hoa (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐML 8- Thầy Lân (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HXS 10- Xuân Tình (Thơ) Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn (USA)

 

Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 82- Hối Hả (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T- 26- Ấy À (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 57- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 21- Chiêm Bao Trọn Cuộc Tình (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 121- Con Đường Sáng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 81- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HN 4- Không Có Anh (Thơ) Tác Giả Hanh Nguyen

 

Tác Giả Hanh Nguyen

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 12- Chi Mai (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NK 11- Chùm Tứ Tuyệt " Mưa Đầu Mùa " (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyn Khôi

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 78- Khi Không Còn Yêu Nữa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 24- TR- Chủ Quan (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HR 11- Bài Thơ Không Tên Số 38 Của Nhà Thơ Hải Rừng (VN)

 

Nhà Thơ Hải Rừng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 25- Lỗi Chàng, Lỗi Thiếp (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 120- Có những Lúc (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC/BT 1- Gió, Mây / Sương, Khói (Thơ Phỏng Họa) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 17- Đọc Thơ Của Tác Giả " Vua Ăn Mày " (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HP 15- Đêm Cô Liêu (Thơ) Nhà Thơ Hiền Phương (Hải Phòng- VN)

 

Nhà Thơ Hiền Phương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 119- Bến Lưu Vong (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 11- Bữa Tiệc Đắng (Bút Ký) Nhà Văn Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 20- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 77- Tuổi Vào Yêu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CVM 35- Chùm Thơ Chu Vương Miện Về Nguyễn Công Trứ (Thơ) Nhà Thơ Chu Vương Miện (USA)

 

Nhà Thơ Chu Vương Miện

 

mehr lesen 0 Kommentare

*KKK 12- Tình Sầu Phượng Hồng (Thơ) Nhà Thơ Khê Kinh Kha (USA)

 

Nhà Thơ Khê Kinh Kha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 118- Không Đề (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 15- Thơ Mừng Bạn Đã Ra Đi (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*VCL 14- Chùm Truyện Cực Ngắn Của Nhà Văn Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Văn Võ Công Liêm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 24- Mẹ Của Tôi (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 27- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (TP HCM- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 24- Trả Lời Một Câu Hỏi (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 76- Dòng Sông Đêm (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 117- Sầu Dâng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TTH 1- Tháng Ba Về (Thơ) Tác Giả Tạ Thăng Hùng

 

Tác Giả Tạ Thăng Hùng

 

 

thơ tháng 3 buồn
 


Tháng Ba V

 

Tháng ba về anh đang ở nơi đâu

Em chờ mãi đến mùa hoa đã nở

Những bông hoa loa kèn, loa loa loa nhắc nhở 

Người yêu ơi hoa gạo đỏ trên cành.

Em vẫn tin lời hẹn ước của anh

Từ lúc hoa sưa vẫn còn chưa nở

Và hoa ban chưa trắng trời nhung nhớ

Hoa xoan cũng chưa về trên lối cũ ta qua.

Anh có về cùng với rét tháng ba

Áo nàng Bân bồi hồi đang chờ đợi

Chiếc khuy áo cuối cùng em đơm bối rối

Rất tròn điều mơ hạnh phúc trăm năm.

Tháng ba về lất phất hạt mưa xuân

Đậu trên cánh hoa như nước mắt người con gái

Đã chờ đợi suốt một thời vụng dại

Mà tháng ba về anh có về không?

Anh đã đi qua mưa nắng mấy dòng sông

Con đò tháng ba chở mùa hoa bưởi

Câu hát sang sông bồng bềnh bến đợi

Sao đò còn ở mãi phía bên kia?

Tháng ba về qua chỗ hẹn ngày xưa

Mưa vô ý rơi ướt đầm nỗi nhớ

Gió rét nàng Bân rì rầm ngoài ô cửa

Cứ ngỡ anh về gõ cửa tháng ba em...

 

Tạ Thăng Hùng

0 Kommentare

TNST 2- Mùa Hoa Dã Qùy (Truyện Ngắn Sưu Tầm) THMN

 

Mùa Hoa Dã Quỳ

 

Hãy trân trọng những gì mà bạn đang có vì hạnh phúc không bao giờ đến với ta nhiều lần. Và vì cuộc sống này chính là món quà đáng quý nhất mà thượng đế đã ban tặng cho chúng ta!

***

 

"Ba! Ba đừng đi được không?".

"Ba xin lỗi...".

"Tại sao?".

...

Nhưng ba không nói một lời nào, cứ thế mà lặng lẽ bước đi, bỏ lại một mình tôi lẻ loi giữa dòng đời. Những bông hoa dã quỳ vẫn không ngừng phất phơ trong gió. Yếu đuối. Mỏng manh. Tôi tự hỏi, vì sao hoa dã quỳ lại nở vào mùa đông nhỉ? Và có phải, tôi cũng giống như loài hoa kia, không mạnh mẽ, kiên cường, lớn lên từ mọc dại ở ven đường, mang trên mình một màu vàng cam ấm áp nhưng luôn phải đối mặt với gió và mưa, tôi vẫn sống và đợi chờ những tia nắng hiếm hoi suốt mùa đông lạnh. Cho đến khi đông tàn...

 

Tiếng Bo Rin gọi tôi:

- Chị Bối! Chị Bối ơi!

 

Tôi bừng tỉnh, bao nhiêu cảm xúc chợt vỡ òa trong tôi. Nhìn sang bên cạnh, Bo Rin vẫn ngủ say, gương mặt em lúc ngủ trông giống như một thiên thần nhỏ. Tôi biết mình nằm mơ, không ít lần như thế, nhưng sao tôi vẫn không thể nào thoát ra được? Có lẽ vì, tôi nhớ ba quá chăng?

***

Ba tôi tên Thanh. Mỗi khi bà Cúc ghé nhà ngoại tôi và hỏi Bo Rin con của ai, em tôi liền trả lời: "Con ba Thanh". Sau đó em chạy đi, ùa vào đám con nít người ta gửi ngoại tôi trông nom mà đùa giỡn, la hét ầm lên. Lắm lúc làm cho ngoại tôi bực, cầm cây đánh chúng nó. Thỉnh thoảng mấy cậu, mấy dì lại nộ nạt và cãi nhau ỏm tỏi. Chỉ có ba tôi và bà Cúc là tính tình rất giống nhau, ôn hòa và dễ chịu.

Bà Cúc là em gái của bà ngoại tôi. Bà sống với dì Lý ở gần ngã năm đại học, còn tôi và Bo Rin thì sống với mẹ và một người đàn ông khác nữa ở gần công ty hoa Đà Lạt. Bà Cúc đi buôn bán tự do và thường ghé vào thăm tôi và Bo Rin vào các buổi trưa, dì Lý thì lâu ơi là lâu chị em tôi mới gặp dì được một lần. Và lạ thay, chẳng bao giờ chúng tôi gặp hay thấy chồng bà Cúc, tức ba của dì Lý. Tôi nhận ra dì Lý giống chị em tôi, đều không có ba, hoặc cũng gần giống như thế...

Thực ra không phải vì ba không yêu chị em tôi nên mới ra đi mà bởi vì ba không thể sống với mẹ tôi. Tôi tin vào điều đó. Và tôi tin rằng em gái tôi cũng tin vào điều đó. Chỉ là ba đang cố trốn tránh cái hiện thực đớn đau, phũ phàng mà thôi, ba chưa bao giờ bỏ rơi chị em tôi. Cho nên, tôi và Bo Rin vẫn luôn đợi, đợi một ngày ba quay trở về. Nhưng... có ngày đó không?

***

Em tôi tên Quỳnh Anh. Em sở hữu một khuôn mặt đẹp như hoa và luôn được mọi người nựng nịu gọi là Bo Rin. Mẹ tôi lại thường ôm em vào lòng và hát: "Mẹ có con bò rừng... Mẹ có con bò rừng châu Phi...". Cũng chẳng hiểu vì sao mẹ gọi em như vậy nữa, chỉ thấy hơi kỳ quặc vì da em rất trắng chứ có đen đâu mà gọi là bò rừng châu Phi.

Cũng giống như Bo Rin, tên tôi là Uyển Nhi nhưng tất cả mọi người đều gọi tôi là Bối, nghe cứ như bảo bối. Những năm tháng tôi và Bo Rin lớn lên thật êm đềm và đầy những tiếng cười giòn giã. Tôi chợt nhớ đến những lần gặp dì Lý, thấy dì rất ít cười. Có lẽ vì dì kém may mắn hơn chị em tôi...

Đó là những năm tôi mới được vài tuổi.

Khi tôi tròn mười tuổi, ba mẹ tôi bắt đầu cãi nhau, những tiếng quát tháo dữ dội và kịch liệt hơn bao giờ hết. Nhiều đêm khi tôi và Bo Rin đang ngủ thì buộc phải tỉnh giấc, nhìn rồi lại thôi. Chúng tôi đều là trẻ con. Không biết Bo Rin nghĩ thế nào nhưng tôi, tôi thấy buồn vì mẹ thường đi sớm về khuya, người nồng nặc mùi rượu, da thịt ngày một teo tóp đi. Mẹ hét lên với ba: "Anh im đi! Tôi đi đâu về đâu là quyền của tôi...".

Ba đỡ mẹ vào phòng, nước mắt lưng tròng không nói được lời nào. Thỉnh thoảng khi điên lên thì ba cũng hét lên với mẹ: "Đủ rồi đó! Bà vừa phải thôi chớ! Có chồng có con rồi mà bà sống bê tha buông thả như vậy, thiên hạ người ta đánh giá cho. Bà có nghĩ đến tui với hai đứa con không?". Mẹ đưa tay đánh thùm thụp vào người ba, vừa khóc vừa gào:

"Anh im đi cho tôi! Tôi bảo là anh im đi mà, anh có nghe không? Tôi không cần anh nữa...".

Những lời đó, tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả.

Chỉ đến khi mẹ tôi vào viện, bác sĩ lắc đầu bảo với bà ngoại tôi: "Phải đưa về Sài Gòn gấp thôi...". Thì tôi và Bo Rin cứ thế mà cùng ba, bà ngoại, cậu, dì... theo xe cấp cứu của mẹ vào một bệnh viện lớn ở Sài Gòn. Mẹ tôi nằm mê man nhiều ngày trên giường bệnh, bác sĩ lại không cho chúng tôi vào thăm. Khi mẹ tôi tỉnh, ba liền nắm chặt lấy tay mẹ với tất cả tình yêu thương, giọng khản đặc:

 

- Em còn có ước nguyện gì thì hãy nói với anh, anh sẽ làm cho em...

Tự dưng nước mắt tôi chảy ra, em gái tôi đứng bên cũng khóc, tiếng bà ngoại thút thít... Tôi ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, tôi tự hỏi vì sao mẹ tôi đang khỏe mạnh thì lại bị như vậy? Tôi nghe bà ngoại nói là mẹ uống thuốc cỏ. Thuốc cỏ là thuốc gì, tôi không biết.

- Anh... gọi... anh ấy... đến... giúp em... - Tiếng mẹ nhỏ líu ríu.

Ba đứng dậy, quay lưng, tôi thấy rõ trên khóe mắt ba hai dòng nước mắt dài chảy xuống. Ba khóc. Ba lặng lẽ đi ra khỏi phòng. Không lâu sau đó thì có một người đàn ông đến với mẹ tôi. Mẹ tôi phục hồi, một điều mà không ai ngờ tới. Lúc đó tôi và Bo Rin cứ nghĩ rằng hai đứa sắp không còn được gặp mẹ nữa. Và từ đó, người đàn ông ấy đã thay thế ba tôi.

***

Thỉnh thoảng ba tôi đến cho quà và đưa chị em tôi đi chơi, những lúc đó tôi và Bo Rin vui lắm. Nhưng chỉ cần nhìn thấy người đàn ông đó là mặt hai đứa lại xụ xuống. Bà Cúc thường hỏi nhỏ vào tai Bo Rin: "Rin có thương ba D không?".

Chúng tôi gọi người đàn ông đó là ba, nhưng chúng tôi ghét ông! Khi nghe hỏi như vậy, Bo Rin im lặng không nói gì, chỉ rơm rớm nước mắt. Người lớn đôi khi vô tình làm sâu thêm vết thương trong lòng của con trẻ. Em còn bé nên dễ bị xây xát và tổn thương lắm! Mà những vết thương đó không gì có thể bù đắp được.

Đến khi mẹ tôi sinh em bé, con của mẹ tôi với người đàn ông kia, thì chúng tôi không còn gặp ba. Cuộc sống của chị em tôi như bị thiếu hụt một cái gì đó rất quan trọng. Nỗi buồn và niềm vui luôn xen kẽ và song hành với nhau. Khi vui cũng buồn, khi buồn cũng vui. Tôi biết, một phần đời của mình đã bị xáo trộn và cả Bo Rin nữa. Những ngày chờ đợi ba trong vô vọng, chúng tôi chỉ biết chôn vùi mình vào một cái hố mà ai đó đã đào sẵn, những nụ cười, những giọt nước mắt mỗi lúc một dày hơn. Tôi thường mơ thấy mình gặp ba nơi con đường đầy hoa dã quỳ, lần nào ba cũng lắc đầu nói xin lỗi.

Như cái lúc chúng tôi muốn níu kéo ba ở lại thêm chút nữa mỗi khi ba đưa chị em tôi đi công viên về, ba đẩy chúng tôi ra và bảo:

- Vào nhà đi, không mẹ la bây giờ!

"Ba xin lỗi". Ba nói nhỏ rồi phóng xe chạy vụt đi trên con đường lớn, để lại hai đứa nhỏ đứng phía sau là tôi và Bo Rin.

Rồi cuộc sống cứ thế trôi đi, chúng tôi cũng chấp nhận sự thật, chấp nhận người ba mới. Mỗi sáng, ba D chở tôi và Bo Rin đi học. Chiều về, chúng tôi lại chạy sang nhà ngoại nựng em trai và mấy đứa nhỏ con người ta gửi trẻ. Bo Rin cười tươi và tỏ ra nghịch ngợm. Đôi mắt em xoe tròn, long lanh như bồ câu. Càng lớn em lại càng đáng yêu, em nhanh chóng quên đi những nỗi đau đã từng in sâu như mới vừa hôm qua và trở nên đanh đá hơn mọi khi. Tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ nhiều về chuyện cũ nữa.

Cái gì đáng quên thì hãy nên quên đi, nhất là nỗi đau!

***

Ngày em trai tôi tròn một tuổi, mẹ tôi làm bữa tiệc thôi nôi. Tôi gặp lại dì Lý. Tôi và Bo Rin từ trong nhà mừng rỡ chạy ra ôm lấy dì. Bao giờ cũng vậy. Dù lần nào dì đến cũng chẳng mang cho chị em tôi thứ gì, ngoài tình thương. Chúng tôi vẫn thích dì không phải vì dì đẹp hay vì gì khác mà vì dì đã trở nên đặc biệt với tôi và Bo Rin.

Nhưng thực sự là dì Lý đẹp, đẹp một cách tự nhiên, không con phấn, không phô trương. Dì dịu dàng và hiền lành đến kỳ lạ. Ở dì, chúng tôi luôn thấy có một sự thoải mái và dễ mến. Dì có đôi mắt buồn hun hút và rất ít khi cười, nhưng lúc cười, nụ cười của dì như tỏa nắng, ấm áp và bình yên. Chị em tôi quấn lấy dì luôn, không cho rời nửa bước.

- Rin, lấy áo quần đi tắm đi con! - Mẹ nói với Bo Rin khi đang loay hoay với công việc.

Em tôi cũng hơn bảy tuổi rồi nên những việc này không cần phải nhờ ai, em tự động vào phòng lấy đồ và đi ra với vẻ mặt hớn hở. Em đến làm nũng với dì Lý:

- Dì Lý tắm cho con! - Mặc dù em cũng tự tắm được.

Mẹ nghe vậy, quay lại nhìn dì Lý và cười:

- Chà, Bo Rin mà có dì Lý là mọi chuyện êm hết.

Dì Lý dẫn Bo Rin đi vào phòng tắm, miệng mũm mĩm trông rất đáng yêu. Dì còn trẻ và trong trẻo lắm, như không hề có chút vẩn đục. Vậy mà nhìn dì tắm cho em, tôi cứ tưởng như dì là mẹ của em. Tôi đoán sau này ai mà lấy được dì, người đó chắc chắn sẽ hạnh phúc, chỉ sợ người đó không biết trân trọng dì mà thôi. Cũng giống như ba và mẹ tôi...

Bo Rin tắm xong, chúng tôi kéo dì Lý sang nhà ngoại chơi. Dì Sa đang nằm dài giữa nhà xem tivi, thấy dì Lý không chút ngượng ngùng:

- Mày ra đó hả? Lâu ngày hén!

Dì Lý gật đầu rồi quay lui. So với dì Sa, dì Lý còn kém vẻ sung mãn và tính tình thì cũng không thể nào hung dữ, đanh đá hơn được. Như lúc này, dì Sa đang mặc chiếc áo thun cổ trễ, chiếc quần ngắn ngang đùi dù ngoài trời rất lạnh. Dì Sa đẹp sắc sảo và thường thì lúc nào cũng ăn hiếp dì Lý nên tôi chẳng ưa được. Tôi kéo tay dì Lý:

- Về thôi dì.

Bo Rin lại kéo lấy tay kia của dì, bướng bỉnh nói:

- Không! Dì Lý phải ở lại đây chơi.

- Không được. Dì Lý về nhà mình, để cho dì Sa coi tivi - Tôi cãi với Bo Rin.

- Không! - Bỗng em đưa tay tát mạnh vào má tôi một cái, đau điếng! Sau phút định thần lại, tôi tủi thân ôm mặt bật khóc. Dì Lý lên tiếng - Rin, ai bảo con đánh chị? Con còn nhỏ mà sao con hỗn vậy hả? - Dì Lý nói nhẹ nhàng như không hề có chút trách mắng nhưng Bo Rin cứng đầu cứng cổ quay đi với dáng vẻ ngúng nguẩy. Dì Lý lại quay sang dỗ tôi - Bối nín đi, dì thương!

Tôi không nói lời nào mà bỏ đi thẳng luôn, hơn bao giờ hết tôi thấy giận dì ghê gớm. Mẹ đang quét lá ở ngoài sân, thấy dì Lý và hai đứa tôi thì hỏi:

- Sao vậy? Sao mới đi mà đã về rồi? Còn con Bối ai đánh cho mà khóc vậy?

Tôi nói là Bo Rin, mẹ lập tức cầm cây chổi lên chỉ thẳng vào mặt em và bặm môi hăm dọa:

- Con kia! Cha mày thứ mất dạy, ăn rồi mày đánh chị vậy hả? Coi chừng chết với tao!

Bo Rin vẫn lặng im, ngồi trên chiếc ghế salong mà nhìn mẹ, mặt em cứ bơ ra. Dì Lý đã đi vào phòng và ngủ tự lúc nào. Có lẽ dì cũng đã quá mệt, một giấc ngủ là cần thiết cho lúc này. Tôi biết mình và Bo Rin không đúng khi giận dì, chỉ là kiểu lẫy đẫy của con nít chúng tôi mà thôi. Chúng tôi làm dì buồn nhưng dì không trách cứ chúng tôi một lời nào cả. Dì là vậy, không bao giờ dì khiến chúng tôi ghét được.

Năm giờ chiều, tôi gọi dì dậy. Dì mệt mỏi, uể oái lết từng bước chân vào phòng tắm rửa mặt. Tôi mỉm cười với dì, dì cũng cười vẻ hơi gượng ép. Dì lấy cái khẩu trang đeo vào và nói:

- Thôi dì về!

Tôi và Bo Rin ôm dì lại:

- Không, dì ở lại đây với tụi con!

Dì cười vuốt má hai đứa tôi:

- Ở lại làm sao được! Dì phải về nhà dì còn nhiều việc phải làm... Ngoan, khi nào dì lại ra chơi với hai đứa!

Dì đi bộ ra đường, Bo Rin vẫn cứ lẽo đẽo chạy theo sau. Tôi đứng nhìn một lúc, cuối cùng cũng chạy theo. Nhưng khi chạy ra tới đường lớn thì không còn ai nữa, tôi đành quay về nhà, chợt nhận ra ở cuối con đường có bóng dáng của ai đó rất quen thuộc. Nhìn lại, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng... bao nhiêu cảm xúc cứ trộn lẫn trong tôi, vì tôi thấy Bo Rin, em gái tôi đang ôm ba tôi.

- Ba... Con nhớ ba! Sao lâu rồi ba không đến chở con và chị Bối đi chơi?

Một cơn gió lùa qua người tôi, dã quỳ bên đường đã nở hoa tự bao giờ, rực rỡ trong mắt tôi...

Và đó là mùa hoa dã quỳ!

 

Nguồn - Tác Giả: : Sưu Tầm

THMN

0 Kommentare

*LTH 11 - Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 23 TR- Tởn Tới Già (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HP 14- Về Nơi Miền Nhớ (Thơ) Nhà Thơ Hiền Phương (Hải Phòng- VN)

 

Nhà Thơ Hiền Phương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 23- Hẹn Ước (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 116- Người Nghèo (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 75- Đàn Ông Ghen (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TKB 1- Xe Không Đèn (Truyện Ngắn) Tác Giả Trương Kim Báu

 

Tác Giả Trương Kim Báu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTA 2- Chùm Thơ Của Tác Giả Lâm Thúy Anh

Tác Giả Lâm Thúy Anh

 

8bd0a-000000000000aotranggiaoduong

Tự Tình Khúc

 

Tháng tám mùa thu, em của anh

Ngày mưa và nắng rất trong lành

Em sinh ra đó , trời mang gió…

Làm chiếc hôn thầm nhẹ mong manh

                  *@*

Tháng tám lụa là đẹp như tranh

Vàng mơ từng tia nắng long lanh

Nắng tươi hôn phớt hồng đôi má

Rất khẽ như tơ chạm qua mành…♥

 

 Xa Xôi

 

   Thôi thì ta đã xa nhau

           Còn chi mong đợi nhạt màu nhớ thương

Đã đành số kiếp còn vương

Mai về trời có đoạn trường mưa tuôn

*@*

Hỡi người đừng lệ sầu tuôn

Để thiên thần mãi vẫn luôn nhớ người

Cách xa thiên vạn cung trời

Nhắn mây gởi gió đôi lời tình yêu

*@*

Dẫu rằng tình đã cô liêu

Riêng ta lòng vẫn thật nhiều lụy vương…♥

 

Lâm Thúy Anh

VHNC

 

0 Kommentare

*LN 19- Tưởng (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyễn (Sài Gòn- VN)

 

Lâm Nguyễn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HP 13- Sóng (Thơ) Nhà Thơ Hiền Phương (Hải Phòng- VN)

 

Nhà Thơ Hiền Phương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 115- Thôi Hết Rồi Người Bạn Tình Ơi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*STTN 1- Tình Bạn Và Tình Yêu (Truyện Ngắn Sưu Tầm)

 TÌNH BẠN VÀ TÌNH YÊU

TÌNH BẠN VÀ TÌNH YÊU

 

 

Nói đến tình bạn và tình yêu, hẳn sẽ có lúc không thể nào phân biệt được thế nào là tình bạn và thế nào là tình yêu bởi chúng chỉ khác nhau chút ít.

 

 

 Tình bạn là luôn ở bên ta mọi lúc, mọi nơi, cùng chia sẻ, động viên, cùng ta vượt qua mọi gian khổ khó khăn. Tình yêu là tri âm, tri kỉ của ta.

 

 

Tình bạn là một buổi di dạo trong công viên với một người mà ta tin tưởng. Tình yêu là khi ta cảm thấy trong công viên ấy chỉ tồn tại hai người mà thôi.

 

 

Tình bạn là khi nhìn vào mắt người ấy, ta biết người ấy quan tâm đến ta. Tình yêu là khi ánh mắt người ấy như sưởi ấm trái tim ta.

 

 

Tình bạn là khi xa nhau, ta vẫn cảm thấy như đang ở rất gần. Tình yêu là dù không ở bên nhau ta vẫn cảm thấy bàn tay họ đặt đâu đó trong trái tim mình.

 

 

 

Tình bạn là khi ta hy vọng người ấy đạt được những gì tốt đẹp nhất. Tình yêu là khi ta mang đến cho người ấy những điều tốt đẹp nhất.

 

 

Tình bạn chiếm hữu lý trí của ta. Tình yêu chiếm giữ tâm hồn ta.

 

 

Tình bạn là khi ta luôn tìm cách ở bên cạnh người ấy lúc hoạn nạn. Tình yêu là khi ta có thể từ bỏ mọi việc để được ở bên cạnh người ấy.

 

 

Tình bạn mà không có tình yêu vẫn tồn tại. Tình yêu nếu không sống nổi nếu không có tình bạn.

 

 

Tình bạn phát quang mà không phát nhiệt. Tình yêu vừa toả sáng vừa đốt cháy cùng một lúc.

 

 

Tình bạn là khi người ấy khóc, ngay lập tức mình sẽ lựa lời an ủi.

 

 

Tyình yêu là khi người ấy khóc, mình muốn khóc cùng.

 

 

 

 

Tình bạn là lúc ta nhìn thẳng vào mắt đối phương và mỉm cười.

 

 

Tình yêu là lúc ta lúng ta lúng túng và xấu hổ trước mặt người ấy.

 

 

Tình bạn là khi ta thấy người ấy nói chuyện với người khác giới, ta sẽ tham gia vào câu chuyện ngay.

 

 

Tình yêu là với tình huống tương tự, ta cố lờ đi nhưng sự bối rối thấy rõ.

 

 

Tình bạn là khi ta bất ngờ gặp người ấy, ta sẽ reo lên một cách nhanh chóng.

 

 

Tình yêu là với tình huống tương tự, mất một lúc lâu để nói câu hoàn chỉnh đầu tiên.

 

 

Bên cạnh một người bạn, vui vẻ chính là cảm giác đầu tiên.

 

 

Còn bên cạnh người yêu, cảm giác dễ nhận thấy nhất là tim đập mạnh và hồi hộp.

 

 

Vậy thì giữa tình yêu và tình bạn không có khoảng cách cho nên giữa tình yêu và tình bạn đều quan trọng cả. Vì vậy hãy giữ cho tình bạn và tình yêu luôn đẹp mãi trong tim mỗi chúng ta!

 

 

(ST)

 Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

0 Kommentare

*BHN 1- Nỗi Nhớ Tình Xa (Thơ) Tác Giả Bùi Hoàng Ngọc

 

Nỗi Nhớ Tình Xa

 

Đã lâu rồi, anh không gặp lại em

Cây phượng vĩ trước thềm đang thay lá

Ngày mai đây, em về miền đất lạ

Em để buồn để bã ở sau lưng

 

Thơ tình: Nỗi nhớ tình xa - 1

 

Nhìn em đi, nước mắt cứ rưng rung

Nén cảm xúc đừng để tuôn dòng lệ

Dẫu biết rằng, mình không nên như thế

Nhưng khi buồn ai ngăn được lòng ta

 

Xuân thoảng qua, vẫn thắm sắc đậm đà

Sao em vội đi về miền xa thẳm

Anh ở lại, một mình anh nhớ lắm

Chiều tan trường dạo bước cuối hoàng hôn

 

Em phương xa, có xao xuyến tâm hồn

Có cô đơn tim có sầu băng giá

Có nhớ thương, đến anh người xa lạ

Người đã là quá khứ của từng đêm

 

Chiều cuối xuân ngắm hoa rụng bên thềm

Chắp tay cầu gửi trời cao vời vợi

Nơi xa xăm, hi vọng em biết tới

Có một người mang nỗi nhớ tình xa.


 

 Bùi Hoàng Ngọc

(Dân Việt)

 

0 Kommentare

*HCB 20- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hồ Chí Bửu (Tây Ninh- VN)

 

Nhà Thơ Hồ Chí Bửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*4T 23- Bà Và Cháu (Thơ) Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho- VN)

 

Nhà Thơ Trương Thị Thanh Tâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 74- Chùm Thơ Vui Của Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 20- Ơn Em (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NXN 52- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nguyễn Xuân Nha

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 2- Thứ Bảy Bâng Khuâng (Thơ) Tác Giả Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Tác Giả Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 11- Em-Xuân (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC/HT 1- Hữu Đề Cảm Hứng (Thơ) 2 Nhà Thơ Sông Cửu / Huệ Thu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 114- Đúng Thế Không Em ? (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 15- Nhớ Biển Quê Xưa (Thơ) Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.