*TĐ 62- Chùm Thơ Số 6 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

ĐÊM VẮNG ANH

 

Đêm vắng anh một mình nơi phòng vắng 

Em thả hồn theo điệu nhạc buồn tênh 

Khoe sắc hoa giữa khoảng trống bình yên 

Dẫu có phí, nhưng vô cùng tuyệt đẹp 

Đêm vắng anh một mình như con tép 

Nằm co ro chẳng chút vị hương nồng 

Tiếng có chồng mà vẫn ngủ mình không 

Nghĩ cũng chán có lúc đời trơ trẽn 

Đêm vắng anh cứ mong đêm mau sáng 

Đứng giữa trời nhìn ngắm áng mây qua

Rồi tự ước là thiên thần dài đôi cánh 

Bay tìm chồng dù tận chốn phương xa 

Khi có anh em là Hoàng Nữ chúa 

Sẽ tung hoành ngang, dọc suốt đêm thâu 

Cho phỉ sức những ngày dài cô độc 

Nơi căn phòng vắng bóng đã bao lâu. 

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

THƯƠNG TIẾC MỘT BÓNG TRĂNG 

 

Thấy trăng như thấy mẹ

Rằm là mặc áo the

Cầm cây nhang cúng vái

Tay rót bát nước chè

Ngắm trăng mà ngỡ mẹ

Nấu trôi nước, xôi vò

Đêm trăng về cúng bố

Cúng trời đất, tổ tiên

Giờ mẹ đã quy tiên

Về xa tận cõi miền

Chỉ còn Trăng thắp sáng

An ủi nỗi niềm riêng

Nhìn trăng nhớ mẹ hiền

Ngày rằm thường kể chuyện

Chị Hằng và chú Cuội

Hai người thật là duyên

Ba mươi sáu năm liền

Những ngày dài xa quốc

Mười lăm là lòng khóc

Thương tiếc một bóng trăng.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

BỒI HỒI 

 

Rưng nước mắt chia tay bạn cũ

Nhìn Phượng hồng rơi đỏ trên sân

Tôi và anh dạo cuối một lần

Ôn lại nốt những gì quá khứ

Ngày mai đây lên đường viễn xứ

Biết bao giờ gặp lại được anh

Qua những năm ta liền bên cạnh

Giờ xa rồi như cánh Phượng rơi

Cứ mỗi độ Hè về, Ve gọi

Lòng nhớ anh không khỏi bồi hồi

Bước chân đi muôn ngàn, vạn lối

Kỷ niệm còn mãi mãi trong tôi.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

TÌNH XA

 

Em đi bỏ lại nắng hồng

Mình anh ở lại giữa dòng cô đơn

Em đi để lại nỗi hờn

Để anh ôm trọn giấc buồn đêm đen

Em đi vứt hẳn ưu phiền

Cho anh ôm cả nỗi niềm thương đau

Em đi chẳng một lời chào

Anh nghe như gió vừa vào, lại ra

Em đi, đi thật là xa

Bỏ anh ở lại quê nhà ngàn năm

Em đi mất dạng, mất tăm

Anh tìm khắp chốn toàn nhầm người dưng

Em đi trong nỗi vui mừng

Nhìn em xa khuất lòng dưng bùi ngùi

Em đi em cắt tình tôi

Đơn côi anh nối từng đôi sợi buồn.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức ) 

 

NỖI NIỀM THỜI NAY 

 

Trọn đêm giấc ngủ không yên

Trở trăn, trăn trở nỗi niềm vô duyên

Thuở đời, bụng tót, chạy tìm

Người dâng đến miệng, liêng thiêng chối từ

Hỏi sao thấu nổi đấy ư 

Lòng người khó hiểu, biết đâu mà lường

Thật, ảo, nhân hậu, bất lương

Trời cao mới biết, người thường đành thua

Cảnh đời sao lắm chen đua

Mau chân thì được, dây dưa thì đành

Hiền lương thua trí lưu manh

Trắng, đen hai mặt, ai nhanh thì nhờ. 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

CHẠY GẠO MÒN CHÂN

 

Sáng thức dậy, gõ lu "Vang dội"

Mở nấp ra gạo cạn sạch rồi

Con một lũ, gái, trai năm bảy

Đứa đứng, ngồi gương mặt hổi ôi

Liền đứng lên xăn quần khỏi gối

Nhanh hai chân, tóc dựng đuôi gà

May mà còn kiếm được năm, ba

Về đắp đổi qua ngày, đoạn tháng

Trưa chẳng dám thả lưng nằm ráng

Con nó kêu! Đói bụng bố ơi

Vợ nó nhăn ! Rằng lão dở hơi

Đói hộc máu, giở trò giữa giấc

Chiều hoàng hôn ngoài đường chật rật

Ngồi thèm ly rượu nếp Long An

Nuốt nước bọt nhìn đời chê chán

Bởi vì nghèo mà lại đông con.

 

THỦY ĐIỀN

( Đức )

 

CÁNH BUỒM RA KHƠI

 

Ta lang thang trên phố

Ngây ngô như kẻ khờ

Giả đò là hành khất

Để thấy đời dở hơi

Ta lừa rằng chân mỏi

Thân tựa gốc cây già

Xem kẻ lạ, người xa

Ngắm hằng bao tội lỗi

Ta nằm yên không nói

Như kẻ chết chưa chôn

Chờ người mang vào hòm

Lắng nghe lời gian dối

Ta ngồi bên vách núi

Nhìn cánh buồm ra khơi

Lần xa người yêu nhỏ

Lòng thấy buồn, chơi vơi.

 

 THỦY ĐIÊN

( Đức )

 

THỦ THUẬT CỦA ĐÀN BÀ

 

Em kiêu hãnh khi anh khờ dại

Như Hổ rừng thèm khát chú Nai

Như đêm đen ao ước sao trời

Như tiếng hát đang cần đàn khảy

Để anh mãi, sẽ là mãi mãi

Là bóng hình đối diện đáng yêu

Càng ghét anh, càng thấy thương nhiều

Càng xa lánh tình càng sâu đậm

Em mềm yếu khi tình lận đận

Khi lòng người đổi dạ, thay tâm

Chẳng xót thương, chẳng chút ân cần

Đang lẩn quẩn rơi vào vực thẳm

Để người đi nghĩ suy nghiền ngẫm

Sẽ quay về, nuối tiếc tình xưa

Sẽ thoi miên như một phép bùa

Bằng tất cả những gì mềm mại.

 

 THỦY ĐIỀN

( Đức )    

Kommentar schreiben

Kommentare: 0