*TĐ 49- Chùm Thơ Số 3 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

VIỄN XỨ

 

Tôi kể bạn nghe nửa cuộc đời 

Làm thân viễn xứ khắp muôn nơi 

Lung lay như chiếc đèn trước gió 

Lắc lửng như thuyền giữa biển khơi. 

     

  

 

 THƯƠNG NHỚ NGƯỜI ĐI

 

Sầu đời, lệ ứa hàng mi 

Khóc tình mỏi gối, chân quỳ suốt canh 

Thương ai nhìn khoảng trời xanh 

Nhớ ai, ngồi ngắm trăng thanh bên vườn. 

      

 YÊU MÀU ÁO TÍM

 

Ngày ấy trong tôi nhiều kỷ niệm 

Một thời trai trẻ, tuổi hoa niên 

Yêu em yêu cả màu áo tím 

Lóng lánh, long lanh nét dịu hiền. 

 

THỦY ĐIỀN 

( Đức )  

 

NHỚ CẢNH XUÂN XƯA

 

Trời đã vào xuân, em có hay 

Lửa đồng, khói rạ ngát hương bay 

Én trời thao lượn quanh từng nhóm 

Mai nở vàng sân, đua sắc say 

Xa quê ba mươi sáu năm dài 

Khi trời còn thoáng gió heo may 

Là nghe tiếng tết giòn bên nhĩ 

Khắc khoải thâu đêm nhớ tiếc hoài 

Nhớ lúc cuối đông buồn, êm ái 

Nằm nghe tiếng Quốc vọng thương ai 

Con chim Se Sẻ vang cành trúc 

Gọi bạn về mau đã hết ngày 

Tết đến cùng thầy me đi lạy 

Phật chùa, tay chấp ước niềm may 

Xin xăm, cúng lễ cầu năm mới 

Nhà sang, con cháu vẹn chữ tài.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

TÌNH MẸ

 

Ngày xưa tuổi mẹ còn non 

Sáng ngày là phải cặp mang nặng kình 

Chiều về cũng thế, một mình 

Không ai vai vác, tay khuân hộ cùng 

Bây giờ sang xứ lạnh lùng 

Văn minh tiến bộ lẫy lừng tiếng vang 

Sáng là mẹ phải vội vàng 

Đi cùng con trẻ rình rang đến trường 

Chiều về cũng thế, thẳng truông 

Đầu hai thứ tóc quen đường giống nhau 

Biết bao nỗi khổ kề sau 

Ngày xưa sợ dốt, ngày sau sợ khờ 

Thương thân, thương cả con thơ 

Nửa đời vào lớp, nửa chờ trước sân. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

BIỂN CHIỀU

 

Biển chiều em đứng đợi trông 

Thuyền tình tôi hỡi sao không thấy về 

Sóng vồ, gió thổi bốn bề 

Mây đen bao phủ tái tê lòng nàng 

Chiều về biển lạnh dần lan 

Hai đôi vai mỏng ôm choàng nhìn xa 

Nước dâng tràn bọt trắng nhòa 

Đôi chân ướt đẫm chiều tà vội qua 

Thuyền ơi có hiểu lòng ta 

Màn đêm chùng xuống trăng ngà lên cao 

Lang thang theo bãi sóng gào 

Tim non co thắt xót đau vô cùng 

Thuyền mau về nhé, tương phùng 

Sưởi đêm hiu hắt, lạnh lùng đi qua 

Tay kề, ta được gần ta 

Thỏa công chờ đợi người xa trở về. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

BUÔN HOA

 

Vì nghề nên mới buôn hoa

Vì nhà nên mới bôn ba kiếm tiền

Vô tình em bán nụ duyên

Tuổi xuân con gái người khuân đi rồi

Bây giờ gần nửa cuộc đời

Như thuyền không bến, chơi vơi giữa dòng

Vì nghèo nên mới buôn bông

Vì nghề nên mới long bong chuyện tình

Kiếp sau xin hứa lòng mình

Không làm cái nghiệp chọn bình chưng hoa

Chốn quê cái phận đàn bà

Sáng đồng, chiều ruộng vậy mà còn duyên.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

MỘT LẦN XIN TẠ TỘI

 

Ta về tạ tội cùng quê

Tại sao? Ta phải xa lìa bấy lâu

Xa nhà, xa cả vườn cau

Xa cha, xa mẹ, xa bầu anh em

Xa bè, xa bạn, thân quen

Chôn nhau, cắt rốn bao phen thăng trầm

Ra đi một cách âm thầm

Bỏ quê, bỏ đất vấn thân xứ người

Vội quên nguồn cội, cái tôi

Vội quên tất cả giống nòi Việt nam

Cho ta tạ tội một lần

Một lần trong cõi trăm năm làm người

Cho ta hôn lại đất trời

Cho ta chia sẻ buồn, vui cuộc đời

Mai nầy dù có xa rời

Rằng ta cũng đã tạ lời cùng quê. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0