*NXN 10- Chùm Thơ "Trăng Sáng Tận Nơi Nào " Của Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha (Thanh Hóa- VN)

 

Nhà Thơ Nguyễn Xuân Nha

 

 

Tiểu Sử Tác Giả

Nguyễn Xuân Nha:

-Sinh cuối năm 1954 ở thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa

-Năm 19 tuổi lên học khóa mỹ thuật bốn năm (1974-1978) tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội

Ra trường được phân công về dạy mỹ nghệ (sơn mài) tại Trường Trung cấp Kinh tế Tài chính ở huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ.

Đầu năm 1981 lấy vợ (một học sinh sơn mài của trường) quê thị xã Phú Thọ, thuộc tỉnh Vĩnh Phú ngày trước; cũng năm này cùng vợ xin về quê nhà (Thanh Hóa) sống bằng nhiều nghề lao động tự do, viết báo, làm thơ cho đến ngày nay.

 

CHÙM THƠ GỬI THAM GIA VĂN ĐÀN

 

TRĂNG SÁNG TẬN NƠI NÀO

 

Những mối tình không thành đi xa

Những mối tình không thành trở lại

Vầng trăng xưa ủ mật sắc hoa vàng

 

Duyên tình cờ góp lại chuyện trăm năm

Tóc nàng vờn bay trong gió

Trên đồi xưa nàng ơi tay nắm tay

 

Duyên tình cờ góp lại chuyện trăm năm

Em về đâu sau ngày ô cửa mở

Ánh mắt ta quyện nhau

Ánh mắt đắm say không nói lời tiễn biệt

 

Ngày qua ngày – qua kỷ niệm

Người đi xa trẻ mãi

Lời yêu, ta chưa hết

Chuyện trăm năm trăng sáng tận nơi nào…

 

 

 

LẠC DÒNG KÝ ỨC

 

Trên dòng sông hữu hạn

Đầy những con thuyền buông neo

Biển cả thì mênh mông

Em bảo đời em bình dị

Em không sợ hãi…

 

Nơi kí ức thẳm sâu của anh – em tồn tại

Em như vầng trăng bơi qua bầu trời thuở còn thơ

Em bảo gần anh em đẹp nhất!

Và em mỉm cười

Nụ cười rười rượi

Nụ cười em giết chết bao niềm vui nhỏ bé đời anh

 

Rồi… ngày và đêm đi qua

Đi qua những tình yêu đẹp nhất.

Anh chờ đợi, anh vùng vẫy, và anh bất lực.

Chỉ còn biển hôm nay mênh mông vỗ sóng

Chỉ còn trăng ngày xưa kỷ niệm ánh vàng

Và trên dòng sông hữu hạn

Đầy những con thuyền buông neo

 

 

 

LỜI MƠ

 

Trái tim bị tổn thương bởi tháng năm còn mơ bãi bờ xa ngập nắng

Giỡn con sóng về…

Em trẻ mãi bên ta, ta mơ trẻ mãi cùng em

Nơi đây cõi vĩnh hằng!

Nơi đây tình yêu hòa biển xanh lạc vào tim anh

Đêm ngày ca hát mãi

Lời mơ.

 

 

 

NGƯỜI MƠ

 

Em tìm giấc mơ anh tưới tắm cho hồn anh

Cơn mưa bất ngờ phủ xanh miền khô khát

Một mùa vui cây lá hẹn trăm hoa

 

Rồi lãng đãng thân thương bóng hình thiếu nữ

Không hẹn ngày trở lại, em đi

Không ai biết

Không ai gặp em

Không ai cả.

Lại bàng hoàng,

Hụt hẫng,

Chia ly

Cõi mơ màng sương khói đón em đi

 

 

 

HÌNH BÓNG

 

Một ngày khô khát trần trụi

Dang tay ta chạy đến em

Ta chạy mãi…

Nhưng em còn rất xa

 

Rồi một ngày

Ta thấy em ở trên cao

Mái tóc buông xõa tung bay đan vào mây trắng

Vòm ngực vệ nữ căng đầy

Ta chợt gọi : « Ơi ! nàng… »

Không tiếng trả lời

Em không nghe thấy ?

Âm thanh trở về tựa tiếng lá rơi.

 

 

 

THAY LỜI CHIA TAY

 

Ta đi một mình

Những con sóng trùng khơi vỗ mãi

Chỉ có loài dã tràng trên cát hiểu lòng ta

 

Em nở tặng những nụ cười đẹp nhất

Của loài hoa mùa xuân

Em mở ra chân trời hai đứa

Thoảng thơm bay gió biển vũng tàu

 

Mai ngày đã cách xa

Khi con tầu ra Bắc

Biết bao giờ gặp lại

Em,

Bài thơ tình dang dở sẽ  về đâu !

 

 

 

LỜI YÊU CHO EM

 

Nỗi nhớ lớn dần

Đêm thao thức một trái tim chờ đợi

Em thành ngôi sao sáng phía trời xa

 

Hãy cháy bùng lên lửa tim ta

Lửa hãy hóa thân vào niềm hi vọng

Cho ta gần em ngắm nhìn đôi mắt

Hôn lên bờ môi một thì xuân sắc

Dang rộng vòng tay ôm trọn trái tim

 

Hãy cháy bùng lên lửa tim ta

Để ta tan vào cơn khát !

 

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Con đường mờ sương

Trắng bạc

Tôi cùng anh đi

 

Chúng ta tự làm khổ nhau

Trước khi niềm tin kịp đến

Nào ai ban phước…

 

Ức triệu năm rồi

Những con sóng chồm lên bờ đá

Lại tan ra

 

Không ai hiểu nỗi buồn của sóng

Nỗi đau của đá

Chỉ những phù du biển cả

Đời nối đời ngơ ngác cuộc giao tranh… !

 

 

 

TRẺ CHĂN TRÂU

 

Trẻ chăn trâu

Mỗi ngày thêm đơn độc

Dưới ánh chiều vàng nhiệt đới

Và trên những bức tranh đông hồ

Chúng như cái bóng

Còn đâu… dĩ vãng

Diều thả lưng trâu chơi trận giả trên đồng

 

Trẻ chăn trâu

 

Có người nay thành bộ trưởng

Tướng lĩnh

Giáo sư

Tiến sĩ

Danh nhân…

Có người nay thành ông lão

Thều thào kể chuyện mục đồng.

 

Trẻ chăn trâu

Lặng lẽ tiến vào quá khứ

Ngược chiều nền văn minh lúa nước

Bầy trâu kéo cày thủng thẳng theo sau.

 

 

 

CON NGƯỜI TRONG CÕI VĨNH HẰNG

 

Những niềm hi vọng,

Mũi tên chỉ vào niềm kiêu hãnh,

Giúp cho ta sống!

 

Vượt lên khổ đau, chết chóc

Âu lo

Vượt lên những mệt mỏi, nhàm chán thường trực

Con người trồng thêm hoa

Thả thêm những cánh bồ câu trắng

 

Và những loài hoa

Vì người, không ngừng ban hương cho sắc

Và loài chim yêu

Vì người, vì một thế giới dần thêm diễm lệ

Mỗi ngày vỗ cánh bay lên.

 

Nguyễn Xuân Nha

Kommentar schreiben

Kommentare: 0