*HTL 18- Chùm Thơ Của Nhà Thơ Lê Hưng Tiến (Ninh Thuận- VN)

 

Nhà Thơ Lê Hưng Tiến

 

 

 

1.

 

Những bí mật

 

bí mật lòng cỏ

tôi đã đánh mất chính nó

bởi những ngọn núi giương nổi mình không tới chú Cuội

gặp giấc hoang bay

chị Hằng Nga bởi vầng sáng leo veo hun hút

chị ới a những mất mát trần gian

con mắt lội ngược

bí mật rực lửa đốt cháy người con gái tóc mai

tôi ngây thơ giữa khu rừng bí mật hoang dại

con mắt về xuôi

nung nấu bí mật bằng nồi canh thâu sâu thẳm

bởi lòng người mới đo được chiều cao

mỗi lúc tĩnh tâm

thời gian leo theo bờ ký ức

tìm lại bí mật như đã đánh mất một phần con người

 

 

 

 

 

2.

 

     Giấc em bong bóng bòng bong

 

những đêm bong bóng

hơi thở phập phềnh mùa trăng

quả thận chín vựa từ giếng mồ hôi

ý nghĩ căng phồng hai vừng tối sáng

và mặt đêm nổ khói

sợi tích tắc lõng bõng gân guốc

con quay bỗng hoá thành bầy chuột gặm

                               nhấm từng trái cấm ẩn dụ

vết đau đáu xanh ứa miền ký vãng

mối tình đầu hãy còn chùng chình vây bóng

và lan man phù phiếm

 

những đêm bong bóng

tôi dắt hồn con chạy con quay cỏn con

       và con cỏn con đội con chọi con nước còm cõi

tôi lại hong mớ tóc bòng bong đen nhánh lên

                                                  mùa mùa cổ tích

ảo ảnh em đa chiều lấn quấn

hiển thị tôi thành màng não bong bóng bòng bong

nếu có thể ai đó nã đêm vào sương móc

con mối con mồi lồi lội thoát thai

những con chữ cũng thành tôi nhồi nhàu đánh bóng

và giấc em cũng đánh võng bòng bong

mối tình đầu lại bắc cầu hiển thị

 

 

3.

 

Sự viết hoa

 

chân chim viết hoa

sự đời mệt lử những cô hồn con chữ

đường lên gân tái nhợn

ý niệm viết hoa

bản thể đã nhiều lần đánh cắp tư cách

đêm lẩm nhẩm cái lục lạc leng keng

bài thơ viết hoa

đám mây rủ rỉ bầy trâu tơ về làm mưa

mỗi hạt lúa hoang hoải chờ mùa

người ta viết hoa

mỗi khi thổi hồn em bằng giao cảm tích tịch tình tang

trầm ca mênh mang tìm nguyên chất

không ai viết hoa

trần gian chẳng có huyền thoại Adam và Eva

lịch sử chỉ là nguyên thuỷ

ai không viết hoa

những viên Cuội đè nặng giấc hôm

bình minh rối rít thở hồng hộc hồng hộc.

 

 

 

 

4.

 

Vòng vây vây vòng

 

đóng kín đêm

tôi giăng những ý tưởng trên mạng nhện

con muỗi phóng sinh

 

thời gian như con choi choi

con muỗi đốt đồng cảm xúc

con choi choi hú hồn khu bảo tồn tiếng nói

 

ý tưởng thót đáy

tư duy rỗng từ rỗng ngữ

ba năm hờ nẫu nà mùa xanh

 

ban mai lên đồng

những con chữ chầu chực ý tưởng

mỗi lúc ý tưởng cũng bốc mùi từ xác con chữ

 

ba năm hờ nẫu nà mùa xanh

tư duy rỗng từ rỗng ngữ

ý tưởng thót đáy

 

thế giới trong ống bễ

hơi thở đã hòm hòm từng nấc nghĩ

bán mặt từ cõi thức

 

 

 

5.

 

         Thơ nhìn nghiêng

 

cái bóng đen bị đèn đỏ đỏ đỏ chụp mũ

ngôn từ rỗng nắng và bị vàng hớ

những dấu chân xanh trùi trụi không ai

bài thơ chưa đủ mày mạy làm tắt mắt

có những mày râu rẽ trái về sau

họ đi đâu. Đến đâu. Không biết

chỉ biết ngoài hiên gió ngổn ngang

có khi họ mang những câu thơ về rợp lại ngói hồng

người thiếu phụ dửng dưng rẽ phải

cái bóng đen xâu xé mặt trưa rát rạt

đèn đỏ đỏ bỏ ngỏ nhấp nháy

câu thơ rỉ tối

những cụ cao niên thăng thẳng một đường thẳng

câu thơ rù rì lên khói

đến ngã ba tam giác

có cụ lung lạc thơ mấy độ vuông chằn chặn

ngày cong đêm

lối em mơ mớ thành ý tứ

con đường rất thèm bóng rao vang

như đèn đỏ đỏ bật câu thơ điểm chỉ

 

6.

 

    Chuyện của mấy người

 

cây bàng lổ đổ nắng

dấu vết mốc meo lưng sóng

mỗi ngày chêm chêm tí lửa

vàng cánh gió làm con tim hổn hển.

có bà già nọ dắt trưa lên đồng

đem câu thơ gãy ngồi hong quê mùa

thằng bé ngó đăm đẳm bầy sẻ ngô

thổi trắng cái sáo diều đăm chiêu

cô gái nọ cũng vắt vẻo phần trong trắng

thổi hồn làm tinh chất

bỏ vào lọ điểm trang

bên kia cây bàng vẫn lổ đổ nắng

mấy tàn lá phủ xanh thời không tuổi

ai đó gọi tên mình bằng cái nhìn khiếm thị

chằm chằm chăm chắm suy tư

lẽ nào bà già lên đồng giặt nắng

lẽ nào thằng bé tắm trắng thời xanh

lẽ nào cô gái hao hao hờ nhạy cảm

ai đó ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao

 

7.

 

           Cô bé và những người lạ

 

quả tim được lôi ra từ trong túi thời gian

mỗi tên mỗi tuổi thức miệt vườn xưa sau muộn

cô bé vẫn hao gầy vầng trăng khuyết

và thới từng thớ thịt lên miệng đất thờn bơn

khoả nước trung trinh

cô bé đẹp khi mùa về rầu lá

có anh nào lạ dẫm ướt vạt sương

cô bé buồn khi chiều nghiêng đổ

có anh nào lạ vỗ mành tiếng chuông

cô bé giận khi bắt đầu đến

có anh nào lạ nhớ quên mùa sau

cô bé khóc khi lòng phố vắng

có anh nào lạ giăng sợi hồng ngang vai

cô bé nhớ khi đêm nao đồng bóng

có anh nào lạ lóng ngóng phía hồn hoang

quả tim được lôi ra từ trong túi thời gian

mỗi tên mỗi tuổi chòng vòng nhơ nhớ

hạnh phúc vẽ bằng máu và vầng trăng khuyết

cô bé ướt sũng miền con gái

có anh nào lạ lấy nước mắt đổ vào túi thời gian

 

 

 

8.

 

         Thiền

 

thiền trong sâu mắt

cái phận người dìm dẫm đong đo

chia ai chạng vạng rẻo vui buồn

hoàng hôn có khói

thiền trong cánh gió

đôi tay chạm hờ suy tưởng

niềm hân hoan lạc lõng đôi bờ

lối vào mù khơi

thiền trong chân phố

nỗi nhớ lan can từng ngõ cụt

ai ngồi tâm tưởng vắt màu thời gian

bàng bạc rỗng

thiền trong ngôn ngữ

trái tim ai giấu chiếc môi ngoan hạt ngọc

cánh sen hồng ngậm chuỗi chuỗi sát-na từ sâu mắt

cái phận người phả vào không khí

thiền trong cội thức

đêm đem cơ trần cởi sạch mùa riêng cũ

con đom đóm tạc vào thảm cỏ phù hư

ban mai lại độc hành

 

 

  Thời vụ

 

bỏ vào khoảng trống

mấy vụ mùa thơ mảy may hạt

ít ỏi phù sa

trên cánh đồng triển hạn

ai đó cầy xới lên sâu thẳm

làm con chuồn chuồn đói những vầng thơ.

khi đường bay lấm tấm vào sợi mưa

ký ức bốc hơi về đỉnh núi

ai đó cũ cái hồn nhiên và cái riêng tư

những cái gọi trong thao thác

làm hư hao từng mớ cơ thể

trái tim dong ruổi làm đủ ưu phiền.

bỏ vào khoảng trống

tháng ngày qua lỏng chỏng đôi vai cày

vụ mùa thơ gầy guộc giống

ném mồ hôi từ sóng mắt

chiều vật vã cho hồn chữ cày cáy

vụ mùa thơ chồi lên tư lự

bỏ vào khoảng trống

bỏ vào khoảng rỗng

   bỏ vào khoảng không

 

10.

 

        Thực đơn tôi

 

lật dở thực đơn nằm bàn tay

thèm chút ai đong đo dạ dày

tháng ngày trôi có khi củ cải đất

có khi quê mùa côi cút giàu sang

bật nhớ món dưa chuột nhồi nhét

bỏ tiêu bỏ ớt bỏ hành lên hương

bỏ lâu không khí thành men quả

có khi cuộc đời bỏ thành rượu hoa

tối ngày bưng bày tôm thịt cá

thêm trứng thêm chả thêm sò nghêu ngao

buồn vui điếu thuốc quên mùa nhớ

có khi tỉnh giấc sực chiều lên cao

lúc lủi thủi nhai mòn sự sống

phì phào hơi thở thiếu đủ ưu tư

tôi ăn tôi chút lãng phí thời gian

tôi uống tôi chút không gian mạn sầu

có khi gặp bạn miền sâu bóng

cà-phê đen đắng ngọt phận người

lại lật dở thực đơn nằm bàn tay

thèm chút ai đong đo dạ dày

 

 

 

11.

 

Chữ ký

 

những giọt sương vắt kiệt mồ hôi 

cơn mê nào bấn loạn 

nắng mai đóng dấu bàn chân khô khốc 

chú bé lượm lặt mẫu chữ tàn canh 

và gạch xiên con đường cô quạnh 

cái hồ ao ước như là định phận 

con kiến lận đận tìm quên cái tên 

có nghe hơi đất thở phào phào ngụ ngôn 

vòng vo đường tinh khiết 

kiến con tận tụy ký vào dấu lưng lửng... 

nhiều khi chân lý buộc đường kẽ tay 

những giọt sương vắt kiệt mồ hôi 

hơi đất thở phào phào ngụ ngôn 

chú bé hâm hẩm dòng suy tưởng bằng nước mắt mùa xanh 

con kiến con leo vào giấc mơ ù tai chú bé… 

 

 

12.

 

Má tôi

 

Khói rơm thảy tro vào miệng đất

Cò con vạt trắng giêng hai

Má tôi gánh mặt trời lên núi

Để bán cánh chân con cò

Người qua kẻ lại đói đồng không

Ai mua ai bán cái lông bông lần

Má tôi đong đếm ngày và đêm

Ủ từng lớp tinh sương

Để cò con lẩy bẩy thèm

Khi vệt sáng hấc linh tinh

Những ngọn cỏ ngoai ngoải miền sám hối

Má tôi cùi cụi dệt mảng khói rạ

Làm con cúi nhảy tọt mồ hôi

Con cò bắt đầu đói đồng chiêm

Má tôi mới thảy tro vào miệng đất

Mặt trời vó ngựa

Những hạt hạt đắng đót từ phận người sinh sôi

 

13.

 

Mảng phố

 

Phố con thiếu một góc nhớ

Dẫu hồn cỏ vẫn nhiều bước hoa

Xanh thêm lối đi đi về về...

Phố con thiếu một góc nghĩ

Dẫu vàng rơi rụng mùa yêu

Lá thu bỏ ngỏ

Gió ùa ùa sang

Phố con thiếu một góc nhìn

Chiều đông người

Ai không ai ai hoài tìm ai ai tìm

Dẫu sợi tím thêu thùa nét mi cong

Phố con thiếu một góc buồn

Gói mây hơ hác

Lũ trẻ bỏ quên kỷ niệm vào sương khói

Dẫu đất trời đo đỏ mắt môi

Phố con thiếu một con phố

Người cha tìm kiếm

Người mẹ đau đáu

Người con lầm lụi

Dẫu cội thức xám xịt tơ vò

 

14.

 

Những con chữ nhảy lò cò

 

Nắng vỡ ra niềm khát

Tay gieo hạt xanh xanh trong mắt

Hơi thở ấm bàn chân

The thé tinh khôi

Làm ngọt trái tim

Khi nắng được tẩm liệm trong suốt

Xúc cảm bắt đầu đỏ ối

Những tầng nghĩa làm hồn chuông run rẩy

Con người lại bỏ hoang hoài bao dung

Chỉ vì ong bướm hút quên những phần bí mật

Im lặng

Mùa gió lên hương

Nắng ngẫu nhiên làm nụ hồng chuyển màu

Người ta xâu bình yên thành từng địa hạt nước mắt

Choàng vào ai phù sa rỗng

Thời gian lên không

Những đứa trẻ tắm gội những con chữ nhọc nhằn

Phơi ải vầng trăng móc. Và miền nắng móc

Những người lớn cũng móm mém những con chữ hằn hộc

Phơi ải vầng trăng khuyết. Và miền nắng khuyết

Khát vọng tức tưởi

Máu xông từ đầu mắt tay

Khi đỉnh điểm thái dương loe loé

Những con chữ bỗng hiển linh

Và nắng được tẩm liệm trong suốt

 

15.

 

Ngụ ngôn của dế

 

Dế con đội gánh từng sợi đêm

Treo ngược thời gian

Rao rảo những bước cao vô vọng

Khản cả vầng trăng

Có nghe thút thít từ trong lòng đất

Tiếng xưa trở dạ lót mềm bóng mây

Dế con lốc vào lũ ăn mày

Vỡ lòng bài đồng ca

Khai nhịp thời không gian

Nơi tồn tại những ý nghĩ phù du

Có thể nẩy ra chân chân cần mẫn

Tay tay lùi lụi trong tĩnh tĩnh động động

Vêu vao mũi mũi mắt mắt

Sự sống hình hài ngón ngón thon thon

Be bé hòng họng

Cuộc chiến bản năng mất mất còn còn

Chùng lên những linh hồn vếu váo phù du

Treo ngược sợi đêm

Dế con lui cui từ trái tim thoát hiểm

Khi bình minh đo đỏ

Dế con chưa nghĩ được điều tối tăm tội vạ

 

16.

 

Ý Và Nghĩ

 

nấn ná những vết xám xạm ký ức

cơn bão từ chợ đen

con mắt thơ nhâm nhẩm cuộc người

đỏ chưa lên ngầu

tha thẩn bao nhiêu cái đủ đủ đủ cho thưa thừa

mồ côi lên ngôi thời đại

sáng vào mùa đưng cỏ

con hỏi hỏi con hỏi hết mùa mùa

đòng đòng trổ nhiên hồn

lại thơ thớ khói sương khói

lại sau ngày sau nữa xưa sau

muộn về vó ngựa

mùa chữ khói lựng bên ngôn ngữ

thở vào thơ thơ. Thơ vào thở thở

 

17.

 

Xuân tam thể

 

Treo hờ những ý tưởng lên sương

Mèo tam thể làm cánh diều gieo neo

Chiều khong khỏng khong khỏng khong khỏng

Xuân thoi thóp nảy lộc

Âm sắc leo nheo bậc thang

Meo meo

            Meo

                 Mèo mèo

                              Mèo

Những ý tưởng thành cường độ tam thể.

Khi con quay đến ngã ba thời đại

Xuân tam thể nhảy cóc từng bậc âm sắc ong ong ong

Mèo con chạy trốn những ý tưởng vập mồi

Tất tả bình dị

Mỗi âu lo làm ý tưởng rơi chiều chiều chiều

Xuân tam thể thành chấn tích của con vờ.

 

18.

 

Ngõ hầu hầu ngõ

 

 

ngõ hầu của gió

từ khi ban mai tỏa khói

một tòa sen bỏ ngỏ cái đêm đêm

 

ngõ hầu của hoa

từ khi ban sơ tỏa chiết

cái đẹp bỏ ngỏ một tòa sen

 

ngõ hầu của cái đẹp

từ khi cái cọn nước rơm vạ đá

bất chợt làm khoảng trắng rơi rơi

 

ngõ hầu của khoảng trắng

từ khi cửa mình chảy máu phần hồn

vui buồn có cánh bay bay

 

ngõ hầu của ngõ hầu

vòng vòng chùm ba chùm bốn tiết tấu lòng người

từ khi dâm dấp sự nhanh chậm ý tưởng

 

 

Địa chỉ liên lạc : Lê Hưng Tiến

          GV. Trường Cao đẳng Sư phạm Ninh Thuận, Tỉnh Ninh Thuận

DĐ : 0982.567.1567

Số Tài khoản Ngân hàng BIDV: 61610000013079 chi nhánh Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền