*LQH 10 - Đường Về Xa Lắc Xa Lê (Thơ) Tác Giả Lý Quang Hoàn (Florida- USA)

 

Tác Giả Lý Quang Hoàn

 

 

Đường Về Xa Lắc Xa Lê

 

Một nơi để cà phê sáng ...

cũng đủ yên tĩnh nơi ồn ã thành phố biển

với mọi thứ bát nháo

được cân đo, đong đểm bằng tiền ...

...

Qua tấm gương trong suốt

Là cuộc đời vội vã bên kia

Tôi ở bên này tấm gương

Với một cuộc tình đổ vỡ

Cùng những mảnh vỡ xé toạc bầu trời xanh

Không để lại một chút vọng âm nào cả

 

Lão ăn xin già mù lòa khua vang chiếc gậy 

trên những con phố phủ ngập sương đêm ...

 

Thành phố trở lên lạ lẫm lan truyền một thứ ngôn ngữ xa lạ phù phiếm ...

Những quán ăn, khách sạn mọc lên như nấm che phủ bầu trời, bãi biển tôi

Người ta trúng quả và ăn xài vô tội vạ

Những khu vườn, đám ruộng đã được chia lô theo quy hoạch 

mang tên ông này bà nọ, nào ai biết được sau lưng họ là những cái tên xí xa xí xồ ...

 

Chỉ một đêm thôi

Mọi điều dường như đổi khác, ruộng biến thành nhà, 

vườn tược trở nên những con phố

xa hoa và phù phiếm ...

 

Kẻ giàu có xài tiền không hết, người bần cùng bòn góp từng xu...

Người ta đã đẻ ra lắm thứ thuế nhà, thuế đất thuế trời ơi ...

Mọi người dường như xa lạ với chính thành phố quê mình ....

Những tòa nhà cao tầng đâm toạc vào trời xanh

Biển vẫn rì rào ngày đêm than khóc

Và buổi sáng lặng thinh với nỗi buồn thiên cổ ...

Đám người lạ mỗi ngày càng đông hơn trên phố

Xì xào xì xồ những tiếng nói lên men mang màu ẩm mốc và chứa đựng một thứ cuồng vọng của những anh chàng to con có tiền và thích phô trương cơ bắp ...

 

Ngày tháng như dài đi theo nỗi chán chường

Mọi thứ dường như đang rẽ vào ngõ cụt không một lối ra

Nỗi hụt hẫng làm mọi người càng thêm hậm hực ...

Thi ca dường như trở nên vô bổ ...

Văn chương nghệ thuật xếp lớp bên ngoài hành lang những tòa cao ốc ...

Người ta buôn đi bán lại những thứ trên trời

cùng những biểu giá vô tội vạ ...

 

Cơn sốt làm người tôi hừng hực

Đam mê và thèm khát làm một điều gì đó 

cho qua cơn dục tính giữa trưa hè ...

 

Một ly trà đá, một chai nước suối lạnh vẫn chưa hạ hỏa ...

Tâm bất minh làm sao lòng minh bạch

Suy nghĩ hoài không tìm được lối ra

Và bài thơ cứ viết mãi không chấm dứt

Đường về quê sao xa lắc xa lê ...

Em cứ mãi là người thiếu nữ một thưở

Tôi mê hoài không dứt nỗi nhớ thương

 

Quê nhà ơi sao xa quá đường về ...

 

Lý quang Hoàn

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền