**TĐ 56- Chùm Thơ Số 5 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

EM ĐI DƯỚI LÁ VÀNG THU 

 

Em đi dưới lá vàng, thu 

Sao nghe mang máng lời ru, điệu buồn 

Theo chân, theo dấu trên đường 

Suốt mùa thu lạnh vấn vương bên mình 

Em về rừng lá rung rinh 

Phất phơ lá đỏ lênh đênh giữa trời 

Gợi bao nỗi nhớ tim côi 

Gợi bao ký ức đời tôi năm nào 

Sầu vương một khoảng lao đao 

Tình buồn cô lẻ đã bao năm dài 

Khi mùa về đến bên tay 

Là tim cứ nhớ những ngày xa xưa 

Nhớ người đi dưới chiều mưa 

Thương người đi dưới lưa thưa lá sầu 

Giờ tìm biết ở nơi đâu 

Mượn mùa thu úa gối đầu qua đêm. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

MẮT EM LÀ CẢ TRỜI SẦU 

 

Mắt em là cả trời sầu

Để anh bối rối phút đầu quen nhau

Mắt em mang cả hồn đau

Cho anh khắc khoải lao đao bao lần

Mắt em dâng nỗi bâng khuâng

Để anh an ủi dỗ dành tim côi

Mắt em vương vấn, u hoài

Cho anh thương nhớ, đêm ngày trở trăn

Mắt em son đỏ, lệ tràn

Để anh thức suốt canh tàn đêm thâu

Lau dòng nước mắt mưa ngâu

Ru tình, ru cả trời sầu trên gương!

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

TÓC EM VƯƠNG TỎA MÂY CHIỀU 

 

Tóc em vương tỏa mây chiều

Cho thu ngưng gió, cho Diều thôi bay

Gợi buồn khoe sắc cùng ai

Cho đêm quyến rủ tình say bên người

Tóc em che kín nụ cười

Để duyên đôi mắt ẩn lời yêu thương

Tóc em vương tỏa mù sương

Mập mờ hình dáng vấn vương bên chàng

Giơ tay bắt bóng thiên thần

Lòng thèm như đã bao lần chưa quen

Tóc em vương tỏa bên rèm

Long lanh, lóng lánh tóc huyền liêu trai

Bao giờ chàng đến bên tay

Tóc thề thôi tỏa mây ngày thôi giăng.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

PHƠI LỤA ĐÊM TRĂNG 

 

Sáng trăng, sáng cả vườn nhà

Em mang chiếc lụa bày ra giữa trời

Vừa phơi, vừa ngắm hình người

Đàn rao, điệu khảy nhạc lời du dương

Trăng đêm tỏa khắp đồi nương

Hai nhà cuối xóm vấn vương tơ lòng

Lụa phơi chờ gió mùa sang

Người phơi ao ước tình chàng đêm thâu

Trăng đêm trăng dội ngang đầu

Lụa khô trước gió, tình sầu còn đây

Hỡi người bên ấy có hay

Có người còn gái đang say tiếng đàn.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )  

 

XIN BAN MỘT CHÚT HƯƠNG ĐỜI

 

Ngửa tay nhìn thẳng lên trời

Xin Ngài ban chút hương đời được không 

Bấy lâu tôi sống trong lồng

Như chim Sáo sậu lòng vòng khuôn tre

Hít toàn không khí khắc khe

Hưởng toàn hương vị éo le tình đời

Ngửa tay ngước thẳng lên trời

Hỡi sao tôi phải chịu đời đắng cay

Cũng là người, cũng như ai

Cũng bằng da, thịt, mắt, mày, tay, chân

Thế mà sao lại hèn, bần

Còn người vinh phú, giàu sang lộc đầy

Ngửa tay tôi hỏi xin Ngài

Bao giờ tôi được một vài giọt hương.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

HÈ QUA

 

Hè qua để lại tình buồn

Nỗi niềm lưu luyến nhớ thương một người

Bao năm kề cạnh cùng tôi

Giờ đành xa cách về nơi phương nào

Hè qua buồn biết là bao

Ve sầu réo rọi xót đau cả lòng

Cô phòng, chiếc bóng phòng không

Nhớ thương, thương nhớ đợi mong từng giờ

Thôi, còn là một giấc mơ

Người ơi, người hỡi, hững hờ quên ta

Quên rồi bao tháng ngày qua

Quên đi tất cả, còn là hư không

Tiếc người cứ đứng đợi trông

Trách hè sao vội tàn bông phượng hồng

Hè qua, hè lại theo vòng

Riêng người tôi nhớ chắc không trở về

Hè qua mang nỗi lê thê

Hè qua để lại nặng nề trong tim.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

CÁM ƠN TRỜI CÒN MÂY, CÒN GIÓ

 

Cảm ơn Thầy đã khẻ bàn tay

Để tôi biết y dài, i ngắn

Cảm ơn cô nhiều phen răn, mắng

Thế ngày nay có được vần thơ

Cám ơn người đã gây khốn khổ

Và, bây giờ áo ấm, cơm no

Cảm ơn người bao năm ruồng rẫy

Triệu triệu người đến đất tự do

Cảm ơn trời còn mây, còn gió

Che phủ người, xua đẩy âu lo

Cảm ơn đời còn chút thương nhau

Nên người Việt ly hương còn thở.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

GỞI VỀ PHƯƠNG XA

 

Tôi viết bài thơ nhỏ tặng người

Giữa trời Tây Đức lắm hoa vôi

Giá băng bao phủ trùm khắp nẻo

Nhớ nắng quê nhà, lệ ứa, rơi

Tôi viết bài thơ giữa cuộc đời

Sưởi lòng những lúc lạnh đơn côi

Nhớ quê muốn trở về chốn cũ

Nhưng đời chia cách, kẻ muôn nơi

Tôi viết bài thơ nhỏ tặng người

Như đang an ủi chính lòng tôi

Xóa đi những lúc buồn xa xứ

Nhớ quê nhớ cả một khung trời

Tôi viết bài thơ với tình người

Dù xa muôn dặm, chốn sơn khê

Lòng tôi vẫn luyến về đất mẹ

Mảnh đất tình người, mảnh đất quê.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

KÝ ỨC MỘT LOÀI HOA

 

Hoa thì có lắm thứ hoa

Hoa hồng, hoa cúc, hoa cà, hoa mai

Kể sao cho hết vạn loài

Nhưng riêng hoa phượng đẹp hoài trong tôi

Tuổi thơ dưới mái trường, ngồi

Là nhìn thấy nó đâm chồi, nở hoa

Đỏ hồng khắp phố, đường hoa

Mùa hè ve gọi ngân nga sân trường

Lớn lên tuổi biết yêu đương

Cũng nhìn hoa phượng nhớ thương bao nàng

Cũng tìm đến gốc phượng tàng

Viết trang nhật ký hỏi rằng đẹp không

Đùa vui quanh gốc phượng hồng

Hái hoa, bắt bướm tỏ lòng yêu ai

Giờ già qua những đường dài

Nhìn về trường cũ những ngày xa xưa

Nhìn hoa lòng thấy như vừa

Hôm qua ngồi dưới tàng thưa phượng hồng.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

Kommentar schreiben

Kommentare: 0