Hân hạnh chào mừng Quý Thi, văn hữu cùng Quý Đc giả bốn phương đã đến với trang

THUY-DIEN-THIVANVIET.DE

 

 

 Mời Các Bạn Xem Các Trang Giao Lưu Thường Xuyên Của Thuy- Dien- Thivanviet

 


 

Thuy-Đien-Thivanviet xin kính chúc Qúy Thi, Văn hữu và Độc giả bốn phương một mùa Đông an lành và hạnh phúc.

 

 

THỦY ĐiỀN

(Chủ Biên/Chủ Bút)

 

LTS

Còn có các Bút hiệu khác như: Lê Hoa, Nhất Lang, Web Inhaber.

Sanh ngày: 15- tháng 10- năm 1960

Nơi sanh: Tân Hiệp- Bến Tranh- Định Tường

Cựu Học Viên Nông Lâm Súc Định Tường

Tốt Nghiệp

1-    Trường Thủy Lợi 3- Miền Nam (Ngành Địa Chất Công Trình)

2-    Elecktrische Technische Akademie Münster – Germany „ Học viện Kỹ thuật“  (Ngành Điện Kỹ Thuật)

Hiện cư ngụ tại Tiểu bang NRW- Germany

Địa chỉ E. Mail : tran.vanmau@yahoo.de

Điện Thoại: 0049 160 31 32 55

Thành lập Webseite https://www.thuy-dien-thivanviet.de/ ngày 26-03-2016

 

 

Thơ, Văn Được Đăng Tải Trên Các Báo

 

 

1-Chu Vương Miện (USA)

2-Saimôn Thi Đàn (USA)

3-Du Tử Lê (USA)

4-Truyện Hay Mỗi Ngày (VN)

5-Trần Mỹ Giống (Nam Định- VN)

6-Việt Văn Mới (France)

7-Hương Nguyễn Hoàng (USA)

8-Văn Đàn Việt (Qui Nhơn- VN)

9-Đất Đứng (VN)

10-Lê Ngọc Trác (VN)

11-Việt-Đức "Báo Giấy Hàng Tháng " (GER)

12-Thơ Trăm Nhà (VN)

13-Thủy Điền- Thivanviet (GER)

14-Phố Núi Và Bạn Bè (Gia Lai- VN)

15-Thi Nhân Quảng Ngãi (Đà Lạt- VN)

16-Trăng Nguyên Thủy (Châu Đốc- VN)

17-Thạch Đà (Cà Mau-VN)

18-Bông Tràm (VN)

19-Văn Học Nguồn Cội (USA)

20-Văn Nghệ Quảng Trị (Bình Thuận- VN)

21-Nhã My (USA)

22-NLS Định Tường (VN)

23-Liên Trường NLS (VN)

24-Kỷ Yếu NLS Định Tường (Báo Giấy) 2016

25-Hoàng Anh (An Giang - VN)

26-Tác Phẩm Mới (Hà Nội- VN)

 


 

Mời Các Bạn Xem Bài Vừa Mới Cập Nhật

 

 

*TĐ 251- Anh Biết (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HNC 5- Có Nhớ Ngày Xưa (Thơ) Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương (Phan Thiết- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 30 - Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 7- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 7 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 175- Mơ Phút Hồi Sinh (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 61- Tình Khúc Tạ Ơn (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 63- Bây Giờ (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 46- Bìm Bịp Kêu (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 6- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết -Phần 6) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMG 15- Bài Giới Thiệu Sách "Hương Rừng " Của Cố Nhà Thơ Trương Xương (Nhà Văn Trần Mỹ Giống Nam Định- VN)

 

Nhà Văn Trần Mỹ Giống

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 174- Nhớ Quê (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 250- Hiu Hắt (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

TĐ 5- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 5) Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 23- Đọc "Trầm Tích "Tập Thơ Thụy Sơn (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NK 18- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Khôi

 

mehr lesen 0 Kommentare

*QNN 4- Nếu Không Có Tình Yêu (Thơ) Nhà Thơ Quách Như Nguyệt (VNQT)

 

Nhà Thơ Quách Như Nguyệt

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 4- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 4) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 62- Mấy Dòng Lục Bát (Thơ) Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 249- Xin Một Lần Bên Nhau (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 28- Mê Khúc Cảm Tác (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

TĐ 46 TR- Đọc Bài "Tiếng Chim Hoàng Mộng " Của Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (Thủy Điền -GER)

 

Thy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 28- Đông Đến (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 3- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 3 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 248- Còn Lại Bóng Hư Không (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 173- Tiếng Chim Hoàng Mộng (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 45- Xin Một Chút Nhiệm Mầu (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*QNN 3- Diệu Kỳ (Thơ) Nhà Thơ Quách Như Nguyệt (Nguồn VNQT)

 

Nhà Thơ Quách Như Nguyệt

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 247- Nhắm Mắt (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 2- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 2 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HNC 4- Tháp Nhạn- Trăng Và Thơ (Thơ) Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương (Phan Thiết- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 26- Gieo Tình (Thơ ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 246- Đêm Xuân Nồng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 1- Vết Thương Lòng (Tiểu Thuyết- Phần 1 ) Tác Giả Thủy Điền (GER)

 

Tác Giả Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*QNN 2- Đi Nhặt Lá Vàng (Thơ) Nhà Thơ Quách Như Nguyệt (Nguồn: Bâng Khuâng )

 

Nhà Thơ Quách Như Nguyệt

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 22- Kha Tiệm Ly Thích Đọc Thơ Tịnh Đàm (Lời Bình) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 245- Thôi Xin Đừng Khép Lại Người Ơi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 172- Tiếng Chim Khuyên (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 244- Dường Như.....! (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 61- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 60- Dòng Sông Chết (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 243- Đêm Giả Từ Bên Nhau (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HLS 60- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn (Ninh Bình- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Liên Sơn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*WI 13- Gia Tài Của Vợ (Thơ Vui) Web Inhaber (GER)

 

Web Inhaber

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 27- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 171- Những Mùa Thu Đi Qua (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 45 TR- Như Bóng Ma Đêm (Bút Ký) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 59- Tiếng Hát (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 242- Kiếp Đàn Bà (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐAM 59- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NM 4- Còn Thương Rau Đắng (Tùy Bút) Nhà Văn Nhã My (USA)

 

Nhà Văn Nhã My

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 27- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 170- Mây Trôi- Mây Trôi (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

TMN 44- Mùa Thu Chết (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 241- Con Thuyền Không Bến (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*MD 2- Chùm Thơ Của Tác Giả Miên Du (VN)

 

Tác Giả Miên Du

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CT 21- Nhà Tôi Đó (Thơ) Nhà Thơ Châu Thạch (Đà Nẵng- VN)

 

Nhà Thơ Châu Thạch

 

mehr lesen 0 Kommentare

*QNN 1- Tro Tàn Bay Theo Gió (Thơ ST) Nhà Thơ Quách Như Nguyệt (Nguồn: Bâng Khuâng)

 

Nhà Thơ Quách Như Nguyệt

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 240- Tôi Về Nghe Lại Tiếng Xuân (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 169- Bóng Cô Liêu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NNK 4- Cô Gái Nhà Bên (Thơ) Nhà Thơ Nguyễn Ngọc Kiên (Hà Nội- VN)

 

Nhà Thơ /TS Nguyễn Ngọc Kiên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 22- Trọn Trái Tim Yêu (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NM 3- Lễ Hallowen Nhớ Tháng Cô Hồn (Tạp Bút) Nhà Văn Nhã My (USA)

 

Nhà Văn Nhã My

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 239- Hội Ngộ (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HNC 3- Hà Nội Mùa Thu (Thơ) Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương (Phú Yên- VN)

 

Nhà Thơ Hoàng Nguyên Chương

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 168- Khép Cửa Lòng (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NV 1- Đàn Ông Và Sự Thật (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Ngọc Vũ (THMN)

 

Đàn Ông Và Sự Thật

 

 

1. Tao có con bạn, nó đi du học rồi quen thằng bồ nó cũng đi du học chung, quen được 5 năm, sau đó chúng nó chia tay nhau dù cả 2 còn yêu nhau rất nhiều, đừng thắc mắc lí do vì tao cũng không biết.

***

Sau đó thằng bồ nó đi lấy vợ, sau đám hỏi mấy ngày thì chúng nó có gặp nhau, rồi bây giờ còn gần tháng nữa là đám cưới thì con bạn tao biết nó có bầu.

Rồi giờ sao? Có phải là nó đang có lỗi với bà vợ thằng đó không? Có phải là thằng đó khốn nạn không? Có phải người đáng thương trong chuyện này là đứa nhỏ không?

Bởi vậy, đàn ông, đầu đội trời, chân đạp đất, nam tử hán, đại trượng phu quần què gì mà tình cảm của mình cũng đếch xác định được, hành động của mình cũng đếch kiểm soát được.

Còn bạn tao, nó là bạn tao mà tao cũng không có bênh nó được, nó đã chứng minh cái câu "bồ cũ là những nỗi đau rất hãm" là có thật.

2. Tao có đứa chị, hồi đó ngang dọc ngược xuôi, cãi cha cãi mẹ, bỏ nhà đi theo ông chồng bã. Mấy năm sau ôm 1 cục con về khóc lóc ân hận.

Bã kể, lúc ỗng không có gì trong tay, bã bỏ đi lo cho ổng từng cái quần cái áo, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước chu toàn. Bã với ổng làm chung công ty, sau đó ổng chuyển sang công ty khác làm rồi thăng tiến từ đó. Thời gian đầu bã phải đi làm thêm, nhận hồ sơ về nhà làm thuê, để dành tiền cho ổng "tiếp sếp". Xong rồi lúc bã có con, ổng cứ đi công tác miết, cái ngày bã đẻ thì ổng ở đâu mít mù Hà Nội. Rồi lúc đẻ xong, ổng vẫn diện lí do để tiền tiếp khách, chị tao phải sống bằng cái tiền nghỉ đẻ gần 5 triệu 1 tháng, trả tiền nhà tiền điện tiền nước tiền cơm, ổng phụ thì mừng, không thì thôi.

Con bã được gần 1 tuổi thì ổng ít về hẵn, phòng trọ ọp ẹp có 2 mẹ con, xong bữa nọ cái bà chủ nhà nói bã là chỗng bã ở nhà khác rồi. Bà chị tao đâu có tin, xong bà chủ nhà bắt con bã giữ con cho chị tao, bã chở chị tao đi tới chỗ nhà ổng, hỏi lân hỏi la sao cuối cùng phát hiện nhà đó ổng đứng tên, ổng ở 1 mình, cách vài bữa thì có bồ đến ở chung.

Xong bã ôm con về nhà, ba mẹ bã đâu có nỡ bỏ con bỏ cháu. Giờ bã trở lại là tiểu thư, chỉ có điều từ hôm về nhà tới giờ được gần 3 tháng, thằng đó gọi về hỏi thăm được 2 3 lần.

Khốn nạn.

3. Bà chị bạn tao hồi bữa mới li dị.

Bã giỏi lắm, tiếng Anh bắn vèo vèo, đi làm tháng hơn 20 triệu. Đẹp kiểu mặn mà, nói chuyện có duyên, khách gặp bã là kiểu gì cũng te te đi kí hợp đồng.

Chồng bã làm sale, tháng kiếm cũng được 10 mấy triệu.

Nhà bã hạnh phúc lắm, vợ chồng bã có 1 đứa con gái. Con bã đeo cha lắm, suốt ngày mở miệng là cứ "Cha Phia số 1".

Xong bữa đang ngủ thì bã nhận tin nhắn, bã mở ra coi thì thấy tin nhắn audio, đó là đoạn ghi âm mà thằng chồng gương mẫu đang nằm ôm bã thì thầm với con kia rằng "ở vì nghĩa, còn yêu mới là em".

Bã dựng chồng bã dậy, rồi chồng bã nhận hết, xong ổng xin lỗi bã và đề nghị li dị, hôm sau ổng đưa bã tờ đơn li dị kí sẵn. Ba mẹ ổng từ mặt ổng, ba mẹ bã chửi rũa ổng, con Saphia nó không biết gì cứ líu lo hỏi cha Phia đâu rồi.

Bữa ra toà, con gái bã đi diễn văn nghệ tất niên ở trường mẫu giáo. Bã dậy sớm làm tóc, make up cho con gái, lái xe chở con đi rồi chạy thẳng tới toà.

Ở toà chồng bã dẫn theo con bé bồ ổng, 22 tuổi, trắng trẻo, chân dài, ngon. Nó ngồi chễm chệ cười cười. Bã nói bã thấy nó, bã đau muốn rớt nước mắt.

Toà nói chuyện tài sản, chồng bã giành cái nhà, lí do là bã là dân gốc Sài Gòn, nhà ba mẹ của ăn của để, còn con bồ ổng làm giáo viên, cần hộ khẩu thành phố mới được, tội con bồ ổng.

Xong tới chuyện chu cấp, ổng nói bà chị tao thừa khả năng lo cho con, ổng đưa bảng lương ổng ra, làm sale mà, lương cứng có nhiêu đâu, mà ổng phải chăm con bồ ổng nữa, nên ổng từ chối chu cấp hoặc chu cấp rất ít.

Bà chị tao bữa đó đi làm cứ thẫn thẫn thờ thờ, bã hỏi tao có phải lỗi của bã là giỏi quá không, vì đàn ông cần 1 người để che chở, chứ không cần một người che chở lại chúng nó.

Bã kể chồng bã nói 1 câu rằng "bây giờ ba mẹ giận con con chịu, anh có lỗi với 2 mẹ con em, nhưng cái anh sợ nhất bây giờ là Duyên (bồ ổng) thiệt thòi"

Bã hỏi tao, hay là mấy năm trời chung sống, tổn thương bã giấu hết, rồi chồng bã không biết bã cũng có khả năng tổn thương, nên bây giờ ổng chỉ sợ con kia tổn thương.

Tao nói đàn ông có thể vợ này bồ khác, nhưng cái loại bỏ con thì không xếp vào lớp người được.

4. Bạn tao, nó quen bồ nó gần 2 năm.

Từ cái hồi bồ nó làm PB lương vài ba triệu bạc.

Sau đó bồ nó may mắn thăng tiến lên, giờ là Supervisor rồi.

Chúng nó đang quen nhau êm đềm thì thằng bồ nó nói là cần 1 tuần để xác định tình cảm có đủ nhiều để cùng nhau đi xa hơn không. Nó đồng ý, trong suốt 1 tuần đó bồ nó không ngừng trấn an rằng kiểu bồ nó sẽ trở về và tiếp tục.

Xong tới ngày cuối cùng, đến hẹn trả lời thì thằng bồ nó nhắn tin rằng "mai đi chơi với sếp".

Nó mà nghe đi với sếp thì nó để cho đi.

Hôm đó là U23 Việt Nam thắng.

Bữa đó nó bị ngộ độc thực phẩm, nằm trong bệnh viện, nó cố gọi cho bồ nó nhưng bồ nó tắt máy.

Nó nằm lướt lướt thì thấy ông bạn chung nhóm của bồ nó livestream đang đi chơi ở Vũng Tàu, nó đau muốn gục ngã luôn, thở không nổi, khóc không ra hơi. Nó nhắn cho bồ nó "Anh ơi em đang trong bệnh viện, anh gọi em nha". Bồ nó online nhưng không thèm seen.

Xong hôm sau nó thấy bồ nó online, nó gọi thì bồ nó nhắn tin "anh đang họp, họp xong anh gọi em nha" xong lại tắt máy. Nó trả lời lại "dạ, anh họp đi. Xong gọi em nha"

Đến 6h chiều hôm đó nó hết chịu được, nó mới gọi cho cái ông đi chung nhóm xin gặp bồ nó thì bị ông đó nạt cho 1 trận. Sau này nó mới biết là bồ nó nói với cả hội rằng đã chia tay và nó níu kéo.

Tối hôm đó bồ nó về đến Sài Gòn, gọi nó 3 cuộc nó không dám bắt máy, cuối cùng nó lấy hết can đảm đi gặp bồ nó lần nữa. Xong bồ nó xin lỗi các thứ, rồi hứa hẹn đủ điều.

Một lúc sau nó phát hiện lúc bồ nó ôm nó trong lòng, thì lại nhắn tin với 1 bé vừa crush ở Vũng Tàu nọ rằng "anh nhớ em".

Rồi hôm sau đó nữa nó biết được trong 1 tuần nó tin tưởng rằng bồ nó là đứa biết nghĩ, bồ nó thật lòng nên mới cần xác định để đi xa hơn, thì bồ nó dùng đúng 1 tuần đó để cưa cẩm thương nhớ cái bé PG xinh đẹp khác. Lúc nó đọc cái tin bồ nó nhắn cho bé nọ rằng "qua tết anh dắt má qua cưới em nha", nước mắt nó chảy ào ào như bể đập xả lũ.

Đau không? Đau thấy mẹ luôn chứ sao không.

Thôi tao không kể nữa, tao mệt tim với mỏi tay quá.

Tự nhiên tao thấy đau lòng.

Mấy chuyện vầy kể tao nghe xong tao chỉ biết buồn phụ, chứ đầu tao cũng đầy sừng, tao cũng có giải quyết được mẹ gì đâu...

 

nguồnsưutầm

NV

ngocvuxenhxenh

0 Kommentare

*TĐAM 57- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Tịnh Đàm (Hóc Môn- VN)

 

Nhà Thơ Tịnh Đàm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NL 21- Đôi Môi Hồng (Thơ) Nhất Lang (GER)

 

Nhất Lang

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 238- Vết Thương Lòng Em Đã Trao anh (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐTL 4- Như Đám Mưa Bay (Thơ Họa) Nhà Thơ Đường Thi Lâm (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Đường Thi Lâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HHSG 14- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Hai Hùng Sài Gòn

 

mehr lesen 0 Kommentare

*WI 12- Buồn Ơi Là Buồn (Thơ) Web Inhaber (GER)

 

Web Inhaber

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐML 14- Cuộc Chia Ly Nghẹn Ngào (Truyện Ngắn) Nhà Văn Điệp Mỹ Linh (Texas- USA)

 

Nhà Văn Điệp Mỹ Linh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LNQA 25- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh (USA)

 

Nhà Thơ Lê Ngọc Quế Anh

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 44 TR- Đời Hai Mặt (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

SC 58- Nằm Mơ (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 237- Cúi Mặt (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LKT 25- Chinh Phu (Thơ) Nhà Thơ Lê Kim Thượng (Nha Trang- VN)

 

Nhà Thơ Lê Kim Thượng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LTH 24- Chùm Thơ "LaGi Một Chiều Thu Cũ " Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (Bình Thuận- VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 236- Trăm Năm Ta Vẫn Yêu (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HH 1- Bởi Vì Anh Không Biết (Truyện Ngắn) Tác Giả Hoàng Hồng (VN)

 

Bởi Vì Anh Không Biết!

 

- Liệu một người có thể yêu hai người cùng lúc không nhỉ?

Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào trong đầu tôi. Tại sao một người lại yêu được hai người cơ chứ? Nhưng sao khi yêu Hải mà tôi vẫn có thể yêu người đàn ông khác. Hối hận không? Đôi lúc.Tội lỗi không? Thỉnh thoảng. Sợ Hải phát hiện không? Rất sợ. Nhưng tôi vẫn phản bội anh để đi bên những người khác. Tại sao? Không biết nữa.

***

- Tại sao em gạt anh!

- Xin lỗi!

- Xin lỗi là xong à? Nếu là anh, em có chấp nhận lời xin lỗi ấy không?

- Anh muốn em làm gì?

- Chẳng muốn gì. Anh mệt mỏi và trống rỗng vì em. Giữa chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa. Nhưng tại sao em lại có thể...

- Xin lỗi... Chỉ vì anh không biết...

 

***

- Em yêu anh không?

- Yêu chứ! Yêu nhiều hơn bất cứ điều gì trên thế gian này!

- Tại sao yêu?

- Vì anh bình thường, dung dị, hồn nhiên, tốt bụng. Nói chung yêu là yêu, chẳng tại sao cả!

- Thế thì yêu mãi nhé!

- Uhm. Thề luôn.

Anh cười xiết mạnh bàn tay nhỏ bé. Chúng tôi đi bên nhau. Những hạt mưa xuân lất phất hôn lên môi tôi và môi anh. Có lẽ đấy là nụ hôn gián tiếp của hai kẻ lần đầu yêu. Hôn nhau là một nghệ thuật và chưa ai sẵn sàng để làm chuyện đó vì ngại ngùng và thiếu kinh nghiệm... Kí túc xá về đêm, thở nhẹ để hít hương thơm của hoa Ngọc lan.. Những hàng ghế đá đều ấm chỗ của các đôi tình nhân. Bên nhau và thủ thì. Ngại khi cả hai cùng nhìn thấy cảnh đó. Tôi vội vàng xuống xe.

- Em về đây.

- Làm gì mà nhanh thế! Gặp anh lúc nào cũng vội vội vàng vàng. Em sợ hả?

- Sợ gì?

- Vậy lại đây. Anh hỏi cái này. Quan trọng lắm.

Mặt anh giống một người điều tra hình sự. Tôi xán lại liền:

- Chuyện gì anh nói mau xem nào?

Anh - như một gã chuyên nghiệp trong tình yêu kéo tôi lại gần. Giữ chặt lấy eo tôi. Phả một hơi thở ấm áp lên cổ, lên vai. Lướt đôi môi mềm mại qua má, tới mũi và đặt lên môi. Tôi thì khỏi nói. Cứng đơ người như một kẻ bị sét đánh. Chờ đợi và dò xét. Cái lưỡi tinh nghịch của anh khoắng nhẹ thế giới bí ẩn trong miệng tôi. Nó lạ lùng. Hào hứng. Sục sôi. Do chưa chuẩn bị tinh thần, tôi cắn vào lưỡi anh liên tiếp. Anh vừa buồn cười vừa đau. Chúng tôi kết thúc nụ hôn đầu tiên có vẻ không thành công lắm, nhưng nếu đã vượt tới cảnh giới để hôn nhau thì người ta thấy gần nhau lắm... Yêu anh hơn từ ngày ấy... Bởi vì anh không biết....

***

Người đàn ông thứ hai... với chiếc xe SH.

- Nàng công chúa, em muốn anh đưa đi đâu?

- Đi dạo một lúc rồi uống nước nhé!

- Nhẹ nhàng thế thôi hả?

- Nhẹ nhàng nhưng ấn tượng là được mà.

Anh cười. Nụ cười của một người đàn ông biết cách chiều lòng phụ nữ. Nụ cười đẹp mê hồn với những lời nói mật ngọt chết ruồi. Đứa bạn cùng phòng đã mang anh đến trong một buổi tiệc sinh nhật. Giống như hai kẻ lạc đường tìm thấy nhau. Không kiêu kì, không kiểu cách, nói chuyện tự nhiên như quen nhau tự bao giờ. Anh- gã đàn ông chỉ nhìn cũng biết là đào hoa. Cái mũi cao, thẳng. Đôi mắt nâu nâu màu cà phê- giống thứ mà anh uống. Mái tóc bồng bềnh như sóng biển nhìn là thấy ngay sự mềm mại. Đôi môi luôn biết mỉm cười đúng lúc và đúng chỗ.

- Đi chơi với em thế này anh sợ anh quên mất đường về nhà đấy!

- Em nguy hiểm thế sao?

- Không? Chỉ có sắc đẹp của em là đe doạ trái tim anh thôi.

Tôi cười. Nụ cười sung sướng và thoả mãn giống như bao đứa con gái bình thường khác. Có lẽ, đàn ông luôn dễ dàng bước tới trái tim phụ nữ bằng những lời có cánh. Chúng tôi đứng bên Hồ Tây rồi nhìn xa mãi, xa mãi...

- Đứng ở đây cảm giác như đứng trước biển anh nhỉ!

- Uhm. Cảm thấy thư thái con người. Đây là lần đầu tiên anh đứng cùng một cô gái ở đây.

- Anh có nhìn thấy những ánh đèn in xuống mặt hồ không? Giống như một thế giới khác dưới chân mình phải không anh!

- Em thật là lãng mạn.

Anh nhẹ nhàng như một con mèo trong đêm, vòng tay ôm tôi từ phía sau. Đặt đôi môi lên cổ tôi. Xoay người tôi lại và hôn tôi. Nụ hôn mơn trớn nhẹ nhàng giống như gió. Nụ hôn khiến người ta thèm thuồng, đuổi bắt. Nụ hôn đến bất ngờ và cũng đi bất ngờ. Tôi yêu. Thế là tôi cặp bồ. Với một người. Có thực sự yêu không? Không biết nhưng bên anh ta tôi hạnh phúc. Một hạnh phúc khác hẳn khi bên người yêu.

Tình yêu chóng vánh đã nhanh tan như bọt biển khi tôi nhận được tin anh ta vào Nam lập nghiệp. Mối tình thứ hai kết thúc. Có chút đắng, chút xa, chút nhớ, chút buồn...

 

***

- Chị Lâm, có điện thoại.

- Ai đấy?

- Anh Hải.

Người yêu của tôi. Anh là dân xây dựng nên đi suốt. Một tuần gọi điện cho người yêu một lần. Vô vàn những nhớ nhung. Vô vàn lời dặn dò và vô vàn nụ hôn gió. Có lẽ nhờ mối tình này cái điện thoại cũng biết vị ngọt của nụ hôn. Lãng mạn thật. Nhưng mà sao thấy thiếu thiếu. Có khi nhớ người yêu đền cồn lòng, điên ruột. Muốn xé tan không gian để chạy tới với nhau. Có những giận hờn ghen tuông trong tưởng tượng khi nghĩ rằng bên cạnh người đó có ai. Đủ mọi cung bậc cảm giác trong tình yêu.

Phút ban đầu thấy xa nhau tình yêu thật tuyệt, như những mối tình vĩ đại trên phim. Thời gian qua đi lại thấy xa nhau thật là khủng khiếp. Trái tim như một xa mạc cứ khô dần, khô dần và trở nên khát. Chỉ cần một giọt nước hoang dã rơi xuống cũng đủ thấm tới tận ngõ ngách cuối cùng. Tôi thì biết ... nhưng anh thì không biết... Tôi yêu Hải - một tình yêu bền chặt nhưng hình như nó vẫn còn chỗ cho những tình yêu khác...

***

Người đàn ông thứ ba... với hoa Lộc Vừng.

- Biết tại sao anh đưa em tới công viên này không?

- Em không. Nhưng chắc anh cũng giống những người con trai khác thích tới công viên chứ gì.

- Không hẳn thế. Em thử để ý xem có thấy gì không.

- Mùi thơm... của hoa gì ấy!

- Hoa Lộc vừng đấy, thơm phải không. Đây là hương thơm anh rất thích...

Ban đầu tôi cứ ngỡ đấy là hương thơm của riêng anh. Hương thơm rất nam tính. Nó như muốn cuộn xoáy vào tận sâu thinh giác, trí não buộc người ta phải ngây ngất, phải say.

Thế là tôi lại tiếp tục một cuộc tình dưới hoa Lộc vừng. Nơi ấy, trao cho anh một thứ tình, mà nhắm mắt có thể gọi là tình yêu. Tình yêu chếnh choáng chứ không phải bền chặt như tôi yêu Hải. Nó lạ lùng chứ không dịu êm, dữ dội chứ không thanh bình. Một thứ tình rất lạ.

Người đàn ông hơn tôi bốn tuổi đã dẫn tôi vào đường tình. Cái thứ tình bằng nụ hôn điên đảo, như muốn cướp giật, tận hưởng, ngấu nghiến. Cái thứ tình bằng sự lùng sục của bàn tay vào bầu ngực non nớt để rồi khiến đối phương thấy nóng rực như trong lò bát quá, thấy du người và thấy mê đi. Cái thứ tình say như hương thơm của hoa Lộc Vừng.

Nhưng dù điên đảo thì nó cũng sớm muộn được đặt bằng một dấu chấm khi tôi phát hiện anh ta đang bắt cá hai tay. Chia tay... chiếc ghế đá còn vương chút hương Lộc Vừng nhưng hương thơm sao mà đắng? Tôi cười, chua chát, tiêng tiếc, nhớ nhớ, giận giận... Trôi với xúc cảm của mình và không cho Hải hay. Đơn thuần... vì anh không biết...

***

- Chị trở thành cao thủ trường tình mất rồi, chị Lâm ạ! Con em cùng phòng trêu đùa.

- Nếu mày là chị mày cũng thế thôi!

- Chị thấy thiếu tình cảm à?

- Uhm. thiếu lắm. Lúc nào cũng thấy cô đơn, cũng thèm một người đàn ông bên cạnh. Liệu chị có bị mắc bệnh thèm giai không nhỉ?

- Có thể lắm. Thế chị không sợ bị bác Hải bắt gặp à. Bác ấy cũng ghê lắm đấy.

- Có, sợ lắm, nhưng anh ấy xa quá, chị thấy thiếu thốn kinh...

- Liệu một người có thể yêu hai người cùng lúc không nhỉ?

Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào trong đầu tôi. Tại sao một người lại yêu được hai người cơ chứ? Nhưng sao khi yêu Hải mà tôi vẫn có thể yêu người đàn ông khác. Hối hận không? Đôi lúc.Tội lỗi không? Thỉnh thoảng. Sợ Hải phát hiện không? Rất sợ. Nhưng tôi vẫn phản bội anh để đi bên những người khác. Tại sao? Không biết nữa. Có lẽ khi người ta đang chết đói thì ít ai còn để ý xem mình ăn có văn hoá không. Tôi cũng vậy. Giống con thú ăn đêm. Vì sao?... Bởi vì anh không biết!

 

***

- Em thế nào, em yêu? - Hải gọi điện về hỏi thăm tôi.

- Em bình thường. Anh sao?

- Anh thì bận tối mắt, muốn gọi cho em nhiều mà công việc cứ lôi anh đi.

- Vâng. Nếu bận không cần gọi cho em cũng được.

- Em sao thế. Dạo này hình như chẳng chờ đợi điện thoại của anh gì.

- Chẳng lẽ suốt ngày em chờ đợi cuộc điện nhỏ giọt của anh à. Em có phải con ngốc đâu?

- Sao em lạnh nhạt thế. Giận anh à? Công việc của anh bận rộn, em thông cảm cho anh chút chứ!

- Thì em đang thông cảm đây. Anh cứ lo làm việc đi, cần gì em nữa.

Im lặng.... Tôi cúp máy. Hình như hơi quá. Nhưng tình yêu không thể tồn tại nếu nó quá mờ nhạt. Dẫu biết trong lòng anh chỉ có mình tôi nhưng tôi cần anh thể hiện. Cần anh yêu tôi như một người đàn ông bình thường thậm chí tầm thường cũng được. Anh kiếm tiền giỏi. Nhưng tình yêu đâu phải chỉ cần có tiền. Nó là cơ thể sống cần được người ta cho ăn, thủ thỉ, ôm ấp, nâng niu chứ không phải là hy sinh chờ đợi.

Tôi yêu anh... Hình như anh không biết. Tôi ngoại tình... hình như anh không biết. Tôi khát thèm tình yêu, khát thèm một bờ vai... Hình như anh không biết. Tôi đã tạo khoảng cách với anh... Hình như anh cũng không biết!

***

Người đàn ông cuối cùng... với gai xương rồng.

Vào quán. Gọi cho mình một ly hoa quả dầm. Mỗi lần tâm trạng phức tạp, hỗn độn tôi đều gọi hoa quả dầm. Mỗi thứ quả trong cốc cũng giống như một dòng suy nghĩ. Người ta vẫn có chiêu lấy độc trị độc. Có lẽ ăn hoa quả dầm có thể thấy mọi thứ không còn phức tạp nữa. Quán cà phê mang tên "Phiêu". Nghe rất lạ. Đúng là vào đây thấy phiêu thật. Thích cái quán này không phải chỉ vì cái tên mà vì mỗi bàn đều có đặt một chậu xương rồng khác nhau và một ngọn nến. Thích tới đây vì chủ tiệm cà phê là một anh chàng đẹp trai kiêu kì. Anh ấy có những câu chuyên khiến khách thấy thích thú. Có lần nghe anh ta kể về sự tích của cây xương rồng.

"Ngày xưa trên một mảnh đất chỉ có hai cây xương rồng. Một nam một nữ. Họ đẹp và tràn đầy sức sống. Trên thân mình mỗi cây xương rồng đều được ôm chặt bởi bộ lá xanh căng mướt. Họ yêu nhau bằng tình yêu của tất cả các loài cây khác cộng lại.

Một ngày kia, có người mang chàng xương rồng đi rất xa. Cô gái xương rồng ở lại, ngày ngày cứ dứt từng chiếc lá viết thư cho người yêu cho đến khi biết tin chàng trai đã đem lòng yêu người khác. Cô gái xương rồng vì đau đớn nên thân xác tiều tuỵ, những chiếc lá đã không thể đâm ra, thay vào đó là những cái gai sắc nhọn, nó có thể làm chảy máu bất kì ai vô tình chạm tới. Đó là những cái gai của nỗi đau, nước mắt và sự tuyệt vọng. Người ta yêu xương rồng bởi nó thuỷ chung."

Thế đấy, tôi yêu chàng chủ tiệm cà phê bằng một câu chuyện rất học trò. Nhưng nghe vẫn thích, ngưỡng mộ và yêu. Lần đầu tiên ánh mắt chúng tôi nhìn nhau chắc cũng mãnh liệt như hai cây xương rồng vậy. Tôi yêu, một thứ tình yêu theo đuổi, ngưỡng vọng. Chàng yêu, một thứ tình yêu lúc lạnh lúc nhạt khiến người khác khó đoán, một tình yêu khiến mình chỉ việc chạy còn người khác thì tha hồ đuổi. Thế mà vẫn yêu. Ngu dại vì yêu!

- Lâm. Em đừng yêu anh, khổ đấy.

- Kệ em. Chưa yêu sao biết khổ.

- Anh không như em nghĩ đâu. Đừng yêu!

- Kệ người ta. Cứ yêu đấy.

Trong bụng thầm nghĩ: "Cứ để em yêu đi, dù sao em cũng có tốt đẹp gì đâu. Em cũng có người yêu rồi mà". Thế là, tôi lao vào anh như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa vừa được tẩm xăng. Yêu anh điên cuồng như một kẻ chưa từng được yêu. Anh làm cho mọi thứ trong tôi tan chảy. Mọi tế bào muốn nổ tung. Mọi cảm giác đều lạ lẫm. Chúng tôi yêu nhanh chóng như hai kẻ sợ ngày mai sẽ mất nhau.

- Cho anh nhé!

- Không.

- Sao không.

- Vì chưa muốn và chưa đủ tự tin.

- Cho đi. Anh không chờ đợi được đâu. Cứ bên em là anh muốn cắn xé em liền.

- Eo. Kinh thế. Còn lâu mới cho.

Anh đòi hỏi. Tất nhiên là tôi từ chối, vì người tôi muốn tặng bản thân mình là Hải. Anh là chàng trai tốt nhất. Xứng đáng nhất và sẵn sàng bên tôi cả cuộc đời. Tôi kiên quyết từ chối người con trai lãng tử kia. Nhưng rồi... cái gì đến sẽ đến. Có lẽ, đổ lỗi cho số phận sẽ thấy nhẹ nhõm hơn... Bởi vì anh không biết!

***

Sinh nhật của tôi, Hải gọi điện anh sẽ không về được. Không sao, vì ít ra tôi có thể đi chơi với chàng trai cà phê. Nhưng ai mà biết. Đàn ông... họ luôn có những trò bất ngờ cho phụ nữ. Có khi là niềm vui nhân đôi nhưng có khi là đau khổ tột cùng.

- Em yêu, chúc em sinh nhật vui vẻ! Hôm nay em có định đi đâu không!

- Cảm ơn anh. Em ở nhà với các bạn thôi. Không có anh thì em đi đâu!

- Đừng giận anh nha. Anh bận quá không về được.

- Không sao đâu anh. Khi nào về anh bù cho em là được mà.

- Yêu em nhiều lắm.

- Em cũng thế!

Yên tâm với kế hoạch đã vạch ra. 7 giờ tối, tôi đợi chàng dưới gốc cây xà cừ với bộ váy màu xanh, như một nàng công chúa chuẩn bị bước vào buổi dạ hội. Chàng, cùng với chiếc xe đua lao tới như một cơn lốc cuốn tôi lên xe. Chúng tôi cùng nhau tới nhà hàng. Trên một chiếc bàn nhỏ nhắn có một trái tim được ghép lại bằng những chậu xương rồng. Ở giữa là chiếc bánh sinh nhật lung linh ánh nến. Mở to mắt ngạc nhiên, giống như trong tiểu thuyết, chàng bước tới mời tôi nhảy. Tôi yên tâm tha thướt mình, phiêu du với những vũ điệu. Khoảnh khác hai cơ thể cứ tiến gần rồi lại xa nhau khiến người ta rạo rực, ngượng ngùng. Kết thúc những bước chân thần tiên tôi trở về với bàn tiệc mà anh đã đặt. Điện thoại đã tắt. Thế giới này là của riêng hai người.

- Mời em!

- Em không uống được rượu

- Em không vì lòng nhiệt tình của anh mà uống một chút sao!

Một chút... một chút và thêm một chút. Không biết là tôi đã uống bao nhiêu. Không biết anh đã nói gì. Thấy đầu mình ong ong. Thấy anh dìu tôi đi. Thấy anh bồng tôi. Thấy cơ thể mát mát lạnh và nhẹ nhàng thoát khỏi chiếc váy. Mọi thứ bay bổng. Yên tĩnh. Nghe thấy tiếng thở. Có tảng đá đè xuống người. Thấy buồn buồn vì có gì đó mơn trớn. Thấy vui, thấy buồn. Thấy nhẹ nhàng, đau đớn lại nhẹ nhàng. Hình như người ta vừa châm một tia lửa điện làm người tan ra. Tôi lịm đi ... mọi thứ lại bồng bềnh ...

- Tại sao anh làm thế!

- Xin lỗi. Vì em say quá. Vì anh không kìm được lòng mình. Anh sợ mất em vì sớm muộn em cần phải biết một sự thật.

- Sự thật gì?

- Anh đã có gia đình.

- Anh là thằng tồi.

Im lặng. Người tôi đau ê ẩm. Có một giọt máu đỏ tươi trên tấm ga trải giường. Đó là món quà lớn nhất trong ngày sinh nhật. Là hình phạt lớn nhất của bà tiên khi cô bé lọ lem đã uống quá nhiều rượu. Tôi cười. thế mà mũi lại cay và nước mắt lại chảy. Trong đầu tôi là hụt hẫng, đau nhức và ân hận. Tôi nhớ Hải vô cùng... Tôi tạm biệt thêm một mối tình và bước ra khỏi cái nhà nghỉ nồng nặc mùi giao hoan... Thì ra gai xương rồng khiến người ta đau thật!

***

- Sinh nhật vui chứ Lâm? Anh đã chờ em rất lâu rồi!

Trời ạ. Tôi có đang gặp ác mộng không. Sao trước mặt tôi, như một cây cột điện đứng trước nhà nghỉ lại là Hải. Trên chiếc xe máy vẫn treo một bó hoa hồng đỏ rực. Tôi nhìn anh. Như chưa bao giờ thấy anh. Như trước mặt không có anh, chỉ có những cơn giông bão mịt mù. Nhắm mắt, mở mắt vẫn là anh.

- Sao... sao anh lại ở đây. Anh nói không về đựợc mà.

- Anh đã đợi em rất lâu. Dành bất ngờ cho em nhưng không ngờ em lại không cần anh nữa.

- Sao... sao anh lại ở đây!

- Anh về tới nơi định lên phòng thì thấy em đi chơi. Anh đuổi theo định gọi em lại nhưng em làm anh bất ngờ quá. Đồ phản bội.

- Đừng. Cho em giải thích. Anh đừng...

- Cô còn định giải thích thế nào khi cái quý nhất của đứa con gái cô đã cho thằng khác?

- Đừng anh. Hãy tha lỗi cho em, cho em cơ hội. Em không hề...

- Tôi hối hận vì đã yêu cô. Cô là đứa con gái rẻ mạt nhất mà tôi từng gặp...

- Anh Hải...

Anh lao đi nhưng một chiến binh lao vào đêm tối. Tôi chết đứng trước cái nhà nghỉ rẻ tiền. Bên cạnh là người đàn ông không chút xúc cảm. Xa lạ. Anh ta cũng lao đi như một kẻ chạy trốn. Hai người đàn ông đi về hai ngả đường. Trái tim như một quả táo bị người ta hát mất. Đau. Quặn thắt. Vô hồn. Không chút sức lực. Muốn nhắm mắt lại để qua một cơn ác mộng.

Trời mưa nặng hạt,cái váy mỏng manh như một tội đồ bị quất mạnh. Đau dát đều cảm thấy trên da thịt. Giờ thì biết, một người không thể yêu hai người. Chỉ khi mất mát người ta mới thực nhận ra. Tôi cô đơn. Một nỗi cô đơn không phải chỉ cần những người đàn ông lấp đủ. Cô đơn ấy dành cả cho một người, chỉ một người lấp đầy. Là Hải.

 

Anh trôi đi như những giọt mưa. Người ta nói mưa là nước mắt của nhân gian. Có lẽ trận mưa rào đêm nay là nước mắt của tôi gom lại và trả giá vì lòng tham. Mưa nhiều hơn, giống như cơn giận dữ của anh, giống như nỗi gào thét của lòng tôi. Xin lỗi vì đã yêu quá nhiều! Xin lỗi vì đã cô đơn quá nhiều! Xin lỗi vì đã thèm khát quá nhiều! Xin lỗi vì đã cảm thấy tình yêu của anh luôn thiếu thốn... Bởi vì yêu anh. Bởi vì gạt anh. Bởi vì anh không biết!

 

Hoàng Hồng

THMN

0 Kommentare

*CN 27- Có Anh Rồi Em Như Thấy Hồn Rơi (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 235- Quy Luật Sống (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*SC 57- Khi Đêm Về (Thơ) Nhà Thơ Sông Cửu (USA)

 

Nhà Thơ Sông Cửu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 167- Tàn Thu (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 234- Nhớ Sáo Sang Sông (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TMN 43- Lời Kinh 2 (Thơ) Nhà Thơ Trần Mai Ngân (Vĩnh Long- VN)

 

Nhà Thơ Trần Mai Ngân

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 166- Tóc Nàng (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 223- Đêm Để Lại Trong Tôi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*ĐTL 3- Trên Đồng (Thơ) Nhà Thơ Đường Thi Lâm (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Đường Thi Lâm

 

mehr lesen 0 Kommentare

*HD 25- Chạm (Thơ) Nhà Thơ Huyền Diệu (Đồng Nai- VN)

 

Nhà Thơ Huyền Diệu

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LHT 165- Thương Lá Bay Xa (Thơ) Nhà Thơ Lệ Hoa Trần (GER)

 

Nhà Thơ Lệ Hoa Trần

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 43 TR- Tàn Mộng (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*LN 98- Nhả Tiếng Tơ (Thơ) Nhà Thơ Lâm Nguyên (Sài Gòn- VN)

 

Nhà Thơ Lâm Nguyên

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTGC 1- Bài Thơ Tháng 9 (Thơ ST) Tác Giả Nguyễn Thị Giáng Châu (Gò Vấp- VN) PN&BB

 

BÀI THƠ THÁNG 9

 

Bài thơ tình này em viết cho ai

Cho ai đọc ? Chao ôi ! Biết ai đọc 

Trời tháng 9 nghe rã rời phận bạc

Nỗi u buồn càng đơm nhánh mọc gai

 

Em gọi ai ? Giờ em biết gọi ai

Ai nghe được lời vô ngôn tĩnh lặng

Ngõ nghách tâm hồn buốt đau từng chặng

Thời gian đi hái hết mớ xuân thì

 

Em đứng nhìn mùa thu lặng lẽ đi

Có chiếc lá lìa cành chưa kịp thắm

Em gọi anh – anh không tên tháng 9

Anh có nghe lệ em rớt cuối mùa ?

 

Xin nhặt giùm em chiếc lá thu phai

Chưa kịp thắm về hong tình tuổi mộng

Ơn biết bao trong lặng yên tỉnh thức

Anh lắng nghe âm ngữ cửa hồn chìm

 

Bài thơ này em viết bằng con tim

Của thân phận cánh phù dung đỏ sẩm

Anh ở đâu? Hỡi anh chưa từng gặp

Nắng hồng hoang còn tĩnh tại hồn anh ?

 

Hãy chia em bớt một chút lung linh

Em trang điểm mắt môi vui phận bạc

Đường duyên phận hẳn em đang đi lạc

Níu giùm em thời gian vụt tuổi trời

 

Chỉ có anh, và chỉ có anh thôi

Đưa em khỏi bể phù trầm lặn ngụp

Anh tháng 9, anh vô danh chưa gặp

Em chờ anh trên đỉnh ngọn tình buồn

 

Hoàng hạc về vỗ cánh gọi yêu thương

Mùa thu lại mang sắc màu kỳ ảo

Bài tháng 9 sẽ đổi cung giai điệu

Hỡi anh yêu, anh tháng 9 vô danh !!!

 

        Nguyễn Thị Giáng Châu

  ( Gò Vấp )

   PN&BB

0 Kommentare

*NP 1- Mưa Sài Gòn (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Nhung Phạm (THMN)

 

Mưa Sài Gòn

 

Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho con.

***

Sài Gòn đang mùa mưa. Nghe bảo:"Mưa Sài Gòn giống tính tình con gái Sài Gòn". Hải mới đến, không biết con gái xứ này như thế nào. Còn cái sự mưa nơi đây thì hay ho lắm. Không làm mình làm mẩy, ọc ạch sấm rền, nổi giông, nổi gió báo trước, cứ mưa là mưa thôi. Mới rồi trời còn trong vắt như thế, mặt trời còn cười ngạo nghễ như thế. Phút chốc mây đã hùa nhau giam mặt trời trong tấm màn xám xịt, hối hả thả mưa xuống mặt đất. Mưa được tháo cũi sổ lồng, nắm tay giăng hàng, hỉ hả nhảy nhót trên sân. Những hạt mưa đáp trên mái hiên cũng nhanh chóng tạo thành dòng, ồ ồ chảy xuống góp vui, xiên xẹo, vung vẩy cả vào trong nhà.

Mẹ biết Sài Gòn đang mùa mưa thì lo lắm, gọi điện là hỏi ngay: "Có bị nhức đầu, sổ mũi không con?".

"Mẹ yên tâm, vào đây con khỏe như voi ấy". Mà đúng là Hải khỏe ra thật. Mưa Sài Gòn không nồng nồng, ngột ngạt như ngoài Bắc, mỗi trận mưa mang đến sự tươi mát, dễ chịu vô cùng.

Mẹ khẽ khọt: "Vào đó một thân một mình thì phải tự biết chăm lo". Hải cười hì hì, con đi rồi không ai nhổ tóc sâu cho mẹ. Mẹ bảo, mấy bữa nay không có ai nhổ, khó chịu lắm, đợi chị dâu mày sinh cháu, nó biết nhổ tóc sâu thì tóc mẹ cũng rụng hết rồi. Hải muốn nói, mẹ vẫn còn trẻ lắm, mà sống mũi cứ nghèn nghẹn, vội lảng sang truyện khác.

 

Hải kể mẹ nghe mấy hôm đầu An dẫn đi ăn, món nào cũng nhiều đường, chỉ cần đập đá bỏ vào là thành chè được. Hải nể mặt An lắm mà vẫn để thừa quá nửa, thế là chuyển sang ăn riết xôi, mì tôm. Cuối tuần An hì hụi sửa cái bếp gas mini cũ, Hải đứng ở cửa nhà hỏi với sang: "Bếp nhà An bị hỏng à?". An nhấp nháy cười: "Cho Hải đấy, không lẽ định ăn mì tôm thay cơm luôn sao". Ờ nhỉ, ở một mình Hải cũng sắp thành con heo lười mất rồi. "Lát tui dẫn ra siêu thị mua mấy đồ làm bếp, còn bát đũa, xoong chảo, đồ ăn vô chợ mua cho rẻ". Mặt Hải bỗng đỏ lần rần, nhìn căn phòng trống huơ trống hoác, chỉ còn biết cun cút đi theo An.

Mẹ không nói gì, Hải chỉ nghe thấy tiếng cười lục khà lục khục, mãi mẹ mới thốt lên: "Ôi con gái, rõ hay chưa con gái", rồi chừng như lại ngừng một lúc: "Cái thằng... thế mà tâm lý quá con nhỉ".

Mẹ biết An. Cái lần Hải lang thang qua mấy diễn đàn văn học, thấy một bút danh là lạ "Một chữ An", tác phẩm nghe lại rất đời "Phận mỏng", "Ông tơ bà nguyệt", "Sau song sắt"... thì tò mò đọc thử. Mẹ đang ở dưới nhà, nghe trên lầu đánh "choang" một tiếng, liền hốt hoảng chạy lên. Bình hoa vỡ tan tành, mảnh to mảnh nhỏ nằm dưới đất, mà Hải đang ngồi thu dọn, mặt vẫn đỏ bừng bừng, miệng lại lẩm bà lẩm bẩm: "Tức quá, tức chết mất thôi". Mẹ tái nhợt đi không biết có chuyện gì. Hải oan ức chỉ vào máy tính: "Tại cái ông tác giả ấy mẹ, ổng viết đến mức quỷ khóc thần sầu, con đọc như bị thôi miên. Đọc đến đoạn đứa con gái bị bố nó đuổi khỏi nhà thì con giận quá, đập bàn một cái, thế là cái mũ rớt xuống kéo theo bình hoa".

Mẹ cười chết ngất, biết tính con gái lúc nổi nóng thì như Trương Phi, quên cả việc trách mắng, lại còn bảo: "Con đòi ông tác giả ấy đền bù cho mẹ". Dạ, mẹ để con. Nói là làm, Hải đăng kí ngay nickname "Tiểu Quỷ", phải công nhận tác giả viết rất hay, nhưng điểm này vẫn còn thừa, điểm này vẫn thiếu logic, viết xong một cái bình luận dài dằng dặc, Hải còn cố ý ghi chú: "Mẹ tôi muốn chuyển lời cảm ơn đến tác giả, nhờ anh mà đứa con gái của bà vì thương nhân vật quá, đã lỡ làm bể cả bình hoa". Vị tác giả ấy cũng không phải dạng vừa: "Nhờ một bình hoa mà tui nhận được cái comment đáng giá như thế này, có đền mười bình hoa tui cũng chịu". Chuyện qua, chuyện lại, thế rồi thành bạn. "Ông" tác giả của những câu chuyện gai góc, sâu cay lại là một cậu chàng thư sinh, cao gầy, mặt hiền khô. Mẹ bảo cuộc đời thú vị thế đấy con, có người ở gần mà hóa xa vời vợi, người ở xa mà cứ đưa đẩy lại gần.

Quê An mãi Bạc Liêu, học xong rồi xin việc ở Sài Gòn luôn, làm ở phòng kinh doanh của một công ty nước ngoài, hết giờ lại bươn bải đi dạy thêm. Vậy mà vẫn đều đều một vài tháng ra lại ra truyện mới. Hải có viết, không nhiều, hạnh phúc của một biên tập viên đơn giản chỉ là khám phá ra những câu chuyện hay, những tác giả tiềm năng. Có lần, Hải hỏi An sao không nghĩ đến việc xuất bản sách. An bất ngờ, một nét ưu tư thoáng qua trong mắt nhưng bị ánh cười xóa đi rất nhanh: "Ai cầm bút cũng mong có một quyển sách của riêng mình. An còn phải học hỏi nhiều lắm. Mà Hải thấy ở Việt Nam có mấy người giàu nhờ việc xuất bản sách chưa?. An chỉ coi viết như một sở thích, một niềm vui, chứ không muốn lấy nó làm kế sinh nhai". Hải phản bác, tác phẩm đến gần hơn với công chúng, càng có động lực để viết chứ sao. An lắc đầu, cũng không hẳn, dưới sức nặng của đồng tiền, có khi cảm xúc nó tụt xuống tận mắt cá chân, tham gia các diễn đàn văn học cũng là một cách tiếp cận người đọc rồi.

Căn phòng Hải đang ở là An thuê giúp, "Tui ở cái xóm này từ hồi sinh viên, riết rồi chẳng muốn chuyển. Hải cứ ở đây cho rẻ, tìm được việc thì tính sau". Phòng nằm ngay đầu dãy trọ, hàng ngày có biết bao người đi qua, đi lại. Người thì rất tự nhiên, đứng trước cửa nổ máy xình xịch, người lại ý nhị, đến cổng tắt máy xuống xe. Có người niềm nở, nhìn thấy chủ phòng thì khẽ gật đầu chào, có người lại thờ ơ, một ánh mắt cũng không buồn liếc. An dặn: "Ở Sài Gòn phải cẩn thận, xểnh ra là mất đồ như chơi đó". Rồi bà Năm bán hàng nhà bên, kéo cái xe chở nước cho người trong xóm, đi qua thấy Hải ngủ gục trên bàn, sách ra đằng sách, người ra đằng người, bà thò cổ vào, chẳng nể nang: "Con gái con đứa, mặt trời chiếu đến mông rồi còn nằm ườn ra đấy". Giọng bà sang sảng làm Hải giật mình đánh thót, mắt còn bên nhắm bên mở, lại đã thấy bà cười hiền: "Phòng này cửa nẻo cẩn thận mà còn hai lần mất đồ rồi đó con ơi. Con ngủ để cửa tênh hênh thế này, khác nào mời trộm nó ghé chơi. Con mới vô đây, cô Năm sợ con không biết, trộm nó tha đồ đi thì tội. Đừng giận cô Năm lớn tiếng nghen".

Rồi hôm trước, Hải đi phỏng vấn. Chị trưởng phòng nhân sự là người Bắc, gặp được đồng hương thì tay bắt mặt mừng. Chuyện trò tỉ tê một hồi, chị mới chỉ vào túi xách của Hải: "Khu Thủ Đức này nhiều tệ nạn lắm nha bé. Hôm rồi đứa bạn chị đang chạy xe trên đường thì bị bọn cướp sáp lại, kề dao vào bụng, kêu giao hết tiền, điện thoại ra đây. Chị cũng mới bị giật mất sợi dây chuyền. Bé ra đường là không có được đeo túi hớ hênh như này, cho vào cốp xe ấy".

Hải nghe xong thì thần hồn nát thần tính, từ bữa đó sinh ra tâm lý phòng bị, một mình đâm ra lo đủ thứ, có khi ở nhà cũng chốt cửa chính, nhỡ ra mải nghe nhạc, đọc sách rồi ngủ quên, trộm nó khênh đồ đi lúc nào cũng không biết. Nhà mái tôn, mỗi lần mưa cứ nện ầm ầm, người trong nhà có cảm giác như máy bay đang đậu ngay trên nóc. Tiếng mưa át cả tiếng nhạc, Hải cũng không nỡ tắt, có tiếng người vẫn bớt trống trải hơn. Bạn bè đứa khen Hải giỏi thật, sao nỡ xa mẹ, một thân một mình. Đứa bảo Hải dại lắm, công việc đang ngon lành, người mơ chẳng được, người lần không ra, tự dưng đâm đầu vào đấy. Đứa khác lại mắng Hải vội quá, xin được việc rồi hãy đi. Hải cười lấn cấn, ờ nhỉ, sao thế nhỉ. Trót vào chơi một lần, rồi yêu luôn Sài Gòn hay sao?. Hay Hải xưa nay vẫn vậy, thích đi đây đi đó. Hải không biết, nghĩ cũng chẳng ra, nên lại cười xòa, tuổi trẻ mà, đi là đi, ngại cái gì chứ.

Hải vào đây đã được hai tuần. Vẫn lạ đủ thứ. Lạ từ đường đi, lối lại, lạ từ cách ăn, cách uống, lạ cả xưng hô, ứng xử. Ngày đầu, Hải lỡ hỏi đường mấy bác miền Tây, kết quả tiếng ta hóa tiếng tây, chai mặt hỏi đến mấy lần, dưới sự nhiệt tình của các bác, vẫn chỉ hiểu bập bõm: "dzô kia quẹo phải, đến...Canh ...quẹo trái", đành vừa đi vừa phán đoán. Hóa ra, ...Canh... là Kha Vạn Cân. Rồi cả nhớ. Nhớ gia đình, nhớ bạn bè, nhớ những cái gì không rõ tên. Sáng sáng thức dậy, nghe mấy người nhà bên buôn chuyện, Hải thấy nao nao, lại thèm vô cùng một giọng Bắc. Xóm trọ ba bốn chục phòng, người miền nào cũng có, chủ yếu là miền Tây và miền Trung. Mỗi lần đứng phơi quần áo, nhìn dãy trọ sâu hun hút, Hải thầm nghĩ có khi ở đây cả năm cũng không biết hết mọi người. Ngoài An cách đấy hai phòng, bà Năm ở đầu xóm, Hải chỉ quen thân cô Liên phòng đối diện. Cô Liên với chồng là người Nam Định, đã vào Sài Gòn gần chục năm, cô buôn bán đồng nát, còn chú làm thợ hồ. Sáng, Hải còn chưa mở cửa, đã nghe tiếng xe của cô lọc xọc ra ngõ. Chiều, cô về, lưng áo bạc phơ bạc phếch loang lổ mồ hôi, trên chiếc xe rỉ cũ là chai lọ, sách báo, sắt vụn của một ngày còng lưng lượm lặt khắp các ngõ ngách Sài Gòn. Hôm cô bưng cho Hải một bát canh cua đồng, "Nấu nhiều quá mà chú bận việc công trường không về, mày ăn đỡ cho cô kẻo uổng". Hôm cô cười rỉ rả, cho mày xem ảnh mấy đứa nhà cô. "Thằng lớn này, đây là lúc nó tốt nghiệp, giờ nó đi làm ở Hà Nội rồi. Còn đứa con gái, nó đang học đại học Thái Nguyên, mày nhìn nó giống chú không này". Cô nói, cô nhìn, như tất cả niềm tin và hi vọng đều chất chứa vào đó. Hải thắc mắc giờ con cái cô chú đã ổn định, sao cô chú không về, gia đình đoàn tụ có phải vui hơn không. Cô chỉ cười: "Cô chú còn khỏe, ở trong này đã quen, về ngoài đó rồi lại chả biết làm gì. Con cái nó trưởng thành là mừng, mong gì nó báo đáp. Cứ hai thân già tựa vào nhau mà sống thôi". Hải nghe cô nói mà mắt cay quá. Bữa đó ra sân bay, mẹ bảo con gái lớn rồi sẽ đi lấy chồng, không ở với mẹ cả đời được. Hải không dám nhìn mẹ, không dám nói chuyện nhiều, để rồi vừa lên máy bay là òa khóc nức nở. Mẹ ơi, giờ con đã lớn, giờ con đã khôn, con lại đi xa mẹ.

***************

Hải làm biên tập viên cho một nhà xuất bản ở quận Nhất, công việc cuốn đi, dần dần cũng nguôi ngoai nỗi nhớ nhà rấm rứt. Sài Gòn vẫn vậy, vẫn cứ bất chợt rào rào đổ mưa rồi lại nắng quay, nắng quắt, đường phố một chốc một lát đã khô ráo như chưa từng có trận mưa trước đó.

Chiều, Hải đi làm về, đầu xóm dềnh lên một vũng ao chưa kịp thoát. Hải mặc bộ đồ công sở, đẹp đẽ, tinh khôi, co hai chân song song, thích chí nhìn con xe rẽ sóng nước. Bà Năm ngồi ở chõng tre, gập cái quạt giấy đánh xoẹt: "Giời đất ơi, mặc như thế kia mà...mà...chậc chậc". Tiếng Hải cười vang đến tận cổng, xe vừa dừng đánh kít một cái, con Vàng sủa gâu gâu, nhấc mông chạy ra gặm gặm ống quần, ve vẩy cái đuôi ngắn lủn củn, mừng rối mừng rít. Bà Năm nhổm dậy, lấy cái quạt xùy xùy đuổi nó, ấy thế mà nó vừa cong đuôi chạy đi đã lại mủm mỉm: "Con Vàng này khôn đáo để nghen con. Gặp mấy đứa gian gian thì nó sủa đổng sủa đoảng điếc hết cả tai mà con gái ngoan hiền nó lại xúm xoa xúm xuýt". Hải cười rung cả xe: "Nó là giống cái mà cô Năm". Bà Năm đằng hẵng, lại phe phẩy cái quạt: "Bảo chuyển gần công ty mà ở cho nó tiện, sướng không muốn muốn khổ làm chi con". Hải chỉ ậm ừ, "Dạ con đang tính".

Hải tính mãi, tính mãi, rồi thì lại ăn sâu, bám rễ luôn cái xóm trọ ven sông Sài Gòn, từ đường quốc lộ rẽ vào, qua một dãy nhà cao tầng mới xây, sáng tinh tươm, lọc xọc chạy xe trên nền bê tông lún ngang lún dọc, hai bên lau mọc um tùm, băng qua mấy ngôi nhà mái tôn nhỏ nhắn, trước nhà trồng cây trứng cá, một vài bụi chuối tây.

An vẫn đi miết, từ sáng đến khuya, dắt xe qua cửa phòng Hải, kiểu gì cũng ló đầu vào, sốt sắng: "Ê, tiểu quỷ, đi làm có bị bắt nạt không?", rồi chẳng để cho cái miệng đang cong lên của Hải kịp trả lời, "Hải tha không bắt nạt người ta thì thôi, ai bắt nạt được Hải". Những lúc như thế, Hải thấy lòng mình tựa như có hàng ngàn con sóng nhỏ, nhè nhẹ, êm ái vỗ về.

Qua một mùa mưa, một mùa nắng, thấm thoắt đã sang mùa mưa thứ hai, Hải vẫn đi đi về về cái xóm cũ. Mẹ gọi điện, khoe con bé Ốc Tiêu biết lẫy rồi, ngoan lắm, ai bế cũng được. Miếng đất ở cuối vườn, bố con san cả buổi chiều, trồng vào đấy mấy cây chè, chả mấy chốc lại tốt um. Mẹ không quên hỏi, thế thằng An nó có khỏe không? Hải đùa, mẹ chưa gặp mà lần nào nói chuyện với con cũng một câu An, hai câu An, con mới là con gái của mẹ mà. Mẹ cười váng: "Con trai như nó giờ hiếm lắm con ơi". Hải bần thần. Mẹ biết An mới lên chức, vẫn miết mải làm việc như trước, vẫn tối khuya dắt xe qua lại ló đầu vào hỏi han mấy câu, vẫn cuối tuần Hải muốn đi đâu liền cho đi đấy, mẹ muốn biết nhiều hơn thế kia. Nhưng mẹ ơi, An không nói, con biết kể gì thêm hả mẹ.

Lần hai đứa đi dạo bên sông Sài Gòn, Hải bông đùa: "Nhìn cánh bèo dập dềnh mà giống Hải ghê, chạy tới chạy lui vẫn không biết nơi nào là bến". Giọng An xa lắc xa lơ, như trôi về tận cái miền nào đó: "Hải giống một chú chim thích nhảy nhót, bay liệng, liệu có cái lồng nào đủ rộng để Hải chịu nằm yên trong ấy". Hải nghe giọng mình lạ lắm, liệu có phải là tiếng nói phát ra từ tận đáy lòng: "Chim bay mãi cũng mỏi cánh, người chạy mãi cũng thấm mệt, nếu không có cái lồng nào đủ rộng, Hải lại về với mẹ thôi". Cả người An như chợt căng lên, Hải có nhạy cảm quá không, đôi mắt trăm năm vốn bình lặng ấy lại nhìn Hải sâu lắng như vậy, sâu lắm, sâu hun hút, sâu đến tận tâm can người đối diện. Mà rốt cuộc, An vẫn không nói.

Tối, Hải chờ, chờ đến khi chỉ còn tiếng côn trùng ro ro, tiếng ếch ộp oạp, tiếng đồng hồ tích tắc, tích tắc, mà không thấy tiếng cười rổn rang trước cửa. Sài Gòn hoạt động về đêm, dân kinh doanh như An càng hay về muộn. Hải chập chờn, trong giấc ngủ nửa mê nửa tỉnh vẫn chỉ mong thấy tiếng xe quen thuộc.

Sáng, Hải ló cái đầu bù xù ra nhìn, cửa phòng An vẫn đóng im ỉm. "An không về, An đi đâu mà lần này không nói Hải một tiếng". Chị Miền đặt tập tài liệu lên bàn Hải, gõ gõ tay: "Ai bắt mất hồn mà đờ đẫn cả ra thế kia". Hải bừng tỉnh: "Em đang nghĩ mấy vấn đề thôi chị". Chị Miền kéo cặp đít chai xuống thấp, môi trễ ra, kiểu như chị mày biết tỏng, còn đánh trống lảng à. "Anh Trần bên Nhã Phương hỏi cô bé ngoài Bắc hoài, coi bộ ổng kết em quá rồi. Mà không ưng, mai mốt chị giới thiệu cho mấy ông bạn của chồng chị, toàn hàng xịn đó nha". Hải cười, nghe như nước đổ trên lá khoai.

Lòng Hải có hàng ngàn con kiến bò ngang bò dọc, sốt ruột mà bấm máy. "Alo, Hải hả con". Một giọng phụ nữ lạ hoắc lạ hươ. "Dạ, con chào bác, bác là...". "Bác là mẹ An, con tìm An à, nó vừa chợp mắt được một lúc". Hải suýt rớt cả quai hàm, An kể gì mà nghe giọng bác như biết Hải lắm ấy. "Dạ, An đang ở quê à bác?". Giọng bác chùng xuống: "Không con, nó đang ở bệnh viện". Hải giật bắn cả người lên: "Bệnh viện?. Bệnh viện nào hả bác?".

Hải tự trách mình, Hải tự xỉ vả mình. Hải vẫn biết An là trụ cột trong nhà, bố An mất sớm, dưới An còn ba đứa em. Nhưng Hải không biết, thằng em út bị chậm phát triển, mười bốn tuổi mà chỉ có trí tuệ của trẻ lên sáu, hay ốm hay đau, lần này nhập viện vì tràn dịch màng phổi. Hải vẫn biết mọi gánh nặng trong nhà đổ dồn lên vai An, Hải vẫn biết An đi sớm về khuya vì muốn đỡ mẹ nuôi mấy đứa em nhỏ, nhưng An luôn cười, luôn nói như mọi thứ nhẹ tênh. Hải làm sao hiểu được, nếu không chứng kiến tận mắt. Hải làm sao hiểu được, nếu An không chia sẻ, hả An.

Mấy ngày thằng út nhà An nằm viện, Hải cũng hiếm khi ở nhà, chạy qua chạy lại ba nơi. Đôi lúc, Hải và An nhìn nhau, mấp máy môi, muốn nói mà lại thôi. Những thứ cần hiểu, những thứ cần nghe thì đã biết hết rồi.

Công ty kỉ niệm mười năm thành lập, bận rộn chuẩn bị, tiệc tùng liên miên từ chiều, đến lúc Hải lôi được con xe ra khỏi bãi, đêm đã khuya lắm. Điện thoại để quên ở túi xách trong cốp chẳng muốn lôi ra. Sài Gòn về đêm lành lạnh, có chút hơi men chuếnh choáng, Hải run tay. "Roạt", "roạt", con xe đổ kềnh ra đường, cả người Hải theo quán tính văng đi một đoạn. Mấy chục chiếc xe vẫn vèo vèo lướt qua, chỉ có hai ba chiếc dừng lại. Một người dựng xe, một người đỡ Hải: "Sao không vướng cái gì mà tự dưng lăn kềnh ra thế?". Hải cười gượng gạo, lắp bắp cảm ơn. Chân Hải bị sầy một mảng lớn, vai tê dần, má trái nhoi nhói. "Nhà còn xa không?". "Dạ, nhà em cách đây có một cây thôi". Người nọ đưa cho Hải lọ cao: "Xem chừng xe không chạy được nữa rồi, gọi người nhà ra thôi, một mình đi đêm nguy hiểm".

Mấy người thấy Hải chỉ bị sứt sẹo ngoài da, dặn dò vài câu rồi rời đi. Hải cà nhắc, cà nhắc kiểm tra một lượt, xót xa nhìn con xe chỗ cong chỗ vênh, thôi lại đi tong cả tháng lương. Mở cốp xe lấy điện thoại, chết toi, hết sạch pin. Hôm nay ra đường bước chân phải hay chân trái mà sao đen thế, gần đến đầu ngõ rồi còn ngã lăn quay ra đường. Hải ngửa mặt kêu trời, trời đen thăm thẳm, chỉ có ánh đèn lờ mờ như trêu ngươi. Tập tà tập tễnh đẩy con xe, mỗi cử động khiến vết thương ở chân co giật, Hải tái mét cả mặt. Đến con đường bê tông trong ngõ, Hải phải căng mắt ra nhìn, lỡ hụt chân vào ổ gà, lăn ra đây chỉ có nước nằm đến sáng. Lau hai bên cao lút đầu người, lởn vởn như những bóng ma, giờ mà có tên cướp nào chui ra thì hết đường chạy. Hải cắn chặt môi, không được khóc, không được khóc. Hải muốn gọi mẹ ơi, mẹ ơi. Hải lẩm bẩm, lẩm bẩm, giờ có An thì tốt biết mấy.

Lạch cạch, lạch cạch, Hải mở cửa. Phòng An đột nhiên sáng đèn. "Hải sao về muộn thế?". "Bị ngã". An lao sang như điện xẹt: "Bị ngã sao?. Điện thoại đâu mà không gọi?". Hải lí nhí: "Điện thoại hết pin", nói xong lại cắn chặt môi, mắt hoe hoe đỏ. An nghĩ Hải đau lắm, dìu Hải ngồi lên giường, lật đật chạy đi tìm thuốc rửa, bông băng.

"Nay An về sớm, nấu canh cá kèo gọi Hải về ăn, gọi cả chục cuộc không được. Tối mịt không thấy Hải về, An lo quá, lúc nãy chạy xe một vòng, nghĩ may ra gặp". Nước mắt Hải trào ra, cả người run run, run hơn lúc An rỏ thuốc sát trùng lên vết thương. An cuống tay cuống chân: "An làm Hải đau lắm sao", Hải lại khóc rưng rức. Sao An cứ thế, quan tâm Hải, nâng niu Hải. Sao An cứ lặng lẽ chịu một mình. Sao An không san sẻ bớt gánh nặng cho Hải.

Hải khóc, hệt như Sài Gòn đang nắng quay nắng quắt lại rào rào đổ mưa, cho đến khi cả người bị ai đó ôm trọn trong vòng tay, vỗ về, thủ thỉ: "Đừng khóc nữa, có An ở đây rồi".

Hình như trên mái có tiếng lộp bộp, lộp bộp.

Hình như trời lại sắp mưa.

Có sao đâu, hết mưa trời sẽ lại nắng thôi.

Mẹ ơi, con chỉ kể cho mẹ một Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng, Sài Gòn với những hàng sao đen cao vút, Sài Gòn với những người bán hàng luôn mỉm cười, cảm ơn, Sài Gòn với cơm tấm, hủ tiếu, bánh tráng trộn dọc các ngả đường. Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho con.

Mẹ biết, phải không mẹ?

 

Nhung Phạm - 150702

THMN

0 Kommentare

*TĐ 222- Lối Mộng (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*CN 26- Mộng Hoàng Hoa (Thơ) Nhà Thơ Chuỗi Ngọc (VN)

 

Nhà Thơ Chuỗi Ngọc

 

mehr lesen 0 Kommentare

*TĐ 221- Xin Hãy Yêu Thương (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

mehr lesen 0 Kommentare

*NTH 1- Cuộc Điện Thoại Chiều Mưa (Truyện Ngắn ST) Tác Giả Nguyễn Thu Hằng (THMN)

 

Cuộc Điện Thoại Ngày Mưa

 

 Nguyên khẽ lăn chiếc xe đến bên cửa sổ. Cơn mưa phùn từ chiều hôm trước đến sáng nay vẫn chưa dứt. Cô bé lặng yên, không ngước mắt nhìn ra cửa sổ lấy một lần, mặc cho hoa lá, cỏ cây đang reo vui, mơn mởn, căng tràn sức sống dưới làn mưa mỏng trong veo...

***

 

Vậy là đã nửa năm kể từ ngày vụ tai nạn khủng khiếp xảy ra. Trên đường đi học về, Nguyên bị một chiếc xe buýt đâm phải, đôi chân dập nát nên phải cưa. Bao ước mơ, hoài bão của một cô bé tuổi mười lăm vỡ vụn theo tai nạn thảm khốc ấy. Từ lúc chuyện dữ xảy ra, Nguyên không còn nói chuyện, gặp gỡ hay tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài bố mẹ. Nguyên cho rằng cuộc sống của mình như vậy là hết, mọi điều tốt đẹp trên đời sẽ chẳng bao giờ đến với mình nữa... 

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang, một cuộc điện thoại gọi nhầm vào máy nhà Nguyên. Sau khi xin lỗi vì đã làm phiền, cô bạn ở đầu dây bên kia hỏi khẽ:

- Mình nghe giọng bạn buồn quá! Có phải bạn đang gặp chuyện gì không? Mình rất vui nếu có thể giúp bạn...

Chẳng hiểu sao lúc ấy Nguyên lại khóc và muốn tâm sự ngay với người bạn đó. Nguyên khẽ nói:

 

- Mình đã gặp một tai nạn khủng khiếp và tai nạn ấy khiến mình không thể đi lại được nữa...

Cô bé ở đầu dây bên kia lặng đi một lát, rồi nhỏ nhẹ:

- Mình tên là Mai. Mình xin chia buồn cùng bạn vì nỗi bất hạnh này. Nhưng bạn hãy cố gắng lên bởi xung quanh bạn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Mình nghĩ rằng, lúc này thiên nhiên sẽ là bài thuốc hiệu quả giúp bạn mau chóng lấy lại tinh thần đấy.

Nguyên ngập ngừng:

- Lâu lắm rồi mình chưa ra khỏi phòng. Thực ra là mình rất ngại...

Mai mỉm cười nói tiếp:

- Nếu vậy thì mình sẽ kể cho bạn nghe nhé!

Rồi cứ thế, hằng ngày Mai và Nguyên đều nói chuyện với nhau qua điện thoại. Nguyên mặc cảm nên vẫn sống khép mình. Tuy nhiên, cô bé rất thích nghe Mai kể chuyện. Từ chuyện vườn hoa nhà Mai có những loại cây gì, màu sắc của chúng rực rỡ ra sao, đến chuyện con mèo nhà Mai rình bắt chuột như thế nào...

Qua lời kể của Mai, trước mắt Nguyên hiện ra một bức tranh thật sống động, rực rỡ sắc màu, ngát hương thơm và rộn rã âm thanh. Nụ cười đã dần trở lại trên môi Nguyên. Và điều tuyệt vời hơn cả là Nguyên bắt đầu muốn ra ngoài để tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà thiên nhiên mang lại.

***

 

Hôm nay, Nguyên rất vui vì Mai hẹn sẽ đến thăm và đưa Nguyên đi chơi. Đúng giờ hẹn, Mai đến nhà Nguyên với bó hồng vàng trên tay, loại hoa mà Nguyên rất thích.

Chưa kịp vui mừng vì được gặp người bạn bấy lâu tâm sự qua điện thoại, Nguyên đã giật mình nhận ra một sự thật đau lòng: Mai là người khiếm thị.

Không để Nguyên hỏi gì thêm, Mai nói luôn:

- Xin lỗi Nguyên vì mình đã giấu bạn, tất cả những gì mình kể với bạn đều do mình tưởng tượng ra thôi. Từ khi sinh ra mình đã không nhìn thấy ánh sáng rồi. Mình kể cho bạn nghe là để bạn thêm tự tin, thêm yêu cuộc sống và yêu chính bản thân mình.

Rồi Nguyên và Mai cùng òa khóc, hai cô bé ôm chặt lấy nhau. Nguyên chợt nhận ra rằng, trên đời này còn có nhiều người bất hạnh hơn mình, chính vì thế mà mình phải cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng sống tốt. Giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má càng khiến cô bé hiểu một chân lý giản dị: không chỉ nụ cười mà đôi khi giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc, đó là giọt nước mắt đồng cảm của con người với con người.

Nguyên thầm cảm ơn cuộc điện thoại nhầm lẫn vào ngày mưa hôm ấy, bởi chính nó đã mang đến cho Nguyên không chỉ một người bạn tuyệt vời mà còn tiếp thêm cho cô bé sức mạnh, niềm tin vào cuộc sống và chắp cánh ước mơ để bay cao, bay xa hơn...

 

Nguyễn Thu Hằng

THMN

0 Kommentare

 

Chú ý: Nếu các bạn muốn xem tiếp những bài cũ, xin các bạn vui lòng nhấn chữ "Sitemap" ở phần cuối trang chính, phía tay trái.