*NHL 49- Phôi Pha (Thơ) Nguyễn Hồng Linh (VN)

 

Nguyễn Hồng Linh

 

 

PHÔI PHA

 

Em nhặt lá vàng trên đồi cao run rẩy

Con chim oằn mình trên nhánh cây gãy rung rinh

Lá đã chết ẩn mình khóc than mùa Thu cũ

Chỉ còn lại niệm khúc tình, đau xót buồn rũ nhớ mùa xanh

 

Nhánh tường vi mang khát vọng tình yêu trong vườn anh còn nhớ?

Rực rỡ dưới nắng hồng ghi dấu ngày chúng mình yêu

Mùa hạnh phúc đã qua em gom nắng tắt trong chiều

Lưu lại trong ký ức vạn điều còn nuối tiếc

 

Gió cõng mây trắng bay tìm vần thơ ngọt ngào em đã viết

Bài tình ca tha thiết giờ đã lạc nơi đâu?

Trong trái tim chỉ còn lại nỗi âu sầu

Thương cuộc tình đã lỡ, anh giấu nồng nàn đi đâu rồi người hỡi?

 

Mùa đã trôi, tuyết đã rơi tim em băng giá giữa chốn đời

Giọt đắng trên môi, mưa lạnh ướt rơi ngàn lời như muốn nói

Chiều Đông lạc lõng, gió cô đơn chập chờn trong bóng tối

Đêm tiếng thạch sùng tắc lưỡi thở dài, ôm mối ngậm ngùi thầm lặng giữa phôi pha.

 

Stuttgart, 29/12/2021

Nguyễn Hồng Linh

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú chớ phụ tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Người" .

 

Thủy Điền