*TĐ 178- Bến Đợi (Thơ) Thủy Điền (GER)

 

Thủy Điền

 

 

Bến Đợi

 

Anh vẫn biết bến xưa người vẫn đợi

Cùng con đò sớm, tối khách qua sông

Người- đò xưa cùng quyết, nhất một lòng

Luôn chung thủy chờ mong người trở lại

 

Nhưng, em ơi tình mình sao ngang trái

Cứ xa hoài, xa mãi, mãi càng xa

Kể từ khi rời bến, cách xa nhà

Anh luôn nghĩ một ngày ta sum họp

 

Thế chẳng biết cuộc đời bao sóng chóp

Chôn phận nầy chết ngộp giữa phồn hoa

Quên người xưa, con đò nhỏ hiền hoà

Nơi bến cũ nhạt nhòa dần hương sắc

 

Đêm năm canh gối đầu, rơi nước mắt

Sẽ một ngày về lại đất Thần Kinh

Bên Hương giang anh trút cạn tình mình

Xin tạ tội tấm chân tình muôn thuở.

 

Thủy Điền

05-07-2020

 

 

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền