*TĐ 130- Chùm Thơ Số 14 Của Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Xót Xa

 

Ngồi buồn nhớ mẹ, nhớ cha

Trông về quê cũ xót xa cõi lòng

Lá rơi, báo hiệu vào đông

Thương đàn em nhỏ đợi trông bóng người

Đông về, lạnh lắm em ơi !

Cây rừng thấm rét chơi vơi giữa trời

Chim ngàn giấu mõ im hơi

Đồng hoang thảo bạc chẳng lời thở… than !

 

Thủy Điền

 

Tình Cha

 

Xa em, sáu chục mùa trăng

Cách con, cũng khoảng năm năm còn gì

Người đi tận chốn biên thùy

Kẻ còn ở lại bám ghỳ quê hương

Hai đầu nỗi nhớ, thương thương

Hẹn ngày đất nước đôi đường liền nhau

Anh về nối lại ngày nào

Cha về bù đấp biết bao cho vừa

Xin em! Nước mắt dừng, thưa

Con ơi! Ngoan dạy, sớm trưa, vâng trình.

 

Thủy Điền

 

Khoảng Tử- Sinh

 

Mi trên cây, ta ngồi dưới gốc

Nóc ta tranh, nóc mi chèn lá

Ta xơi cơm, còn mi khẻ quả

Hai chúng ta sống tạm cây đời

Giữa hai mùa nắng hạn, mưa rơi

Đời mi ngắn, ta dài một chút

Mi vô tư, ta thời vinh, nhục

Xót thương cùng, chẳng biết hơn thua

Tựa vào nhau dưới bóng tàng thưa

Người và vật cùng chung số phận

Qui luật sống, thôi đành chấp nhận

Sướng, vui, buồn một khoảng tử- sinh

 

Thủy Điền

 

Tìm Khôn, Lánh Dại

 

Xa quê, đi đó, đi đây

Tìm người, thân bạn, thọ thầy , học cô

Thông thêm Thành thị, xứ mô

Xa bao cái dại, mang vào cái khôn

Không đi, cứ mãi xóm, thôn 

Loanh quanh, lẩn quẩn, cây Gòn trước sân

Biết bao giờ mới thành nhân ?

Biết bao giờ được làm quan « Đầu Làng « ?

 

Thủy Điền

 

NHƯ LỜI ĐƯA TIỄN

 

Cứ mỗi độ vào đầu tháng chín

Lòng bồi hồi nhớ lại thuở xưa

Mẹ vai gầy quảy nặng gánh dưa

Làm lộ phí cho con đi học

Thấy mẹ cười lòng tôi quặn khúc

Thương thân bà số kiếp long đong

Phận làm trai con cháu Lạc hồng

Phải vấn bước con đường học vấn

Ngày ra đi mẹ tôi có dặn

Cố học hành cho được sướng thân

Để mai nầy giúp nước, cứu dân

Những hình ảnh còn trơ nguyên đó

Con hãy nhớ quê hương còn khó

Dân còn nghèo hậu quả chiến tranh

Chén cơm lưng, chiếc áo chẳng lành

Đừng quên nhé đem lòng ghi khắc

Nhớ từ ấy, lòng càng vững chắc

Dù bây giờ người đã ra đi

Chỉ một lời nho nhỏ, tí ti

Vẫn in đậm trong tôi mãi mãi.

 

Thủy Điền

 

TẠO HÓA LÀ THẾ

                                            

Bình minh, rồi lại hoàng hôn 

Mưa to, rồi chuyển nắng giòn trước sân 

Xuân về, rồi đến hè sang 

Thu đi, đông lại mấy ngàn năm qua

Người ta, vẫn cứ người ta 

Tử - sinh hai chữ có là chi đâu 

Biển xanh luôn chỉ một màu 

Trời cao, mây trắng. Trăng sầu gối đêm 

Đời người muôn vạn nỗi niềm 

Tạo hóa là thế, đừng nên trách hờn. 

 

THỦY ĐIỀN

 

NGỒI BUỒN

 

(Thân tặng người chị kính mến Nữ Sỹ Trương Thị Thanh Tâm cảm xúc qua bài truyện ngắn Duyên quê)

 

Ngồi buồn nhớ chuyện ngày xưa

Một lần lầm lỡ vẫn chưa nguôi dần

Tức ta sao lắm ngu đần

Tin người quá vội để mang hận sầu

Bao nhiêu lời hứa ban đầu

Giờ tan theo khói, bạc màu bay xa

Người đi bỏ lại tình ta

Một đời đơn lẻ vào ra một mình

Ngồi buồn nghĩ ngợi linh tinh

Hận đời, oán trách cuộc tình chán chê

Ngày xưa ai biết mà dè

Tình yêu bội bạc éo le thế nầy

Ngồi buồn buông thả bàn tay

Xem như đã hết những ngày tuổi xuân

Ngồi buồn tựa vách lệ tuôn

Hồng nhan bạc phận tình trường chông gai

Ngồi buồn biết tỏ cùng ai

Xung quang hạnh phúc, đắng cay riêng mình.

 

Thủy Điền

 

Hai Nỗi Thương Đau

 

Giờ chỉ còn ngồi nhìn cánh phượng

Cùng ghế buồn nhìn xác hồng rơi

Ngày sắp tàn, mỗi kẻ, mỗi nơi

Nghe buồn lắm. Phải không chim nhỏ?

Sao không hót? Đứng yên một chỗ

Chẳng một lời, chẳng chút xôn xao

Sẻ chia cùng ta chút nỗi đau

Ta là bạn ngày ngày đến lớp

Anh, anh hỡi biết bao giờ họp

Con chim trời chắc sẽ bay xa

Chỉ còn em sáng sớm, chiều tà

Nhìn phượng vĩ rưng rưng nước mắt

Ngày yêu anh, em thường hay nhắc

Sẽ một ngày ta phải xa nhau

Mà vẫn yêu, yêu cuốn, yêu nhào

Để giờ phải một mình ghế đá

Thương anh lắm, thương em nhiều quá

Hai mối sầu, hai nỗi thương đau.

 

Thủy Điền

 

 

Vị Đắng Cuộc Đời

 

Cạn ly Cà-Phê đen

Mới thắm dần vị đắng

Qua trọn hết đêm trăng

Mới hay tình giả, thật

Lời đầu tiên ngọt mật

Chỉ chót lưỡi, đầu môi

Ly Cà-phê bốc khói

Đắng ! Bỗng chốc lại thôi

Tình hiến dâng gian dối

Đắng ! Suốt cả một đời.

 

Thủy Điền

22-03-2017

Kommentar schreiben

Kommentare: 0