*TĐ 13 TR- Quả Tim Khô Héo (Truyện Ngắn Tản Mạn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Quả Tim Khô Héo

 

      Qua một năm dài vắng chồng. Ngày nào Cẩm cũng tự đặt ra câu hỏi ? Tại sao gia đình mình tan vỡ, mà không tìm được câu trả lời thích đáng. Phải chi mình là con người thụ động, lười nhác thì không nói. Đàng nầy mình cũng thức khuya, dậy sớm tảo tần lo phụ giúp chàng tất cà mọi việc trong gia đình. Thế mà sao chàng lại bỏ đi không một lời từ giả.

 

      Suốt mười mấy năm chung sống nơi xứ người, trong một căn hộ nhỏ, ngày ngày Quân cũng như bao người khác đến Công xưởng làm việc, Cẩm ở nhà chăm sóc bé Lan. Cuộc sống tuy không hơn ai, nhưng rất đầy đủ và đầm ấm vô cùng. Bước ra là nghe tiếng chồng, bước vào là nghe tiếng vợ, tiếng con. Hai người vào những buổi cơm chiều thường đùa nhau “Túp lều tranh với hai quả tim vàng” Ôi ! Sao mà hạnh phúc.

 

      Thời gian -tiến bước thời gian, lòng người cũng thay đổi, sự ham muốn bắt đầu hé nở, sự hơn thua bắt đầu đâm chồi. Khi chung quanh những người đàn bà cùng lứa ai ai cũng đều đi làm, tậu xe mới, cất nhà cao, cửa rộng làm chóa mắt đối nhân.

 

      Khi bé Lan vừa lớn. Cẩm thỏ thẻ với Quân nàng cũng cần những thứ thiết yếu ấy như bao người khác, nàng không thể sống trong căn hộ nhỏ đầy chật hẹp nầy nữa. Cuối cùng chàng phải đành để cho nàng đi làm và hoàn thiện theo những ước muốn của mình.

 

     Căn hộ được thành hình, chiếc BMW khổng lồ luôn luôn nằm chình ình trước cửa nhà, khối nợ nhà Bank vút cao (Tất cả cần phải giải quyết từng tháng một) Với số lương căn bản của Quân đủ sống trong gia đình hàng tháng và số lương phụ của Cẩm không không đạt yêu cầu cho những vật quý báu kia, nên cuối cùng buộc nàng phải đi tìm nhiều Job khác nữa thì mới cân bằng. Bụng làm, dạ chịu hơn nữa nàng chẳng muốn thua người bên cạnh dù một cây táo hay cây hoa hồng trước sân.

 

      Làm việc- làm việc, nàng bất chấp ngày đêm, miển sao hàng tháng có tiền trang trải là nàng đã thấy yên bụng và thành công. Với những giây phút ấy nàng quên mất con bé Lan và người chồng bên cạnh. Làm việc, cứ làm việc mê say, về đến nhà chỉ biết ăn và ngả phèo ra ngủ để ngày mai có sức đi làm việc tiếp. Cứ thế và cứ thế quả tim nàng dần dà bị khô héo và tình cảm cứ nhạt dần theo thời gian. Quân cũng thế chàng cứ chờ đợi mãi, nhưng sự chờ đợi ấy chỉ mang đến những thất vọng khi đêm về và những ngày cuối tuần như thuở trước. Có nhiều lần chàng giải thích cặn kẽ cho nàng nghe, nhưng nàng đều từ khước và cho mình là đúng. Trong sự chịu đựng có hạn.

 

      Một hôm chàng chờ nàng đi làm, con bé Lan đi học, chàng để lại bức thư trên bàn ăn và cho đến nay nàng và con bé Lan vĩnh viễn không còn nhìn thấy chồng và cha trở về nữa.

 

      Đêm thao thức nàng tự bảo: Người đàn bà láng giềng đối diện, ở nhà thuê , chồng con luôn bên cạnh và quả tim luôn hồng đỏ. Còn ta nhà cao cửa rộng, chồng bỏ đi, tan vỡ hạnh phúc và quả tim khô dần theo tháng năm.

 

Thủy Điền

19-03-2018

 

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0