*VCL 19- Chủ Nhật Trời Mưa (Thơ) Nhà Thơ Võ Công Liêm (Canada)

 

Nhà Thơ Võ Công Liêm

 

 

Chủ Nhật Trời Mưa

 

em. ngồi ở quán chùa

chờ nắng hay nghe mưa

ướt đầm năm tháng đợi

một ngày mưa chủ nhật

đại hồ cầm

đại hồ cầm

tiếng gảy gầy nhung nhớ

từng khúc biệt ly buồn

em . ngồi ở quán chùa

tôi .  chờ cà phê hân

một chủ nhật buồn

từng bước chân âm thầm lên thềm xưa ngày đó

áo trắng bay hay lá me bay để em thả gió cho tóc nhuộm nắng

một trời lộng ngọc trên tháp ngà yêu dấu dưới trời sướt mướt mưa

núc cạn chén hồ cầm với mắt môi yêu dấu một hôm nào đó

phố dậy chưa hay chưa dậy mà nghe chuông đổ thêm đồng vọng

một sáng hừng đông nằm chiêm bao giữa trời thế kỷ buông tay gió

trong em những vì sao vỡ cho khoảnh khắc phôi pha mất dấu

nhịp thở nuốt khói thuốc nhả ra từ miệng không gian ngột ngạt

bài thơ vô nghĩa lặng đứng dưới hàng cây gục ngã bên bờ bụi vô tư

dòng kinh đen thao thức nỗi nhớ . trắng đêm trăng trên gò má hao gầy

em . thả tóc lang thang

tôi . điêu tàn mắt nhớ

ngày tháng hạ

bỏ cuộc chơi

khóc theo mưa

tràn mi mắt

ngõ cụt tự sát trong tôi

đánh thức hồn lảng đãng

giá buốt lòng ta như bao năm

em . ngồi tỉnh vật trong tay nhớ

tôi . kỵ sĩ không đầu ngã bóng đêm

mưa bất chợt để tình ta bất chợt những tháng ngày cần có chút chia xa

chỉ đến được mùa hè chết dảy qua mỗi lần mật thất trăng sao dưới mái

để gió hân hoan uống mặt trời đuổi theo bóng hư ảo cho lần trót gặp gỡ

thất thố đời trong tay nhớ . trên những tuyến đường cỏ hoang mời mọc gọi

đêm . thật sự trần truồng để thấy đời là sa mạc là san hô là muối mặn

cho mật ngọt chín vùi . dưới mắt nâu vũng nhớ của một chủ nhật trời mưa

chúng ta níu kéo cơn mưa để nghe một khúc đại hồ cầm giữa trần gian ai oán

là buổi tiễn đưa sông nước trôi vô bờ dư ảnh cho biển hát ngậm ngùi chua xót

em từ hai mươi mà có . trong tay mềm yêu dấu dưới cổ thành đầy ấp rêu phong

tôi từ hoang vu mà ra . trong vòng tay của gió cát mây mưa của tàn cơn số kiếp

tôi và em là đốm lửa heo hút đợi chờ . một chủ nhật trời mưa không đi lễ ở nhà

tháp chuông hay tháp ngà hay tầng tháp cổ một ngày nào lá ngập đường tơ liễu

những chuyến xe ‘không người nái’ chạy ngút ngàn mây gió của đêm giả từ

những giọt nước mưa hiền lành nằm trong lòng tay là nỗi xót xa ngày tháng hạ

nơi chiếc cầu một lần gãy làm hai chao nghiêng vận nước cuộc chiến điêu tàn phá

hoa phượng ngủ dưới vòm trời xấu xí mà chiếc nón bài thơ là mộng ảo trăng sao

tôi . lật trang quá khứ giữa mưa trời chủ nhật . sầu cố đế

em . hiện tại vu vơ . mất dấu thời gian một thuở đợi chờ

 

tôi hoang phế tôi

 

em tàn phai em ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối 6/2018)

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền