*TĐ 33 TR- Hương Sữa Bay Xa (Truyện Ngắn) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

 

Hương Sữa Bay Xa

 

   Bước vào cổng, hắn không đi thẳng vào nhà, đứng lại. Nhìn cây Vú sữa chăm chăm.

Mẹ hắn hỏi?

-Mầy sao thế Quang.

Hắn chẳng thèm để ý đến câu hỏi của bà và bảo :

-Mẹ ơi ! Cây Vú sữa nhà mình dạo nầy to lớn và nhiều quả quá hả mẹ.

Mẹ hắn xụ xuống. 

-Cha anh ! Mười năm anh đi xa, vào Sài gòn. Lẽ ra, ngày về điều trước tiên là anh phải hỏi mẹ anh trước chứ. Sao lại hỏi cây Vú sữa. Tôi giận anh rồi đó.

-Xin lỗi mẹ, con sơ ý quá.

 

      Cây Vú sữa là hiện thân là chứng nhân cuộc tình của hắn và Ánh Nga trong nhiều năm. Bởi thế dù đi đâu hay làm gì hắn thường hay nghĩ ngợi đến nó. Nó, như là một kỷ niệm luôn khắng khít bên cuộc đời hắn.

 

      Năm ấy hai người vừa tốt nghiệp trường Cao đẳng Sư phạm. Nga đi dạy còn hắn bị động viên. Học Thủ Đức xong và ra đi lính luôn. Sau ba năm phục vụ trong quân đội, hắn xin thuyên chuyển sang nghề giáo và đi dạy ở Sài gòn. Rồi từ đó lập gia đình, sanh con , đẻ cái và ở miết nơi quê người.

 

 

      Ngày tòng quân, là ngày hắn tạm chia tay Nga. Cuộc chia tay cũng đậm đầy nước mắt. Hắn hẹn một ngày không xa sẽ trở về xứ Thần kinh nối lại tình xưa và có thể........Nga yên tâm, tin tưởng ở điều nầy và vui vẻ chờ đợi  người mình yêu sẽ quây về trong một sớm, một chiều nơi đất Huế.

 

      Trước khi đi hắn dặn dò nàng đủ điều. Hãy nhớ! Đừng bao giờ quên lãng người mẹ già của hắn và Cây Vú sữa trước sân. Bởi đó là những hình ảnh cao quí và kỹ niệm đẹp nhất trong cuộc đời của hắn. Vì thương chàng Nga nơi quê nhà, ngày ngày vẫn đi dạy, luôn tranh thủ những giây phút rảnh rổi thường hay ghé thăm bà và quét dọn, chăm sóc sạch sẽ dưới chân cây Vú sữa trước sân nhà. Như chăm sóc hắn trong những ngày còn đi học.

 

      Ngỡ thời gian sẽ không lâu, cuộc hội ngộ gần kề. Nhưng sự chờ đợi bao năm dài đã làm cho người con gái không còn nghị lực và can đảm nữa- thất vọng tràn trề, nỗi bi quan cứ dâng cao vời vợi. Khi nửa đời mình đã vô tình hay cố ý lãng quên thì thử hỏi có còn gì mà chờ đợi. Tất cả chỉ bằng không.

 

      Một ngày đẹp nắng, Nga đi lấy chồng, cũng một anh thầy giáo, nghèo, nhưng giàu lòng, một dạ thủy chung. Từ ngày ấy những buổi sáng nơi sân nhà hắn dần dần vắng bóng người con gái tóc dài tay quét, tay nâng trà cho mẹ.

 

Nơi phương xa nàng vẫn nhớ những lời dặn dò ấy. Nhưng định mệnh đã sắp bài và nàng phải đành chấp nhận.

 

     Bao năm phiêu bạt quê người, bao năm nơi thị thành hối hả. Hắn cũng là người chớ đâu phải cỏ cây dù cuộc sống đang tràn đầy hạnh phúc, nhưng hắn cũng luôn tưởng về nơi quê nhà. Nơi có người mẹ già, nơi có người yêu đang đợi, nơi có cây Vú sữa sắp trổ hoa vào tháng chín. Hắn muốn quây trở lại dù chỉ một lần. Nhưng cũng chẳng biết sao, thời gian- thời gian đã làm cho hắn quên lãng mà mãi đến mười năm sau hắn mới thực hiện được những mơ ước của mình.

 

      Tiếng chó sủa vang rền ngoài cổng. Mẹ hắn chạy ra. 

À ra! Thằng Quang đã về.

Nhìn người mẹ già, nhìn cây Vú sửa cằn cõi theo thời gian. Hắn trầm mặt, ngậm ngùi và nói: Cảnh cũ còn đây, nhưng hương sữa đã bay xa từ dạo ấy.

 

Thủy Điền

04-08-2018

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0