*TĐA 49- Tâm Thức (Thơ) NT Trần Đức Ái (VN)

 

Nhà Thơ Trần Đức Ái

 

 

TÂM THỨC

 

Tìm giấc ngủ giữa rừng hoang

Một chốn mơ xưa quá bẽ bàng

Ấy thế ta mãi đi tìm

Nó cho ta bao điều giai phẩm

Tuyệt tác đời người trong giấc ngủ tự nhiên

Nào ai sánh vai tình người vô hạn

Biết yêu thương, tôn trọng giữ phần hồn

Dù bất cứ nơi đâu, rừng sâu hay biển cả...

Một khối thiên nhiên, một nguồn sinh khí mới

Là sản phẩm của thế giới cộng sinh

Có lúc vui - buồn

Có lúc giàu - nghèo

Có lúc sang trọng - hèn mọn

Có sáng - Có tối

Có âm - có dương

Có khí nóng - có lạnh

Có gió - có mưa

Có mây - có khói...

Một kiếp nhân... bao điều có thể...

Có âm thanh thanh thoát dương trần

Có lúc âm u tối tăm mày mặt

Ta vẫn cười như nắng mưa vô hạn

Có khi gió giông bão tố cuồng quay

Trong phong ba bão táp...

Có lúc mây đen cuồn cuộn đời ta

Có lúc mây kia trắng xoá cả bầu trời

Đời vẫn thế, như thế và có thể

Ta vẫn hiên ngang nhận diện

Minh chứng cuộc đời, là điều có thể

Trong không gian, thời gian thầm lặng

Đi đến cùng trong bầu trời không gian vô hạn...

Biết nhận diện, phân minh rành mạch

Cái ưu - khuyết luôn tồn tại với bản thân mình

Nhận phần mình trong tiềm thức của tư duy

Và cuộc sống đời thường vô cùng lan toả

Và hiện hữu trong không gian, thời gian đang nhận diện

Biết tự mình trong tâm thức lương tri...

Bằng năng lực vận hành cho phải đạo

Đúng- sai... sáng tỏ nhẹ tâm hồn

Để thanh thoát một kiếp nhân

Đã là khi chào đời, lớn khôn trong bầu sữa mẹ

Khi nhận thức biết làm người tử tế

Để tri ân

Để đưa tình yêu bốn mùa, theo năm với tháng

Giữa tình người

Giữa lòng đất mẹ yêu thương

Với quê hương xóm làng - thành thị - nông thôn...

Với muôn màu hoa sắc

Cảnh vật thiên nhiên ...

Đã sản sinh và phát triển

Là mùa xuân của muôn đời - là mãi mãi mai sau...

Kiếp nhân sinh quan... tồn tại một đời người trăm tuổi!...

Điều không thể và có thể!...

 

=== Trần Đức Ái ===

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú hãy thương tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Ngưởi" .

 

Thủy Điền