*LTH 95- Chùm Thơ Của Tác Giả Lê Thanh Hùng (VN)

 

Tác Giả Lê Thanh Hùng

 

 

Mình đã già thật rồi

 

Rồi chúng ta cũng sẽ già

Cả thể chất và trí tuệ đều lộ ra những khiếm khuyết

Với những ý kiến trái chiều, mờ dần kỹ năng phân biệt

Khi cánh cửa cơ hội, mỗi ngày mỗi xa

Chỉ còn lại sự hào phóng trong những lời khuyên

Không bao giờ sai, nhưng cũng không có nghĩa là đúng

Dẫu không có gì thô vụng

Mà sao lướng vướng, băn khoăn một chút muộn phiền

 

Con đường nào cũng có những bước đầu tiên

Đứng trước sự lựa chọn, mình đã chọn sự không lựa chọn

Thì đừng có than vãn gì, mà giang tay mở đón

Một sự thật hiển nhiên

Chúng ta già rồi, giữ mãi trong lòng những điều thất vọng làm chi

Còn lấy cái rêu phong để làm đồ trang sức

Dù đã biết thời gian cũng xói mòn các chuẩn mực

Năm tháng chất chồng lên tuổi tác, sao như còn vướng bận điều gì?

 

Mình đã già thật rồi, khi không còn những ước mơ

Cứ quanh quẩn trong đôi hồi sáng tối

Mà “Người hoàn thiện nhất là người hữu ích nhất cho xã hội”.(*)

Dù năm tháng trôi qua, dĩ vãng đã hoen mờ

Vẫn niềm tin nguyên vẹn thắm tươi

Thế hệ chuyển giao, mùa theo mùa tiếp nối

Mặc cho bão giông, mưa tuôn nắng dội

Những góc cạnh xa xăm, những vọng tưởng cuộc người…

_____

(*) Kinh Coran

 

Đâu có tình cờ

 

Tôi yêu em

Vô cùng

Thật vậy

Tại em không thấy

Mỗi chiều tan sở

Tôi chờ

Em cứ đi qua

Hững hờ

Không ngoái lại

Vết xe lăn

Nắng đậu

Tóc em cài

Cho tôi đứng thở dài

Năm hôm rồi đó

May nhờ trời

Xe em xẹp lốp

Chiều nay

                       9/91

 

Ánh nắng muộn màng chấp chới trên hoa

 

Cánh tím rung rung trong ngập ngời óng biếc

Như lấy lại khoảng ngày thua thiệt

 

Dưới bóng râm, nghiêng ngữa một quầng xanh

Nắng quái nắng, đời hoa như thầm tiếc

Nở âm thầm trong khoảng lặng mong manh

 

 

Sự hiểu biết và việc làm có thể sẽ khác nhau

 

Ai cũng biết rất là khó lòng trúng

Nhưng không vì thế mà người ta không mua vé số

 

Cứ loay hoay ngồi một mình gậm nhấm nỗi đau

Nhưng vì ghen tị, nên hay cười trên nỗi đau của người khác

Chuyện sấp ngữa trên đời, nhiều khi ta lại tự quàng vào

 

         Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

Kommentar schreiben

Kommentare: 0

 

Một Kiếp Người

 

Anh đã cho em nửa cuộc đời

Cho con phân nửa của phần tôi

Phần tôi phân nửa, phần phân nửa

Cho thơ làm tựa viết thành lời

 

Thế là, tôi đã cho, cho hết

Xin người, thơ phú chớ phụ tôi

Ngày mai khi trở về cát bụi

Bia tôi xin tạc  "Một Kiếp Người" .

 

Thủy Điền