*VH 7- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Vĩnh Hoàng (USA)

 

Nhà Thơ Vĩnh Hoàng

 

 

  NGẬP – NGỪNG

 

Anh yêu em giửa một mùa chinh chiến

Khói ngút trời nghe tiếng súng rền vang

Nhìn quê hương còn lắm nhiều lửa đạn

Anh ngập ngừng không dám nói yêu em

Anh yêu em giửa một mùa ly loạn

Lửa hận thù đang cháy đỏ tràn lan

Nhìn quê hương còn lắm nhiều đỗ nát

Nên chúng mình đành phải chịu ly tan

Anh yêu em giữa một mùa sầu khổ

Người khóc người , người chém giết lẩn nhau

Nắm tay em anh nghẹn ngào khẻ bảo

Lỡ mai này mình không được gặp nhau

Anh yêu em giữa một mùa xa cách

Lắm mối tình còn phải chịu dỡ dang

Ngày quê hương thôi tàn cơn chinh chiến

 Anh sẽ về dìu em bước sang ngang

 

                          Vĩnh – Hoàng

 

LỖI  HẸN

 

Ngày hết phép tôi vội vàng về đơn vị

Tạm giả từ bè bạn với ngươi yêu

Vẫn biết rằng lòng còn luyến lưu nhiều

Nhưng đành chịu khi non sông còn chinh chiến

Sáng hôm đó nàng tiển tôi đi và hứa hẹn

Em sẽ còn và mãi mãi yêu anh

Tất cả cái gì em cũng nguyện để dành

Cố gìn giữ chờ đón trao anh ngày trở lại

Tôi nhìn nàng dôi hàng lệ rơi lòng lại buồn tê tái

Và ấp úng nói rằng thôi em hãy về đi

Nàng nói vọng theo anh ra chốn biên thuỳ

Xin hãy nhớ biên thư cho em nhiều anh nhé

Nếu anh quên thì ngày về em sẽ

Sẽ giận anh và không thèm đón anh đâu

Thế rồi nàng quay lui tôi ra chốn tuyến đầu

Vui cuộc sống phong sương đời  binh nghiệp

Những lúc dừng quân tơi vội vàng nắm viết

Chép thư cho nàng gối trên chiếc ba lô

Những cánh thư đều mang nhung nhớ hẹn hò

Và kể chuyện chốn sa trường mưa đạn

Nỗi nhớ thương dâng tràn theo ngày tháng

Và mặn nồng hơn nhờ tắm gội gió sương

Những đêm đông giá lạnh buổi hoàng hôn 

Là những lúc anh nhớ em nhiều lắm

Có những lần tiến quân qua xóm vắng

Khói lam chiều hiu hắt chốn sơn khê

Đàn chim non ríu rít gọi nhau về

Sao ta vẫn còn đi và đi mãi

Đã mấy lần hẹn em không trở lại

Lổi hẹn rồi vì đang bận rộn bước hành quân

Đời chiến binh là thế đó hỡi em

Xin đừng giận tội cho người lính nhé

Những ngày dài cô đơn và buồn tẻ

Thường đọc thư nàng và đem ảnh ra xem

Càng buồn hơn khi tành phố lên đèn

Ai đưa đón dẩn dìu em đi phố

Thư cho tôi nàng thường hay buồn khổ

Kể lể rằng khi thấy ai đưa đón người yêu

Lòng bâng khuâng thương nhớ đến anh nhiều

Em đứng lặng nghe con tim nức nỡ

Thư cho nàng tôi hẹn ngày tái ngộ

Sẽ đền bù lại tất cả cho em

Sẽ dìu em đi phố lúc lên đèn

Và đưa đón trong những chiều tan sở

Yêu làm chi để giờ mang đau khổ

Hơn tháng rồi không nhận được thư em

Ngày lại ngày thôi những ngóng trông tin

Mà chẳng thấy cánh thư hồng đưa tới

Hay em đã không đợi anh trở lại

Mà vội vàng cất bước chuyến đò ngang

Bao lời xưa đành bội ước phủ phàng

Đành quên hết những lời em hò hẹn

Nỗi oái oăm làm tim tôi uất nghẹn

Ngày em theo chồng. Cũng là ngày tôi được phép về thăm em

Nhìn xe hoa tôi ẩn bóng sau rèm

Và ứa lệ khi người yêu khuất dạng

Bao mơ ước dệt đầy theo ngày tháng

Đến bây giờ còn gì nữa em ơi ;

Duyên đã tan đò tách bến khác rồi

Sao em không gắng đợi chờ anh ngày trở lại

 

                             Vĩnh – Hoàng

 

      XUÂN  - ƯỚC – VỌNG

 

Hoa đua nở đón xuân về đây đó

Pháo giao thừa mừng xuân đến rồi kia

Một mùa xuân bao ước vọng tràn trề

Và đất mẹ thôi không còn máu lửa

Xin chiến tranh hãy ngưng đi tất cả

Cho mẹ già hết tựa cửa trông con

Cho mắt xanh không ướm lệ đau buồn

Vành khăn trắng thôi quàng trên mái tóc

Xin tiếng súng thôi từ nay im bặt

Cho vợ hiền bớt thao thức năm canh  

Cho con thơ một giấc ngủ yên lành

Và thôi hết những nấm mồ vô chủ

Xuân năm nay sẽ là xuân đoàn tụ

Người với người nô nức đón xuân sang

Có thế không hay tôi đã mơ màng

Xin có thật cho muôn dân bớt khỗ

 

                          Vinh -  Hoàng

 

TÌNH LÀ THẾ

 

Sau năm tháng hôm nay tôi trở lại

Để thăm nàng , người tôi vẫn còn yêu

Bụi thời gian chồng chất mãi thêm nhiều

Nhưng chưa đủ xoa mờ hình bóng ấy

Vì nghiệp lính tôi còn đi đi mãi

Tội cho nàng lắm mòn mỏi dợi trông

Kỷ niệm xưa tôi ôm tận đáy lòng

Làm hành lý cho cuộc đời phiêu bạt

Nhìn quê hương ôi; hoang tàn đổ nát

Gẫm lại mình chưa trọn nghĩa yêu dương

Kiếp chinh nhân còn nhiều lắm phong sương

Tôi đâu giám hẹn em ngày tái ngộ

Vẫn đã biết yêu nhau đành phải khỗ

Nhưng thế rồi sao lòng vẫn còn yêu

Lúc vắng xa lại càng thấy thương nhiều

Tình là thế ; thôi ta đành chấp nhận

 

                      Vĩnh – Hoàng

      

  GIÂY PHÚT CHO EM

 

Chiều dần xuống ánh nắng vàng lịm tắt

Khu phố buồn nhìn soi bóng tang thương

Quảng Trị ơi ; nay thành bãi chiến truòng

Ôi bom đạn xé tan tình ruột thịt

Tiếng bom rú lên , tiếng địch pháo kích

Khói mịt mù những ngọn lửa bốc cao

Súng cầm tay chờ sẵn dưới chiến hào

Em có biết phút giây nầy không nhỉ ?

Rôi anh làm thinh

Rồi anh suy nghĩ

“ Cỗ lai chinh chiến kỹ nhân hồi “

Nhưng phận làm trai, đành phải thế em ơi

Đừng buồn nhé khi nước còn ly loạn

Hỏa châu đã lên , khung trời rực sáng

Mắt ngước nhìn nhưng chẳng thấy em đâu ;

Rồi nhớ thương bỗng vụt hẳn lên cao

Anh quên hết khi súng thù đang nỗ

Bỗng một quả pháo kích , nổ gần bên anh đó

Đưa anh về với thực tại hôm nay

Rồi họ xông vào , anh nhả đạn ngay

Và tiếng súng rền vang khắp phồng tuyến

Một tiếng thét lên ;

Một người ngã xuống

Anh lính bên kia , sao cũng vẫn da vàng ?

Súng đạn ai , để dân Việt chết oan ?

Bao trai trẻ thôi không còn đâu nửa

Hãy cầu nguyện đi em

Hãy cầu nguyên đi em ;

Xin đừng thêm máu lửa

Cho quê hương mình bới chết chóc điêu linh

Rồi mai đây khi đất nước thanh bình

Anh trở lại riêng dành em tất cả ./.

 

                       Vĩnh Hoàng

               Cầu Sải Quảng Trị tháng 8/ 1972

 

NỖI LÒNG ĐÊM XUÂN

 

Đêm hôm nay em của anh không ngủ

Đón giao thừa mừng xuân đến rồi đây

Gia đình ta đoàn tụ cảnh sum vầy

Bên nồi bánh đang rộn ràng bốc khói

Trên bàn thờ đèn sáng trưng vời vợi

Mùi hương trầm ngát toả cả không gian

Mẹ quỳ xin cho non nước bình an

Em đứng lặng nguyện cầu cho anh đó

Con chúng ta đang no tròn giấc ngủ

Sau một ngày trông ngóng đón ba kia

Nó hỏi em sao ba vẫn chưa về

Em chua xót xoa đầu con khẽ nói

Này con ơi; quê hương còn lửa khói

Ba chưa vè con đùng có trông chi

Rồi bỗng nhiên lệ em ứa hoen mi

Em đứng lặng nghe lòng mình thổn thức

Xa xa đó mấy tiếng gà nao nức

Báo xuân về năm mới đến rồi anh

Em thẩn thơ ra cữa đứng một mình

Buồn tê tái mắt nhin ra biên ải

Mấy xuân rồi anh em chưa trở lại

Để em chờ con đợi má buồn trông

Nơi biên cương anh có biết cho không

Rằng em đã và đang mong chờ lắm

 

Vĩnh – Hoàng

Xuân Canh Tuất 1970

Kommentar schreiben

Kommentare: 0