*SH 18- Đóng Chiều (Thơ) NT Sinh Hoàng (Long Khánh- VN)

 

Nhà Thơ Sinh Hoàng

 

 

 

ĐÓNG CHIỀU

 

Chiều đổ gục màn đêm về đè nặng

Chút nắng tàn ngơ ngác trốn vào đâu

Hồn ta rơi chìm tận đáy vực sâu

Chiều khâm liệm một mảnh tình hấp hối

 

Ta quẩy đạp trong vũng lầy u tối

Bốn chung quanh đóng sập bởi mịt mùng

Cố vượt thoát khỏi vực sâu vô vọng

Em đi rồi còn chi nữa mà mong

 

Chiều đã nghẹn chiều không còn hơi thở

Đêm đăm đăm buộc thắt cuộn tơ lòng

Đêm giằng xé vỡ toang nghìn ray rứt

Đêm khôn cùng đóng gói những mông lung.

 

Sinh Hoàng

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền